Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 317: Đạt được cơ duyên
Chương 317: Đạt được cơ duyên
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Bước vào Linh Vân Điện, nhìn đại điện trống rỗng, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy không khỏi nhìn nhau đầy thắc mắc.
"Thiên Kỳ, lạ thật đấy. Sao ở đây chẳng có ai vậy? Rõ ràng có rất nhiều người vào rồi mà?" Kiều Thụy nghi hoặc hỏi ái nhân.
Tuy rằng kiến trúc của tòa cung điện này được chạm trổ tinh xảo đẹp đẽ vô cùng, nhưng mục đích chính của họ là đến vì đóa Thất Thải Linh Vân chứ đâu phải để thưởng lãm kiến trúc. Hơn nữa, việc đông đảo người tiến vào mà đại điện lại vắng tanh như vậy quả thực là một điều rất kỳ lạ.
"Đừng nóng vội, cứ chờ xem sao đã." Liễu Thiên Kỳ trấn an, kéo Kiều Thụy đứng gọn sang một bên.
Hai người vừa chờ được một lát thì có hai tu sĩ khác bước vào.
Thấy hai người kia vừa vào đến nơi liền lập tức phi thân bay vọt lên nóc Linh Vân Điện, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy nhìn nhau hiểu ý, cũng bắt chước bay theo qua lỗ hổng lớn trên trần đại điện.
Vừa đáp xuống mái điện, Kiều Thụy đã trố mắt kinh ngạc. Trên mái ngói chi chít những tu sĩ đang ngồi. Hóa ra không phải không có ai, mà là tất cả đều trèo lên nóc nhà cả rồi! Nghĩ cũng lạ, trần cung điện này lại thiết kế mở toang hoác như vậy, nếu trời mưa thì chắc chắn bên dưới sẽ thành cái hồ nước mất.
"Chúng ta qua đằng kia đi." Liễu Thiên Kỳ đảo mắt một vòng, cuối cùng cũng tìm được một chỗ trống trải.
"Được." Kiều Thụy gật đầu, theo Liễu Thiên Kỳ bay sang chỗ đó.
Hai người khom người, tìm một chỗ trên mái ngói rồi ngồi xuống.
Yên vị xong, Kiều Thụy tò mò quan sát các tu sĩ xung quanh. Y thấy một số tu sĩ Yêu tộc đã hiện nguyên hình, lúc thì bay lượn trên không, lúc thì đáp xuống chờ đợi, trăm phương ngàn kế tìm cách thu hút sự chú ý của đóa Thất Thải Linh Vân lơ lửng trên cao. Đáng tiếc, mọi nỗ lực đều vô vọng. Đám mây kia vẫn kiêu hãnh treo mình giữa trời, chẳng mảy may lay chuyển.
Tu sĩ Yêu tộc làm đủ trò, tu sĩ Nhân tộc cũng chẳng kém cạnh. Để được trở thành người hữu duyên, có kẻ mặc những bộ trang phục kỳ quái, người thì khoác áo da thú, người lại diện đồ phản quang lấp lánh, thậm chí có kẻ còn chơi trội đính đầy linh thạch lên áo để thu hút ánh nhìn của Linh Vân bảy màu. Có người còn bắt chước Yêu tộc, bay lượn qua lại hòng mong được đoái hoài.
"Thiên Kỳ, làm thế nào mới trở thành người hữu duyên, nhận được bảy màu linh quang đây?" Kiều Thụy ngán ngẩm hỏi.
"Để ta thử xem." Liễu Thiên Kỳ nói rồi lấy bàn, giấy, bút và mực phù văn ra, bắt đầu chăm chú vẽ. Hì hục khoảng nửa canh giờ, Liễu Thiên Kỳ hoàn thành hai mươi tấm linh phù tứ cấp, hài lòng thu dọn đồ nghề.
"Này, thử cái này xem." Hắn đưa một tấm phù cho Kiều Thụy.
"Đây là phù gì vậy?" Kiều Thụy tò mò cầm lấy.
"Thất Thải phù. Dán nó lên, chúng ta sẽ tỏa ra ánh sáng bảy màu rực rỡ như cầu vồng." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc giải thích.
"Được đó! Cái này chắc chắn sẽ thu hút được Thất Thải Linh Vân." Kiều Thụy gật đầu, dán phù lên người rồi kích hoạt ngay lập tức.
Liễu Thiên Kỳ cũng làm tương tự. Trong chốc lát, hai người biến thành hai dải cầu vồng di động, tỏa hào quang rực rỡ. Thế nhưng, dù ánh sáng có chói lòa đến đâu thì đóa mây kia vẫn dửng dưng như không.
"Thiên Kỳ, hình như không có tác dụng gì cả?" Sau một nén nhang làm cầu vồng, Kiều Thụy thất vọng nhận ra chẳng có gì thay đổi.
"Thử cái này xem, đây là Lam Thiên phù. Chúng ta biến mình thành màu xanh của bầu trời, biết đâu Linh Vân lại thích."
"Ý kiến hay."
Hai người lại hì hục biến hình, từ cầu vồng sang bầu trời xanh thẳm, nhưng kết quả vẫn là con số không tròn trĩnh.
Lát sau lại biến thành quả cầu lửa rực rỡ như mặt trời. Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy loay hoay suốt một canh giờ, tung hết mọi chiêu trò mà chẳng ăn thua gì.
"Làm sao bây giờ Thiên Kỳ? Hết một nửa thời gian rồi." Kiều Thụy rầu rĩ. Nếu không có cách nào lọt vào mắt xanh của Linh Vân, hai mươi vạn linh thạch coi như đổ sông đổ biển rồi.
"Gọi Kim Diễm ra đi. Ta cũng sẽ gọi Tiểu Miên Hoa, Hắc Hổ và trùng Đánh Rắm ra. Xem bọn chúng có thu hút được Linh Vân không." Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ đề nghị.
"Được." Kiều Thụy mở túi dưỡng thú, Kim Diễm chui ra, đậu ngay ngắn trên vai y.
Bên kia, Liễu Thiên Kỳ cũng thả đám thú cưng của mình ra.
Để thu hút sự chú ý, Tiểu Miên Hoa bay vòng vòng trên đầu hai người, Hắc Hổ cũng chạy nhảy loạn xạ trên mái ngói, nhưng tình hình vẫn chẳng có gì tiến triển.
"Này, ngươi nhìn Hắc Hổ với Tiểu Miên Hoa nhiệt tình thế kia, sao ngươi cứ ngồi im một chỗ thế hả?" Kiều Thụy trách móc Kim Diễm đang lười biếng trên vai mình.
'Bởi vì ta không ngốc như bọn chúng!' Vì xung quanh đông người nên Kim Diễm dùng truyền âm đáp lại.
'Hừ, lười thì có!' Kiều Thụy lườm nó, cũng truyền âm mắng lại.
Kim Diễm đảo mắt khinh bỉ: Hai tên ngốc này, các ngươi tưởng làm trò khỉ ở đây là thành người hữu duyên được à? Không thấy bao nhiêu tu sĩ đang ngồi thiền nhập định kia sao? Đồ ngốc!
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ quan sát xung quanh, quả nhiên thấy rất nhiều tu sĩ đang nhắm mắt tĩnh tọa, bất động như tượng.
'Kim Diễm, ngươi biết cách để trở thành người hữu duyên à?' Liễu Thiên Kỳ vội truyền âm hỏi.
'Đơn giản thôi. Thấy đóa Thất Thải Linh Vân trên đầu không? Trên đó có rất nhiều hoa văn lằng nhằng. Chỉ cần các ngươi lĩnh ngộ được huyền cơ trong đó thì sẽ là người hữu duyên.'
"Hóa ra là thế." Kiều Thụy ngẩng đầu, chăm chú nhìn đóa mây rực rỡ trên cao. Liễu Thiên Kỳ cũng ngước nhìn theo.
'Hai tên ngốc, các ngươi tưởng mình có Con Mắt Chân Thật như ta chắc? Dùng linh hồn lực mà xem, mắt thường sao thấy được!' Kim Diễm ngán ngẩm nhắc nhở.
"À..." Hai người gật gù, vội nhắm mắt, phóng thích linh hồn lực hướng về phía đóa mây.
Tĩnh tâm lại, Liễu Thiên Kỳ từ từ đưa linh hồn lực thâm nhập vào Thất Thải Linh Vân. Quả nhiên, sâu trong tầng mây ẩn chứa những đường nét hoa văn kỳ lạ.
Đây là cái gì? Phù văn sao? Liễu Thiên Kỳ thầm suy đoán khi nhìn những đường nét quỷ dị kia.
Chúng quá kỳ lạ, không giống phù văn, cũng chẳng giống trận văn. Tuy không phải Trận pháp sư chuyên nghiệp, nhưng hắn cũng có chút hiểu biết, chắc chắn đây không phải trận pháp.
Không phải phù văn, không phải trận văn, chẳng lẽ là loại hoa văn cổ đại nào khác? Hay là Khắc văn?
Khắc văn là loại hoa văn khắc trên pháp khí, thuộc về tiểu đạo, không nằm trong ngũ đại thuật số, nhưng cũng rất kỳ diệu.
Dù là gì đi nữa, cứ ghi nhớ trước đã, biết đâu sau này dùng đến. Như lời Tiểu Thụy nói, tốn hai mươi vạn linh thạch mà không thu được gì thì phí quá.
Nghĩ vậy, Liễu Thiên Kỳ bắt đầu tỉ mỉ ghi nhớ từng đường nét một. Khi từng hoa văn in sâu vào thức hải, chúng bỗng như sống dậy, biến ảo khôn lường, từ những nét hỗn độn dần hình thành nên một trật tự mới.
Là kiếm văn! Là vết tích của một bộ kiếm pháp thượng cổ lưu lại! Liễu Thiên Kỳ chấn động. Đây không phải hoa văn vô nghĩa, mà là một bộ kiếm pháp, một bộ kiếm pháp thượng cổ!
Hắn bắt đầu say sưa hình dung từng chiêu từng thức trong đầu, tỉ mỉ lĩnh hội tinh túy của nó.
"Ui da, cái gì thế này? Loạn xị ngậu chẳng hiểu gì cả." Kiều Thụy mở mắt, chán nản nhìn sang bên cạnh. Nhưng Liễu Thiên Kỳ vẫn nhắm nghiền mắt, không hề phản ứng.
"Thiên Kỳ." Y khẽ gọi, nhưng đối phương vẫn bất động.
"Đừng làm ồn, Liễu Thiên Kỳ nhập định rồi. Nếu hắn ngộ đạo thành công thì hai mươi vạn linh thạch này lãi to đấy." Kim Diễm vội ngăn Kiều Thụy lại.
"Thật sao? Thiên Kỳ hiểu được huyền cơ trong đó rồi à?" Kiều Thụy mừng rỡ.
"Chưa đâu, nhưng chắc là chạm đến ngưỡng cửa rồi." Kim Diễm quan sát Liễu Thiên Kỳ một lúc rồi phán đoán.
"Vậy à." Kiều Thụy gật đầu, đứng dậy, lẳng lặng hộ pháp bên cạnh người yêu.
Nửa canh giờ sau, đóa Thất Thải Linh Vân lơ lửng trên cao rốt cuộc cũng chuyển động dưới sự chứng kiến của hàng vạn con mắt, lao nhanh về phía Liễu Thiên Kỳ.
"A, chuyển động rồi! Linh Vân chuyển động rồi!"
"Đúng vậy, người hữu duyên xuất hiện rồi!"
Các tu sĩ kinh ngạc reo lên. Thấy đám mây bay đến trên đầu ái nhân, Kiều Thụy vừa hồi hộp vừa vui sướng.
Bỗng chốc, bảy luồng ánh sáng đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím từ đóa mây chiếu xuống, tạo thành một cột sáng rực rỡ bao trùm lấy Liễu Thiên Kỳ.
Chứng kiến cảnh tượng này, Kiều Thụy nở nụ cười mãn nguyện, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Ngồi trong cột sáng, Liễu Thiên Kỳ vẫn nhắm mắt nhập định. Dưới sự gột rửa của linh quang bảy màu, khí thế trên người hắn liên tục tăng cao, thực lực cũng theo đó mà thăng tiến vùn vụt.
Xung quanh, vô số ánh mắt hâm mộ lẫn ghen tị đổ dồn về phía Liễu Thiên Kỳ. Được Thất Thải Linh Vân lựa chọn, quả thực là vận may tày trời mà tu sĩ nào cũng khao khát.
Hết chương 317.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 317: Đạt được cơ duyên
10.0/10 từ 46 lượt.
