Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 329: Lạc Anh


Chương 329: Lạc Anh


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy được Hắc Triết dẫn tới phòng dành cho khách quý trong cung điện.


"Biểu ca, lâu quá rồi ngươi không đến chơi. Ta nhớ ngươi lắm đó!" Thiếu niên nhìn Liễu Thiên Kỳ, giọng điệu đầy oán trách.


Liễu Thiên Kỳ cười: "Biểu đệ, thực lực của đệ tiến bộ nhanh thật. Lần trước gặp, đệ mới Trúc Cơ sơ kỳ, giờ đã là Trúc Cơ hậu kỳ rồi, mới có hơn hai mươi năm chứ mấy."


"Xùy, thế mà phụ vương ta còn chê chậm đấy. Ngày nào cũng bắt ép ta tu luyện, phiền chết đi được!" Hắc Triết nhăn mặt than thở.


"Chịu khổ trong khổ mới là người trên người mà."


"Biết rồi, ta biết trọng trách của mình lớn. Hắc Lân Giao tộc hiếm muộn con cái, mẫu hậu chỉ sinh được mỗi mình ta, nên ta phải khổ luyện để trở thành thiếu chủ xứng đáng của Hắc Long Thành. Mấy lời này phụ vương nói, mẫu hậu cũng nói, nghe đến mức lỗ tai ta sắp mọc kén rồi!" Thiếu niên phụng phịu.


"Ha ha ha..." Nhìn Hắc Triết vẫn trẻ con hay cằn nhằn như xưa, Liễu Thiên Kỳ bật cười.


Trong ký ức của nguyên chủ, Hắc Triết chính là một đứa trẻ khổ mệnh như vậy, suốt ngày bị cha mẹ ép tu luyện. Hơn tám mươi tuổi rồi mà chưa từng rời khỏi Hắc Long Thành nửa bước.


"Biểu ca, ngươi có mang quà gì cho ta không?" Hắc Triết háo hức hỏi.


"Có chứ." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, lấy từ nhẫn không gian ra mấy tấm linh phù đưa cho đối phương.


"Linh phù? Mấy thứ này ở Hắc Long Thành cũng có bán mà." Hắc Triết có chút thất vọng.


"Không, đây không phải phù tấn công hay phòng thủ. Đây là Dịch Dung phù."


"Dịch Dung phù? Dùng linh phù để dịch dung sao?" Hắc Triết tò mò chớp mắt.


"Đúng vậy, tiện lợi lại dễ dùng, hơn nữa không có đan độc như Dịch Dung đan." Liễu Thiên Kỳ đáp.



"Chà, đồ tốt đấy, trong thành không có bán loại này." Hắc Triết gật đầu liên tục, vui vẻ cất linh phù đi. Hắn thích nhất là những món đồ chơi lạ lẫm của Nhân tộc mà biểu ca mang đến.


"Cái này cũng tặng cho ngươi." Kiều Thụy lấy ra một món pháp khí cấp ba.


Đó là một pháp khí hệ Thủy, hình dáng như cái chặn giấy, Kiều Thụy tìm được trong rừng Đa Bảo Thụ ở tiểu bí cảnh. Vì cấp bậc hơi thấp không dùng tới nên y cứ để mãi trong nhẫn không gian.


"Cái này..." Hắc Triết ngập ngừng, ngại ngùng không dám nhận.


"Tiểu Thụy cho ngươi thì ngươi cứ nhận đi." Liễu Thiên Kỳ mỉm cười nói.


"Dạ, cảm ơn biểu tẩu." Hắc Triết gật đầu nhận lấy.


Kiều Thụy giật giật khóe miệng: "Đừng gọi biểu tẩu, gọi Thụy ca là được."


"Dạ." Hắc Triết gật đầu, tỏ vẻ đã rõ.


"Đúng rồi biểu ca, chẳng phải ngươi đã đính hôn với Tôn tỷ tỷ sao? Sao giờ lại thành đôi với Thụy ca vậy?" Hắc Triết lén lút truyền âm cho Liễu Thiên Kỳ, không dám hỏi thẳng trước mặt Kiều Thụy.


"Chuyện dài lắm, Tôn Phỉ Phỉ đã có người khác rồi."


"Cái gì? Tỷ ấy dám thay lòng đổi dạ, bỏ rơi biểu ca sao? Thật quá đáng."


"Không sao, âu cũng là duyên phận. Ta thấy ở bên Tiểu Thụy hợp hơn."


"À." Hắc Triết gật gù.


Thấy hai người cứ nhìn nhau mà không nói gì, Kiều Thụy nhíu mày. Thầm nghĩ: Tên nhãi Hắc Triết này chắc chắn đang truyền âm nói xấu gì sau lưng mình đây.


"Biểu đệ, lâu rồi ta không đến Hắc Long thành. Hay là ngươi đưa ta và Tiểu Thụy đi dạo phố một vòng nhé?"


Đi đường xa bằng phi thuyền cấp sáu xa hoa của mẫu thân nên Liễu Thiên Kỳ không thấy mệt, muốn ra ngoài hóng gió chút.


"Được chứ! Hay là ta biến hình một chút, ra khỏi cung để dân chúng không nhận ra, biểu ca thấy sao?" Hắc Triết lấy Dịch Dung phù ra, hào hứng đề nghị.



"Được thôi." Liễu Thiên Kỳ không phản đối. Đứa trẻ này cũng thật đáng thương, niềm vui duy nhất có lẽ là những món đồ chơi nhỏ mà Tô Lăng Phi mang đến mỗi lần ghé thăm.


Thế là ba người cùng nhau rời khỏi vương cung.


"Biểu ca, Thụy ca, ta đưa hai người đến phía đông thành nhé? Bên đó bán toàn đặc sản của Hải tộc, chỉ Hắc Long thành mới có thôi." Hắc Triết tự hào giới thiệu.


"Được." Liễu Thiên Kỳ tán thành.


Quả như lời Hắc Triết, các cửa hàng phía Đông bày bán đủ loại sản vật độc đáo của biển cả. Nhờ Linh Nhãn bẩm sinh, Kiều Thụy đã chọn được cho Liễu Thiên Kỳ vài món linh bảo ưng ý.


Ba người bước vào một tiệm tạp hóa. Vừa vào cửa, Kiều Thụy đã tia thấy một viên ngọc trai phủ bụi nằm trong góc.


"Chủ quán, cái này bán thế nào?" Kiều Thụy cầm viên ngọc lên hỏi.


"Cái đó à? Năm vạn linh thạch." Nữ tu chủ quán tóc đỏ, tu vi Kim Đan, liếc qua rồi ra giá.


"Năm vạn cơ à, đắt quá vậy? Bớt chút được không?" Kiều Thụy mặc cả.


"Ít nhất bốn vạn rưỡi. Thiếu một xu cũng không bán." nữ chủ tiệm kiên quyết.


"Bốn vạn rưỡi..." Kiều Thụy nhíu mày, vẫn thấy hơi chát. Nhưng viên ngọc này là linh bảo hệ Thủy, cực tốt cho Thiên Kỳ, hơn hẳn mấy món đã mua trước đó.


"Viên ngọc đó ta lấy." Bỗng nhiên, một giọng nữ vang lên.


Kiều Thụy và chủ tiệm cùng quay lại nhìn.


"Ôi chao, đây chẳng phải là Lạc Anh tiểu thư sao? Ngọn gió nào đưa ngài tới đây?" Thấy người đến, chủ tiệm đon đả chạy ra đón tiếp.


"Chủ quán, viên ngọc kia ta lấy." Nữ tu kia nói rồi ném thẳng một túi linh thạch cho chủ tiệm.


"Vâng vâng, ngài đã ưng thì đương nhiên là của ngài." chủ tiệm gật đầu lia lịa.


"Dựa vào đâu mà bán cho ả? Viên ngọc là ta nhìn trúng trước." Kiều Thụy bất bình lên tiếng.



"Vị đạo hữu này, cửa hàng chúng ta bán đồ Hải tộc, đương nhiên ưu tiên tu sĩ Hắc Long Thành trước, cho nên dĩ nhiên phải bán cho Lạc Anh tiểu thư rồi." Nữ chủ tiệm lý sự cùn.


"Ta tuy không phải Hải tộc, nhưng hắn là Hải tộc mà. Đồ này bọn ta chọn trước thì phải thuộc về bọn ta." Kiều Thụy kéo Hắc Triết lại.


"Hải tộc? Đạo hữu đùa gì vậy? Vị đạo hữu này rõ ràng là Hỏa Lang tộc mà." chủ tiệm nhìn Hắc Triết đang dịch dung, cười khẩy.


"Ta..." Kiều Thụy á khẩu. Tên Hắc Triết dở hơi này, dịch dung thành cái gì không dịch, lại đi dịch thành Hỏa Lang tộc!


"Lạc Lạc, nàng nhường viên ngọc cho Thụy ca đi, Thụy ca là biểu tẩu của ta đấy." Hắc Triết cười nói với Lạc Anh.


Nữ tu sững người, rồi sa sầm mặt mày: "Làm càn! Tên của bổn tiểu thư mà ngươi cũng dám gọi?"


"Lạc Lạc, là ta đây mà, ta là vị hôn phu Hắc Triết của ngươi đây." Hắc Triết vội giải thích.


"Câm miệng! Vị hôn phu của ta là Đại điện hạ Hắc Long thành, là thiếu chủ cao quý, sao có thể là tên Lang tộc như ngươi? Còn dám hồ ngôn loạn ngữ, ta cho người gô cổ ngươi vào ngục bây giờ!" Lạc Anh trừng mắt quát lớn.


"Nhưng ta thật sự là Hắc Triết mà, ta chỉ dịch dung chút thôi..." Hắc Triết khổ sở thanh minh.


"Nói hươu nói vượn!" Lạc Anh dĩ nhiên không tin.


"Lạc Lạc, ta..."


"Câm ngay! Ngươi còn dám mạo danh vị hôn phu của ta, đừng trách ta không khách sáo!" Lạc Anh nheo mắt, sát khí hiện rõ.


"Ta..."


"Biểu đệ." Liễu Thiên Kỳ lên tiếng cắt ngang, bước tới trước mặt nữ tu.


Thấy Liễu Thiên Kỳ, Lạc Anh hơi khựng lại.


"Vị tiểu thư này, viên ngọc là do bạn lữ của ta nhìn trúng trước. Mong cô nương nể tình chọn món khác, nhường viên ngọc này cho chúng ta."


"Ngươi... ngươi là bán Yêu tộc?" Nhìn kỹ Liễu Thiên Kỳ, Lạc Anh nhướng mày. Dù mang hình người nhưng khí tức Yêu tộc trên người hắn rất đậm, chứng tỏ huyết thống rất cao, chỉ là nàng ta chưa nhận ra thuộc chủng tộc nào.



"Không sai, ta là bán Yêu tộc, mang một nửa dòng máu Hải tộc." Liễu Thiên Kỳ gật đầu thừa nhận.


"Hải tộc?" Lạc Anh cau mày suy nghĩ. Chẳng lẽ đối phương là Hải tộc cấp cao hơn mình? Nhân Ngư tộc chăng? Đó là dòng dõi cao quý nhất trong các loài cá.


"Được rồi, nếu các ngươi muốn thì nhường cho các ngươi vậy." Suy tính một chút, Lạc Anh thu lại túi linh thạch, xoay người bỏ đi.


Thấy vị hôn thê không nhận ra mình, Hắc Triết tiu nghỉu.


Lạc Anh đi rồi, Kiều Thụy mới thuận lợi mua được viên ngọc.


"Biểu đệ, Lạc Anh đó là ai vậy?" Kiều Thụy tò mò hỏi.


"Nàng ấy là vị hôn thê của ta, thuộc tộc Man Ngư."


"Này, ngươi là rồng mà, sao lại đi lấy cá làm vợ?" Kiều Thụy ngạc nhiên.


"Hết cách rồi, Hắc Lân Giao tộc con cái thưa thớt lắm. Tổ phụ tổ mẫu ta đều là Hắc Lân Giao, nhưng khi họ phi thăng, rất nhiều Hắc Lân Giao khác cũng đi theo lên Tiên giới. Giờ Cẩm Châu chỉ còn lại phụ vương và cô cô là Hắc Lân Giao thôi. Phụ vương ta phải cưới công chúa Bạng tộc làm vợ, tức là mẫu hậu ta. Đến đời ta, phụ mẫu cũng kén chọn mãi mới chấm được công chúa Man Ngư tộc Lạc Anh này. Lạc Anh tuy là Man Ngư nhưng tư chất tu luyện rất tốt, dung mạo cũng xinh đẹp, nên mới được chọn làm vị hôn thê của ta."


Liễu Thiên Kỳ nhíu mày: "Nữ tu kia đã là Nguyên Anh sơ kỳ rồi. Thực lực nàng ta cao hơn ngươi nhiều như vậy, e là sau này ngươi khó mà quản được."


"Đúng đấy, ngươi còn chưa kết Đan, lấy vợ lợi hại thế này dễ bị bạo hành gia đình lắm." Kiều Thụy gật đầu đồng tình.


"Bạo hành gia đình? Là cái gì vậy?" Hắc Triết ngơ ngác.


"Là bị vợ đánh đấy. Nàng ta mạnh hơn ngươi, ngươi dễ bị ăn đòn lắm." Kiều Thụy giải thích tỉnh bơ.


"Ha ha ha, Thụy ca lo xa quá rồi. Không có chuyện đó đâu. Lạc Lạc lương thiện, đơn thuần lắm, lại đối xử với ta rất tốt, sẽ không đánh ta đâu." Hắc Triết cười xòa.


"Mong là thế." Kiều Thụy thở dài ngao ngán. Tiểu điện hạ này đơn thuần quá mức rồi, y chẳng thấy ả Lạc Anh kia lương thiện chỗ nào cả.


Nhìn nụ cười ngây thơ của Hắc Triết, Liễu Thiên Kỳ cũng lắc đầu. Hắc Lân Giao năm trăm tuổi mới trưởng thành, Hắc Triết chưa đến trăm tuổi, nhìn thì ra dáng thiếu niên nhưng thực chất vẫn chỉ là đứa trẻ con chưa lớn. Lại được bao bọc trong nhung lụa từ bé, thảo nào tính tình ngây thơ như vậy.


Thực lòng mà nói, Liễu Thiên Kỳ không tán đồng cách giáo dục con của cữu cữu. Hắc Triết là người thừa kế tương lai của Hắc Long thành, không nên nuông chiều quá mức. Phải để nó ra ngoài va chạm, rèn luyện tâm tính thì sau này mới đủ bản lĩnh gánh vác trọng trách được.


Hết chương 329.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 329: Lạc Anh
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...