Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 336: Thiên Kỳ lo lắng


Chương 336: Thiên Kỳ lo lắng


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Rời khỏi sân viện của mẫu thân, Liễu Thiên Kỳ mặt trầm như nước trở về phòng. Hắn dựa người vào thành giường, mày nhíu chặt, chìm trong suy tư.


Thực ra, là một người xuyên không từ thời hiện đại, từng làm sát thủ, lại là đồng tính luyến ái, Liễu Thiên Kỳ chưa bao giờ bận tâm đến vấn đề con cái. Đối với hắn, có con hay không cũng chẳng quan trọng. Thậm chí hắn còn thấy phiền phức khi phải chăm sóc một đứa trẻ khóc lóc ỉ ôi suốt ngày.


Nhưng Kiều Thụy thì khác. Tiểu Thụy là người của thế giới này, mang tư tưởng truyền thống. Sống hơn trăm năm, y luôn tin mình là song nhi, luôn mong mỏi sinh cho Liễu Thiên Kỳ một đứa con.


Giờ sự thật phũ phàng lại là: Kiều Thụy không phải song nhi, y căn bản không thể sinh con.


Nếu chuyện này bại lộ, nếu Tiểu Thụy biết mình không thể sinh con, đả kích đó sẽ lớn đến mức nào?


Hơn nữa, Kiều Thụy mang dòng máu Kim Sí Đại Bằng tộc - hậu duệ của Phượng tộc và Côn tộc, huyết thống vô cùng tôn quý, địa vị trong Yêu tộc rất cao. Nếu một ngày nào đó cha mẹ ruột tìm được y, liệu họ có chấp nhận con trai mình, một giống đực cao quý, ở bên một giống đực Nhân tộc như Liễu Thiên Kỳ?


Đến lúc đó, Kiều Thụy sẽ phải lựa chọn thế nào? Với tính cách và tình cảm của y, chắc chắn hắn sẽ chọn Liễu Thiên Kỳ. Nhưng cha mẹ y có đồng ý không? Một khi hai bên xung đột, người khó xử nhất vẫn là Kiều Thụy.


Nghĩ đến đây, Liễu Thiên Kỳ thở dài, cảm thấy đau đầu nhức óc. Phải làm sao bây giờ?


Hiện tại phong ấn chưa giải trừ, còn có thể giấu được một thời gian. Nhưng một khi phong ấn biến mất, ngạch văn trên trán không còn, chuyện giới tính sẽ bại lộ. Hơn nữa, thân phận con lai giữa Kim Sí Đại Bằng và Nhân tộc cũng sẽ không giấu được. Lúc đó, e rằng cha mẹ ruột của Kiều Thụy sẽ tìm đến tận cửa.



"Làm sao bây giờ? Nên làm gì đây?" Liễu Thiên Kỳ bực bội, buồn bã.


Hắn phải giải quyết chuyện này thế nào? Làm sao để Tiểu Thụy mãi mãi không biết sự thật? Làm sao để giấu Tiểu Thụy đi, không cho cha mẹ ruột tìm thấy, không để họ mang hắn đi?


"Thiên Kỳ, huynh ngẩn người làm gì đấy?" Kiều Thụy bước vào phòng, thấy ái nhân nằm thừ trên giường, nhăn mũi không vui.


"A, Tiểu Thụy, đệ về rồi à?" Liễu Thiên Kỳ vội thu lại tâm trạng, mỉm cười ngồi dậy.


"Còn bảo đi đón ta, thế mà lại nằm ườn ở đây." Kiều Thụy phụng phịu trách móc.


"Xin lỗi, ta mải suy nghĩ chuyện quan trọng nên quên mất." Liễu Thiên Kỳ cười trừ. Chuyện mẫu thân nói thật sự quá chấn động, khiến hắn quên sạch mọi thứ.


"Sao thế, có chuyện gì à? Mẫu thân nói gì với huynh?" Kiều Thụy ngồi xuống bên cạnh, tò mò hỏi.


"À, mẫu thân bảo cữu cữu muốn đánh Man Ngư tộc, hy vọng ta ở lại giúp đỡ. Ta đang nghĩ cách giúp cữu cữu một tay." Liễu Thiên Kỳ bịa đại một lý do.


"Đánh Man Ngư tộc à? Tốt quá! Chúng ta có thể giết con nha đầu thối Lạc Anh kia, đoạt lại viên ngọc. Nghe nói lươn biển ăn ngon lắm, tiện thể bắt vài con về nướng luôn!" Mắt Kiều Thụy sáng rực lên.


"Ha ha, đệ đó, chỉ biết ăn thôi." Liễu Thiên Kỳ cưng chiều nhéo mũi ái nhân.


"Hì hì..." Kiều Thụy cười tít mắt.


Liễu Thiên Kỳ kéo Kiều Thụy vào lòng, hỏi: "Biểu đệ thế nào rồi?"



"Không ổn lắm, tự nhốt mình trong phòng. Ta đứng ngoài nói cả buổi mà đệ ấy chẳng chịu mở cửa, cũng chẳng nói một lời." Kiều Thụy lo lắng.


"Haizz, dù sao đệ ấy và Lạc Anh cũng có tình cảm. Chọn lợi ích gia tộc thay vì tình riêng là quyết định rất khó khăn, đệ ấy làm được vậy là giỏi lắm rồi." Liễu Thiên Kỳ thở dài. Nếu là hắn, chắc chắn hắn sẽ chọn Tiểu Thụy, mặc kệ cái gọi là lợi ích gia tộc.


"Đúng vậy, chắc đệ ấy đang rất đau lòng." Kiều Thụy đồng cảm. "Hắc Triết số khổ thật, sao lại đầu thai vào nhà đế vương chứ? Nếu là người thường thì đâu gặp phải loại nữ nhân tâm cơ này."


"Đau lòng là tất nhiên, cần thời gian để chữa lành. Chờ mười, hai mươi năm nữa, khi quên được Lạc Anh, đệ ấy sẽ ổn thôi." Thất tình nào cũng cần thời gian hồi phục mà.


"Ừ, cũng phải." Kiều Thụy gật đầu.


Liễu Thiên Kỳ cúi xuống hôn nhẹ lên trán ái nhân trong lòng: "Tiểu Thụy, có một chuyện ta muốn thương lượng với đệ."


"Chuyện gì thế?" Thấy vẻ mặt nghiêm túc của ái nhân, Kiều Thụy cười hỏi.


"Hôm nay ngươi cũng nghe mợ và mẫu thân nói rồi đấy. Kim Sí Đại Bằng tộc cấm thông hôn với ngoại tộc. Nếu bị phát hiện sẽ bị xử tử, kể cả đứa con lai cũng không tha. Cho nên..." Liễu Thiên Kỳ ngập ngừng.


"Cho nên huynh không muốn ta đi Kim Bằng thành, không muốn ta tìm cha mẹ ruột vì sợ ta gặp nguy hiểm phải không?" Kiều Thụy đoán ý.


"Đó là một phần. Nhưng sâu xa hơn, đệ thử nghĩ xem, nếu một trong hai vị phụ mẫu của đệ là Kim Sí Đại Bằng tộc, liệu họ có chấp nhận ta - một ngoại tộc - ở bên cạnh đệ không?" Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc hỏi.


"Đúng nhỉ, họ cấm thông hôn với ngoại tộc mà. Chắc chắn họ sẽ không cho phép chúng ta ở bên nhau." Kiều Thụy gật đầu, hoàn toàn đồng ý.


"Vậy nên, ta có thể ích kỷ xin đệ đừng bao giờ đi tìm họ không? Đừng bao giờ rời xa ta, vĩnh viễn đừng rời xa ta!" Liễu Thiên Kỳ nhìn sâu vào mắt ái nhân, giọng run run, mắt đỏ hoe.



"Thiên Kỳ, huynh nói ngốc gì vậy? Ta sao có thể rời xa huynh? Huynh là bạn lữ của ta, là người quan trọng nhất với ta mà." Kiều Thụy cũng rưng rưng nước mắt.


"Tiểu Thụy, ta biết yêu cầu này quá đáng, ích kỷ, nhưng ta thực sự không muốn xa đệ, không muốn ai cướp đệ khỏi ta. Đệ là của ta, của một mình Liễu Thiên Kỳ này thôi!"


Kiều Thụy bật cười trong nước mắt: "Đồ ngốc, ta đương nhiên là của huynh. Cái gì mà cha mẹ ruột, chẳng qua là hai kẻ đã vứt bỏ ta thôi. Có gì đáng quan tâm chứ? Họ đến đứa con ruột thịt còn vứt bỏ được, ta việc gì phải đi tìm họ? So với huynh, họ chẳng là cái thá gì cả. Huynh không thích thì ta sẽ không đi tìm, để họ hối hận cả đời vì đã bỏ rơi ta!"


"Cảm ơn đệ." Liễu Thiên Kỳ hôn lên môi ái nhân đầy cảm kích.


"Thiên Kỳ, đừng lo lắng, ta hứa sẽ không bao giờ rời xa huynh. Cho dù sau này họ có tìm được ta, ta cũng sẽ không nhận họ, được không?" Kiều Thụy dịu dàng an ủi.


"Ta không cấm đệ nhận họ, ta chỉ không muốn đệ chủ động đi tìm. Nếu một ngày họ tìm đến, ta không phản đối đệ nhận lại người thân. Nhưng ta tuyệt đối không chấp nhận việc họ mang đệ đi, chia cắt chúng ta!"


"Ừ, ta hiểu mà. Ta sẽ luôn đứng về phía huynh." Kiều Thụy đáp lại nụ hôn của ái nhân.


Không ai có thể so sánh với Thiên Kỳ của y. Bất kể là ai, kể cả cha mẹ ruột cũng không thể chia cắt y và Thiên Kỳ. Y muốn mãi mãi ở bên người mình yêu.


"Tiểu Thụy." Liễu Thiên Kỳ ôm chặt eo Kiều Thụy, hôn ngấu nghiến lên đôi môi ấy, như muốn khảm sâu hương vị của người yêu vào tâm khảm.


"Ha ha, làm gì thế, muốn ăn ta à?" Thấy ái nhân hôn dữ dội quá, Kiều Thụy cười khúc khích.


"Ừ, muốn ăn, ăn ngay bây giờ." Liễu Thiên Kỳ lật người, đè Kiều Thụy xuống giường.


Nhìn ái nhân như hổ đói vồ mồi, Kiều Thụy vòng tay ôm cổ hắn, mỉm cười: "Huynh đúng là đại sắc lang mà."



"Không phải sắc lang, là sắc long..." Liễu Thiên Kỳ cúi xuống cắn nhẹ vành tai Kiều Thụy.


"Ưm... Thiên Kỳ..." Cảm giác tê dại lan tỏa khắp người, Kiều Thụy khẽ r*n r* gọi tên người yêu.


Bàn tay Liễu Thiên Kỳ nhanh chóng cởi bỏ y phục trên người ái nhân...


**


Vài ngày sau...


Nằm trong lòng Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy xoa xoa bụng, cười nói: "Huynh cứ bảo con cái là do duyên phận. Nhưng chúng ta nỗ lực thế này rồi mà sao mãi chưa có em bé nhỉ?"


Nụ cười trên mặt Liễu Thiên Kỳ cứng lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh hắn lấy lại vẻ ôn nhu thường ngày.


"Ha ha, đừng nôn nóng quá, tùy duyên thôi." Hắn hôn nhẹ lên má Kiều Thụy.


"Ừm, ta biết rồi." Kiều Thụy ỉu xìu đáp.


"Dậy thôi, chúng ta qua chỗ mẫu thân và cữu cữu xem sao. Còn phải giúp họ giải quyết chuyện Man Ngư tộc nữa." Liễu Thiên Kỳ xoa đầu ái nhân, thúc giục.


"Ừ, chuyện đại sự mà." Kiều Thụy ngồi dậy.


Liễu Thiên Kỳ lén quan sát ái nhân, thấy y không nghi ngờ gì mới thở phào nhẹ nhõm. Đã biết sự thật về giới tính của Tiểu Thụy, hắn cần phải từ từ thay đổi suy nghĩ của đối phương, để Tiểu Thụy dần quên đi chuyện con cái và chấp nhận sự thật mình là giống đực. Chuyện này không thể vội, phải mưa dầm thấm lâu, nếu không Tiểu Thụy sẽ bị sốc nặng.


Hết chương 336.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 336: Thiên Kỳ lo lắng
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...