Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 309: Kiều Thụy buồn bực
Lời của editor: mình sẽ đẩy nhanh tiến độ edit một chút, bỏ đi những đoạn lặp không cần thiết cho gãy gọn lại, tất nhiên là ko mất gì hết nha mọi người, chỉ bỏ những đoạn thừa thôi, trước mình cũng lược nhưng còn rất nhiều cái xàm, giờ mình sẽ cho nó đi luôn những chỗ tác giả viết lặp câu.
Do quá lâu ko edit nên mình đã quên các danh xưng, vì truyện cổ đại tu tiên nên xưng ta - ngươi hết nhé. Mình sẽ cố gắng hết mức giữ lại giọng văn cũ.
____________________________
Chương 309: Kiều Thụy buồn bực
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Tại sân của Vương Thiên Ý.
Vương Thiên Ý nằm trên giường, hai tay gối sau gáy, đôi mắt khẽ híp lại. Tâm trí hắn lại trôi về chiếc đai lưng màu lam cùng mùi hương hoa nhài thoang thoảng kia.
"Chẳng lẽ ngay cả ông ngoại cũng không còn lẻ bóng, chỉ có ta và nhị ca là không có bạn lữ sao?"
Nghĩ đến đây, tâm tư Vương Thiên Ý có chút phức tạp. Hình ảnh một cục bông mềm mại bỗng hiện lên trong đầu hắn. "Nếu Kim Diễm có thể hóa hình thì tốt biết bao."
Tưởng tượng đến cảnh tiểu hồ ly mà mình cưng chiều nhất có một ngày đột nhiên biến thành một nữ tử mỹ lệ, hoặc là một thiếu niên tuấn mỹ đứng trước mặt mình, khóe miệng Vương Thiên Ý không kìm được khẽ cong lên.
"Ngươi ngẩn người làm gì đó?" Kim Diễm chạy vào, nhìn thấy Vương Thiên Ý đang nằm ngẩn ngơ trên giường liền nhướng mắt hỏi.
"Kim Diễm?" Nhìn tiểu hồ ly nhảy lên giường, đứng thẳng trên ngực mình, Vương Thiên Ý vừa mừng vừa sợ.
"Là ta đây."
"Sao ngươi lại tới đây?" Vương Thiên Ý đưa tay, cưng chiều xoa xoa bộ lông mềm mượt của nó.
Kim Diễm vẻ mặt buồn bực: "Tên nhãi chết tiệt Kiều Thụy bắt nạt ta. Ta bảo muốn tắm rửa, y lại bảo ta tự đi tìm cái mương mà tắm!"
"Ha ha ha, để ta tắm cho ngươi." Vương Thiên Ý bật cười, ngồi dậy h*n l*n ch*p m** Kim Diễm, rồi bế tiểu hồ ly xuống giường.
Hắn lấy kim đỉnh ra, dùng linh lực làm ấm nước, sau đó cẩn thận đặt Kim Diễm vào, bắt đầu kỳ cọ bộ lông dài cho nó.
Tắm xong, Vương Thiên Ý lấy một tấm khăn lớn trải lên giường, đặt Kim Diễm lên đó rồi tỉ mỉ lau khô người cho nó.
"Hì hì, vẫn là ngươi đối tốt với ta nhất." Được Vương Thiên Ý phục vụ thoải mái, Kim Diễm vui vẻ thè lưỡi l**m l**m ngón tay hắn.
"Sạch sẽ rồi. Để ta chải lông cho ngươi." Nói rồi, Vương Thiên Ý lấy ra một chiếc lược gỗ, nhẹ nhàng chải chuốt bộ lông hồ ly.
"Ngươi kiếm đâu ra chiếc lược gỗ nhỏ thế này?" Nhìn vật trong tay hắn, Kim Diễm tò mò.
"Ha ha, sau khi trở về tông môn, ta nhờ người làm đấy. Ta còn làm cho ngươi một tấm thảm nhỏ, một cái giường nhỏ, ghế nhỏ và cả gối đầu nhỏ nữa."
Vương Thiên Ý vừa về liền đi tìm Thất sư huynh khéo tay nhất để chế tác những thứ này, tất cả đều làm theo kích thước của Kim Diễm.
"Ngươi thật tốt!" Nhìn Vương Thiên Ý lấy từng món đồ ra, Kim Diễm vô cùng cao hứng.
"Còn cái này nữa." Vương Thiên Ý lấy ra một gói lớn thịt khô.
"Thơm quá." Ngửi thấy mùi hương, Kim Diễm hít hít mũi.
"Ta nhờ bát sư huynh làm đấy. Nào, nếm thử xem." Hắn lấy một miếng đút cho Kim Diễm.
"A ngoàm." Tiểu hồ ly há miệng ngậm lấy, nhai ngấu nghiến.
"Ngon không?" Vương Thiên Ý chăm chú nhìn nó, khẽ hỏi.
"Ngon, cực kỳ thơm." Kim Diễm thè lưỡi l**m sạch vị thịt còn lưu lại trên ngón tay Vương Thiên Ý.
"Ngươi đó!" Hắn cười xoa đầu nhỏ của nó, lại đút thêm một miếng nữa.
Ăn liền mười mấy miếng, cái bụng tròn vo của Kim Diễm mới chịu dừng lại, nó lăn ra giường của Vương Thiên Ý.
Nhìn tiểu hồ ly ăn no liền nằm ngủ gà ngủ gật, Vương Thiên Ý mỉm cười v**t v* bộ lông của nó. Hắn đem giường nhỏ, ghế, gối đầu và thảm của Kim Diễm bày hết lên bàn, dời toàn bộ khay trái cây cùng ấm trà sang chỗ khác.
Chờ Vương Thiên Ý sắp xếp xong xuôi và quay lại giường, Kim Diễm đã ngủ say. Hắn cười, kéo tiểu hồ ly vào lòng, cẩn thận đắp chăn cho nó. Sau đó, hắn nhẹ nhàng hôn lên đầu Kim Diễm một cái rồi mới thỏa mãn nhắm mắt lại.
.
Mười ngày sau.
Kim Diễm nằm trên chiếc giường nhỏ của mình, được Vương Thiên Ý đút linh quả. Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa dồn dập.
"Kẻ nào mà đáng ghét vậy?" Kim Diễm nhướng mắt, bực bội nói.
"Ha ha, chờ một chút, để ta đi mở cửa." Vương Thiên Ý buông linh quả xuống, đứng dậy.
Cửa mở, người đến là Kiều Thụy. Vương Thiên Ý cười: "Kiều Thụy, ngươi tìm ta?"
"Con hồ ly chết tiệt kia đâu? Có ở chỗ đệ không?" Kiều Thụy nhìn Vương Thiên Ý, hậm hực hỏi.
"À, có, Kim Diễm đang ở bên trong." Vương Thiên Ý gật đầu, mời người vào phòng.
Bước vào phòng, nhìn thấy đống đồ đạc trên bàn, Kiều Thụy hơi sững lại.
Đây là cái gì? Bồn tắm nhỏ, bàn trang điểm nhỏ, lược gỗ nhỏ, ghế nhỏ, giường nhỏ, gối nhỏ, kìm cắt móng nhỏ, lại còn một đĩa linh quả và một đĩa lớn thịt khô.
"Tên nhãi chết tiệt, ngươi đến rồi à?" Nằm trên giường, Kim Diễm ra vẻ đại gia, lười biếng liếc Kiều Thụy một cái.
"Hồ ly chết tiệt, ngươi tưởng ngươi là ai hả? Chạy đến đây hưởng thụ à?" Kiều Thụy sấn tới, tóm lấy tai Kim Diễm, xách ngược nó lên khỏi giường.
"Này, tên nhãi kia ngươi làm gì đó? Buông tay ra!" Kim Diễm đạp chân, gào lên.
Kiều Thụy trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi đó, quá thật thà, quá chiều hư nó rồi."
"Ha ha, Kim Diễm rất hiểu chuyện, rất nghe lời mà." Vương Thiên Ý vội nói đỡ.
"Hiểu chuyện? Vừa chạy liền trốn biệt tăm mười ngày, thế cũng gọi là hiểu chuyện?" Nhắc đến việc này, Kiều Thụy lại trừng mắt nhìn con hồ ly trốn nhà đi hoang.
"Ai trốn? Là ngươi bảo ta tự đi tắm rửa. Hơn nữa, ngươi và Liễu Thiên Kỳ ở nhà ân ái, ta không ra ngoài, chẳng lẽ ở lại xem các ngươi đánh nhau trên giường à?" Kim Diễm đáp trả đầy lý lẽ.
"Hồ ly chết tiệt, ngươi muốn ăn đòn phải không?" Bị Kim Diễm nói toạc ra, mặt Kiều Thụy đỏ bừng.
"Hừ, chỉ biết bắt nạt ta. Nam nhân của ngươi đi bế quan, ngươi liền tìm ta trút giận chứ gì?" Kim Diễm trừng mắt, bất mãn cãi lại.
"Ta thấy ngươi đúng là thiếu đòn." Dứt lời, Kiều Thụy xách tai Kim Diễm ném xuống đất.
"A, Kim Diễm!" Vương Thiên Ý kinh hô, vội vàng lao tới đón lấy nó.
Rơi vào lòng Vương Thiên Ý, nhìn thiếu niên vẻ mặt đầy lo lắng, Kim Diễm mới dịu mắt lại.
"Không sao chứ?" Vương Thiên Ý ôm tiểu hồ ly, ân cần hỏi.
"Không chết được." Kim Diễm rầu rĩ đáp.
"Ngươi đừng cản, ta mà không dạy dỗ nó, nó sẽ leo lên đầu lên cổ ta ngồi mất." Kiều Thụy vẫn còn chưa hả giận.
"Kiều Thụy, ngươi bớt giận. Kim Diễm không phải không biết chừng mực, nó chỉ tới chỗ ta thôi, sẽ không chạy loạn, cũng không để bản thân đi lạc đâu. Ngươi đừng giận nó nữa, chọc ngươi tức điên lên, đại ca sẽ đau lòng đấy." Vương Thiên Ý cười nói.
"Đau lòng? Hắn làm gì có thời gian rảnh mà đau lòng vì ta? Phải hai mươi năm nữa ta mới được gặp lại hắn." Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt Kiều Thụy thoáng thất vọng.
"Hai mươi năm đúng là hơi dài. Hay là ta nói với ông ngoại, để ngươi cũng vào Hỏa Diễm Động tu luyện, thế nào?" Vương Thiên Ý nhẹ giọng đề nghị.
"Hỏa Diễm Động?" Kiều Thụy nhướng mày.
"Đó cũng là một cách." Kiều Thụy là thuần võ tu, không biết thuật số, nếu bắt y cứ thế chờ đợi Thiên Kỳ, e rằng chờ hết hai mươi năm thì tóc y cũng bạc trắng mất. Đi tu luyện quả thực là thượng sách.
"Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ đi nói với ông ngoại. Ngoài ra, chuyện đan dược của Kim Diễm, ta đã nhờ đường chủ Đan Đường hỗ trợ rồi. Cho nên tốt nhất để Kim Diễm ở lại đây. Đợi đan dược luyện xong, nó có thể dùng ngay. Nếu ngươi tin tưởng ta, hãy giao Kim Diễm cho ta chăm sóc, được không?" Vương Thiên Ý hỏi.
"Ngươi thì ta đương nhiên tin tưởng. Nhưng con hồ ly này quá biết gây chuyện, ngươi lại quá chiều nó, ta sợ nó bắt nạt ngươi." Kiều Thụy lo lắng.
"Sẽ không đâu, Kim Diễm rất hiểu chuyện. Nó sẽ không bắt nạt ta."
"Được rồi, vậy để nó ở lại chỗ ngươi. Ta đi Hỏa Diễm Động tu luyện." Kiều Thụy quyết định dứt khoát.
"Được, ngươi yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho Kim Diễm."
"Không sao, có rảnh thì ngươi để mắt tới nó, không rảnh cứ ném thẳng vào túi dưỡng thú là được." Nói xong, Kiều Thụy đặt túi dưỡng thú của Kim Diễm lên bàn.
"Ừ, ta biết rồi." Vương Thiên Ý gật đầu liên tục, nhận lấy trọng trách chăm sóc tiểu hồ ly.
Năm ngày sau, Kiều Thụy đã vào Hỏa Diễm Động bế quan. Mẻ đan dược đầu tiên của Kim Diễm cũng được Vương Thiên Ý mang về.
Nằm trên giường nhỏ, Kim Diễm ăn đan dược cấp năm mà Vương Thiên Ý mang về như ăn kẹo.
"Kim Diễm, đan dược thế nào?" Vương Thiên Ý cười hỏi.
"Ừ, rất khá. Nhưng vẫn thiếu một chút, nếu muốn ta khôi phục đến cấp sáu, e rằng ngươi còn phải kiếm thêm cho ta một ít đan dược nữa." Kim Diễm nghiêm túc nói.
"Được, ta biết rồi." Vương Thiên Ý xoa xoa lông nó.
"Ngươi là tốt nhất." Kim Diễm l**m l**m ngón tay hắn, cười nói.
"Kim Diễm, ta nhớ ngươi từng nói, nếu khôi phục đến cấp sáu thì có thể biến thành hình người. Là thật sao?" Nhìn chằm chằm tiểu hồ ly, Vương Thiên Ý không xác định hỏi lại.
"Đúng vậy, ta đạt tới cấp sáu liền có thể hóa thành hình người." Kim Diễm khẳng định chắc nịch.
Vương Thiên Ý khẽ nhếch khóe miệng, ánh mắt kiên định: "Yên tâm, ta sẽ giúp ngươi sớm khôi phục đến lục cấp."
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 309: Kiều Thụy buồn bực
10.0/10 từ 46 lượt.
