Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 331: Ý tưởng


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Vương cung.


Tiểu điện hạ dẫn Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy trở lại cung điện, hậm hực bước vào đại điện. Lúc này, Hắc Nguyệt Hoa và Hắc Nguyệt Nương huynh muội đang trò chuyện.


"Phụ vương, người phải làm chủ cho con, làm chủ cho con!" Vừa bước vào cửa, tiểu điện hạ đã ấm ức nhìn phụ vương mình. 


"Triết... Triết Nhi? Ngươi... sao lại biến thành bộ dạng này?" Nhìn đứa con trai với mái tóc đỏ rực, khuôn mặt còn già dặn hơn cả mình, Hắc Nguyệt Hoa kinh ngạc trợn tròn mắt.


"Con dịch dung mà! Biểu ca tặng Dịch Dung phù cho con." Hắc Triết liếc nhìn Liễu Thiên Kỳ bên cạnh.


"Dịch Dung phù?" Hắc Nguyệt Hoa nhíu mày. "Không đúng, Triết Nhi, sao ta không cảm nhận được hơi thở Hải tộc trên người ngươi? Cho dù là dịch dung, ta vẫn phải cảm nhận được chứ?"


"Chuyện này..." Hắc Triết quay sang nhìn Liễu Thiên Kỳ.


"Ta tặng biểu đệ tổng cộng năm tấm Dịch Dung phù, bốn tấm kia là loại bình thường. Chỉ có tấm biểu đệ đang dùng là loại hiệu lực lâu dài, hơn nữa trong phù văn có dung nhập một giọt máu của Hỏa Lang tộc. Vì vậy, sử dụng lá bùa này sẽ che giấu được hơi thở vốn có, ngay cả Luyện Hư lão tổ cũng khó lòng phân biệt thật giả." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc giải thích.


"Dùng máu Hỏa Lang để vẽ, vậy tấm phù này chắc đắt lắm nhỉ?" Hắc Triết kinh ngạc hỏi. Hỏa Lang là quý tộc trong Lang tộc, huyết thống cao quý bậc nhất.


"Phù là do ngươi tự tay vẽ à?" Hắc Nguyệt Hoa nheo mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ.


"Dạ cữu cữu, là do ta tự vẽ." Liễu Thiên Kỳ gật đầu thừa nhận.


"Hả? Biểu ca, huynh học phù văn thuật từ bao giờ, sao ta không biết?" Hắc Triết hỏi dồn.


"Ha ha ha, cũng không phải chuyện to tát gì, nên không tiện nhắc đến. Ta ra ngoài rèn luyện hai mươi năm, là học được ở bên ngoài." Liễu Thiên Kỳ trả lời nhẹ nhàng.


"Ra là thế. Biểu ca ngươi lợi hại thật." Hắc Triết nhìn biểu ca đầy sùng bái.



Nhìn con trai mình, Hắc Nguyệt Hoa đảo mắt ngán ngẩm. Đứa con ngốc này tưởng phù văn thuật là thứ một sớm một chiều học được sao? Thật là quá đơn thuần.


"Triết Nhi à, vừa rồi con bảo phụ vương làm chủ chuyện gì thế?" Hắc Nguyệt Hoa hỏi lại.


"Đúng đấy, nhìn sắc mặt các con không tốt lắm, có phải ra ngoài bị ai bắt nạt không?" Hắc Nguyệt Nương cũng lo lắng hỏi.


"Phụ vương, cô cô, hai người không biết đâu, vừa rồi chúng con..."


"Biểu đệ." Liễu Thiên Kỳ lên tiếng cắt ngang.


"Sao vậy biểu ca?" Hắc Triết quay đầu nhìn Liễu Thiên Kỳ.


"Đợi một lát hãy nói." Liễu Thiên Kỳ lấy ra hai tấm Kết Giới phù, phong ấn không gian xung quanh.


Thấy Liễu Thiên Kỳ cẩn thận như vậy, Hắc Nguyệt Hoa và Hắc Nguyệt Nương nhìn nhau, không khỏi nhướng mày. Tại Hắc Long Thành này, chẳng lẽ còn có kẻ dám bắt nạt bọn họ sao?


"Nói đi." Liễu Thiên Kỳ ra hiệu cho Hắc Triết tiếp tục.


"Chuyện là thế này..." Hắc Triết kể lại đầu đuôi câu chuyện cho phụ vương nghe.


Nghe xong, Hắc Nguyệt Hoa và Hắc Nguyệt Nương trao đổi ánh mắt nghiêm trọng.


"Hỗn xược, dám vu khống con trai ta trộm cắp, thật nực cười! Triết Nhi yên tâm, chủ tiệm tạp hóa đó, phụ vương nhất định sẽ trừng trị thích đáng, còn cả đám vệ binh đó nữa, cũng đáng chết!" Hắc Nguyệt Hoa tức giận. Dám bắt nạt con trai hắn ngay tại Hắc Long thành, đúng là ăn gan hùm mật gấu.


"Không, không phải bọn họ. Kẻ chủ mưu phía sau là người khác." Liễu Thiên Kỳ trầm giọng nói.


"Biểu ca?" Hắc Triết ngơ ngác.


"Tiểu tử, ý ngươi là sao?" Hắc Nguyệt Hoa nheo mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ.


"Nếu ta đoán không lầm, lúc này viên ngọc kia đã nằm trong tay Lạc Anh tiểu thư rồi."



"Lạc Lạc? Không, không thể nào, Lạc Lạc sẽ không làm chuyện như vậy!" Hắc Triết lắc đầu quầy quậy, không tin vị hôn thê của mình là kẻ chủ mưu.


"Ta cũng hy vọng không phải là nàng ta. Nhưng chuyện này quá trùng hợp. Nữ chủ tiệm kia chỉ là Kim Đan sơ kỳ, nếu sau lưng không có người chống lưng, ta nghĩ ả ta không dám vu oan cho một tu sĩ Nguyên Anh như ta." Liễu Thiên Kỳ nói.


Nghe vậy, sắc mặt Hắc Nguyệt Hoa trầm xuống. Lạc Anh là con dâu do vợ chồng hắn ngàn chọn vạn tuyển, nếu chuyện này đúng là do nó làm, hắn thật sự phải xem xét lại việc có nên cho nó vào cửa hay không.


"Không, sẽ không đâu, không phải là Lạc Lạc! Tuyệt đối không phải!" Hắc Triết vẫn cố chấp.


"Có phải hay không, ngày mai thử một lần là biết."


"Thử thế nào?" Hắc Nguyệt Hoa hỏi.


"Ta đã bảo bạn lữ của ta để lại một sợi linh hồn lực trên viên ngọc. Ngày mai, cữu cữu có thể mời nha đầu đó vào cung dự tiệc. Đến lúc đó, chỉ cần viên ngọc nằm trong nhẫn không gian của nàng ta, bạn lữ của ta sẽ cảm nhận được."


"Đúng vậy, chỉ cần ở trên người nàng ta, ta sẽ cảm nhận được. Trừ phi nàng ta không mang theo người." Kiều Thụy khẳng định.


"Chuyện này..." Hắc Nguyệt Hoa mím môi trầm tư.


Hắc Nguyệt Nương cũng nhíu mày: "Triết Nhi tâm tính thuần lương, nếu nữ nhân kia tâm cơ thâm sâu, ác độc như vậy, e rằng không phải là lương phối."


Hắc Nguyệt Hoa gật đầu đồng tình: "Đúng vậy, tâm cơ quá sâu, chỉ sợ ngày sau Triết Nhi khó lòng khống chế!"


"Phụ vương, cô cô, biểu ca, Thụy ca, mọi người đều nghĩ chuyện này là do Lạc Lạc làm sao?" Hắc Triết nhìn người thân của mình, vẻ mặt đầy tủi thân.


"Biểu đệ, ta biết ngươi có thể rất thích Lạc Anh. Nhưng ngươi phải hiểu, bạn lữ là người đi cùng ngươi cả đời. Nếu chọn sai, chẳng những cuộc sống sau này không hạnh phúc, mà vương tọa tương lai của ngươi cũng khó giữ. Thậm chí, tính mạng của ngươi cũng sẽ bị chôn vùi trong tay người phụ nữ ngươi tin tưởng nhất." Liễu Thiên Kỳ tận tình khuyên bảo.


Với tâm tư đơn giản của Hắc Triết, nếu cưới phải một ả tâm cơ như vậy, e rằng cái chết sẽ đến còn nhanh hơn cả biểu ca Tô Lăng Phi của nó nữa!


Nghe vậy, sắc mặt Hắc Nguyệt Hoa và Hắc Nguyệt Nương đều vô cùng khó coi. Hai huynh muội gần như đồng thời nghĩ đến cái chết của Tô Lăng Phi.


Trước đó, khi Hắc Nguyệt Nương tìm ca ca giúp báo thù, nàng đã cho Hắc Nguyệt Hoa xem đoạn ký ức cuối cùng của con trai. Hắc Nguyệt Hoa biết rõ cháu ngoại mình chết không phải vì thực lực yếu, mà vì quá tin người. Bị chính người mình yêu thương nhất là Tôn Phỉ Phỉ đâm lén vào chỗ hiểm, mới dẫn đến cái chết tức tưởi.



Phụ nữ quả thật không thể xem thường. Ai mà ngờ được người phụ nữ mình yêu thương sâu sắc, vị hôn thê của mình lại ám toán mình chứ? Chuyện này đúng là khó lòng phòng bị.


"Được, ngươi nói đúng. Ngày mai ta sẽ mời Lạc Anh vào cung để tự mình kiểm chứng. Nếu nó thật sự tâm cơ thâm độc, vu oan giá họa cho các ngươi, ta sẽ hủy bỏ hôn sự của nó với Triết Nhi." Hắc Nguyệt Hoa lên tiếng.


"Ca ca nói phải. Thà hủy hôn còn hơn để lại vết xe đổ." Hắc Nguyệt Nương nói đầy ẩn ý.


"Nhưng... nhưng phụ vương chẳng phải đã nói, con cưới Lạc Lạc thì chúng ta có thể kiểm soát Man Ngư tộc tốt hơn sao? Nếu con không cưới Lạc Lạc, liệu có..." Hắc Triết ấp úng.


"Chuyện này..." Hắc Nguyệt Hoa nhíu mày.


"Sao vậy, ca ca đường đường là Hắc Lân Giao Vương, chẳng lẽ còn sợ Man Ngư tộc nhỏ bé kia?" Hắc Nguyệt Nương nghi hoặc.


"Haizz, muội muội có điều không biết. Trong vùng biển Hắc Long thành này, Man Ngư tộc tuy không phải lợi hại nhất, khó chơi nhất, nhưng lại đông đảo nhất. Bạng tộc nhà mẹ đẻ của Trân Châu và San Hô tộc tuy đều là dòng chính của ta, nhưng cộng lại cũng không đông bằng Man Ngư tộc. Lúc trước tính chuyện cho Triết Nhi cưới Lạc Anh cũng là để giúp nó củng cố thế lực, sau khi ta phi thăng, nó sẽ có một hiền nội trợ đắc lực. Ai ngờ nha đầu này..."


"Thế thì..." Hắc Nguyệt Nương cũng nhíu mày.


"Vậy không cần từ hôn. Nếu ngày mai chứng thực viên ngọc nằm trong tay Lạc Anh, chứng tỏ ả cố ý lợi dụng nữ chủ tiệm và vệ binh để vu oan chúng ta. Ả âm hiểm như vậy, ta nghĩ gia tộc, cha mẹ ả cũng chẳng phải hạng lương thiện gì. Thay vì từ hôn, chi bằng diệt tộc!" Liễu Thiên Kỳ thản nhiên đề xuất.


"Diệt tộc?" Hắc Triết kinh hãi.


"Diệt tộc? Ngươi nói sảng gì thế? Ngươi có biết Man Ngư tộc đông thế nào không? Nếu dễ diệt như vậy thì cần gì đợi ngươi nói, ta đã diệt từ lâu rồi!" Hắc Nguyệt Hoa nhìn Liễu Thiên Kỳ với vẻ khinh thường xen lẫn bất lực.


"Bắt giặc phải bắt vua. Không cần giết hết, chỉ cần diệt tộc trưởng, con cái và thân tín của hắn, tiêu diệt toàn bộ những kẻ có tiếng nói trong Man Ngư tộc. Như vậy, Man Ngư tộc dù đông cũng chỉ như rắn mất đầu, năm bè bảy mảng. Đến lúc đó, cữu cữu muốn n*n b*p thế nào chẳng phải do người định đoạt sao?" Liễu Thiên Kỳ nói như lẽ đương nhiên.


"Chuyện này..." Hắc Nguyệt Hoa trầm tư.


"Ca ca, ta thấy con trai ta nói có lý đấy. Ngươi có thể cân nhắc." Hắc Nguyệt Nương tán thành.


"Biểu đệ tâm tính thuần lương, mong cữu cữu đừng để lại mầm tai họa nào cho đệ ấy, tránh để ngày sau nguy hại đến vương vị và tính mạng của đệ ấy." Liễu Thiên Kỳ chân thành khuyên nhủ.


"Tiểu tử, ngươi quan tâm chuyện Hắc Long Thành chúng ta như vậy, không phải là có mục đích gì chứ?" Hắc Nguyệt Hoa nheo mắt cười hỏi. Nếu đây là cháu ngoại ruột thịt thì hắn sẽ không do dự nghe theo, nhưng tiếc là không phải.



"Ha ha ha, trên người ta chỉ có một nửa huyết thống Hắc Lân Giao, kẻ mang huyết thống Nhân tộc không thể làm vua, đây chẳng phải quy tắc bất thành văn của Yêu tộc sao? Hơn nữa, cữu cữu là Luyện Hư lão tổ, mẫu thân là Hóa Thần đại năng, ta chỉ là một Nguyên Anh, ta có thể có mưu đồ gì? Ta dám có mưu đồ gì? Ta chỉ nể mặt mẫu thân mà có lòng tốt nhắc nhở cữu cữu thôi." Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ đáp.


"Ồ?" Ánh mắt Hắc Nguyệt Hoa nhìn Liễu Thiên Kỳ càng thêm thâm thúy.


"Bên cạnh ngai vàng há dung hổ sói nằm ngáy ngủ? Cữu cữu, ngài là vương, quyết định thế nào là do ngài. Cháu ngoại chỉ nói đến đây thôi." Dưới ánh nhìn soi mói của đối phương, Liễu Thiên Kỳ vẫn bình thản kết thúc câu chuyện.


"Hừ, người ta thường nói Nhân tộc đê tiện vô sỉ, âm hiểm xảo trá, quỷ kế đa đoan, tàn nhẫn độc ác. Quả nhiên không sai!"


"Phụ vương, người nói gì vậy? Sao người có thể nói biểu ca như thế trước mặt cô cô?" Hắc Triết nhíu mày, không hài lòng.


"Ha hả, đó đích thực là ưu điểm của Nhân tộc chúng ta. Nếu không có những ưu điểm đó, chúng ta sao có thể chia đôi thiên hạ Cẩm Châu rộng lớn này với Yêu tộc có tư chất tu luyện nghịch thiên được?" Liễu Thiên Kỳ mỉm cười đáp trả.


Tuy lời Hắc Nguyệt Hoa không dễ nghe, nhưng lại là sự thật. Nhân loại tư chất kém xa Yêu tộc, nhưng bù lại thông minh hơn, nhiều thủ đoạn, mưu kế hơn. Nhờ đó mới có thể đứng vững và chia sẻ quyền lực với Yêu tộc.


"Ngươi..." Hắc Nguyệt Hoa cứng họng.


"Mẫu thân, bôn ba cả chặng đường dài, người cũng mệt rồi. Hay là để con đưa người về phòng nghỉ ngơi?" Liễu Thiên Kỳ quay sang Hắc Nguyệt Nương.


"Được." Hắc Nguyệt Nương đứng dậy, nhìn anh trai mình: "Ca, ngươi là vua của Hắc Long Thành, chuyện ở đây do ngươi quyết định. Cháu ngoại ngươi dù nói đúng hay sai cũng là vì muốn tốt cho ngươi, ngươi đừng trách nó."


"Được rồi, các ngươi đi nghỉ đi." Hắc Nguyệt Hoa xua tay. Muội muội ngốc này coi trọng tên tiểu sói con đó như con đẻ, bênh chằm chặp, không cho ai nói nặng một câu.


"Dạ." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy mở kết giới, cùng Hắc Nguyệt Nương rời đi.


"Phụ vương." Hắc Triết khẽ gọi.


"Con cũng về đi. Đúng rồi, khôi phục lại dung mạo đi. Con tưởng Dịch Dung phù là để chơi à? Đó là thứ để cứu mạng đấy. Cất kỹ mấy lá phù còn lại, đừng lãng phí." Hắc Nguyệt Hoa nghiêm khắc nhắc nhở.


"Dạ, con biết rồi phụ vương." Hắc Triết gật đầu, cũng quay người rời đi.


Hết chương 331.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 331: Ý tưởng
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...