Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 268: Người của đội săn
chương 268 Người của đội săn
Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits).
Mấy ngày kế tiếp, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy tiếp tục bán của cải nguyên liệu đá trong tay lấy tiền mặt. Nhưng có vụ bị đánh cướp kia rồi, mấy lần đi bán vật liệu đá sau này, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy càng thêm cẩn thận hơn một chút, cũng không lại bị người nào khả nghi theo dõi nữa.
Bán sạch tất cả vật liệu đá cấp bốn và cấp năm trong tay, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy kiếm được 28 vạn linh thạch, rốt cuộc đã kiếm đủ hai mươi vạn linh thạch báo danh rồi.
Ngày này, ăn không ngồi rồi nên Liễu Thiên Kỳ mang theo ái nhân cùng đi núi yêu thú loại nhỏ ở gần Lạc Hoa thành, săn giết hai con yêu thú cấp ba và một con cấp bốn, định trở về làm một bữa ăn ngon.
Đi ra ngoài cả ngày, chờ đến khi hai người trở lại Trương gia, sắc trời đã đen.
"Trương Đại Bảo, ta khuyên ngươi vẫn là giao đồ vật ra đây, nếu không, chớ trách chúng ta không khách khí với ngươi!" Mắt lạnh nhìn đối phương, một nam nhân Kim Đan lời lẽ chính đáng nói.
"Đúng vậy. Giao đồ ra, đó là thuộc về đội săn bọn ta!" Nữ tu Trúc Cơ trung kỳ đứng một bên cũng đi theo đòi đồ.
"Đúng vậy, một mình ngươi độc chiếm thành quả đội săn chúng ta, ngươi quả thực là rất quá đáng!" Một hán tử thô ráp khác cũng trừng mắt, mười phần khó chịu mà đi theo đòi lại.
"Ta không có lấy viên yêu hạch kia, ta thật sự không có lấy." Nhìn ba người vây quanh mình, Trương Đại Bảo vô lực mà biện giải.
"Ngươi bớt giảo biện đi, giao ra đây thì ngươi vẫn là thành viên đội săn Hắc Long chúng ta. Nếu ngươi không giao, vậy đừng trách chúng ta không khách khí với ngươi!" Nói đến đây, nam tu Kim Đan sơ kỳ nheo lại đôi mắt.
"Đội trưởng, ta thật sự không lấy viên yêu hạch đó!" Trương Đại Bảo mặt mày đau khổ, bất đắc dĩ mà giải thích.
"Hừ, ta thấy tiểu tử ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ phải không?" Nói rồi, một hán tử Trúc Cơ đỉnh nắm cổ áo Trương Đại Bảo một phen, phẫn nộ mà nhìn về phía đối phương.
"Đại Bảo, ngươi cũng đừng cố chấp hồ đồ. Giao viên yêu hạch đó ra đây đi!" Nhìn Trương Đại Bảo, nữ tu bất đắc dĩ mà khuyên bảo.
"Đội trưởng, phó đội trưởng, Kiều Kiều, ta thật sự không có lấy mà!" Nhìn ba người, Trương Đại Bảo đau khổ mà giải thích.
"Trương Đại Bảo, ta thấy là ngươi không muốn ở lại đội săn Hắc Long phải không?" Nhìn đối phương, vị Kim Đan đội trưởng kia lạnh giọng hỏi.
"Đội trưởng, ta thật sự không lấy, thật sự không lấy…" Nhìn gương mặt lạnh lùng của đối phương, Trương Đại Bảo vội vàng biện giải cho mình.
"Trương Đại Bảo, ngươi……" Trừng mắt Trương Đại Bảo, phó đội trưởng nói còn chưa nói xong, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy liền đi vào trong viện. Ba người nọ nhìn đến hai gương mặt lạ đi vào thì hơi hơi ngây ra một chút, đều ngẩng đầu nhìn về phía hai người này.
"Hai vị tiền bối, các ngươi đã trở lại." Nhìn thấy hai người trở về, Trương Đại Bảo vội vàng mở miệng chào hỏi. Bộ dáng cung kính mười phần. Cha có nói qua, hai vị này là tiền bối rất lợi hại, không thể đắc tội.
"Ừ." Liễu Thiên Kỳ nhàn nhạt mà liếc nhìn Trương Đại Bảo một cái, khẽ hừ một tiếng. Đối với ba người khác, Liễu Thiên Kỳ căn bản cả nhìn cũng lười nhìn.
"Đại Bảo, chỉ một mình ngươi ở nhà sao? Cha ngươi đâu?" Kiều Thụy thấy Đại Bảo bị người ta bắt nạt nhưng Trương Căn lại không đến ra mặt cho nhi tử, y không khỏi có chút nghi hoặc.
"À, cha ta đi theo mấy bằng hữu vào núi rồi. Nói phải qua mấy ngày nữa mới trở về." Nghe được Kiều Thụy hỏi, Trương Đại Bảo vội vàng trả lời.
"Khó trách." Khó trách Trương Đại Bảo bị người ta bắt nạt mà Trương Căn không ra hỗ trợ. Hoặc là nói, mấy gia hỏa này là đặc biệt chọn thời điểm Trương Căn không ở nhà mới đến tìm Trương Đại Bảo phiền toái.
"Đi thôi, ta làm thịt nướng cho đệ ăn." Đối với chuyện của người khác, Liễu Thiên Kỳ từ trước đến nay đều là không có hứng thú. Nên hắn trực tiếp nắm tay Kiều Thụy đi tới tiểu viện tử phía tây.
Đi vào đất trống phía tây, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp lấy ra tất cả đồ dùng nhà bếp và hai cái băng ghế nhỏ. Mà Kiều Thụy thì lại lấy ra một con yêu thú cấp ba và một thanh chủy thủ, động tác thành thạo mà bắt đầu lột da thú, róc xương thú. Y đem thịt yêu thú cắt thành khối nhỏ, bỏ vào thau của Liễu Thiên Kỳ bên kia.
Mà Liễu Thiên Kỳ thì trực tiếp dùng ngón tay một chút linh lực thả nước vào trong thau, rửa thịt sạch sẽ, rồi sau đó liền lấy ra gia vị bắt đầu ướp và xỏ xiên que, động tác kia cũng phi thường nhanh nhẹn.
Nhìn hai người ở một bên xử lý yêu thú, người ở đội săn Hắc Long đều ngây ngẩn cả người. Phải biết rằng, đó chính là yêu thú cấp ba đó, nếu là đội săn bọn họ săn giết đến yêu thú như vậy, xác định vững chắc là muốn bán đi, làm sao sẽ nỡ ăn luôn chứ? Chỉ là hai người kia rõ ràng là tính toán đem ăn luôn yêu thú này, thật đúng là lãng phí!
"Hai người các ngươi là cùng đám với Trương Đại Bảo à?" Vị phó đội trưởng thô lỗ nọ buông cổ áo Trương Đại Bảo ra, cất bước liền đi tới chỗ Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bên này.
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ ngẩng đầu quét nhìn vị phó đội trưởng kia một cái. "Chúng ta và người nhà này có quan hệ gì thì có liên quan gì đến ngươi?"
"Ngươi…." Nghe được lời này, sắc mặt phó đội trưởng lập tức liền trầm xuống.
"Đại Tráng ca." Một người nữ tu kéo đối phương một phen, cũng đi sang bên này.
Liễu Thiên Kỳ nhìn trước nữ tu mắt e lệ, thẹn thùng mang vẻ mặt bẽn lẽn không thôi, hắn không nói gì, cúi đầu tiếp tục công việc trong tay.
"Uy, người này sao lại thế này? Kiều Kiều nói chuyện với ngươi kìa." Liếc thấy Liễu Thiên Kỳ không lên tiếng, phó đội trưởng nọ khó chịu chất vấn.
"Vị đạo hữu này, là ta nói sai gì rồi ư?" Nhìn Liễu Thiên Kỳ đối xử lạnh nhạt với mình, Kiều Kiều ủy khuất mà nói.
Nam nhân này có thể giết yêu thú cấp ba, thực lực nhất định rất không tồi. Hơn nữa, dung mạo cũng cương nghị tuấn mỹ như vậy, không biết mạnh hơn mấy hán tử bên đội săn bao nhiêu. Có điều, sao hắn lại đối xử với mình lãnh đạm như vậy? Chỉ nhìn cũng lười liếc nhìn mình một cái, chẳng lẽ là cảm thấy mình không đủ xinh đẹp sao?
"Nha đầu chết tiệt kia, ngươi cút sang một bên cho ta đi!" Nhìn Kiều Kiều ủy ủy khuất khuất, lã chã chực khóc, Kiều Thụy đang xử lý yêu thú một bên rầm một cái liền đứng lên.
Nha đầu đê tiện đáng giận, làm cái gì vậy? Thế mà dám làm trò trước mặt mình, hồ ly tinh với Thiên Kỳ. Thật là coi hắn Kiều Thụy y là người chết sao?
Nghe được Kiều Thụy mở miệng, Liễu Thiên Kỳ nhìn qua đi, đáy mắt mang theo ba phần ý cười và bảy phần sủng nịch.
"Ngươi…" Không đầu không đuôi bị mắng, Kiều Kiều cảm thấy càng ủy khuất.
"Tiểu tử thúi ngươi dám mắng Kiều Kiều?" Vừa rồi Liễu Thiên Kỳ không để ý tới Kiều Kiều, Kiều Kiều vẻ mặt ủy khuất khiến cho vị phó đội trưởng này đau lòng mười phần, lúc này nghe được Kiều Kiều bị mắng, càng làm hắn buồn bực không thôi.
"Hừ, không biết xấu hổ như vậy, ngay trước mặt ta câu dẫn bạn lữ ta, chẳng lẽ không nên mắng? Lại không cút đi, ta trực tiếp giết nàng!" Kiều Thụy hừ lạnh ra tiếng, quơ quơ chủy thủ lấp lánh hàn quang trong tay, tất nhiên là không e ngại đối phương.
Nhận được cái trừng mắt đầy uy h**p của Kiều Thụy, Kiều Kiều cảm giác cả người rét run. "Đại Tráng ca." Kiều Kiều rụt rụt cổ, trực tiếp trốn đến phía sau vị phó đội trưởng Trúc Cơ đỉnh này.
"Tiểu tử, ngươi tìm chết!" Nhìn thấy Kiều Kiều bị ủy khuất, phó đội trưởng Triệu Đại Tráng liền nhào thẳng đến Kiều Thụy nhào tới.
"A, tiền bối cẩn thận!" Thấy tình cảnh vậy, Trương Đại Bảo kinh hô ra tiếng.
"Ha." Kiều Thụy đong đưa chủy thủ trong tay, nghiêng đầu tránh thoát nắm tay của đối phương, bay thẳng đến đâm vào bả vai đối phương.
Hai người một là Kim Đan đại viên mãn, một là Trúc Cơ đỉnh, kém một đại cấp bậc kia kìa, thực lực kém cực xa.
Cho nên, Kiều Thụy và Triệu Đại Tráng đánh nhau, hoàn toàn là Kiều Thụy treo lên đánh hắn.
Chưa đầy một chén trà nhỏ công phu nhi, Triệu Đại Tráng đã bị đánh đến mình đầy thương tích, trên quần áo đều là miệng máu. Có thể nói, Kiều Thụy hoàn toàn là không muốn lấy tánh mạng đối phương, nếu nói cách khác, Triệu Đại Tráng dưới tay y căn bản cả mười chiêu cũng không tiếp nổi.
"Xì, chỉ bằng chút năng lực này liền muốn anh hùng cứu mỹ nhân à? Thật là không biết tự lượng sức mình!" Kiều Thụy bĩu môi, vẻ mặt ghét bỏ mà nói.
"Ngươi…." Nghe được lời này, Triệu Đại Tráng đỏ bừng cả mặt.
"Hai vị đạo hữu, là ta không biết dạy cấp dưới, nếu có chỗ đắc tội, còn mong hai vị thứ lỗi." Đội trưởng đội săn Hắc Long - Đinh Minh cất bước đi tới, vội vàng lên tiếng xin lỗi.
"Mang theo người của ngươi cút đi, nhìn bọn họ là hết muốn ăn." Nhìn Đinh Minh, Kiều Thụy không khách khí mà nói.
"Ngươi……" Nghe được lời này, sắc mặt Triệu Đại Tráng lại chuyển.
"Sao? Không phục, còn muốn đánh với ta à?" Tà tà liếc đối phương một cái, Kiều Thụy không cho là đúng mà nói.
"Ta……" Đối mặt Kiều Thụy liếc nhìn, sắc mặt Triệu Đại Tráng một hồi đen một hồi đỏ một hồi trắng, chẳng khác nào cái vỉ pha màu, xấu hổ nói không nên lời.
"Một khi đã như vậy, chúng ta đây xin cáo từ." Nói rồi, Đinh Minh cúi đầu hành lễ, mang theo hai người định rời khỏi.
"Đồ các ngươi muốn tìm, nằm trong nhẫn không gian của nữ tu kia." Đối với bóng dáng của ba người, Liễu Thiên Kỳ lành lạnh mà nói một câu. Tuy Liễu Thiên Kỳ không thích lo chuyện bao đồng, nhưng nữ tu tên Kiều Kiều kia Tiểu Thụy nhà hắn bực bội, nên cũng làm cho Liễu Thiên Kỳ rất khó chịu. Rất muốn bóc gốc gác của đối phương, rất muốn đối phương bị lộ.
Trước đó, lúc còn chưa vào trong sân, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy liền nghe được bọn họ đang khắc khẩu, cho nên Liễu Thiên Kỳ biết bọn họ là vì cái gì mà đến. Mà Kiều Thụy là linh nhãn bẩm sinh, tất nhiên quét mắt một cái liền biết, viên yêu hạch đó nằm trong nhẫn không gian của nữ tu.
"Cái này……" Nghe vậy, Đinh Minh trực tiếp nhìn hướng về phía Kiều Kiều.
"Ta, ta……" Nhận được ánh mắt đội trưởng xem kỹ, sắc mặt Kiều Kiều lập tức trắng bệch một mảnh.
"Không, không có khả năng, Kiều Kiều sẽ không lấy viên yêu hạch đó. Đội trưởng, ngươi đừng trúng kế châm ngòi ly gián của chúng!" Triệu Đại Tráng nghiêm túc mà bảo đảm.
"Hừ, châm ngòi ly gián các ngươi, còn không đến mức. Nếu muốn các ngươi chết, một mình ta lấy tánh mạng ba người các ngươi cũng đủ rồi." Liễu Thiên Kỳ hừ lạnh một tiếng, không sao cả mà nói.
Chỉ bằng thực lực ba người này cũng không cần Tiểu Thụy động thủ, một mình hắn giết ba người căn bản là không cần tốn nhiều sức.
Đúng vậy, tiểu tử Hỏa Lang tộc mới vừa rồi động thủ với mình đúng là rất lợi hại. Hơn nữa, tiểu tử Nhân Ngư tộc vẫn luôn chưa ra tay, nói không chừng lợi hại hơn, cho nên bọn họ căn bản là không cần phải làm chuyện gì châm ngòi ly gián cả.
"Kiều Kiều, giao yêu hạch ra đây." Nhìn Kiều Kiều, Đinh Minh lạnh giọng bảo.
"Không, đội trưởng, ta không lấy, ta không lấy, ta thật sự không lấy..." Kiều Kiều lắc đầu, vội vàng vì chính mình biện giải.
"Nếu ngươi không lấy, vậy ngươi cởi nhẫn không gian ra, để chúng ta lục soát thử một lần đi."
"Đội trưởng, sao ngươi có thể nghe lời người ngoài nói, cứ trống rỗng bôi nhọ ta cơ chứ?" Nhìn Đinh Minh, Kiều Kiều ủy khuất mà đỏ hốc mắt.
"Lúc ấy săn giết con yêu thú cấp bốn kia, ngươi cũng ở đó. Hơn nữa, lúc ấy Trương Đại Bảo bị thương ở chân, hành động không diện, ngươi có cơ hội lấy được yêu hạch, căn bản vẫn hợp lý." Lời này, Đinh Minh nói theo lý thường.
"Ta… ta thật sự không lấy!" Kiều Kiều lắc đầu, chết không thừa nhận.
"Giao ra đây!" Đáy mắt Đinh Minh xẹt qua một màu tàn nhẫn, lạnh lùng mà nhìn về phía đối phương.
"Đội trưởng, Kiều Kiều sẽ không làm như vậy." Triệu Đại Tráng mở miệng, vẫn có ý biện giải cho Kiều Kiều. Nhưng Đinh Minh lại không nghe.
Kiều Kiều cắn chặt răng, bất đắc dĩ mà gỡ xuống nhẫn không gian của mình, đưa cho Đinh Minh.
Từ nhẫn không gian của đối phương lấy ra viên yêu hạch cấp bốn kia, Đinh Minh lạnh lùng mà nhìn về phía Kiều Kiều.
"Kiều Kiều, ngươi… sao ngươi có thể làm như vậy?" Nhìn thấy yêu hạch nọ, Triệu Đại Tráng cũng bực mình không thôi.
"Ta… ta không phải muốn lén lấy đồ trong đội ngũ, ta… ta chỉ là muốn gom đủ linh thạch, đi tham gia tuyển chọn đệ tử của Bích Thủy Tông mà thôi, chờ ta làm đệ tử Bích Thủy Tông, số linh thạch này ta sẽ trả cho mọi người." Nói đến này, Kiều Kiều ủy khuất mà khóc lên.
"Hừ." Đinh Minh hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
"Kiều Kiều, ngươi quá ích kỷ." Triệu Đại Tráng Lạnh lùng liếc nhìn đối phương một cái, hắn cũng đi mất.
"Đội trưởng, Đại Tráng ca, chờ ta với!" Kiều Kiều khóc la lên, vội vàng đuổi theo hai người họ.
Hết chương 268.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 268: Người của đội săn
10.0/10 từ 46 lượt.
