Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 280: Thu hoạch độc châu


chương 280 Thu hoạch độc châu 


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Đứng dưới tàng cây, Kiều Thụy nhẹ nhàng cong cong khóe miệng. Ngược lại nhìn về phía mọi người. "Các vị sư huynh sư tỷ, kích hoạt mặt nạ phòng hộ một chút đi."  Tám người thì có bảy người đều là mang theo mặt nạ, chỉ cần kích hoạt mặt nạ thì sẽ xuất hiện một vòng phòng hộ có thể bao phủ toàn thân, đối với bọn họ mà nói, đây là một chuyện rất dễ dàng. Đương nhiên, ngoại trừ Vương Thiên Ý không có mặt nạ ra.


"Ừ." mọi người gật đầu, theo lời làm theo. Liễu Thiên Kỳ trực tiếp lấy ra một lá linh phù, dán lên người Vương Thiên Ý, trên người Vương Thiên Ý cũng xuất hiện một vòng phòng hộ ngăn cách thế giới bên ngoài.


Nhìn thấy mọi người đều làm tốt chuẩn bị, Kiều Thụy lấy Tử Viêm của mình ra, yên lặng niệm chú ngữ, Tử Viêm đỉnh liền chậm rãi từ trong tay Kiều Thụy bay lên. Từng luồng ánh sáng màu tím tản ra từ miệng đỉnh, chỉ một lát sau, một hạt châu màu vàng kim đã bị Tử Viêm đỉnh hút ra, trực tiếp bay vào trong đỉnh.


Mà cùng với kim châu bị hút ra, cây Kim Diệp Thụ vao hơn 20 mét bên cạnh Kiều Thụy lập tức khô héo, hóa thành hư vô.


"He he." Kiều Thụy vừa lòng mà tiếp nhận Tử Viêm đỉnh, nhìn hạt châu trong Tử Viêm đỉnh, y vui mừng không thôi.


Trước đó, Tử Viêm đỉnh của y bị hồ ly phá của Kim Diễm kia làm ra một vết rách, nhưng sau đó y tìm Ngũ vương tử của Hỏa Lang tộc hỗ trợ, tế luyện lại Tử Viêm đỉnh một lần nữa. Tử Viêm đỉnh tế luyện lại còn dùng tốt hơn trước kia, cũng được Kiều Thụy khế ước, trở thành kiện pháp khí thứ ba của Kiều Thụy.


Nhìn hạt châu trong đỉnh của Kiều Thụy, Thập Tam muội không khỏi có chút thèm. "Tiểu Thập Ngũ, cái này là độc châu, ngươi cầm cũng vô dụng, không bằng bán cho sư tỷ được không?"


Nghe vậy, Kiều Thụy nghi hoặc mà chớp chớp mắt. "Thập Tam sư tỷ, thứ này thật giống như là tu sĩ Kim Đan có Kim Đan vậy đó. Chỉ cần là Kim Diệp Thụ cấp bốn đều sẽ có, chính ngươi đào là được, hà tất phải tốn linh thạch mua của ta kia chứ?"


"Độc của Kim Diệp Thụ, dù là ta gặp cũng rất phiền toái, huống hồ độc châu lớn lên ở dưới rễ cây, nếu không có pháp khí tốt mà tự đào lung tung, rất dễ khiến độc châu vỡ vụn. Mà nát thì vô dụng." Nói đến đây, Thập Tam muội khẽ thở dài một tiếng.


Nghe vậy, Kiều Thụy nghĩ nghĩ. "Được rồi, sư tỷ muốn vậy bán cho sư tỷ vậy. Sư tỷ ra bao nhiêu linh thạch ạ?"



"Ừm, năm vạn linh thạch." Thập Tam muội nghĩ nghĩ, cấp ra giá cả này.


"Như vậy đi, đều là đồng môn, ta giảm giá cho sư tỷ mười vạn linh thạch ba viên, thế nào?" Nhìn Thập Tam muội, Kiều Thụy cười hỏi. Dù sao cánh rừng này lớn như vậy, đào nhiều hơn mấy cây độc châu cũng không thành vấn đề.


"Thành giao." Thập Tam muội gật đầu đáp ứng, trực tiếp cho Kiều Thụy mười vạn linh thạch, lấy đi viên độc châu đầu tiên. 


Sau đó, mọi người bèn bắt đầu tìm Kim Diệp Thụ cấp bốn, sau đó trực tiếp để Kiều Thụy dùng Tử Viêm đỉnh hút độc châu ra.


Ba tháng sau, đoàn người rốt cuộc đi ra khỏi Kim Diệp Lâm. Chuyện này làm mọi người đều âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, dù sao những Kim Diệp thụ kia đều lcó độc, nếu có thể lựa chọn thì không ai nguyện ý dừng lại lâu trong rừng kia cả.


"Hê hê, không thể tưởng tượng được Kim Diệp Thụ thế mà còn có bảo bối như độc châu này. Hành trình Kim Diệp Lâm lần này, Tiểu Thập Ngũ và Thập Tam muội nhưng thu hoạch phong phú nha." Nhìn hai người, lão Cửu vẻ mặt hâm mộ mà nói.


"Còn tạm, nhờ phúc của Thập Ngũ sư đệ đó." Nói đến chuyện này, Thập Tam muội cong cong khóe miệng, cũng rất cao hứng.


Ba thánh này, Tiểu Thập Ngũ dùng đỉnh của y hút ra rất nhiều cây độc và trùng độc sống dưới mặt đất, mà mình thì lại trực tiếp ra linh thạch, mua lại một phần cây trùng độc độc trong tay y. Độc châu và trùng độc đều là sinh ra từ Kim Diệp Thụ, kịch độc vô cùng, lấy mấy thứ này điều chế độc dược thì uy lực nhất định lợi hại gấp trăm lần độc thảo bình thường.


"Hì hì, cũng không có gì ạ, chỉ là vận khí tốt mà thôi." Kiều Thụy khiêm tốn mà nói.


Ba tháng này, Kiều Thụy ở Kim Diệp Lâm đào được rất nhiều độc châu và trùng độc, một phần ba đều bán cho Thập Tam sư tỷ đổi lấy linh thạch, hai phần ba còn lại đều đưa cho Triệu Hoán Họa của ái nhân làm bữa tối.


Từ khi Triệu Hoán Họa có thể giao tiếp với Thiên Kỳ cho tới nay, gia hỏa này liền ăn uống mở rộng, vô cùng thấy hứng thú với thi thể và độc vật.


Hơn nữa càng ăn uống càng lớn. Những độc châu và trùng độc đó gần như là chớp mắt đã bị nó ăn sạch sành sanh rồi.


Thiên Kỳ nói Triệu Hoán Họa ăn càng nhiều trưởng thành càng nhanh, nên Kiều Thụy quyết định về sau lại gặp được độc vật phải lấy nhiều cho Triệu Hoán Họa một chút. Vì Thiên Kỳ chỉ có một pháp khí khế ước như vậy thôi, nếu Triệu Hoán Họa trở nên lợi hại, đối với Thiên Kỳ cũng là có chỗ tốt lớn lao.



"Tiểu Thập Ngũ, sư huynh thấy cái đỉnh kia của ngươi không tồi đó, nếu không chúng ta thương lượng cái đi, bán cho sư huynh thế nào?" Lão Thập đi đến gần Kiều Thụy, vẻ mặt nịnh nọt mà nói.


May mắn gia hỏa này là mang mặt nạ, cho nên Kiều Thụy nhìn không tới bộ dáng đối phương cười tặc hề hề, bằng không nhất định sẽ nổi hết da gà lên.


Nghe vậy, Kiều Thụy bất đắc dĩ mà cười cười. "Hì hì, Thập sư huynh, ta biết ngươi muốn mua Tử Viêm đỉnh của ta đưa cho Thập Tam sư tỷ. Nhưng đó là pháp khí khế ước của ta, không thể bán."


"À, là vậy sao." Lão Thập gật đầu, không khỏi có chút mất mát.


"Ngu ngốc, ta đã nói với ngươi rồi, đó là pháp khí bản mạng của Tiểu Thập Ngũ, ngươi không nghe lọt tai hả?" Nhìn thấy lão Thập ỉu xìu mà về, Thập Nhị cười nói móc đối phương.


"Xì, ngươi là Luyện Khí Sư, ngươi đương nhiên có thể nhìn ra rồi. Này thì có gì đặc biệt hơn người đâu?" Lão Thập liếc xéo đối phương một cái, không vui vẻ mà nói.


"Oa, Thập Nhị sư huynh là Luyện Khí Sư sao?" Nghe thấy vậy, Kiều Thụy khiếp sợ không thôi mà nhìn về phía Thập Nhị.


"Đúng vậy, ta là Luyện Khí Sư cấp bốn thượng phẩm." Thập Nhị gật đầu trả lời như thế.


"Đúng vậy Thụy ca, mỗi một vị sư huynh, sư tỷ đều có tài năng của chính mình. Đệ tử của ngoại công đều là nhân tài xuất sắc đó." Nói đến chuyện này, Vương Thiên Ý mang vẻ mặt tự hào và kính trọng.


"Ồ? Phải không? Tam đệ biết hả?"


"Dạ, mười ba vị sư huynh sư tỷ đều có tài năng, đệ đều biết đó." Vương Thiên Ý gật đầu nói.


"Vậy Tam đệ biết Cửu sư huynh biết thuật pháp nào không?" Nhìn chằm chằm Vương Thiên Ý, Kiều Thụy cười hỏi.


"Cửu sư huynh chuyên về cơ quan thuật*. Thập Nhất sư huynh chuyên về trận pháp thuật, nếu hai người liên thủ bố trí trận pháp, dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng trốn không thoát cơ quan và trận pháp của bọn họ." Nhìn lão Cửu và Thập Nhất, Vương Thiên Ý nghiêm túc mà nói, đáy mắt tràn đầy kính trọng hai người bọn họ.



(*cơ quan ở đây là các loại cạm bẫy, dạng trong mấy lăng mộ mật thất này kia á)


"Vậy Thập sư huynh thì sao?" Thập Nhị sư huynh là Luyện Khí Sư, Thập Tam sư tỷ là Luyện Độc Sư. Mấy chuyện đó Kiều Thụy đã biết. Hiện tại chỉ thiếu mỗi vị Thập sư huynh này.


"Thập sư huynh tinh thông thuật bói toán đó. Lúc còn chưa bái ngoại công làm sư phụ, đã từng là đệ tử nhập thất của Vô Trần đại sư nữa kìa." Nhìn lão Thập, Vương Thiên Ý thuộc như lòng bàn tay mà nói.


"Oa, bói toán hả? Cái này lợi hại hơn nữa!" Nhìn Lão Thập, Kiều Thụy kinh hô ra tiếng.


"Năm vị sư huynh, sư tỷ kinh tài tuyệt diễm. Sư đệ bội phục." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nói như thế.


"Ây, Thập Tứ sư đệ quá khen, ta biết, ngươi là Phù Văn Sư cấp bốn thượng phẩm, phù văn thuật cũng rất lợi hại." Nói đến đây, lão Cửu tán thưởng mà nhìn Liễu Thiên Kỳ một cái.


"Cửu sư huynh quá khen." Liễu Thiên Kỳ xua tay, khiêm tốn nói.


"Hóa ra các sư huynh, sư tỷ muội lợi hại như vậy. Xem ra trong mười lăm người có mỗi mình ta vô dụng nhất rồi." Nói đến chuyện này, Kiều Thụy thở dài liên tục.


"Ha ha ha, Tiểu Thập Ngũ sao có thể nói như vậy chứ? Ngươi là thuần võ tu, cả thiết quyền của Lục sư huynh ngươi cũng có thể nhẹ nhàng ứng đối, sao lại vô dụng được?" Lời này, lão Cửu nói phi thường nghiêm túc.


"Đúng vậy, Lục sư huynh tráng như con trâu vậy á, dù là ta và Thập Nhị, Thập Tam, ba người cùng nhau lên cũng chưa chắc là đối thủ của huynh ấy đâu." Đối với vị Hàm Ngưu sư huynh kia, lão Thập cũng là mười phần kiêng kị, nhưng nghe nói Tiểu Thập Ngũ gia hỏa này thế nhưng bị đấm đánh hai mươi năm dưới tay đối phương, hiện tại đã có thể đi được trăm chiêu với đối phương. Bởi vậy có thể thấy được, võ kỹ và thực lực của Kiều Thụy không yếu.


"Ha ha ha, Lục sư huynh lợi hại như vậy sao?"


"Đó là đương nhiên, nếu Lục sư huynh không phải có một thân thần lực, thông qua sư phụ khảo nghiệm thật mạnh, sư phụ cũng sẽ không thu huynh ấy làm đồ đệ." Chuyện Lục sư huynh, Thập Nhị cũng có biết đến.


"Ồ." Gật đầu, Kiều Thụy tỏ vẻ minh bạch.



"Đại ca, phía trước có một ngọn núi, đó là núi gì vậy?" Nhìn nhìn phía trước có núi non xanh um tươi tốt, Vương Thiên Ý nghiêng đầu nhìn sang Liễu Thiên Kỳ bên cạnh.


"À, đó là Kinh Cức sơn, đi qua Kinh Cức sơn là chúng ta có thể tới Lôi Cốc." sau khi Vương Thiên Ý đem bản đồ giao cho Liễu Thiên Kỳ, Liễu Thiên Kỳ cũng đã quy hoạch xong tuyến đường của bọn họ rồi. Nên đi về hướng đó có gì, hắn đều biết cả. 


Nghe được Liễu Thiên Kỳ trả lời, Vương Thiên Ý nhăn nhăn mày. "Kinh Cức sơn sao? Ngoại công nói, Kinh Cức sơn có nhiều yêu thú và yêu thực lắm. Nếu đi ngang qua, bảo chúng ta cần phải cẩn thận."


"Ừ." Mọi người gật đầu, tỏ vẻ minh bạch.


"Tam đệ, Lôi Cốc kia là chỗ nào vậy? Sao chúng ta nhất định phải đến Lôi Cốc?" Nhìn Vương Thiên Ý, Kiều Thụy tò mò hỏi. Nghĩ thầm: Nếu không đi Lôi Cốc, vậy không phải sẽ không cần đi qua Kinh Cức sơn nguy hiểm rất cao sao?


"Lôi Cốc là một cốc sâu quanh năm mây đen tràn ngập. Nơi đó thường xuyên có lôi điện cường đại bổ xuống, rất thích hợp tu sĩ luyện thể. Ngoại công nói Đại ca, Thụy ca, Cửu sư huynh, Thập sư huynh vàThập Nhất sư huynh, năm người đều là Kim Đan đại viên mãn, yêu cầu luyện thể nhiều, vậy thì sau này kết anh mới có thể càng thêm thuận lợi." Nói đến đây, Vương Thiên Ý vẻ mặt hâm mộ mà nhìn nhìn năm người.


"Ồ, là như thế sao." Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ.


"Sư phụ thật là dụng tâm." Nghe được lời Vương Thiên Ý nói một phen, trong lòng lão Cửu càng thêm cảm kích sư phụ nhà mình.


"Lão Thập, ngươi kẹt Kim Đan đại viên mãn đã hơn ba mươi năm. Lần này đi đến Lôi Cốc, ngươi cần phải luyện thể chăm chỉ cho ta. Đừng có lúc lên cấp bị sét đánh chết, ta còn phải đi nhặt xác cho ngươi!" Nhìn nam nhân nhà mình, Thập Tam muội nghiêm túc mà nói.


"Dạ dạ dạ, biết rồi tức phụ." Lão Thập liên tục gật đầu, trịnh trọng mà bảo đảm.


"Sư phụ luôn nhìn xa trông rộng." Đối với sắp xếp này của sư phụ nhà mình, Thập Nhất cũng phi thường cảm kích.


Từ trong lời nói của những người này, Liễu Thiên Kỳ không khó nghe ra, Vương Tấn trong cảm nhận của những đệ tử này có một địa vị vô cùng vô cùng cao. Có thể nói, hắn chính là thần của những đồ đệ này, là tồn tại mà những người này nhìn lên và sùng bái.


Hết chương 280.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 280: Thu hoạch độc châu
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...