Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 273: Một nhà đoàn tụ


chương 273 Một nhà đoàn tụ 


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Nghe được Vương Tấn hỏi chuyện dịch dung, Liễu Thiên Kỳ cười.


"Ta dùng cũng không phải Dịch Dung đan, mà là Dịch Dung phù hiệu quả dài. Loại phù này có thể duy trì dung mạo ba tháng không đổi. Bởi vì ta vào lúc vẽ bùa có tích vào một giọt máu của nhân ngư, cho nên sau khi dịch dung, trên người sẽ tự nhiên mà lây dính đến mùi của nhân ngư. Cũng bởi vậy nên không dễ dàng bị người khác nhìn thấu."


Trước đó ở vương cung Hỏa Lang thành, Ngũ vương tử phi vài lần lại đây mua linh phù, Liễu Thiên Kỳ đều không thu một khối linh thạch nào, chỉ cần vài giọt máu của đối phương, chính là để dùng vẽ loại Dịch Dung phù hiệu quả dài này.


"A a, cha ngươi nói ngươi rất có thiên phú ở phương diện phù văn, xem ra thật ra không phải giả." Không thể tưởng tượng được  đối phương thế nhưng là dựa vào linh phù dịch dung. Điểm này thật ra làm Vương Tấn rất tán thưởng.


Nói thật, dù là người lên đến cấp bảy Luyện Hư như hắn, nếu muốn dịch dung cũng sẽ trước hết nghĩ đến Dịch Dung đan, mà không phải Dịch Dung phù.


"Vậy bạn lữ này của ngươi cũng không phải Hỏa Lang tộc?" Vương Tấn nhìn về phía Kiều Thụy.


"Đúng vậy. Ta không phải Hỏa Lang tộc, ta cũng là Nhân tộc." Kiều Thụy gật đầu, vội vàng thừa nhận.


"Được rồi, trước cứ để Thiên Ý ở chỗ ngươi một đêm đi. Ngày mai, ta bảo cha ngươi và An Dương lại đây đón nó về." Nhìn nhìn tiểu gia hỏa không chịu về, Vương Tấn đáp ứng thỉnh cầu của Liễu Thiên Kỳ.


"Dạ được, đa tạ tiền bối." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, vội vàng nói tạ.


"Thiên Ý, thành thành thật thật nghe lời, chớ chọc phiền toái, đừng chạy lung tung khắp nơi đó. Ngày mai ta bảo mẫu phụ và phụ thân ngươi tới đón ngươi, biết không?" Nhìn đứa bé, Vương Tấn nghiêm túc dặn dò.


"Dạ, con biết rồi ngoại công." Vương Thiên Ý ngoan ngoãn gật đầu, tỏ vẻ đã biết.


"Ừ." Vương Tấn lên tiếng, thân mình nhoáng lên, biến mất tại chỗ.


"Ý, ngoại công đi rồi ạ?" Bé con không thể tin tưởng mà chớp chớp mắt, nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bên cạnh.


"Ừ, đệ được tự do rồi." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, cười ôm bé lên.



"Hì hì, Đại ca  ca, huynh tốt quá!" Vương Thiên Ý ôm lấy cổ Liễu Thiên Kỳ, cười làm nũng.


Nhìn Vương Thiên Ý trong lồng ngực Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy nhấp nhấp môi, tay không tự giác mà sờ về phía bụng mình.


Rõ ràng đều là song nhi mà… Hơn nữa, y và Thiên Kỳ còn thành hôn sớm hơn cả phụ thân và An thúc, nhưng tại sao An thúc đã sinh hai đứa nhỏ, chính y thì chưa sinh được đứa nào kia chứ?


Nghĩ vậy, Kiều Thụy cảm thấy có chút buồn bực. Chẳng lẽ chính y là cái loại song nhi không thể sinh con sao? Chẳng lẽ y không thể sinh con cho Thiên Kỳ sao? Kiều Thụy suy nghĩ miên man, không tự giác mà siết chặt nắm tay.


"Làm sao vậy, đệ ghen à?" Nhìn ái nhân sắc mặt không tốt lắm, Liễu Thiên Kỳ duỗi tay kéo đối phương một chút, lại không nắm được tay đối phương, mà là bắt được một bàn tay gắt gao nắm chặt.


"Nói bừa cái gì?" Kiều Thụy sửng sốt một chút, tức giận nhi mà trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ một cái. Xong rồi y mới buông lỏng nắm tay ra.


Một đứa bé ba tuổi, lại là em ruột của Thiên Kỳ, sao y có thể ăn giấm được kia chứ?


"Đại ca  ca, huynh tên Liễu Thiên Kỳ sao?" Vương Thiên Ý mở to một đôi mắt trắng đen rõ ràng, nghiêm túc hỏi.


"Đúng vậy, ta tên Liễu Thiên Kỳ." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, trả lời khẳng định mười phần.


"Phụ thân nói, Đại ca  ta tên là Liễu Thiên Kỳ. Vậy huynh vừa rồi nói với ngoại công, huynh tên Liễu Thiên Kỳ, là Đại ca  ta. Lời này là là gạt ngoại công hay là nói thật vậy?" Nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ, tiểu gia hỏa lại hỏi.


Nghe vậy, Kiều Thụy không khỏi ngẩn người. "Tiểu gia hỏa, tâm nhãn của ngươi thật đúng là nhiều nha."


"Ha ha ha, nếu ta không phải Đại ca  của đệ, ngoại công sẽ yên Tam đệm đệ giao cho ta sao?" Nhìn tiểu gia hỏa hỏi vô cùng nghiêm túc, Liễu Thiên Kỳ cười hỏi lại đối phương.


"Cái này không chắc nha, mẫu phụ nói ngoại công là lão hồ đồ. Ai biết ngoại công có hồ đồ hay không đâu?" Nhìn bé nói theo lý thường như vậy, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy buồn cười, đều thấy vui vẻ.


"Ha ha ha, thằng nhóc con này." thấy Tam đệ thông minh như thế, Kiều Thụy cười xoa xoa đầu của bé.


"Tam đệ, ta nói cho đệ nghe, người biết ta là Đại ca chỉ có người một nhà chúng ta thôi. Cho nên sẽ không có người nào giả mạo Đại ca đệ được." Biết Liễu Thiên Kỳ là con trai cả của Liễu Hà cũng chỉ có người một nhà Vương Tấn. Cho nên, khi hắn nói ra chính mình là Liễu Thiên Kỳ, là Đại ca của nhóc con, Vương Tấn mới không tỏ vẻ hoài nghi.


"Vậy huynh biết vẽ Yên Hoa phù không? Phụ thân nói Yên Hoa phù là Đại ca tự nghĩ ra, dưới bầu trời này chỉ có phụ thân và Đại ca, hai người biết vẽ thôi. Nếu huynh biết vẽ, vậy huynh mới là Đại ca. Nếu không, vậy huynh chính là đang gạt ta." Nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ, đứa bé nhắc tới Yên Hoa phù.


"Ha ha ha, được, vậy Đại ca vẽ cho đệ một lá Yên Hoa phù." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ đặt bé xuống đất, lấy bàn của mình ra, ngồi xuống bắt đầu vẽ phù.



Vẽ một lá Yên Hoa phù cấp ba đối với Liễu Thiên Kỳ mà nói cũng không phải việc khó gì, nên rất nhanh đã hoàn thành. 


"Cho đệ." Liễu Thiên Kỳ mỉm cười, đem phù đưa cho tiểu gia hỏa.


Vương Thiên Ý nhận lấy, lăn qua lộn lại nhìn nhìn. "Ta không biết phù cấp ba, huynh kích hoạt cho ta xem đi."


"Được." Nhìn thằng nhỏ tinh quái này, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ mà tiếp nhận linh phù, kích hoạt lên.


"Vèo……" Một viên hỏa cầu bay lên chân trời, ngay sau đó tạc vỡ ra, hóa thành một đóa hoa mẫu đơn màu hồng phấn.


"Oa, thật xinh đẹp, đẹp như Yên Hoa phù của cha vậy!" Nhìn thấy đóa hoa lộng lẫy nơi chân trời, Vương Thiên Ý kinh hô ra tiếng


Một lát sau, đóa hoa lộng lẫy biến mất, một loạt chữ vàng xuất hiện ở chân trời.


"Nguyện Tam đệ Thiên Ý cả đời trôi chảy, bình an vui vẻ." Vương Thiên Ý đọc chữ trên cao, không khỏi chớp chớp mắt.


"Thế nào? Hiện tại đệ còn cảm thấy Đại ca này là giả sao?" Liếc tiểu gia hỏa, Liễu Thiên Kỳ cười hỏi.


"Không phải giả, là thật. Đại ca!" Vương Thiên Ý giang đôi tay ra, để Liễu Thiên Kỳ ôm lấy bé.


Liễu Thiên Kỳ khom người ôm nhóc con lên. "Thằng nhóc lanh lợi này!"


"Hì hì, Đại ca lợi hại nhất!" Ôm cổ Liễu Thiên Kỳ, Vương Thiên Ý hôn một cái chóc lên mặt Liễu Thiên Kỳ.


Liễu Thiên Kỳ hơi hơi sửng sốt một chút, có chút bất đắc dĩ mà nhìn về phía ái nhân đứng bên cạnh. "Tiểu Thụy, Tam đệ đùa giỡn ta này."


Nhìn Liễu Thiên Kỳ vẻ mặt ủy khuất, Kiều Thụy nhịn không được trợn trắng mắt. "Tam đệ mới bao lớn chứ, huynh nói bừa cái gì đó?"


"Đệ không ăn dấm là được." Liễu Thiên Kỳ nhéo nhéo ngón tay Kiều Thụy, cười nói.


Nghe vậy, Kiều Thụy tức giận nhi trừng mắt nhìn đối phương một cái. "Tam đệ, để Thụy ca ôm một cái đi, được không?"


Nhìn Kiều Thụy mở ra hai tay muốn ôm mình, Vương Thiên Ý khẽ gật đầu. "Dạ được."



Vương Thiên Ý nhìn chằm chằm mặt Kiều Thụy, nghiêm túc nói. "Thụy ca, huynh thật xinh đẹp quá. Khó trách Đại ca sẽ cưới huynh làm lão bà."


"Ha ha ha, vậy đệ có muốn hôn ta một cái luôn không?" Nhìn bé con mềm như bông trong lồng ngực, Kiều Thụy vừa lòng chờ mong hỏi.


"Không được, huynh là lão bà của Đại ca. Ta không thể đùa giỡn huynh."


"Phụt……" Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp cười phun.


"Ta……" Nghe thấy lời này, Kiều Thụy buồn bực mà nhăn cái mũi. Nghĩ thầm: thằng nhóc chết tiệt này thế mà phân biệt đối xử quá. Rõ ràng vừa rồi dây nước miếng đầy mặt Thiên Kỳ, lúc này y chủ động muốn thơm, bé cũng không chịu thơm y.


Nửa canh giờ sau.


Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đang ôm Vương Thiên Ý chơi trong sân, chợt nhìn thấy Vương Tấn đi mà quay lại, hơn nữa còn có Liễu Hà, Vương An Dương và một vị tu sĩ thiếu niên cùng nhau chạy đến bên này.


"Này……" Liễu Hà đi vào trong viện, nhìn một tu sĩ Yêu tộc tóc đỏ, một tóc xanh lam, hắn hơi hơi chinh lăng. Trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết ai mới là nhi tử của mình.


Vừa rồi nhạc phụ đại nhân trở về, vừa mới nói một nửa, hắn liền thấy được Thiên Kỳ phóng Yên Hoa phù, bèn mang theo một nhà trực tiếp đuổi lại đây.


Liễu Thiên Kỳ nhìn thấy phụ thân đã 48 năm không gặp, hắn ngẩn người, không tự giác mà đỏ hốc mắt. Hắn khom người, đặt Tam đệ xuống đất.


"Phụ thân, mẫu phụ, nhị ca!" Thằng bé thấy người tới thì cười ha hả, chạy tới trước mặt mẫu phụ của mình.


"Thiên Ý." Vương An Dương nhẹ gọi một tiếng, khom người bế tiểu nhi tử của mình lên.


Liễu Thiên Kỳ ngơ ngẩn mà nhìn phụ thân mình, rồi khom người trực tiếp quỳ xuống. "Phụ thân, hài nhi bất hiếu."


"Phụ thân, An thúc, khiến hai người lo lắng cho con và Thiên Kỳ rồi." Kiều Thụy nói, cũng quỳ xuống theo.


"Kỳ Nhi." Liễu Hà mở miệng gọi một tiếng, hắn cũng đỏ hốc mắt, vội vàng tiến lên, nâng dậy Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.


"Thiên Kỳ, Tiểu Thụy, mấy năm nay các ngươi sống có khỏe không?" Nhìn hai người, Vương An Dương kích động hỏi.


"Dạ, làm An thúc nhọc lòng rồi. Chúng ta đều rất tốt." Kiều Thụy gật đầu nói hết thảy đều tốt.



"Đứa nhỏ ngoan, bình an là tốt, bình an là tốt rồi." Liễu Hà vỗ vỗ sống lưng nhi tử, cười nói.


Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng lui về phía sau một bước, nhìn về phía Liễu Thiên Tứ đứng phía sau Liễu Hà, hắn kích hoạt cảm ứng huyết mạch.


Cảm giác được máu trong thân thể sôi lên, cảm giác được loại lôi kéo đến từ huyết thống này, Liễu Thiên Tứ chợt thấy kích động và hưng phấn dị thường. "Đại ca!"


"Nhị đệ." Liễu Thiên Kỳ cười nhìn đối phương, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai y.


"Nóng quá." Vương Thiên Ý nhăn cái mũi, khuôn mặt nhỏ đỏ lên.


"Thiên Ý, đây là sức mạnh huyết mạch. Con và Đại ca là huynh đệ ruột thịt, cho nên con có thể cảm giác được sức mạnh huyết mạch của Đại ca." Nhìn nhi tử, Vương An Dương nghiêm túc mà giải thích.


"Dạ." Vương Thiên Ý gật đầu, tỏ vẻ đã rõ.


"Thiên Kỳ, Tiểu Thụy, đây là ngoại công của các con, tông chủ Bích Thủy Tông - Vương Tấn." Mang theo nhi tử, Liễu Thiên Kỳ trịnh trọng giới thiệu Vương Tấn cho hai người.


"Bái kiến ngoại công." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cúi đầu, trịnh trọng hành lễ.


"Ừm." Liếc nhìn hai người một cái, Vương Tấn nhàn nhạt lên tiếng.


"Nhạc phụ đại nhân, Thiên Kỳ là nhi tử của ta, ta muốn nó và Tiểu Thụy ở một chỗ cùng chúng ta. Ngài xem…" Nhìn Vương Tấn, Liễu Hà nhẹ giọng hỏi.


"Ngươi muốn cho bọn nó ở trên Bích Thủy Sơn ư?" Vương Tấn nhướng mày, bất mãn mà nhìn về phía Liễu Hà.


"Người một nhà tất nhiên là muốn ở cùng một chỗ rồi." Vương An Dương nói theo lý thường.


Nghe vậy, Vương Tấn buồn bực mà nhướng mắt. "Được rồi, vậy cùng nhau trở về đi! Dù sao phòng ở đủ nhiều, cũng không thiếu chỗ cho hai người nữa."


"Đa tạ nhạc phụ đại nhân."


"Đa tạ ngoại công."


Sau khi gặp nhau, người một nhà liền vô cùng vui vẻ mà về đến Bích Thủy Sơn, Vương An Dương tự mình chọn lựa cho Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy một tiểu viện yên tĩnh, bảo hạ nhân quét dọn sạch sẽ, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy liền chính thức ở tại Bích Thủy Sơn.


Hết chương 273.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 273: Một nhà đoàn tụ
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...