Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 326: Sự thật phơi bày


Chương 326: Sự thật phơi bày


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Nghe Liễu Thiên Kỳ gọi một tiếng "mẫu thân", Hắc Nguyệt Nương không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm hắn. Ánh mắt nàng chăm chú, nghiêm túc, như muốn soi thấu từng tấc da thịt trên người Liễu Thiên Kỳ.


"Mẫu thân, chúng ta vào động phủ nói chuyện nhé." Liễu Thiên Kỳ đưa tay ra hiệu mời.


Hắc Nguyệt Nương quay đầu liếc nhìn động phủ của Liễu Thiên Kỳ, rồi lại quay lại, ánh mắt dán chặt lên người hắn. Nàng im lặng quan sát hắn hồi lâu, chừng một tuần trà, rồi mím môi nói:


"Ngươi... ngươi không phải con trai ta, ngươi không phải Phi Nhi." Lời nói không mang chút nghi vấn nào, mà là một sự khẳng định chắc chắn. Là một người mẹ, nàng tin rằng mình không thể nào nhận nhầm con ruột.


"Đúng vậy, thân xác này là của con trai người, nhưng linh hồn và Nguyên Anh thì không phải." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, thẳng thắn thừa nhận, không hề giấu giếm.


"Ngươi giết con trai ta để đoạt xá?" Hắc Nguyệt Nương nheo mắt, trong ánh nhìn không có sự oán hận, chỉ có nỗi mất mát vô tận.


Thực tâm, khi thốt ra câu nói đó, nàng đã hy vọng đối phương sẽ phủ nhận. Dù biết rõ người trước mặt không phải Phi Nhi, nhưng chỉ cần hắn khăng khăng không thừa nhận đoạt xá, nàng vẫn có thể nuôi một chút ảo tưởng mong manh rằng con trai mình vẫn còn sống. Nhưng không ngờ, hắn lại thừa nhận một cách dứt khoát đến vậy.


"Trên người con trai người có vết máu Huyết Ấn do người để lại. Cho nên, người hẳn phải nhìn ra được, Tô đạo hữu không phải do ta giết." Liễu Thiên Kỳ bình tĩnh đáp.


"Phải, ta biết, ta biết không phải ngươi giết nó. Cho nên ta mới ra tay giúp ngươi giết tên tu sĩ kia, nên đến giờ ta vẫn chưa động thủ với ngươi." Hắc Nguyệt Nương gật đầu, nàng đương nhiên nhận ra trên người hắn không có Huyết Ấn.


"Cảm ơn tiền bối." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu tạ ơn. Thực ra, nếu Hắc Nguyệt Nương không xuất hiện, hắn cũng sẽ dùng lệnh bài Luyện Hư để đối phó Nhạc lão đầu. Không ngờ lúc nguy nan, người mẹ này lại bất ngờ xuất hiện giải vây.



"Nói đi, rốt cuộc chuyện là thế nào? Con trai ta chết ra sao? Nếu ngươi dám nửa lời dối trá, ta sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán!" Hắc Nguyệt Nương nhìn Liễu Thiên Kỳ, đôi mắt đỏ ngầu, ngấn lệ chực trào.


Phi Nhi của bà, đứa con trai duy nhất, tâm can bảo bối của bà, vậy mà đã thực sự chết rồi. Có lẽ từ khoảnh khắc hồn bài của con vỡ nát, bà nên chấp nhận sự thật này. Nhưng bà không tin, bà không tin đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện như Phi Nhi lại đoản mệnh như thế. Bà không tin, bà không tin!


"Ta cùng bạn lữ ra ngoài rèn luyện, gặp kẻ thù truy sát, ta bị đánh chết, hủy hoại thân xác, Nguyên Anh may mắn trốn thoát. Sau đó, ta cùng bạn lữ ẩn náu tại ngọn núi yêu thú nhỏ tên là Phượng Hà Sơn ở phía đông Linh Vân Thành. Tại đó, chúng ta vô tình phát hiện thi thể của Tô đạo hữu. Ta và Tô đạo hữu đều mang linh căn hệ Thủy, lại cùng là Nguyên Anh trung kỳ, rất phù hợp. Vì thế, ta đã dùng Nguyên Anh của mình dung hợp với thân xác của Tô đạo hữu." Liễu Thiên Kỳ kể lại tường tận, không chút giấu giếm.


"Ý ngươi là, khi ngươi gặp Phi Nhi, nó đã ngã xuống rồi?" Hắc Nguyệt Nương hỏi lại cho chắc chắn.


"Đúng vậy, khi ta gặp Tô đạo hữu, hắn đã chết." Liễu Thiên Kỳ khẳng định.


"Vậy... là ai đã giết nó? Ký ức của nó đâu? Ta muốn xem ký ức trước khi chết của nó." Hắc Nguyệt Nương dồn dập hỏi. Với thực lực của Phi Nhi, không phải ai muốn giết là giết được, kẻ thủ ác chắc chắn không đơn giản!


"Ở đây." Liễu Thiên Kỳ lấy từ đầu mình ra một quả cầu ánh sáng màu tím, đưa cho Hắc Nguyệt Nương.


Đón lấy quả cầu ký ức, Hắc Nguyệt Nương lập tức kích hoạt nó. Một hình ảnh rõ nét hiện ra trước mắt ba người.


Bối cảnh trong ký ức là một ngọn núi. Hắc Nguyệt Nương nhanh chóng nhận ra đó chính là Phượng Hà Sơn. Điều này chứng tỏ người trước mặt không nói dối.


Ban đầu, hình ảnh là hai nam một nữ đang cùng nhau săn thú, hái thuốc trên núi. Nhưng rất nhanh, cảnh tượng rèn luyện vui vẻ biến thành mưu mô toan tính. Đầu tiên là nam tu tên Hàn Minh dùng một thanh kiếm ba cạnh kỳ lạ đánh lén vào lưng Tô Lăng Phi, tiếp đó là nữ tu tên Lưu Phỉ Phỉ đánh lén vào ngực hắn.


Tô Lăng Phi dường như rất tin tưởng hai người này nên hoàn toàn không phòng bị, khiến cả hai lần đánh lén đều thành công. Sau đó, Tô Lăng Phi trọng thương, kịch chiến với đôi nam nữ kia. Quần chiến hơn hai trăm hiệp, Tô Lăng Phi quả bất địch chúng, bị hai kẻ kia liên thủ sát hại, bức Nguyên Anh phải thoát xác.


Lúc này, Tô Lăng Phi phẫn uất tột cùng, lấy ra lệnh bài của Luyện Hư lão tổ tấn công. Hàn Minh thấy tình thế bất ổn, liền đẩy Lưu Phỉ Phỉ ra đỡ đòn thay mình, may mắn thoát chết.


Tiếp đó là cuộc đại chiến giữa Nguyên Anh của Tô Lăng Phi và Hàn Minh. Hàn Minh phải dùng liên tiếp ba món pháp khí, bản thân cũng đầy thương tích mới tiêu diệt được Nguyên Anh của Tô Lăng Phi. Sau khi Nguyên Anh tan biến, một vệt Huyết Ấn bay thẳng vào người Hàn Minh. Thấy Huyết Ấn, sắc mặt Hàn Minh trở nên vô cùng khó coi, thậm chí có phần âm u.



Cuối cùng, Hàn Minh l*t s*ch nhẫn trữ vật của Tô Lăng Phi và Lưu Phỉ Phỉ, ném xác Lưu Phỉ Phỉ lên người Tô Lăng Phi, rồi thả mười tấm Hỏa Diễm phù thiêu hủy thi thể, sau đó phi thân rời đi. Đoạn ký ức đến đây là kết thúc.


"Lưu Phỉ Phỉ, Hàn Minh! Hai kẻ lòng lang dạ sói, dám ám hại con ta như thế!" Hắc Nguyệt Nương phẫn uất tột cùng.


Đối với một người mẹ, tàn nhẫn nhất là phải tận mắt chứng kiến cái chết của con mình mà không thể làm gì để bảo vệ hay chịu thay con.


"Kỳ lạ, lúc đi tên kia rõ ràng đã ném Hỏa phù. Tại sao xác nữ tu kia cháy thành tro, còn xác Tô đạo hữu lại nguyên vẹn không tổn hao gì?" Kiều Thụy thắc mắc.


Trước đó khi phát hiện thi thể Tô Lăng Phi, Kiều Thụy đã thấy lạ vì sao hung thủ không hủy thi diệt tích. Giờ xem đoạn ký ức này, y càng khó hiểu hơn.


"Đó là vì vảy đen của Hắc Lân Giao tộc chúng ta tuyệt đối không phải ngọn lửa bình thường có thể thiêu hủy. Nếu không phải Phi Nhi là bán Yêu tộc, nửa thân trên có hai điểm yếu trí mạng thì hai con tiện nhân kia căn bản không thể đánh lén thành công." Hắc Nguyệt Nương đau đớn giải thích.


Không ngờ kẻ giết con nàng lại là huynh đệ tốt nhất và vị hôn thê của nó! Đứa con ngốc nghếch đáng thương của nàng, chẳng mảy may phòng bị, thậm chí còn tiết lộ điểm yếu trên cơ thể cho chúng biết, để rồi bị đánh lén trúng ngay hai tử huyệt.


"Hóa ra là vậy." Kiều Thụy gật gù.


Trước đó Liễu Thiên Kỳ cũng thấy lạ, sao những chỗ khác trên cơ thể Tô Lăng Phi đều nguyên vẹn, chỉ có ngực và lưng là có hai lỗ thủng cháy đen. Hóa ra đó là điểm yếu không có vảy bảo vệ, nên mới bị đánh lén và bị lửa thiêu. Hại hắn tốn bao công sức mới chữa lành được hai vết thương đó.


Hắc Nguyệt Nương nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ rất lâu, rồi chậm rãi xoay người, chuẩn bị rời đi.


"Tiền bối." Liễu Thiên Kỳ vội gọi với theo.


Hắc Nguyệt Nương quay đầu lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn: "Chuyện gì?"


"Tiền bối, ông nội của Hàn Minh có thực lực Luyện Hư, người hãy cẩn thận." Liễu Thiên Kỳ chân thành nhắc nhở. Dựa vào ký ức của nguyên chủ, hắn biết Hàn Minh có một ông nội Luyện Hư, trên người hắn có phòng hộ y cấp sáu và rất nhiều pháp khí lợi hại.



"Ngươi..." Hắc Nguyệt Nương mấp máy môi, không biết nói gì.


"Tuy ta không phải con ruột của người, nhưng chúng ta huyết nhục tương liên. Ta mong người bình an." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc chúc phúc.


"Ta sẽ cẩn thận." Hắc Nguyệt Nương gật đầu, nhìn Liễu Thiên Kỳ thêm lần nữa rồi phi thân rời đi.


Nhìn bóng Hắc Nguyệt Nương khuất dần, Kiều Thụy thở phào nhẹ nhõm: "Làm ta sợ chết khiếp, ta cứ tưởng ngài ấy sẽ lôi Nguyên Anh của huynh ra chứ."


Tuy Thiên Kỳ không đoạt xá mà là mượn xác hoàn hồn, nhưng chuyện này có mấy ai làm cha mẹ chấp nhận được? Cho nên Kiều Thụy vẫn luôn lo lắng.


Liễu Thiên Kỳ mỉm cười, quay sang nhìn Kiều Thụy: "Đừng nghĩ xấu về ngài ấy, ngài ấy là một người mẹ rất mực yêu thương con mình."


Qua ký ức của nguyên chủ, Liễu Thiên Kỳ biết người mẹ này yêu thương con trai đến nhường nào, chăm sóc Tô Lăng Phi từng li từng tí.


"Phải, ngài ấy là người mẹ tốt, nhưng vấn đề là huynh không phải con trai ngài. Huynh chỉ là hàng giả thôi, nên chúng ta vẫn phải đề phòng." Kiều Thụy vẫn giữ sự thận trọng cần thiết.


Liễu Thiên Kỳ kéo người yêu vào lòng: "Ta biết đệ lo cho ta, nhưng trực giác mách bảo ta rằng tiền bối sẽ không làm hại ta. Tiền bối quá yêu con trai mình, sẽ không nỡ làm tổn hại đến thân xác của con trai. Hơn nữa đệ thấy đấy, khi chúng ta gặp nguy hiểm, ngài đã ra tay giúp đỡ mà?"


Kiều Thụy hừ nhẹ: "Người khác không hiểu huynh chứ ta còn lạ gì? Đừng nhìn vẻ ngoài lạnh lùng, thực ra tâm huynh mềm yếu nhất. Có phải huynh cảm thấy dùng thân xác Tô Lăng Phi nên có lỗi với cha mẹ hắn không?"


"Đúng vậy." Liễu Thiên Kỳ gật đầu thừa nhận.


"Huynh đó." Kiều Thụy lắc đầu bất lực. Thiên Kỳ của y lúc nào cũng lương thiện như vậy.


"Nếu Hắc tiền bối đồng ý, ta có thể nhận ngài ấy làm nghĩa mẫu, ở bên cạnh phụng dưỡng. Dù sao ta cũng không có mẹ mà?"



Thực ra, sau khi có được ký ức của Tô Lăng Phi, Liễu Thiên Kỳ có chút ghen tị với nguyên chủ. Dù Tô Lăng Phi không có linh căn hỏa hay mộc để luyện đan, nhưng cha mẹ chưa bao giờ vì thế mà coi thường hắn, ngược lại càng yêu thương hắn hơn. Tô Lăng Phi luôn sống trong tình yêu thương của cha mẹ, trong một gia đình ấm áp hạnh phúc.


Từ khi Thập Thất trở thành Liễu Thiên Kỳ, xuyên không đến thế giới này, điều quý giá nhất hắn có được là ái nhân Tiểu Thụy và người cha yêu thương Liễu Hà. Dù Liễu Hà đối xử với hắn rất tốt, nhưng trong tình thân ấy vẫn thiếu vắng bóng dáng người mẹ.


Đôi khi nhìn hai đệ đệ làm nũng với An thúc, Liễu Thiên Kỳ cũng có chút chạnh lòng. An thúc tốt với hắn, nhưng rốt cuộc không phải mẹ ruột, vẫn thiếu đi sự gắn kết máu mủ. Nhưng Hắc Nguyệt Nương thì khác, nàng là mẹ ruột của thân xác này, huyết mạch tương liên. Nhìn nàng, Liễu Thiên Kỳ cảm thấy vô cùng thân thiết, muốn quan tâm, gần gũi và hiếu thuận với nàng.


"Vậy... còn cha của Tô Lăng Phi thì sao? Đừng bảo huynh cũng định nhận thêm một người cha nữa nhé?" Kiều Thụy chớp mắt hỏi.


"Ha ha, nếu nhận nghĩa phụ thì ta nghĩ phụ thân cũng sẽ không phản đối đâu." Phụ thân Liễu Hà là người thấu tình đạt lý, chắc chắn sẽ không trách móc hắn.


"À." Kiều Thụy gật gù, nhưng sắc mặt có chút kỳ quái. Y chợt nghĩ đến việc sau này Liễu Thiên Kỳ rất có thể sẽ trở thành người một nhà với đám Lam Vũ Minh, Tô Lăng Tuyết, Tô Lăng Phong, Tô Lăng Lạc. Chuyện này cứ thấy sai sai thế nào ấy.


"Sao vậy?" Thấy vẻ mặt lạ lùng của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ hỏi.


"Không, không có gì. Chúng ta thu dọn rồi rời khỏi đây thôi."


"Được."


Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy thu hồi động phủ, xác yêu thú và nhẫn không gian của Nhạc lão đầu, rồi lên phi thuyền rời khỏi ngọn núi.


Hết chương 326.


____________________________


Lời editor: đúng là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi. Có mỗi Kiều Thụy là thấy Liễu Thiên Kỳ lương thiện thôi á :)))


Tui mê ảnh mà tui bênh không nổi luôn :)))) 


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 326: Sự thật phơi bày
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...