Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 339: Đan thành
Chương 339: Đan thành
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Ba tháng sau, Đan thành, Tô gia.
Cửa đá phòng tu luyện từ từ mở ra, Tô Hằng bước ra trong bộ lam bào chỉnh tề.
"Cung nghênh nhị thúc xuất quan." Tô Lăng Tuyết cùng vợ chồng Lam Vũ Minh vội vàng cúi người hành lễ.
"Cung nghênh nhị bá xuất quan." Tô Lăng Phong, Tô Lăng Lạc và Thập Nhị công chúa cũng đồng thanh chào.
"Không cần đa lễ." Tô Hằng hờ hững phất tay.
"Nhị đệ, cuối cùng ngươi cũng xuất quan rồi!" Tô Vực, anh cả Tô gia, cùng vợ bước tới đón tiếp.
"Đúng vậy, nhị ca, ta mong ngươi mãi!" Lão tam Tô Diệp cùng vợ cũng nhanh chóng có mặt.
"Làm phiền đại ca và tam đệ lo lắng." Tô Hằng đáp lại bằng giọng điệu lạnh nhạt, nét mặt không chút cảm xúc.
"Nhị thúc bế quan hai mươi năm, hẳn là đã ngộ ra nhiều điều về đan thuật?" Tô Lăng Tuyết mỉm cười hỏi.
"Nhị bá là kỳ tài đan thuật, chắc chắn đã có những kiến giải độc đáo rồi." Tô Lăng Phong phụ họa.
Tô Hằng liếc nhìn hai người, rồi ánh mắt lướt qua đám đông, tìm kiếm ở phía sau.
Thấy Tô Hằng không trả lời, Tô Vực lườm con gái: "Tuyết Nhi, con thật không hiểu chuyện. Nhị thúc vừa xuất quan cần nghỉ ngơi, sao lại hỏi chuyện công việc ngay được?"
"Phụ thân dạy phải, là Tuyết Nhi nóng vội. Con xin lỗi nhị thúc." Tô Lăng Tuyết vội vàng nhận lỗi, sợ làm phật ý Tô Hằng. Nhưng đáng tiếc, ánh mắt hắn vẫn hướng về phía sau, chẳng thèm nhìn nàng lấy một cái.
"Đại bá nói phải, là Phong nhi quá nhớ nhung nhị bá nên l* m*ng rồi." Tô Lăng Phong cũng vội vàng cúi đầu xin lỗi.
Nhớ nhung? Tô Hằng cười khẩy trong lòng. Đám người này nhớ nhung đan dược và bí kíp đan thuật của hắn thì có, chứ nhớ gì đến hắn.
"Nhị đệ, chúng ta đi thôi, phụ thân đang đợi ở đại sảnh đấy!" Tô Vực giục.
Nhưng Tô Hằng vẫn đứng yên tại chỗ.
"Sao vậy nhị đệ?" Tô Vực ngạc nhiên.
"Nguyệt Nương đâu? Phi Nhi đâu? Sao họ không đến đón ta? Đại ca không báo cho mẹ con họ biết ta xuất quan sao?" Tô Hằng chất vấn, giọng điệu không hề khách khí.
So với đám ruồi nhặng chỉ chực chờ xâu xé lợi ích từ hắn, Nguyệt Nương và Phi Nhi mới là người thân thực sự, là những người quan tâm đến bản thân hắn chứ không phải đan thuật của hắn.
"À, nhị đệ bế quan nên không biết. Nhị đệ muội đã rời đi hơn một năm rồi, cũng không nói đi đâu, chắc là về Hắc Long Thành. Còn Phi Nhi... Phi Nhi nó..." Tô Vực ngập ngừng, cố làm ra vẻ đau buồn.
"Phi Nhi làm sao?" Thấy vẻ mặt Tô Vực, Tô Hằng càng thêm lo lắng.
"Hồn bài của Phi Nhi..."
"Đa tạ phụ thân lo lắng, hài nhi vẫn khỏe mạnh."
Đột nhiên, giọng nói của Liễu Thiên Kỳ vang lên từ phía sau đám người đang vây quanh Tô Hằng.
Người Tô gia sững sờ, đồng loạt quay đầu lại nhìn ba người Hắc Nguyệt Nương vừa xuất hiện.
"Hài nhi cung nghênh phụ thân xuất quan." Liễu Thiên Kỳ quỳ xuống hành đại lễ.
"Hài nhi cũng cung nghênh phụ thân xuất quan." Kiều Thụy cũng quỳ xuống theo.
"Tiểu Thụy?"
Tô Lăng Tuyết cũng sững sờ. Sao Kiều Thụy lại về cùng ngũ đệ?
Tô Lăng Phong, Tô Lăng Lạc và Thập Nhị công chúa Ti Địch Bối cũng hoang mang không kém. Còn vợ chồng Tô Vực và Tô Diệp thì không tin vào mắt mình. Sao có thể? Hồn bài đã vỡ, sao Tô Lăng Phi vẫn còn sống sờ sờ trở về? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
"Phu quân." Hắc Nguyệt Nương bước đến trước mặt Tô Hằng.
"Nguyệt Nương, ngươi về rồi." Thấy thê tử, khuôn mặt lạnh tanh của Tô Hằng rốt cuộc cũng giãn ra, nở một nụ cười vui vẻ.
"Ừm, ta cùng Phi Nhi về đón ngươi xuất quan."
"Ừ." Tô Hằng nhìn vợ thêm một chút rồi mới quay sang con trai.
"Về là tốt rồi, không cần đa lễ." Ông đỡ con trai dậy.
"Dạ, thưa phụ thân." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đứng lên.
"Hai mươi năm không gặp, thực lực của Phi Nhi nhà ta đã tiến bộ không ít, người cũng rắn rỏi hơn rồi." Tô Hằng nhìn Liễu Thiên Kỳ từ đầu đến chân, hài lòng vỗ vai con trai.
"Phụ thân, hài nhi nhớ người lắm." Liễu Thiên Kỳ nhìn Tô Hằng, ánh mắt chân thành.
Trong ba tháng đi đường, hắn đã dùng hết số linh bảo Hắc Nguyệt Hoa và Kiều Thụy tặng, cộng thêm năm viên đan dược để khôi phục thực lực về Nguyên Anh trung kỳ. Giờ đây, màn kịch giả danh Tô Lăng Phi của hắn có thể nói là hoàn hảo không tì vết, ngay cả thực lực cũng y hệt.
"Đúng vậy, mẫu thân và Lăng Phi lúc nào cũng nhắc đến phụ thân." Kiều Thụy phụ họa.
"Ồ?" Ánh mắt Tô Hằng chuyển sang thiếu niên tuấn tú có ấn ký trên trán đang đứng cạnh con trai mình. Ông nheo mắt, trong lòng đã lờ mờ đoán ra.
"Phi Nhi, không giới thiệu với phụ thân sao?" Tô Hằng cười hỏi.
"À, phụ thân, đây là bạn lữ của con, Kiều Thụy." Liễu Thiên Kỳ vội giới thiệu.
"Bạn lữ?" Đám con cháu Tô gia lại được phen há hốc mồm. Lam Vũ Minh là người sốc nhất.
Sao có thể? Tiểu Thụy sao lại lấy Tô Lăng Phi? Chẳng phải y yêu Liễu Thiên Kỳ sao?
"Kiều Thụy bái kiến phụ thân." Kiều Thụy cúi đầu chào.
"Tốt, đứa trẻ ngoan." Tô Hằng hài lòng gật đầu, lấy ra một lọ đan dược. "Tiểu Thụy, đây là ba viên Hỏa Luyện đan, coi như quà gặp mặt của ta."
"Không không, phụ thân luyện đan vất vả lắm, người giữ lại dùng đi ạ, con tự tu luyện cũng lên cấp được mà." Kiều Thụy từ chối khéo.
Trước khi đến, Thiên Kỳ đã dặn y tốt nhất không nên nhận đan dược của Tô Hằng, tránh để sau này bị lộ tẩy lại mang tiếng lừa đảo.
Tô Hằng hơi sững người. Đúng là luyện đan rất vất vả, hao tổn tâm sức, nhưng có mấy ai hiểu cho hắn? Ngoài vợ con ra, ai quan tâm hắn có mệt hay không? Họ chỉ quan tâm đến đan dược của hắn mà thôi.
"Tiểu Thụy không nhận là chê Hỏa Luyện đan sao? Hay để ta đổi lọ Hỏa Nhung đan nhé?" Tô Hằng cười trêu.
"Không không, đan dược cấp sáu con càng không dùng tới." Kiều Thụy xua tay lia lịa.
"Phụ thân đã cho thì con cứ nhận đi Tiểu Thụy." Hắc Nguyệt Nương lên tiếng.
Liễu Thiên Kỳ nhìn Hắc Nguyệt Nương, thấy nàng gật đầu mới ra hiệu cho Kiều Thụy nhận lấy.
"Dạ, nếu mẫu thân đã nói vậy thì con xin nhận." Kiều Thụy lúc này mới đưa tay đón lọ thuốc.
"Nguyệt Nương bảo nhận con mới nhận. Sao thế, lời nói của chủ gia đình này không có trọng lượng à?" Tô Hằng giả vờ giận dỗi.
"Không phải đâu, chỉ là phụ thân lợi hại quá, con nhận quà của người mà không có gì đáp lễ xứng đáng thì ngại lắm." Kiều Thụy cười giải thích.
"Ha ha ha, đứa nhỏ này thú vị thật. Ta là cha, tặng quà cho con là chuyện bình thường, cần gì đáp lễ." Tô Hằng bật cười.
"Thật sao ạ?" Kiều Thụy chớp mắt tinh nghịch.
"Thật." Tô Hằng khẳng định.
"Ồ?" Tô Hằng nhìn con trai.
"Mong phụ thân sẽ thích." Liễu Thiên Kỳ dâng hộp gỗ lên.
"Ha ha, quà Phi Nhi tặng thì ta thích hết!" Tô Hằng cười, mở nắp hộp ra.
Hắn sững sờ.
"Tiên Thổ? Tiên Thổ hệ Mộc?" Tô Vực kinh hô.
"Trời ơi, là Tiên Thổ! Ngũ chất tử, con tìm đâu ra thế?" Tô Diệp cũng không tin vào mắt mình.
"Phi Nhi, cái này..." Tô Hằng xúc động.
"Phụ thân có thích không?" Liễu Thiên Kỳ mỉm cười.
Năm xưa ở Thiên Dực sơn, hắn tìm được năm cân Tiên Thổ, tặng Linh Mộc Thành hai cân, Hỏa Viêm một cân. Giờ tặng Tô Hằng một cân, trong tay hắn chỉ còn lại đúng một cân Tiên Thổ hệ Mộc.
"Thích, rất thích! Tâm ý của con trai ta, ta sao có thể không thích?" Tô Hằng nói chắc nịch.
Hắc Nguyệt Nương nhìn Liễu Thiên Kỳ, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm. Trước đó nàng có nói với Thiên Kỳ rằng Phi Nhi mỗi lần đi xa về đều tặng linh thảo cho cha, dù cấp thấp Tô Hằng vẫn rất vui. Nàng cứ nghĩ Thiên Kỳ sẽ tặng linh thảo, không ngờ hắn lại lấy ra Tiên Thổ quý giá như vậy.
Tô Hằng cẩn thận đóng nắp hộp, cất vào nhẫn không gian. Hắn trân trọng nó không chỉ vì đó là Tiên Thổ, mà vì đó là tấm lòng hiếu thảo của con trai hắn.
"Phụ thân thích là tốt rồi." Thấy Tô Hằng vui vẻ, Hắc Nguyệt Nương cũng mỉm cười mãn nguyện.
"Đi thôi, Nguyệt Nương, Phi Nhi, Tiểu Thụy. Chúng ta về nhà." Tô Hằng cười nói với vợ con.
"Dạ."
Cả gia đình bốn người định rời đi thì bị chặn lại.
Hết chương 339.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 339: Đan thành
10.0/10 từ 46 lượt.
