Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 359: Nguyên liệu được đưa tới
Chương 359: Nguyên liệu được đưa tới
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Ngày hôm sau, Phùng Chương dẫn theo một gã tiểu tư đến tìm Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.
Đứng trước cửa viện, Phùng Chương khựng lại khi nhìn thấy tấm biển gỗ và miếng ngọc bội truyền tin đặt trước cổng.
"Trong viện có sát trận, có việc tìm xin liên hệ trước."
Đọc dòng chữ trên tấm biển, Phùng Chương không khỏi nhướng mày.
"Bát thiếu gia, chuyện này..." Gã tiểu tư nhìn Phùng Chương, ấp úng.
"Không sao, ngươi đợi ở đây, để ta liên lạc với Liễu đạo hữu." Phùng Chương cầm lấy miếng ngọc bội truyền tin lên.
Lúc đó, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy vừa mới thức dậy, đang rửa mặt chải đầu.
"Đến rồi!" Thấy ngọc bội sáng lên, Liễu Thiên Kỳ cầm lên xem, đúng là tin nhắn của Phùng Chương.
"Phùng Chương đến à?" Kiều Thụy hỏi.
"Ừ, hắn đến rồi. Ta đi tắt trận pháp bên ngoài." Liễu Thiên Kỳ bước ra khỏi phòng.
Đêm qua bàn bạc với Kiều Thụy, cảm thấy ở Phùng gia lạ nước lạ cái, cẩn thận vẫn hơn nên Liễu Thiên Kỳ đã bố trí Phong Phá Trận quanh viện để đảm bảo an toàn.
Ra đến sân, Liễu Thiên Kỳ đi tới một điểm mắt trận, vung tay lên, một lá cờ trận bay lên từ lòng đất, chui tọt vào nhẫn không gian của hắn. Sát khí nồng nặc bao trùm cả sân viện lập tức tan biến, trả lại sự yên tĩnh vốn có.
"Ha ha ha, Phùng đạo hữu đến rồi." Liễu Thiên Kỳ mở cổng lớn, tươi cười đón khách.
"Liễu đạo hữu, ngươi lợi hại thật đấy, không chỉ biết vẽ bùa mà còn biết bày trận nữa!" Phùng Chương trầm trồ thán phục.
"Chút tài mọn thôi, Phùng đạo hữu mời vào." Liễu Thiên Kỳ mời khách vào nhà.
"Phùng đạo hữu." Kiều Thụy cũng bước ra chào hỏi.
"Kiều đạo hữu." Phùng Chương chắp tay đáp lễ.
"Phùng đạo hữu mau mời ngồi." Liễu Thiên Kỳ mời khách vào phòng khách.
"Được." Phùng Chương ngồi xuống ghế bên cạnh Liễu Thiên Kỳ.
"Liễu đạo hữu, Kiều đạo hữu, đây là A Thanh, tiểu tư mà cửa hàng phái đến để lo liệu cơm nước sinh hoạt cho hai vị. Theo tiêu chuẩn của tu sĩ cấp năm, cửa hàng sẽ cung cấp thực phẩm phù hợp. Cứ mười ngày A Thanh sẽ mang đồ ăn đến một lần. Ngoài ra, việc quét dọn phòng ốc, pha trà rót nước, hai vị cứ sai bảo A Thanh." Phùng Chương ân cần dặn dò.
"À, không cần phiền phức vậy đâu, chúng ta có tay có chân, tự lo được mà." Liễu Thiên Kỳ cười từ chối.
Thú thật, là người hiện đại xuyên không, Liễu Thiên Kỳ không quen có người hầu hạ, nhất lại là người lạ.
"Ôi dào, Liễu đạo hữu là phù văn sư cấp năm, vừa phải vẽ bùa vừa phải điều chế dịch phù văn, thời gian đâu mà làm mấy việc vặt vãnh ấy? Bên cạnh vẫn nên có người giúp việc thì hơn." Phùng Chương khăng khăng.
"Chẳng phải còn có ta sao? Ta hầu hạ hắn là được rồi. Ngươi cứ mang con thỏ này về đi. Trong viện chúng ta có trận pháp, lỡ hắn đi nhầm đường chết trong đó thì phiền phức lắm." Kiều Thụy lên tiếng dọa dẫm.
Nghe vậy, gã tiểu tư A Thanh rụt cổ lại sợ hãi. Biết trong viện vị phù văn sư này có trận pháp, hắn cũng lo nơm nớp. Tu vi Luyện Khí quèn như hắn mà đi lạc vào sát trận thì chỉ có nước đi chầu Diêm Vương.
"Chuyện này..." Phùng Chương do dự.
"Đúng vậy, có Tiểu Thụy lo cơm nước sinh hoạt cho ta là được rồi, chúng ta không cần người hầu. Còn về linh lương và rau dưa, Phùng đạo hữu cứ cho người mang đến là được. Ta thích yên tĩnh, nhiều người quá lại thấy không quen." Liễu Thiên Kỳ bồi thêm.
"À, vậy cũng được. Vậy vất vả cho Kiều đạo hữu rồi." Phùng Chương cúi đầu thi lễ với Kiều Thụy.
"Phùng đạo hữu khách sáo quá." Kiều Thụy mỉm cười.
"À đúng rồi, ta đã báo cáo tình hình của Liễu đạo hữu với phụ thân. Phụ thân bảo Liễu đạo hữu cứ điều chế trước một ít dịch phù văn, trong tiệm sắp hết hàng rồi. Đây là đơn đặt hàng." Phùng Chương lấy ra tờ đơn đưa cho Liễu Thiên Kỳ.
"Dịch phù văn tấn công cấp bốn: một trăm bình, phòng hộ cấp bốn: một trăm bình. Cấp ba tấn công: hai trăm bình, phòng hộ: hai trăm bình. Cấp hai tấn công: ba trăm bình, phòng hộ: ba trăm bình. Cấp một tấn công: năm trăm bình, phòng hộ: năm trăm bình."
"Nhiều thế á?" Nghe Liễu Thiên Kỳ đọc, Kiều Thụy líu lưỡi.
"Đúng vậy, dịch phù văn bán chạy hơn linh phù nhiều. Số lượng này cũng chỉ đủ bán trong hai tháng thôi." Phùng Chương giải thích.
"Chà, Thỏ tộc các ngươi đúng là đại gia!" Kiều Thụy cảm thán độ chịu chơi của đám thỏ này đối với phù văn thuật.
"Tuy đều là dịch phù văn cấp thấp, nhưng số lượng lớn thế này e là ta cần chút thời gian." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc nói.
"Không thành vấn đề. Ta đã mang đủ nguyên liệu cấp bốn đến rồi. Liễu đạo hữu cứ điều chế hai trăm bình cấp bốn trước. Xong xuôi hẵng làm tiếp cấp ba. Không cần vội, cứ từ từ." Phùng Chương lấy ra hai rương lớn linh thảo, ba thùng máu yêu thú, một đống xương thú và hai trăm chiếc bình sứ, một trăm đỏ, một trăm xanh để đựng thành phẩm.
Nhìn đống nguyên liệu trên đất, Liễu Thiên Kỳ hơi sững sờ.
Chỗ nguyên liệu này thừa sức điều chế hai trăm ba mươi bình, nếu không thất bại thì hai trăm năm mươi bình cũng được. Hơn nữa trong rương linh thảo có rất nhiều loại không dùng đến, hoàn toàn là dư thừa. Kỳ lạ, tại sao lại thừa thãi thế này?
"Phùng đạo hữu, mạo muội hỏi một câu. Sao ngươi biết điều chế dịch phù văn cần những nguyên liệu này?" Liễu Thiên Kỳ cười hỏi.
"Đúng, rất đúng. Cho ta vài ngày. Khi nào điều chế xong ta sẽ nhắn tin cho ngươi. Lúc đó ngươi đến lấy, nhớ chuẩn bị sẵn nguyên liệu cấp ba luôn nhé." Liễu Thiên Kỳ dặn dò.
"Được, ta hiểu rồi." Phùng Chương gật đầu.
"Ngoài ra, nếu ta chưa nhắn tin thì ngươi tuyệt đối đừng tự tiện vào sân, kẻo bị trận pháp ngộ thương đấy." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc nhắc nhở.
"Được được được, ta biết rồi. Nhưng mà Liễu đạo hữu, còn một việc nữa."
"Việc gì?"
"Là thế này, theo quy định của cửa hàng, mỗi phù văn sư ngoài một tiểu tư lo sinh hoạt còn có một tạp dịch giúp việc vặt như nghiền bột xương, xay bột linh thảo. Tiểu tư ngươi không cần, vậy tạp dịch thì sao? Cũng phải cần một người chứ? Bằng không đống xương thú này một mình ngươi nghiền đến bao giờ?" Phùng Chương lo lắng.
"Chuyện này..." Liễu Thiên Kỳ làm bộ suy nghĩ.
"Tạp dịch một tháng bao nhiêu linh thạch? Tiểu tư một tháng bao nhiêu linh thạch?" Kiều Thụy hỏi thẳng.
"Tạp dịch vất vả hơn nên tám trăm linh thạch. Tiểu tư thì năm trăm."
"Vậy được, mỗi tháng ngươi đưa ta một ngàn ba trăm linh thạch. Ta làm cả tạp dịch kiêm tiểu tư cho Thiên Kỳ." Kiều Thụy chốt đơn.
Liễu Thiên Kỳ cười khổ trong lòng. Tiểu Thụy nhà mình đúng là tham tiền.
"Hả? Thế này... có ủy khuất cho Kiều đạo hữu quá không?" Phùng Chương ái ngại. Để một tu sĩ cấp năm đi làm tạp dịch, người hầu, thật sự là hơi phí phạm.
"Không ủy khuất gì đâu. Dù sao mấy việc nghiền bột này trước đây ta cũng giúp Thiên Kỳ làm suốt, quen tay rồi." Kiều Thụy thản nhiên đáp.
"Nhưng mà..." Phùng Chương vẫn thấy khó xử.
"Thế này đi, nếu ngươi thấy áy náy thì trả thêm tiền công cho ta là được." Kiều Thụy nói tỉnh bơ. Ủy khuất cái gì, linh thạch mới là chân ái!
"Vậy... nếu Kiều đạo hữu không chê, ta trả mỗi tháng hai ngàn linh thạch, ngươi thấy thế nào?" Phùng Chương đề nghị.
"Được." Kiều Thụy đồng ý ngay tắp lự.
"Vậy quyết định thế nhé. Liễu đạo hữu, Kiều đạo hữu, ta về trước đây. Xong việc nhớ liên lạc với ta."
"Được." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy tiễn Phùng Chương ra cổng.
Tiễn khách xong, Kiều Thụy lập tức thay tấm biển khác trước cổng: "Trong viện có trận pháp, người không phận sự miễn vào."
Kích hoạt trận pháp xong xuôi, hai người mới quay vào phòng.
Nhìn hai rương linh thảo, Kiều Thụy tấm tắc: "Tên họ Đổng kia cũng biết ăn chặn gớm. Điều chế dịch phù văn tấn công cấp bốn chỉ cần ba loại hoa, ba loại cỏ. Loại phòng hộ cũng chỉ cần sáu loại cỏ. Thế mà hắn đòi những mười tám loại. Ăn dày thật."
Tính ra, để làm một trăm bình tấn công cần 80 phần linh thảo, một trăm bình phòng hộ cần 90 phần. Chỗ này dư ra ít nhất 600 cây linh thảo.
"Không, không chỉ là ăn chặn đâu. Hắn làm vậy còn để giấu nghề. Khiến người Phùng gia không thể đoán ra công thức thực sự cần những loại linh thảo nào." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc phân tích.
Hành động tung hỏa mù này khiến người Phùng gia dù có thông minh đến đâu cũng không thể lần ra công thức điều chế.
"Ồ, có lý. Vậy là Phùng gia hoàn toàn mù tịt về công thức." Kiều Thụy gật gù.
"Như vậy cũng tốt, tiện cho chúng ta. 1800 cây linh thảo này, ít nhất một phần ba là thừa. Số thừa đó sẽ thuộc về chúng ta. Sau này rời đi, mang số linh thảo này đi bán cũng kiếm được khối tiền đấy." Liễu Thiên Kỳ cười nói. Coi như thu nhập thêm.
"Đúng vậy." Kiều Thụy tán thành. Đúng là tiền nhân trồng cây hậu nhân hưởng bóng mát. Tên Đổng phù sư này cũng khôn phết!
Hết chương 359.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 359: Nguyên liệu được đưa tới
10.0/10 từ 46 lượt.
