Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 278: Tiểu bí cảnh


chương 278 Tiểu bí cảnh 


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Vài ngày sau, giờ cơm chiều.


Mỗi ngày, giờ cơm chiều là thời gian người một nhà Liễu Hà tề tụ nhất, mặc dù là Vương Tấn thực lực tới Luyện Hư, hoàn toàn không cần ăn cơm cũng sẽ đúng giờ lộ mặt. Mặc kệ là ăn hay không ăn, mọi người đều sẽ vô cùng náo nhiệt ngồi cùng nhau nói chuyện phiếm, uống trà. Hương vị ấm áp thuộc về gia đình tại một khắc này là nồng đậm nhất.


"Một tháng sau, tiểu bí cảnh của Bích Thủy Tông sẽ mở ra. Thiên Ý, Thiên Kỳ, Tiểu Thụy, ba đứa chuẩn bị một chút đi." Vương Tấn nhìn ba người, nói đến chuyện tiểu bí cảnh.


"Tiểu bí cảnh à?" Nghe thấy chuyện này, Kiều Thụy nhịn không được chớp chớp mắt, vẻ mặt hưng phấn.


"Một tháng sau? Nhưng Nhị đệ còn đang bế quan mà?" Liễu Thiên Kỳ nhíu mày liên tục.


"Không có biện pháp, ngày mở ra là cố định. Qua ngày thì cửa bí cảnh sẽ khép kín lại. Còn Thiên Tứ thì cũng chỉ có thể xem nó và tiểu bí cảnh lần này có duyên phận hay không thôi." Nói đến đây, Vương Tấn cũng cảm thấy có chút tiếc nuối.


"Nhị ca lúc này bế quan là vì kết đan. Nhất thời nửa khắc chỉ sợ sẽ không xuất quan đâu." Tiểu thiếu niên Vương Thiên Ý cũng nhăn mày, cảm thấy tiếc hận cho ca ca mình.


"Nhạc phụ đại nhân, tiểu bí cảnh này tình huống thế nào, liệu có nguy hiểm gì không ạ?" Nghe được bí cảnh, Liễu Hà lo lắng nhất tất nhiên vẫn là vấn đề an toàn của bọn nhỏ.


"Tiểu bí cảnh này là của Bích Thủy Tông chúng ta, không có nguy hiểm gì. Bên trong không có yêu thú cấp năm, cũng chỉ có một ít yêu thú cấp ba, cấp bốn và yêu thực thôi. Mặt khác, người tiến vào bí cảnh cũng chỉ có Bích Thủy Tông. Ngươi cũng không cần quá lo lắng." Vương Tấn xua tay, ý bảo đối phương không cần lo lắng.


"Ngoại công, vậy lần này bí cảnh muốn đi bao nhiêu người ạ?" Nhìn Vương Tấn, Kiều Thụy tò mò hỏi.


"Một trăm người. Mỗi một Đường có mười danh ngạch, Kim Đan năm người, Trúc Cơ năm người. Ngoài ra 30 danh ngạch khác từ ta tự sắp xếp." Vương Tấn cúi đầu nhấp một ngụm trà, đáp lại đúng sự thật.


"Cho nên, chúng ta không cần tham gia bất luận tuyển chọn gì cũng có thể trực tiếp đi tiểu bí cảnh ạ?" Kiều Thụy chớp chớp mắt, không thể tin tưởng hỏi. Là vậy chăng? Là như y nghĩ thật chứ?


"Đương nhiên." Lời này, Vương Tấn nói theo lý thường. Bí cảnh vốn dĩ chính là của hắn, tôn tử của hắn muốn vào là chuyện thuận lý thành chương, sao còn cần đi thi đấu, đi tham gia tuyển chọn gì chứ.



"Thật tốt quá!" Nghe được có thể trực tiếp tiến vào bí cảnh, Kiều Thụy vui mừng không thôi.


"Ngoại công, bí cảnh chỉ cho phép Kim Đan và Trúc Cơ tiến vào sao?" Nhìn Vương Tấn, Liễu Thiên Kỳ nghi hoặc hỏi. Ngoại công không bảo phụ thân đi, nói vậy tu sĩ Nguyên Anh là đi không được rồi.


"Đúng vậy, tu sĩ Nguyên Anh không vào được."


"Vậy, các vị sư huynh có phải cũng đi bí cảnh không ạ?" Nhìn Vương Tấn, Liễu Thiên Kỳ lại hỏi.


Vương Tấn có mười ba đồ đệ. Lão Đại, lão Nhị và lão Tam, ba người đều là Hóa Thần. Tứ, Ngũ, Lục, Thất, Bát là tu sĩ Nguyên Anh. Cửu, Thập, Thập Nhất, Thập Nhị, Thập Tam, năm người là Kim Đan.


"Ừ, Cửu, Thập, Thập Nhất, Thập Nhị, Thập Tam, năm người chúng nó sẽ đi cùng mấy đứa. Đến lúc đó, các con cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau. Bọn nó sẽ bảo hộ các con. Đặc biệt là Thiên Ý, con mới Trúc Cơ trung kỳ, tới bí cảnh rồi phải hết sức cẩn thận đấy." 


"Dạ, con biết rồi ngoại công, con sẽ bảo vệ chính mình. Hơn nữa Đại ca, Thụy ca, còn có các vị sư huynh cũng sẽ bảo vệ con mà. " Vương Thiên Ý liên tục gật đầu, vội vàng trả lời.


"Ngoại công yên tâm, con và Tiểu Thụy sẽ chiếu cố tốt cho Tam đệ." Nhìn Vương Tấn một cái, Liễu Thiên Kỳ trịnh trọng mà bảo đảm.


"Đúng vậy, chúng con sẽ bảo vệ Tam đệ." Kiều Thụy gật đầu, nghiêm túc mà bảo đảm.


"Ừ, hai đứa các ngươi đi theo bên người Thiên Ý là được, trên đường gặp được yêu thú hoặc là yêu thực, sai phái năm đứa chúng nó ra tay giải quyết là được." Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Vương Tấn nghiêm túc dặn dò.


"Dạ." Theo tiếng, Liễu Thiên Kỳ nhớ kỹ lời Vương Tấn nói.


"Đồ đệ ông cũng không biết có đáng tin hay không." Vương An Dương liếc nhìn Vương Tấn một cái, không yên tâm mà nói.


"Đồ đệ ta đều là xuất thân nhà nghèo, đối với ta tuyệt đối chân thành, sẽ không có vấn đề gì." Đối với đồ đệ của mình, Vương Tấn vẫn rất yên tâm.


Đêm, trong động phủ của Hạng Kinh Thiên.


Tử Bằng tr*n tr**ng nằm sấp trên giường đá trải da thú, buồn bực mà trợn trắng mắt. Cánh tay đau, chân đau, eo cũng đau, chỗ kia kia càng đau. Làm người ấy à, quả nhiên là không thể quá tham lam. Y không nên tới, không nên đáp ứng yêu cầu của tên cầm thú kia.


Nam nhân lấy qua một bộ quần áo màu tím mặc lên người, xử lý mình đến áo mũ chỉnh tề, ngồi ở mép giường.



 Tử Bằng nghiêng đầu, buồn bực mà trừng mắt liếc nhìn đối phương một cái.


"Người ta đều nói Thố Tộc thiên phú dị bẩm, tư vị quả nhiên là không giống người thường." Hạng Kinh Thiên nâng tay lên, xoa xoa mái tóc tím dài của đối phương.


"Ngươi có phải là nghẹn lâu lắm rồi không? Hỏa lực thật đúng là tràn đầy nhỉ." Tử Bằng nhăn cái mũi nhìn về phía đối phương, bất mãn mà oán giận ra tiếng. Mới lần đầu tiên, đã bị lăn lộn hết nửa tháng, đổi lại là ai đều sẽ buồn bực đúng không?


Nghe vậy, Hạng Kinh Thiên hừ lạnh một tiếng, không có trả lời.


"Chừng nào thì ngươi dạy ta vẽ phù?" Tử Bằng trở mình, dùng cánh tay chống đầu, nghiêng người hỏi đối phương.


"Tùy thời đều có thể." Hạng Kinh Thiên nhéo lấy cằm của đối phương, lại gặm một ngụm lên môi y.


"Làm cũng đã làm rồi, sao còn mang mặt nạ vậy?" Nhìn mặt nạ trên mặt nam nhân, Tử Bằng cảm thấy có điểm chướng mắt. Đã có thân thiết da thịt rồi, Tử Bằng cảm thấy đối phương không cần thiết lại che che giấu giấu nữa.


"Ta lại không dùng mặt để thao ngươi. Mang hay không mang thì mặt nạ có quan hệ gì đâu?"


"Vậy, ngươi ngày thường lúc một mình ngươi cũng không gỡ xuống mặt nạ à?" Nhìn chằm chằm nam nhân, Tử Bằng tò mò hỏi.


"Không gỡ. Ngoại trừ lúc rửa mặt ra, một ngày mười hai canh giờ đều không gỡ ra. Từ một ngày kia ta trở thành đồ đệ của sư phụ, ta cưa từng gỡ mặt nạ ra." Chỉ có mang theo mặt nạ này mới làm Hạng Kinh Thiên cảm giác được chân chính mình đã sống lại.


"Vì cái gì? Ngươi lớn lên xấu lắm sao? Hay là ngươi có kẻ thù, sợ kẻ thù trả thù?" Tử Bằng xoay chuyển tròng mắt, tò mò mà hỏi.


Nghe vậy, Hạng Kinh Thiên hơi nheo nheo mắt, suy nghĩ dần dần bay xa, nghĩ tới một vài chuyện trước kia.


"Ây da, sao lại trưởng thành dáng vẻ như này a, sinh ra tới chính là quỷ đòi nợ!"


"Đúng vậy, có một gương mặt khắc người khác như vậy, khó trách gia chủ không thích nó."


"Chắc rồi, ai nói không phải đâu?"


"Loại thiếu gia mà cả hạ nhân cũng không bằng như nó, cũng không biết tồn tại có ích lợi gì, còn không bằng chết đi cho rồi."



"Ê, ngươi… ngươi làm gì vậy?" Cảm giác được khí lạnh trên người đối phương qua dần dần lan ra, uy áp trên người đối phương giống như chiếc võng lan tràn, Tử Bằng gian nan mà trực tiếp nằm rạp vào giường, ra mồ hôi lạnh đầy đầu.


Nghe được Tử Bằng kêu gọi, Hạng Kinh Thiên ngẩn người, hắn mới phục hồi tinh thần lại, thu lại uy áp.


"A, ngươi… ngươi muốn giết người sao? Ta tốt xấu cũng cùng ngươi lăn giường qua mà, ngươi không cần tuyệt tình như vậy đi?" Trừng mắt nhìn đối phương, Tử Bằng không cảm tình mà nói.


Nghe vậy, Hạng Kinh Thiên không khỏi nhấp nhấp môi. Duỗi tay nắm người trên giường kéo vào trong lòng ngực, hung hăng lại hôn hôn lên miệng y.


"Mặc quần áo vào! Còn không mặc nữa thì ta tiếp tục đấy." Nói rồi, tay Hạng Kinh Thiên nhéo một cái lên eo Tử Bằng. 


"Đừng đừng đừng, ta sắp bị ngươi lăn lộn tan thành từng mảnh rồi đó!" Tử Bằng vội vàng lấy ra một bộ quần áo từ nhẫn không gian của mình, mặc lên người.


Nhìn y gấp không chờ nổi mặc quần áo, Hạng Kinh Thiên nhẹ nhàng cong cong khóe miệng. "Muốn học phù gì?"


"Ưm, Diễm Hỏa phù." Nghĩ nghĩ, Tử Bằng nói ra thứ muốn học nhất.


"Lấy án thư và dụng cụ của ngươi ra đi."


"Ừ." Tử Bằng gật đầu, nghe lời làm theo.


Hạng Kinh Thiên lấy bút phù văn của Tử Bằng qua, lưu loát mà vẽ lên, rất nhanh đã vẽ xong một lá Diễm Hỏa phù cấp bốn.


"Ế, ngươi vẽ quá nhanh, ta… ta không thấy rõ." Nói đến cái này, Tử Bằng có chút buồn bực.


"Cầm." Hạng Kinh Thiên duỗi tay, đưa qua bút phù văn.


"Ừ." Tử Bằng gật đầu, cầm bút phù văn của mình lại.


Hạng Kinh Thiên bắt lấy tay đối phương, trực tiếp tay cầm tay dẫn dắt Tử Bằng vẽ trên giấy.


Nhìn bàn tay bị hắn bắt lấy, Tử Bằng không khỏi có vài phần không được tự nhiên. Vừa rồi mới vừa cùng người ta lăn giường, trong lòng khó tránh khỏi có vài phần khác thường.



"Nghĩ cái gì đó?" Cảm giác được đối phương không chuyên tâm, Hạng Kinh Thiên trách cứ ra tiếng.


"A…" Tử Bằng vội vàng lôi trở lại lực chú ý của mình.


Trong phòng phu phu Liễu Thiên Kỳ.


"Thiên Kỳ, chúng ta phải chuẩn bị cái gì? Có phải cần chuẩn bị một ít linh thảo điều chế dịch phù văn, còn có đan dược, trận pháp bàn cũng cần mang nhiều một chút. Còn có……"


"Không vội, còn có một tháng nữa mà." Liễu Thiên Kỳ nắm tay ái nhân, bất đắc dĩ mà nói.


"He he, cũng phải." Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.


"Thời gian không còn sớm, chúng ta sớm một chút đi nghỉ ngơi đi." Liễu Thiên Kỳ kéo người ra khỏi ghế, trực tiếp mang Kiều Thụy vào nội thất.


Kiều Thụy nhìn ái nhân chủ động cởi áo tháo thắt lưng cho mình, y rất vui vẻ, cười nâng lấy mặt của hắn, trực tiếp hôn lên.


"Sao vậy, muốn?" Nhìn thấy ái nhân chủ động như thế, Liễu Thiên Kỳ cười hỏi.


"Thiên Kỳ, ta muốn sinh cho huynh một đứa con." Nhìn nam nhân của mình, Kiều Thụy kiên định vô cùng mà nói.


"Ha ha ha, con nối dõi cũng phải nói duyên phận, không gấp được. Thuận theo tự nhiên là được rồi." Liễu Thiên Kỳ ôn nhu an ủi, ôm người lên, trực tiếp đi vào bên trong giường lớn.


"Nhưng mà… ta… chúng ta đã thành thân lâu lắm rồi. Ta… ta sợ ta……" Kiều Thụy nằm trên giường nhìn ái nhân, muốn nói lại thôi mà cắn cắn môi.


Thấy cảm xúc của y có chút hạ xuống, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng hôn hôn lên miệng y. "Đừng ngớ ngẩn, phụ thân không phải chỉ có một nhi tử là ta, ta có con nối dõi hay không cũng không quan trọng."


"Ta… ta sẽ nỗ lực." Kiều Thụy ôm cổ ái nhân, trực tiếp kéo người lên giường.


Đối mặt y nhiệt tình như thế, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu. Thật ra, hắn thật sự không có chấp nhất chuyện con nối dõi. Bởi vì ở đời trước, khi hắn biết chính mình là đồng tính luyến ái, hắn đã biết là hắn nhất định phải đoạn tử tuyệt tôn rồi. Cho nên có con hay không thật sự là không sao cả.


Chẳng qua Tiểu Thụy là cổ nhân, tư tưởng vẫn là tương đối cũ kỹ. Hơn nữa y còn là song nhi, lại là có thể sinh. Cho nên đối với chuyện con cái lại phá lệ chấp nhất. Nhưng này cũng không có gì không tốt, đây chính là ái nhân chủ động, thật sự là làm Liễu Thiên Kỳ thụ sủng nhược kinh.


Hết chương 278.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 278: Tiểu bí cảnh
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...