Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 307: hồ Lam Vũ
Chương 307 hồ Lam Vũ
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Động phủ của Mặc Ngọc.
Vương Tấn kéo người ngồi xuống giường, cởi áo Mặc Ngọc, để lộ lỗ thủng máu trên vai đối phương. Nhìn vết thương đập vào mắt kinh tâm kia, Vương Tấn nhăn mày.
"Pháp y đưa cho ngươi, vì sao không mặc?" Nếu đối phương mặc pháp y thì làm sao chịu được trọng thương như vậy?
"Quên mặc." Đồ vật Vương Tấn đưa, Mặc Ngọc còn quý không kịp, tự nhiên không nỡ tùy tiện mặc.
"Không mặc pháp y, cũng dám che ở trước ta?" Vương Tấn gỡ mặt nạ đối phương, nhìn sâu vào đáy mắt y.
"Ta không muốn sư phụ bị thương." Lời này, Mặc Ngọc nói như lẽ đương nhiên. Chỉ cần y tồn tại, y liền không cho phép bất cứ kẻ nào tổn thương người đàn ông này, bất cứ kẻ nào cũng không thể, chính y cũng không thể.
"Hừ, một nha đầu thối mà thôi, có thể thương đến ta? Hay là ngươi cảm thấy, ta là người già phụ nữ và trẻ em, cần ngươi tới bảo hộ sao?" Vương Tấn nhéo cằm đối phương, sắc mặt bất thiện hỏi.
Bằng hắn một Luyện Hư lão tổ, thì làm sao Mộng Thi Nhã loại hàng này có thể làm bị thương? Mộng Thi Nhã không biết sống chết bổ nhào lại đây, kia hoàn toàn là tiết tấu tìm chết. Đáng giận, cái đồ ngu ngốc này lại dám dùng thân thể huyết nhục đi chống công kích của đối phương. Thật là, thật là làm Vương Tấn buồn bực không thôi.
"Sư phụ." Mặc Ngọc nhẹ gọi, nhìn sắc mặt âm trầm của người đàn ông.
Vương Tấn nhìn thấy đối phương sợ hãi, cẩn thận, sợ chính mình sẽ không cao hứng, lực đạo đầu ngón tay tăng lớn hai phần.
"Ưm..." Mặc Ngọc rên một tiếng trong cổ họng, cảm giác cằm rất đau, như là sắp bị tháo xuống.
Nhìn thấy đối phương rõ ràng đau nhưng lại không thoát khỏi mình, vẫn cẩn thận nhìn mình như vậy. Bộ dáng tiểu tức phụ nhẫn nhục chịu đựng kia, làm Vương Tấn cảm thấy d*c v*ng bạo ngược của mình dâng lên.
Buông cằm đối phương, Vương Tấn năm ngón tay hoa trảo, linh lực nhàn nhạt bao vây ở đầu ngón tay, trực tiếp hút ra một tia khí tức màu đen từ vết thương trên vai đối phương, hung hăng bóp nát trong lòng bàn tay.
Mặc Ngọc mím môi, nhìn vẻ mặt ngoan tuyệt của người đàn ông. Y biết, người đàn ông thống hận nhất chính là người Vạn Quỷ Tông.
Vương Tấn chậm rãi buông tay, lòng bàn tay từ từ truyền linh lực vào vết thương trên vai Mặc Ngọc. Cho đến khi vết thương biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, Vương Tấn mới vừa lòng thu tay lại.
"Thực xin lỗi, là ta quá xúc động. Là ta không tốt, ta không nên tùy tiện xông lên. Bị thương còn phải khiến ngài hao tổn linh lực để chữa thương cho ta, là ta không tốt." Mặc Ngọc nhìn Vương Tấn, vội vàng nhận sai xin lỗi.
"Vậy, nếu làm ngươi lựa chọn lại một lần, ngươi còn sẽ làm như vậy sao?" Vương Tấn nhìn đối phương từ trên cao, hỏi.
"Sẽ." Mặc Ngọc nhìn vào mắt người đàn ông, không chút do dự trả lời.
Biết người đàn ông sẽ không bị thương là một chuyện khác, nhưng gặp được tình huống như vậy, bảo y làm lơ, đó là tuyệt đối không có khả năng. Cho nên mặc kệ lặp lại bao nhiêu lần, y đều sẽ nghĩa vô phản cố xông lên, dùng lực lượng mỏng manh của mình đi bảo hộ người mình muốn bảo hộ nhất.
"Biết rõ sai, còn biết rõ mà cố phạm?" Vương Tấn nhướng mày, nghi hoặc hỏi.
"Đúng vậy, biết rõ sai, cũng sẽ không quay đầu lại, giống như yêu ngài vậy, rõ biết không nên, lại bất hối. Rõ biết không xứng, lại không cam lòng buông tay. Rõ biết sẽ vạn kiếp bất phục, lại cam nguyện trầm luân."
Nghe Mặc Ngọc nói, Vương Tấn trầm mặc một lát. "Ngọc Nhi, trước kia là ta thực xin lỗi ngươi, về sau ta sẽ bồi thường ngươi."
"Không, ta không hy vọng xa vời bất luận bồi thường nào của ngài. Chỉ hy vọng, có thể vĩnh viễn, vĩnh viễn ở lại bên cạnh ngài. Như vậy ta đã rất thỏa mãn." Mặc Ngọc đứng dậy từ trên giường, thâm tình nhìn đối phương.
"Ngọc Nhi ngốc, ta đã nói rồi, ta hứa ngươi một đời." Vương Tấn nâng tay lên, đau lòng xoa xoa khuôn mặt bởi vì đổ máu quá nhiều mà trắng bệch của đối phương.
"Vậy, như vậy... ta liền cảm thấy mỹ mãn." Mặc Ngọc cười gật đầu. Y nhẹ nhàng dựa sát vào lòng Vương Tấn.
Ôm lấy vòng eo thon gầy của đối phương, Vương Tấn kéo người vào lòng.
Cảm giác được tay người đàn ông nhẹ nhàng xoa mái tóc dài của mình, từng chút từng chút mang theo thương tiếc cùng sủng ái, Mặc Ngọc nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Như vậy là tốt rồi, sư phụ, ngươi cái gì cũng không cần làm, chỉ cần để Mặc Ngọc yêu ngươi là được rồi.
Bởi vì Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy, Vương Thiên Ý trở về, nên bữa cơm tối nay người trong nhà tụ tập đặc biệt đông đủ, cả nhà đều nhiệt náo nhiệt nháo quây quần bên bàn ăn.
"Thiên Kỳ, Thiên Ý, Tiểu Thụy, các ngươi rốt cuộc đã trở về." Liễu Hà trên mặt đầy nụ cười từ ái, nhìn ba đứa trẻ này.
"Đúng vậy, các ngươi rốt cuộc đã trở về. A Hà vẫn luôn lo lắng các ngươi đó." Vương An Dương cười nói, nhìn ba đứa trẻ.
"Sao, chỉ có phụ thân nhớ con, lo lắng con, mẫu phụ đều không nhớ con sao?" Vương Thiên Ý nhăn mũi, vẻ mặt không vui hỏi mẫu phụ mình.
"Ngươi đứa nhỏ này, nói cái gì đâu? Mẫu phụ ngươi sao có thể không nhớ ngươi. Y đó, mỗi ngày đều nhắc tới ngươi." Liễu Hà bất đắc dĩ nói.
"Thật sao?" Vương Thiên Ý nhướng mày, nhìn về phía mẫu phụ mình.
"Ngươi cái thằng nhóc chết tiệt này, vừa trở về liền biết kiếm chuyện ta." Vương An Dương trừng mắt nhìn đối phương một cái, bất đắc dĩ nói.
"Sao có thể? Con chính là đặc biệt nhớ mẫu phụ, chính là mẫu phụ lại không nói nhớ con, lòng con thật thất vọng." Nói rồi, Vương Thiên Ý vươn tay ôm mẫu phụ mình làm nũng.
"Ngươi a, hơn 70 tuổi rồi, còn giống như một đứa trẻ." Vương An Dương bất đắc dĩ xoa xoa đầu Vương Thiên Ý, cười nói.
"Đúng vậy, con mặc kệ lớn bao nhiêu, đều là con của mẫu phụ." Lời này, Vương Thiên Ý nói như lẽ đương nhiên.
Nhìn tam đệ mặt dày làm nũng nũng nịu, Liễu Thiên Tứ bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn thầm nghĩ: Khó trách ông ngoại, phụ thân cùng mẫu phụ thích tam đệ nhất. Hắn thì làm không được loại chuyện như ghé vào lòng mẫu phụ làm nũng.
"Được rồi, già đầu rồi. Đừng chiếm tiện nghi mẫu phụ ngươi." Liễu Hà nói, rất không khách khí kéo nhi tử từ trong lòng tức phụ lên, đẩy sang một bên.
"Ây, phụ thân không thể như vậy, mẫu phụ là của con, không phải của một mình cha đâu." Vương Thiên Ý bất mãn nói, nhìn Liễu Hà.
Nghe vậy, mọi người bật cười.
"Nói bậy, An Dương là của ta, sao có thể là của ngươi?" Liễu Hà nhìn nhi tử, lời lẽ chính đáng trả lời, không hề có ý tứ nhượng bộ.
"Ha ha ha, được rồi, đừng náo loạn Thiên Ý. Ngươi lớn rồi, là người lớn. Ngươi bộ dáng này, nếu để tức phụ ngươi thấy được, thì làm sao bây giờ?" Vương An Dương cười nói, nhìn nhi tử.
Nghe được hai chữ tức phụ, Vương Thiên Ý cong cong khóe miệng, nghĩ tới cục lông xù xù kia. "Được rồi phụ thân, vậy con liền hào phóng một chút, cho người mượn mẫu phụ trước."
"Ngươi tiểu tử này, ngươi..." Nghe được lời này, Liễu Hà buồn bực không thôi. Quả nhiên nhi tử chính là oan gia đòi nợ, lại còn dám giành tức phụ với hắn, thật là, thật là làm cho người ta không nói được lời nào!
"Thụy ca, sắp ăn cơm rồi, ngươi sao không thả Kim Diễm ra a?" Vương Thiên Ý nói, nhìn qua túi dưỡng thú bên hông Kiều Thụy.
"Cái tên kia chỉ thích nói hươu nói vượn. Đừng để y ra ngoài gây rối." Kiều Thụy lắc đầu, cảm thấy không thích hợp.
"Sao lại thế? Thả y ra đi, đều là người trong nhà."
Liễu Thiên Kỳ nhăn mày, liếc thấy tam đệ nhìn chằm chằm eo ái nhân nóng bỏng như vậy. Tuy rằng biết đối phương nhìn chằm chằm túi dưỡng thú của ái nhân, nhưng tức phụ bị đệ đệ nhìn chằm chằm vẫn làm Liễu Thiên Kỳ cảm thấy không được tự nhiên. Liễu Thiên Kỳ vươn tay, trực tiếp hái túi dưỡng thú trên eo Kiều Thụy xuống, ném cho Vương Thiên Ý.
"Oa, đại ca ngươi nhẹ một chút chứ!" Vương Thiên Ý vươn tay, vội vàng tiếp được túi dưỡng thú của đại tẩu, cẩn thận thả Kim Diễm ra.
"Ừm, không tồi, một bàn lớn đồ ăn ngon." Kim Diễm thập phần cao hứng, y thấy có đồ ăn.
"Lại đây Kim Diễm, ngồi ở chỗ này!" Vương Thiên Ý nói, lấy ra một khối ngọc thạch từ không gian để đối phương ngồi xuống.
"Ừm." Kim Diễm gật đầu, ngồi trên khối ngọc thạch kia. Vương Thiên Ý liền trực tiếp bưng hai mâm thịt yêu thú tới, xé từng khối từng khối đút cho Kim Diễm đang ngồi trên bàn.
Cảnh tượng này làm mọi người một trận vô ngữ. Một con hồ ly ngồi trên pháp khí cấp năm, há to mồm ăn thịt yêu thú, mà càng muốn mệnh hơn là, Vương Thiên Ý còn toàn bộ hành trình hầu hạ đối phương.
"Tam đệ, ngươi quá nuông chiều nó rồi." Kiều Thụy nhướng mắt, có chút nhìn không nổi. Y thầm nghĩ: Cái tên Kim Diễm này a, đều sắp bị tam đệ sủng lên trời rồi.
"Ha ha ha, Kim Diễm miệng nhỏ, ta xé thịt ra đút nó, nó càng dễ nhai."
Nghe vậy, Kiều Thụy trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Kim Diễm không bắt nạt tam đệ cũng lạ.
"À, lúc ở bí cảnh, Thụy ca đặt Kim Diễm ở chỗ ta, bảo Kim Diễm bảo hộ ta, nên Kim Diễm quen thuộc với ta." Vương Thiên Ý nhìn nhị ca, trả lời như lẽ đương nhiên.
"Thì ra là thế." Liễu Thiên Tứ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
"Lần này, Tiểu Thụy thuận lợi kết anh, Thiên Tứ cùng Thiên Ý cũng thuận lợi kết đan. Nào, Tiểu Thụy, Thiên Kỳ, Thiên Tứ, Thiên Ý, vi phụ kính các ngươi một ly." Nói rồi, Liễu Hà nâng chén rượu lên.
"Con thì không cần đi?" Liễu Thiên Kỳ cười khổ, lắc đầu. Cái này, hình như không có chuyện gì liên quan đến hắn?
"Thiên Kỳ tuy rằng còn chưa kết anh, nhưng thực lực cũng đã đề cao rất nhiều. Hơn nữa ngươi làm ca ca, vẫn luôn bảo hộ đệ đệ ngươi, cũng là nên kính một ly." Lời này, Liễu Hà nói như lẽ đương nhiên.
"Được rồi." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, nâng chén rượu lên. Năm cha con uống một hơi cạn sạch.
"Lần này, các ngươi đi vào bí cảnh, chẳng những tăng lên thực lực của chính mình, còn nhất cử tru diệt dư nghiệt Vạn Quỷ Tông. Ta cũng kính các ngươi một ly." Vương Tấn nói, nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy và Vương Thiên Ý.
"Đa tạ ông ngoại." Mọi người gật đầu nói cảm ơn, uống một hơi cạn sạch.
"Ông ngoại, thực lực đại ca đã đề cao rất nhiều, chính là còn thiếu một ít cơ duyên. Ngài giúp hắn một chút, làm hắn thuận lợi kết anh đi." Vương Thiên Ý nhẹ giọng cầu xin, nhìn ông ngoại.
"Ta? Ta giúp thế nào mới được?" Vương Tấn nhướng mày, có chút bất đắc dĩ nhìn về phía cháu trai mình.
"Ông ngoại, con biết ngài nhất định có biện pháp mà." Vương Thiên Ý kéo ống tay áo Vương Tấn, nhẹ giọng cầu xin.
Vương Tấn liếc nhìn Vương Thiên Ý một cái, khẽ thở dài. "Ngươi tiểu tử này..."
"Ông ngoại..." Vương Thiên Ý ôm cánh tay Vương Tấn. Hắn tiếp tục làm nũng, khoe mẽ.
"Được, cho hắn đi hồ Lam Vũ." Vương Tấn nhìn Vương Thiên Ý, bất đắc dĩ nói.
"Đa tạ ông ngoại." Vương Thiên Ý gật đầu, liên tục nói lời cảm ơn.
Hết chương 307.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 307: hồ Lam Vũ
10.0/10 từ 46 lượt.
