Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 311: Tiểu hồ ly ghen


Chương 311: Tiểu hồ ly ghen


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Ngơ ngác nhìn người trong lòng, Vương Thiên Ý có chút thất thần. Một khắc trước, hắn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi thổ lộ tâm ý và nhận được sự đáp lại của người thương. Nhưng khắc sau, hắn chợt nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.


"Ngươi đối với ta rất tốt. Ta cũng thật sự thích ngươi. Nhưng ta là linh thú, ta không thể cùng ngươi ở bên nhau."


Kim Diễm nhìn thẳng vào mắt Vương Thiên Ý, giọng nói vô cùng nghiêm túc: "Ta cùng ngươi ở bên nhau, ngươi cả đời sẽ không có con nối dõi. Hơn nữa, ta sẽ không chết, vĩnh viễn cũng sẽ không chết. Nhưng ngươi thì khác, ngươi sẽ già, sẽ chết. Ta không muốn nhìn ngươi chết, cho nên chúng ta không cần ở bên nhau."


"Không, ta có thể không cần con nối dõi! Chỉ cần được ở bên ngươi, ta không quan tâm chuyện đó!"


Vương Thiên Ý nắm chặt tay ái nhân, giọng điệu nôn nóng: "Hơn nữa, ta sẽ nỗ lực tu luyện, ta sẽ cố gắng sống thật lâu, như vậy chúng ta có thể mãi mãi ở bên nhau. Được không?"


"Quên đi. Thừa dịp chúng ta còn chưa bắt đầu."


"Diễm Diễm!" Vương Thiên Ý giữ chặt tay đối phương, kiên quyết không buông.


"Ta về trước đây."


Dứt lời, trên người Kim Diễm lóe lên hồng quang, mỹ thiếu niên tuấn tú lập tức biến trở lại thành một con tiểu hồ ly.


"Diễm Diễm..." Nhìn tiểu hồ ly vùng khỏi tay mình bỏ chạy, Vương Thiên Ý gọi với theo nhưng không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào.


.


Ba tháng sau...


Kim Diễm nằm chán chường trên giường, có chút nhớ hai gã chủ nhân không đàng hoàng của mình. Liễu Thiên Kỳ tuy rằng đầy bụng toan tính nhưng cũng giúp nó tìm được không ít cơ duyên. Kiều Thụy tuy hung dữ một chút nhưng vẫn khá quan tâm nó.



Thế nhưng, người đối tốt với nó nhất vẫn là Tiểu Tam Nhi.


Nghĩ đến chàng thiếu niên tuấn tú kia, Kim Diễm bất giác nhăn mũi. Đã lâu rồi không gặp hắn. Hình như từ lúc nó bỏ chạy khỏi đó, Tiểu Tam Nhi cũng chẳng thèm đến tìm nó nữa.


Dùng móng vuốt cào cào chăn, Kim Diễm phát hiện móng tay mình đã dài ra. Nó nghĩ, nếu Tiểu Tam Nhi ở đây, chắc chắn hắn sẽ giúp nó cắt tỉa gọn gàng.


Lăn lộn trên giường một hồi, Kim Diễm nhảy xuống đất, rời khỏi phòng.


Nó đi tới viện của lão nhị Liễu Thiên Tứ. Đứng trong sân nhìn Liễu Thiên Tứ đang luyện đan, Kim Diễm im lặng nép sang một bên, không dám manh động.


Chờ đợi gần nửa canh giờ, khi Liễu Thiên Tứ luyện đan xong xuôi, Kim Diễm mới chạy tới.


"Ồ? Đây không phải Kim Diễm sao? Sao ngươi lại chạy tới chỗ ta?" Nhìn thấy tiểu hồ ly, Liễu Thiên Tứ cười hỏi.


"Buồn chán quá!" Kim Diễm nhảy phắt lên vai Liễu Thiên Tứ.


"Sao lại buồn chán? Đại tẩu không phải đã giao ngươi cho tam đệ chăm sóc sao?" Liễu Thiên Tứ đưa tay v**t v* bộ lông hồ ly trên vai.


"Tiểu Tam Nhi giận ta rồi, không thèm đến tìm ta." Nhắc đến chuyện này, Kim Diễm giọng đầy ấm ức.


"Làm gì có chuyện đó? Quan hệ hai người tốt như vậy, đệ ấy sao nỡ giận ngươi? Ta nghe nói đệ ấy vì tìm đồ ngon cho ngươi mà trộm sạch cả món ngon trong động phủ Bát sư huynh đấy."


"Trộm? Là trộm sao?" Kim Diễm chớp mắt ngạc nhiên.


Trước đây Tiểu Tam Nhi mang cho nó bao nhiêu đồ ngon, nó cứ tưởng là xin được, hóa ra là đi trộm.


"Đương nhiên rồi, nếu không ngươi nghĩ bát sư huynh ki bo như vậy lại chịu nhường hầm rượu linh quả ủ hơn ba mươi năm và những món điểm tâm làm qua tám công đoạn cho đệ ấy sao?" Liễu Thiên Tứ nói như lẽ hiển nhiên.


"Vậy... Bát sư huynh đó có gây phiền phức cho Tiểu Tam Nhi không?" Kim Diễm lo lắng hỏi.


"Phiền phức thì không, có ông ngoại che chở, huynh ấy cũng chẳng dám làm gì tam đệ. Có điều, để phòng trộm, huynh ấy đã cố ý bố trí phòng hộ trận quanh động phủ, cứ thấy tam đệ là tránh xa."



"Kim Diễm này, ngươi và tam đệ rốt cuộc giận dỗi nhau chuyện gì? Có phải vì đệ ấy đang ở cùng Tạ sư muội, không rảnh chơi với ngươi nên ngươi mới không vui không?" Liễu Thiên Tứ tò mò hỏi.


"Tạ sư muội? Tạ sư muội là ai?" Kim Diễm lập tức trợn tròn mắt.


"Tạ sư muội đó, ngươi không biết sao? Là người trong lòng của tam đệ, bọn họ dạo này cứ dính lấy nhau suốt mà?" Liễu Thiên Tứ hồ nghi nhìn tiểu hồ ly.


Kim Diễm không phải luôn đi theo tam đệ sao? Chẳng lẽ nó cũng không biết Tạ Ngọc Đình?


"Ý ngươi là, Tiểu Tam Nhi thay lòng đổi dạ, có nữ tu khác rồi phải không?" Kim Diễm trừng mắt nhìn Liễu Thiên Tứ, đáy mắt tràn đầy phẫn nộ.


Tên khốn kiếp! Thảo nào mãi không đến tìm mình, hóa ra là đang vui vẻ bên nữ nhân khác. Tên khốn này! Đồ chết bằm!


"Cái gì gọi là thay lòng đổi dạ? Tiểu Tam Nhi trước giờ có thích ai đâu?" Liễu Thiên Tứ buồn cười hỏi lại.


"Tên khốn!"


Kim Diễm nhảy xuống khỏi vai Liễu Thiên Tứ, chạy biến đi.


"Này, Kim Diễm, ngươi đi đâu đấy?" Liễu Thiên Tứ gọi với theo nhưng không đuổi kịp.


Chạy một mạch đến viện của Tiểu Tam Nhi, Kim Diễm thính tai nghe thấy tiếng nữ nhân. Nó lén lút nhảy qua cửa sổ vào phòng, liền nhìn thấy Vương Thiên Ý đang ngồi cùng một nữ tu bên bàn, cùng nhau vẽ bùa.


"Tạ sư tỷ, ngươi xem, ta vẽ thế nào?" Vương Thiên Ý đưa tấm bùa vừa vẽ xong cho đối phương, nghiêm túc hỏi.


Tạ Ngọc Đình nhận lấy, cẩn thận xem xét: "Tam thiếu quả nhiên thiên tư hơn người, mới học vài ngày đã nắm được cách vẽ Bạo Tạc phù này rồi."


"Tạ sư tỷ quá khen, là nhờ tỷ dạy tốt thôi!"


Nhìn cảnh Tiểu Tam Nhi ngồi cùng nữ tu khác, Kim Diễm khó chịu đến cực điểm. Nó tung người nhảy lên, lao thẳng về phía nữ tu kia tấn công.


"Á..." Cảm nhận được luồng gió lạnh sau lưng, Tạ Ngọc Đình vội vàng né tránh.



"Diễm Diễm!"


Thấy Kim Diễm không nói không rằng lao vào Tạ Ngọc Đình, Vương Thiên Ý vội vàng lao tới ngăn cản.


Vương Thiên Ý mặc phòng hộ y cấp sáu, nên đòn tấn công thứ hai của Kim Diễm vẫn không gây ra chút tổn thương nào cho hắn.


"Đồ hồ ly hung ác!" Trừng mắt nhìn Kim Diễm đang lơ lửng giữa không trung, Tạ Ngọc Đình rút ra một xấp linh phù.


"Tạ sư tỷ, đừng làm nó bị thương, nó là thú sủng của đại tẩu ta." Thấy Tạ Ngọc Đình như lâm đại địch, Vương Thiên Ý vội vàng lên tiếng ngăn cản.


"Là thú sủng của đại tẩu ngươi? Vậy... vậy sao nó lại tấn công chúng ta?" Tạ Ngọc Đình vẻ mặt đầy nghi hoặc. Theo lý thuyết, thú sủng nếu không có mệnh lệnh của chủ nhân thì sẽ không tự ý tấn công người khác.


"Tạ sư tỷ, ngươi về trước đi. Chuyện ở đây để ta xử lý." Vương Thiên Ý nhìn nàng, ra ý muốn nàng rời đi.


"Chuyện này..." Tạ Ngọc Đình ngập ngừng, tự nhiên không muốn về.


"Ngươi về trước đi, ta có cách giải quyết." Vương Thiên Ý lặp lại lệnh trục khách, giọng điệu kiên quyết hơn.


"Được rồi, vậy ta đi trước." Tạ Ngọc Đình đành gật đầu, xoay người rời đi.


"Hừ..."


Kim Diễm thả người, lao thẳng về phía lưng Tạ Ngọc Đình tấn công.


"Diễm Diễm!"


Vương Thiên Ý phi thân tới chắn đòn, trực tiếp ôm lấy tiểu hồ ly đang lơ lửng vào lòng.


"A? Tam thiếu..."


Quay lại nhìn thấy ba vết máu ghê người trên mặt Vương Thiên Ý, Tạ Ngọc Đình kinh hô thất thanh, vội vàng chạy lại xem xét.



"Hừ, vì nữ nhân này, ngươi cam tâm tình nguyện để ta làm bị thương, ngay cả tránh cũng không thèm tránh sao?"


Kim Diễm trừng mắt nhìn Vương Thiên Ý, miệng nói tiếng người, giọng nói tràn đầy phẫn hận. Hóa ra Tiểu Tam Nhi thực sự đã thay lòng đổi dạ. Những lời nói thích nó, muốn làm bạn lữ với nó trước kia đều là lừa gạt!


"Ngươi? Ngươi biết nói?" Tạ Ngọc Đình khiếp sợ trố mắt nhìn con hồ ly.


"Bởi vì là ngươi, cho nên ta mới không tránh." Vương Thiên Ý nhìn tiểu hồ ly trong lòng, ánh mắt si mê.


"Vương Thiên Ý, nếu ngươi đã có lựa chọn, vậy ta cũng không trách ngươi. Từ nay về sau, ta sẽ không bao giờ đến tìm ngươi nữa."


Dứt lời, Kim Diễm vùng khỏi vòng tay Vương Thiên Ý, chạy vụt đi mất.


"Diễm Diễm!" Vương Thiên Ý kinh hoảng đuổi theo.


"Tam thiếu, ngươi xử lý vết thương trước đi đã!" Tạ Ngọc Đình vội đuổi theo chắn đường Vương Thiên Ý.


Nhìn nữ nhân chắn trước mặt, sắc mặt Vương Thiên Ý trầm xuống: "Ta đã nói hai lần rồi, bảo ngươi rời khỏi đây. Ngươi nghe không hiểu sao?"


"Ta..." Nhìn khuôn mặt tuấn tú giờ phút này đầy vẻ âm trầm của Vương Thiên Ý, Tạ Ngọc Đình sững sờ.


Trước đó, Vương Thiên Ý đến Phù Đường học tập phù văn cùng phụ thân nàng. Phụ thân liền giới thiệu nàng với hắn, để nàng dạy hắn vẽ phù cấp bốn hạ phẩm. Lúc ấy, Vương Thiên Ý không hề phản đối mà vui vẻ chấp nhận. Điều này khiến Tạ Ngọc Đình mừng rỡ như điên, ngỡ rằng hắn chấp nhận nàng làm đạo sư là vì có tình ý với mình.


Nhưng nhìn bộ dạng hung thần ác sát hiện tại của Vương Thiên Ý, Tạ Ngọc Đình chợt nhận ra, có lẽ nàng chưa từng hiểu rõ người nam nhân bên ngoài ôn hòa này, hoặc có lẽ hắn chưa bao giờ thích nàng. Nếu không, hắn đã chẳng dùng giọng điệu và vẻ mặt đó để nói chuyện với nàng.


Vương Thiên Ý mặt xanh mét, lạnh lùng liếc nàng một cái rồi phi thân bay khỏi viện, bỏ mặc nàng đứng đó.


Nhìn bóng lưng nam nhân vội vã rời đi, Tạ Ngọc Đình nhếch mép cười khổ. Trong tông môn ai cũng nghĩ nàng may mắn, vừa có phụ thân làm đường chủ, vừa được Tam thiếu ưu ái, ngày sau chắc chắn sẽ trở thành nửa cái chủ tử của Bích Thủy Tông. Đáng tiếc, họ sai rồi. Chính nàng cũng sai rồi. Thực ra trong lòng nam nhân ấy căn bản không có nàng.


Tại sao? Tại sao lại như vậy? Rõ ràng trước đó hắn đối với nàng rất tốt. Tại sao đột nhiên lại nổi giận đùng đùng như thế? Chẳng lẽ chỉ vì một con hồ ly?


Không, không thể nào! Nàng không cam lòng! Nàng không cam lòng từ bỏ người đàn ông này như vậy, càng không cam lòng bị loại bỏ một cách không minh bạch như thế!


Hết chương 311.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 311: Tiểu hồ ly ghen
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...