Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 265: Tề tụ tại Hỏa Lang thành


chương 265 Tề tụ tại Hỏa Lang thành 


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Nhìn bàn tay nắm chặt mình không buông kia, Liễu Hà bất đắc dĩ mà thở dài một tiếng. "An Dương."


"Đối phương là Hóa Thần trung kỳ, dù ngươi đi thì cũng chưa chắc cứu được Thiên Kỳ và Tiểu Thụy. Không bằng… không bằng để ông ta đi cứu!" Nói rồi, ngón tay Vương An Dương chỉ về phía Vương Tấn đang ngồi trên ghế.


"Ta?" Vương Tấn đang uống trà, vẻ mặt nghi hoặc mà nhìn về phía nhi tử mình.


"Đúng vậy, ngươi là Luyện Hư, ngươi muốn từ trong tay Hóa Thần cứu hai người hẳn là không khó đi?" Lời này, Vương An Dương nói theo lý thường.


"Đó là tất nhiên, đừng nói một Hóa Thần, mười tên Hóa Thần cũng không phải đối thủ của ta. Nhưng… nhưng ta dựa vào cái gì mà phải cứu tiểu tử kia? Đó là nhãi con của Liễu Hà cùng nữ nhân khác sinh ra, lại không phải từ trong bụng ngươi sinh ra, chẳng quan hệ gì với Vương gia chúng ta." Lời này Vương Tấn nói theo lý thường.


Nếu đây là tôn tử bảo bối Thiên Tứ của mình, dù hắn có bồi cái mạng già này cũng sẽ đi cứu. Nhưng Liễu Thiên Kỳ và hắn chính là không có nửa điểm quan hệ huyết thống, tất nhiên là phải nói cách khác rồi.


"Ngoại công, ngài lợi hại như vậy, nếu ngài đi nhất định có thể cứu Đại ca và Đại tẩu ra. Thiên Tứ cầu xin ngài, cầu xin ngài đi cứu Đại ca Đại tẩu đi!" Nghe được Vương An Dương nói, Liễu Thiên Tứ lập tức chạy đến trước mặt Vương Tấn cầu xin.


"Ây da, cháu ngoan, Đại ca kia của con quá gây rắc rối, chúng ta vẫn là đừng động nó thì hơn." Lôi kéo cánh tay Liễu Thiên Tứ, Vương Tấn nhẹ dỗ dành.


"Ngoại công, ngài cứu Đại ca đi! Tuy rằng Đại ca không phải do mẫu phụ sinh, nhưng huynh ấy cũng là con trai của phụ thân, cũng là ca ca ruột của con mà! Ngài cứu huynh ấy đi!." Liễu Thiên Tứ lôi kéo ống tay áo Vương Tấn, nhẹ giọng khẩn cầu.


Liễu Thiên Tứ biết, ngoại công yêu thương mình nhất. Từ trước, mặc kệ là chuyện gì gì, chỉ cần mình cầu xin, ngoại công đều sẽ mềm lòng.


"Chuyện này……" Nhìn ánh mắt khẩn cầu của hài tử, Vương Tấn nhăn nhăn mày.


"Nếu ngươi không đi, ta tự mình đi!" Nhìn Vương Tấn do dự, Vương An Dương lạnh giọng mở miệng.


"Không được!" Liễu Hà cùng Vương Tấn gần như là trăm miệng một lời, đều hô lên hai chữ này.



"An Dương, ngươi không thể đi, quá nguy hiểm." Nhìn ái nhân, Liễu Hà tất nhiên là sẽ không để đối phương đi.


"Đúng vậy, đã bảy tháng, còn nghĩ đến chuyện chạy loạn. Làm bị thương Tam nhi trong bụng thì làm sao bây giờ?" Nhìn nhi tử, Vương Tấn bất mãn mà nói.


"Nếu ngươi không đi cứu người, đương nhiên là ta và A Hà đi, sao ta có thể để A Hà một mình đi mạo hiểm kia chứ?"


"Vậy…. Vậy con đây cũng cùng đi cứu Đại ca!" Liễu Thiên Tứ cũng tỏ vẻ muốn đi cứu người.


"Muốn tạo phản có phải hay không? Ai cũng không được đi!" Vương Tấn đứng dậy, khó chịu mà nhìn về phía nhi tử của mình.


"Vậy ngươi đi, mang hai người bọn họ bình bình an an mang về tới đi!" Nhìn Vương Tấn, Vương An Dương không chút khách khí mà nói.


"Hắc, có người uy h**p lão tử, sai sử lão tử như ngươi sao?" Vương Tấn trừng mắt, khó chịu chất vấn.


Làm gì vậy? Đây là thành tâm mà uy h**p ta, có phải hay không?


"Vậy ngươi rốt cuộc là có đi hay là không? Nói thẳng một lời cho thống khoái đi." Nhìn người, Vương An Dương lạnh giọng hỏi.


"Ta……"


"Ngoại công, cứu Đại ca về đây đi! Cầu xin ngài ngoại công!" Liễu Thiên Tứ kéo kéo tay áo Vương Tấn, đáng thương vô cùng mà cầu xin.


Nhìn thoáng qua tôn tử đang cầu xin, lại liếc sang nhi tử đang trừng mắt nhìn mình, Vương Tấn nhướng mắt. "Đi thì đi thôi! Ngươi trừng mắt ta làm gì? Ngươi không thể giống Thiên Tứ, nói chuyện với ta đàng hoàng được sao?"


Nhi tử trở về Cẩm Châu đã 45 năm, chưa từng cùng mình nói qua một câu, cũng không có kêu lên một tiếng phụ thân, chuyện này làm cho Vương Tấn vô cùng buồn bực.


"Mau đi, mạng người quan trọng." Vương An Dương mở miệng thúc giục.


"Ha." Vương Tấn nhướng mắt, rầu rĩ mà đi ra ngoài cửa. Nghĩ thầm: thằng nhóc chết tiệt này, rõ ràng đang cầu xin ta, lại một câu lời nói mềm mỏng cũng không có.


"Nhạc phụ đại nhân, ta cùng ngài đi đi." Nói rồi, Liễu Hà muốn cùng đi.



Nghe vậy, Vương Tấn dừng bước chân. "Ngươi vẫn là ở nhà đi, đi cũng là trói buộc, chẳng giúp được gì. Ở nhà trông An Dương, Đổng Kiều không phải nói thai này có khả năng sinh non sao?"


"Dạ, này……" Nghe được lời này, Liễu Hà lo lắng mà nhìn về phía ái nhân.


"Yên tâm, ta sẽ mang hai đứa con vợ trước kia của ngươi về. Ngươi ở nhà trông kĩ An Dương là được." Vương Tấn nhàn nhạt quét nhìn Liễu Hà một cái, đang muốn rời đi.


"Tay già chân yếu, cẩn thận một chút." Vương An Dương liếc nhìn Vương Tấn một cái, vẻ mặt không được tự nhiên mà nói.


Nghe vậy, Vương Tấn ngẩn người. Ngay sau đó vui vẻ. "Thằng nhóc chết tiệt." Lại nhìn nhi tử một cái, Vương Tấn tâm tình không tồi mà rời đi.


Nhìn theo bóng dáng Vương Tấn, Liễu Hà trầm mặc hồi lâu.


"Đừng lo lắng, nếu ông ta đã đáp ứng ta thì nhất định sẽ mang Thiên Kỳ cùng Tiểu Thụy về mà." Vương An Dương nắm tay Liễu Hà, nhẹ giọng an ủi.


"Ừm." Đối với thực lực của nhạc phụ nhà mình, Liễu Hà tất nhiên là yên tâm.


Một tháng sau, tại Hỏa Lang thành.


"Ha ha ha, đây là ngọn gió nào thổi Mộng đạo hữu tới vậy?" Hỏa Lang vương nhìn Mộng thành chủ phong trần mệt mỏi, cùng với hai nhi tử của Mộng thành chủ và hai mươi hộ vệ Nguyên Anh đi vào vương cung, ông vội vàng đứng dậy đón chào.


"Hỏa đạo hữu, lâu quá không gặp." Mộng thành chủ cúi đầu, tiếp đón một tiếng với đối phương.


"Bái kiến Lang Vương bệ hạ." Lão Đại Mộng gia - Mộng Kỳ và lão Tam Mộng gia - Mộng Kha, cùng với hai mươi hộ vệ đứng phía sau vội vàng hành lễ.


"Ha ha ha, hai vị hiền chất, miễn lễ."


"Tạ bệ hạ."


"Tới đây tới đây, Mộng đạo hữu, hai vị hiền chất, mời vào trong." Trên mặt treo nụ cười khéo léo, Hỏa Lang vương mời mọi người vào trong cung điện, lập tức phân phó người đưa lên linh trà và linh quả tiếp đãi.


"Hỏa đạo hữu, mọi người đều là chủ một thành, ta cũng không vòng vo nữa, hôm nay ta tới là vì……"



"Hửm? Vương đạo hữu đến đây? Mau mời." Nghe được Vương Tấn đã đến, Hỏa Lang vương không khỏi nhướng mày. Tâm nói: Tại sao Vương Tấn lại đến vào lúc này?


Không bao lâu, Vương Tấn đi vào trong đại điện.


"Ha ha ha, Hỏa đạo hữu, lâu quá không gặp."


"Vương đạo hữu đại giá quang lâm, thật sự là bồng tất sinh huy*" Hỏa Lang vương đứng dậy rời vương tọa, vội vàng đón chào.


(*Bồng tất sinh huy(): nhà tranh rực rỡ/phát sáng (lời khách sáo) | thường dùng khi khách quý tới nhà)


Mộng thành chủ đang ngồi một bên gần vương tọa cũng đứng lên, nhìn về phía Vương Tấn đi vào.


"Ồ, Mộng đạo hữu cũng tới à."


"Vương đạo hữu." Mộng thành chủ tiếp đón một tiếng. 


"Bái kiến Vương tông chủ." Nhi tử của Mộng thành chủ và tùy tùng vội vàng hành lễ.


"Miễn lễ miễn lễ, vài thập niên không gặp, thực lực của hai vị hiền chất lại đề cao không ít rồi."


"Vương tông chủ quá khen."


Khách sáo một phen, Hỏa Lang vương về lại vương tọa, mà Mộng thành chủ và Vương Tấn ngồi một trái một phải bên cạnh Hỏa Lang vương.


Vương Tấn nhìn Mộng thành chủ ngồi ở đối diện sắc mặt tối tăm, cùng với phía sau Mộng thành chủ là hai tiểu tử và hộ vệ đứng một bên, hắn không khỏi nhướng mày. Tâm nói: Mộng gia thế trận này thật đúng là không nhỏ nhỉ. May mắn người đến đây là mình, nếu để Liễu Hà tới, phỏng chừng chết như thế nào cũng không biết.


"Ha ha ha, Mộng đạo hữu và Vương đạo hữu đột nhiên giá lâm, không biết là vì chuyện gì?" Nhìn hai người, Hỏa Lang vương cười hỏi.


"Vương đạo hữu, ngươi nói trước đi, chuyện của ta không gấp." Mộng thành chủ vẫy vẫy tay, ý bảo Vương Tấn nói trước. Dù sao chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, nhi tử của mình là Hóa Thần trung kỳ bị hai Kim Đan g**t ch*t, việc này nói ra cũng rất mất mặt.


"À, ta cũng không chuyện đặc biệt gì. Chỉ là trước kia ở chỗ Hỏa đạo hữu đây uống được vò rượu Nữ Nhi Hồng ngon lắm, thật làm người ta nhớ mãi không quên. Giờ rượu đã uống hết rồi, ta liền da mặt dày tới đây."



"Hóa ra Vương đạo hữu là vì linh tửu mà Nhị nha đầu ủ à, chuyện này dễ thôi, chốc lát ta liền sai người đi đến chỗ Nhị nha đầu lấy hai vò cho Vương đạo hữu." Hỏa Lang vương liên tục gật đầu, tất nhiên là sẽ không cự tuyệt yêu cầu của Vương Tấn.


"Ha ha ha, nếu là như vậy, đa tạ Hỏa đạo hữu."


"Hầy, giao tình nhiều năm, hai vò rượu tính cái gì." Hỏa Lang vương vẫy vẫy tay, không cho là đúng mà nói.


Nghe được Vương Tấn là tới muốn rượu, Mộng thành chủ nhịn không được trợn trắng mắt. Tâm nói, tửu quỷ chết tiệt này, chỉ biết uống rượu!


"Đúng rồi Mộng đạo hữu, ngươi tới Hỏa Lang thành làm gì? Không phải là vì cái kia cái gì, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đi?" Vương Tấn quay đầu, nhìn về phía Mộng thành chủ đối diện.


Tâm sự bị nói trúng, sắc mặt Mộng thành chủ lập tức càng khó nhìn hơn. "Vương đạo hữu, chuyện này……"


"Ta nghe nói, có hai tiểu tử Kim Đan từ Vân Châu chạy tới, giết một cháu gái, ba cháu trai của Mộng đạo hữu. Thật là quá phận, quá càn rỡ! Mộng đạo hữu, nếu ngươi đến tính sổ với hai tên nhóc kia, tính luôn phần của ta, ta cùng ngươi cùng đi bắt người. Ta muốn nhìn xem, tiểu tử Kim Đan này là ba đầu sáu tay hay gì, sao cả tu sĩ Nguyên Anh cũng có thể diệt sát?"


Nhìn Vương Tấn lòng đầy căm phẫn, Mộng thành chủ nhịn không được nhướng mắt. Tâm nói: Quả nhiên chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm mà. Xem ra, chuyện Mộng gia, phỏng chừng các đại thành Cẩm Châu không ai không biết.


"Hửm? Mộng đạo hữu là vì kia hai người mà đến?" Nhìn Mộng thành chủ, Hỏa Lang vương hồ nghi hỏi.


"Không sai, lão phu đúng là vì hai tên tiểu súc sinh kia mà đến." Nói đến đây, Mộng thành chủ hung hăng cắn cắn hàm răng.


"Ha ha ha, chỉ là hai tên Kim Đan, còn có thể lật được trời ư? Chút việc nhỏ này, để hai hiền chất tới xử lý thì tốt rồi, Mộng đạo hữu ngươi cần gì phải tự mình đi một chuyến kia chứ?"  Vương Tấn không cho là đúng mà nói. Nghĩ thầm: nếu ba phụ tử Mộng gia cùng nhau động thủ, muốn cứu hai tên nhóc kia về thật sự là không dễ dàng rồi.


"Vương tông chủ có điều không biết, hai tiểu tử Kim Đan kia chẳng những giết vài vị chất nhi, hơn nữa, ngay cả Tứ đệ của bọn ta cũng bất hạnh ngã xuống trong tay đối phương, cho nên lúc này phụ thân mới tự mình tiến đến treo cổ hai người nọ." Nói đến đây, Mộng Kỳ khẽ thở dài một tiếng.


"A? Liền, cả Tứ chất nhi cũng đã ngã xuống?" Vương Tấn trừng mắt, không thể tin tưởng mà nhìn về phía Mộng thành chủ. Tâm nói: hai đứa con vợ trước này của nhà Liễu Hà có khi nào quá có bản lĩnh rồi không? Thế mà… cả Tứ nhi tử của Mộng lão quỷ cũng bị chúng giết?


"Phải. Trước đó, ta bảo lão Tứ mang theo Vô Ảnh và Vô Ngần tới treo cổ hai tiểu súc sinh kia. Nhưng không nghĩ tới, hồn bia của lão Tứ và Vô Ảnh, Vô Ngần đều đã tan nát." Nói đến chuyện này, Mộng thành chủ khẽ thở dài một tiếng.


"Đúng vậy, đến nay, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đã giết 37 người Luyện Khí thành chúng ta. 30 hộ vệ Kim Đan, Tứ đệ, năm vị cháu trai và một vị cháu nữ cũng đều ngã xuống trong tay hai tiểu súc sinh kia rồi!" Lão Tam Mộng Kha cũng nghiến răng nghiến lợi.


"Buồn cười, sao lại có hai tiểu súc sinh càn rỡ như vậy! Hỏa đạo hữu, người này ở đâu? Chúng ta cùng đi diệt sát bọn chúng, báo thù cho Mộng gia Tứ chất nhi và các vị tiểu tôn tử." Nhìn Hỏa Lang vương, Vương Tấn đúng lý hợp tình hỏi.


Hết chương 265.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 265: Tề tụ tại Hỏa Lang thành
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...