Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 263: Tình hình gần đây của Liễu Hà


chương 263 Tình hình gần đây của Liễu Hà


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Nhìn bóng dáng tàu bay của hai người đi xa, Thanh Trúc có chút hoảng loạn "Đại ca, bọn họ phải đi!"


"Vậy thì thế nào?", Thanh Phong nghiêng đầu, hỏi đệ đệ của mình.


"Chúng ta có thể ngăn bọn họ lại mà, bệ hạ không phải bảo chúng ta giám thị nhất cử nhất động của bọn họ sao?" Nhìn đại ca, Thanh Trúc nôn nóng mà nói.


"Ngăn bọn họ lại? Người ta Hóa Thần cũng có thể giết, ngươi xác định ngươi có thể ngăn được bọn họ?" Nhìn đệ đệ, Thanh Phong lạnh giọng chất vấn.


"Cái này……" Nghe vậy, Thanh Trúc vẻ mặt buồn bực. Đúng vậy, trong tay người ta có lệnh bài của Luyện Hư lão tổ, Hóa Thần cũng có thể biết, chỉ có Nguyên Anh như hắn và đại ca, giết càng không mất sức.


 "Vậy…. Vậy làm sao bây giờ? Chúng ta làm sao ăn nói với bệ hạ?" Nhìn ca ca, Thanh Trúc bất đắc dĩ hỏi.


"Bệ hạ đã sớm dự đoán được bọn họ sẽ đi rồi. Ngươi về nhà trước đi, ta tiến cung bẩm báo bệ hạ."


"Dạ." Thanh Trúc gật đầu, tiếp nhận những gì đại ca sắp xếp. 


Trong cung điện của Hỏa Lang vương.


 "Đi rồi?" Nhìn Thanh Phong đang quỳ gối trước mặt, Hỏa Lang vương không khỏi nhướng mày.


"Dạ, giết người xong liền cưỡi tàu bay rời đi rồi. Đi rất gấp gáp."


"Có nói cái gì không?" Nhìn Thanh Phong, Hỏa Lang vương lại hỏi.



"Không có, cái gì cũng chưa nói." Thanh Phong lắc đầu, nói không có.


"Đi sang chỗ Hỏa Viêm bên kia nhìn xem bằng hữu bọn họ, Âu Dương Hiểu Thiên và Mộng Phỉ còn ở đây không."


"Dạ." Theo tiếng, Thanh Phong xoay người rời đi.


Nửa canh giờ sau, Thanh Phong lại lần nữa về cung điện Lang Vương.


"Hồi bẩm bệ hạ, Thất điện hạ nói, hai người kia tư một tháng trước đã được ngài ấy tiễn đi. Hơn nữa, là Liễu Thiên Kỳ đưa tin tức cho ngài ấy, bảo phái người tiễn đi. Hơn nữa Thất điện hạ còn nói, vào một canh giờ trước, Liễu Thiên Kỳ đã phát tin tức cho ngài ấy, nói với Thất điện hạ hắn và Kiều Thụy đã rời đi, hơn nữa nói sau này, chờ Luyện Khí thành bên kia tiếng gió qua đi, sẽ lại đến tìm Thất điện hạ gặp nhau."


Nghe được Thanh Phong nói, Hỏa Lang vương khẽ gật đầu. "Tiểu tử này, thế mà trộm bảo Tiểu Thất tiễn bằng hữu của hắn đi. Chúng ta bên này đều không biết gì."


"Liễu Thiên Kỳ thật là quỷ kế đa đoan, là người xảo quyệt nhất trong Nhân tộc." Thanh Phong gật đầu, nghiêm túc nóii.


"Ha ha ha……" Nhìn bộ dáng nghiêm túc kia của Thanh Phong, Lang Vương lại cười.


"Ngươi dùng từ ngữ để hình dung Liễu Thiên Kỳ tuy rằng đều là nghĩa xấu, nhưng sao ta cảm thấy ngươi rất kính trọng hắn vậy?"


"Bệ hạ nói qua, chúng ta nên học tập thuật số và xảo trá của Nhân tộc, như vậy thì Lang tộc chúng ta mới có thể càng thông minh, mới có thể không bị người khác tính kế." Nhìn chủ nhân của mình, Thanh Phong trả lời nghiêm túc vô cùng.


"Ừ, nói rất đúng. Nếu Lang tộc muốn tiến bộ, nếu muốn giữ được đất đai của chúng ta, vậy phải học tập nhiều vào. Học tập chỗ tốt của các chủng tộc khác, lấy đó làm cải tiến thiếu sót trong tộc chúng ta. Chỉ có không ngừng học tập Lang tộc mới có thể càng thêm mạnh mẽ!"


"Bệ hạ anh minh."


"Đi xuống đi, ngươi và Thanh Trúc không có xảo trá của Liễu Thiên Kỳ, cũng không phải đối thủ của hắn, người đi rồi thì đi thôi, bổn vương cũng không muốn giữ hắn." Lang Vương xua tay, ý bảo Thanh Phong lui ra.


"Đa tạ bệ hạ không trách tội." Thanh Phong cúi đầu đáp tạ, tất cung tất kính mà rời khỏi cung điện Lang Vương.


Trong tàu bay, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy trực tiếp sử dụng công năng tự động phi hành, tàu bay liền gào thét mà hướng tới phương nam.



"Đó là đương nhiên, đây chính là pháp khí cấp năm mà." Giữ chặt tay ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cười nói.


"Thiên Kỳ, qua Hỏa Lang thành, chúng ta sắp đến Bích Thủy Tông rồi đúng không?"


"Ừ, nhanh thôi. Dựa theo tốc độ này, chúng ta khoảng hai tháng nữa là có thể đến Lạc Hoa trấn."


"Lạc Hoa trấn?" Nghe thấy tên này, Kiều Thụy nhướng cao mày.


"Ừm, Lạc Hoa trấn là một trấn nhỏ cách Bích Thủy Tông gần nhất. Chúng ta đến Lạc Hoa trấn có thể ở lại trước, hỏi thăm một chút tình huống Bích Thủy Tông bên kia. Đợi nắm rõ ràng tin tức, chúng ta lại đi Bích Thủy Tông cũng không muộn."


"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ hiểu rồi.


"Tiểu Thụy, bảo Kim Diễm ra trông tàu bay đi, chúng ta đã lâu không song tu. Hai tháng này, chúng ta vừa vặn có thể song tu rồi." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng nhéo nhéo thịt mềm trên eo Kiều Thụy.


"Dạ..." Nghe được ái nhân nói như vậy, Kiều Thụy đỏ mặt thả Kim Diễm ra.


"Cầm đi Kim Diễm, linh thạch này cho ngươi, bên kia mà hết linh thạch thì ngươi cứ tăng thêm một ít. Nếu gặp phải yêu thú công kích thì trực tiếp mở ra vòng phòng hộ, nã pháo nghênh địch là được." Liễu Thiên Kỳ ném cho Kim Diễm một túi linh thạch.


"Biết rồi, đồ đại sắc lang." Kim Diễm nhướng mắt, bị lôi ra tới làm việc cực nhọc nên mang vẻ mặt buồn bực.


"Trông chừng tàu bay cho kĩ đó, ta cùng Tiểu Thụy sẽ mau chóng giúp ngươi tìm linh bảo, để ngươi khôi phục thực lực."


"Ừa."


Nhìn Kim Diễm không tình nguyện, Liễu Thiên Kỳ cong cong khóe miệng, liền trực tiếp ôm Kiều Thụy về phòng.


Bích Thủy Tông, Bích Thủy Sơn.


Liễu Hà ngồi trên ghế, cầm một lá linh phù cấp ba, như suy tư gì mà nhìn chăm chú.



Vương An Dương đi tới, liếc thấy phu quân nhìn chằm chằm một lá Kim Hỏa phù phát ngốc, y không khỏi nhăn nhăn mày. "A Hà."


"An Dương." Trông thấy người tới, Liễu Hà vội vàng thu hồi linh phù trong tay. Hắn đứng dậy, đỡ bạn lữ bụng phệ.


"Không cần đỡ ta, ta không sao."


"Sao có thể không sao, đã bảy tháng rồi. Để ý một chút." Nói rồi, Liễu Hà thật cẩn thận mà đỡ Vương An Dương lên ghế, để đối phương ngồi xuống.


"Ha ha ha, ngươi đó." Nhìn bạn lữ cẩn thận từng li từng tí như vậy, Vương An Dương ngọt ngào mà cười.


"An Dương, ngươi lớn tháng rồi, phải chú ý an toàn bản thân, đừng một mình đi tới đi lui, có việc có thể kêu ta. Ta ở cạnh ngươi thì tốt hơn. Ngươi biết đấy, bây giờ ta sợ nhất chính là ngươi và con xảy ra chuyện." Nhìn bạn lữ, Liễu Hà nghiêm túc vô cùng mà nói.


"Ừm, ta biết." Vương An Dương gật đầu, y đương nhiên minh bạch ái nhân lo lắng cho mình. 


"Thiên Tứ đâu? Nó không phải vẫn luôn ở bên bồi cạnh ngươi sao?" Không thấy được con thứ hai của mình, Liễu Hà cảm thấy rất nghi hoặc.


"Đi tìm ngoại công của nó rồi."


"Ừm." Nghe được lời này, Liễu Hà gật gật đầu, cũng không nói gì.


"A Hà, vừa rồi ta thấy ngươi đang xem phù do Thiên Kỳ vẽ. Có phải ngươi lại suy nghĩ đến Thiên Kỳ cùng Tiểu Thụy không?" Giữ chặt tay trượng phu, Vương An Dương nhẹ giọng hỏi.


"Ừm, chỉ nháy mắt chúng ta tới Cẩm Châu cũng đã 45 năm. Cũng không biết Thiên Kỳ Tiểu Thụy có rời khỏi bí cảnh kia chưa, không biết bọn chúng là ở học viện hay ở nơi nào khác. Lòng ta luôn không bỏ xuống được." Nói đến đây, Liễu Hà khẽ thở dài một tiếng.


"Đừng có gấp, chờ đứa trong bụng ta sinh ra, chúng ta liền đi Vân Châu đón Thiên Kỳ cùng Tiểu Thụy về, người một nhà ở cùng một chỗ." Nhìn ái nhân, Vương An Dương nghiêm túc mà nói.


"Nhưng mà…. nhạc phụ đại nhân chỉ sợ sẽ không để chúng ta rời đi Bích Thủy Tông đi?" Liễu Hà nhăn mày lại.


Hắn và An Dương bị đón về đã được 45 năm. Lúc mới đầu, nhạc phụ đại nhân rất không thích hắn, luôn nhìn hắn không vừa lòng? Nhưng có An Dương che chở, cũng không thật sự làm gì hắn, sau đó An Dương có mang Thiên Tứ, nhạc phụ đại nhân mới đáp ứng làm hôn sự cho bọn hắn. Đối xử với hắn cũng tốt hơn trước một chút, các loại tài nguyên đan dược tu luyện cũng đều không thiếu.



"Yên tâm đi, chờ đứa nhỏ này sinh ra, ta liền ném nó cho lão khốn kia. Không phải lão mỗi ngày la hét muốn nhi tử ta mang họ Vương như lão ư? Được thôi, vậy lão Tam sinh ra để chính ông ta nuôi đi, nếu ông ta không nuôi, lão Tam cũng theo họ Liễu."


Nhìn ái nhân mang vẻ mặt khí phách, Liễu Hà bất đắc dĩ mà cười. "Ngươi muốn nhạc phụ đại nhân giúp chúng ta trông lão Tam sao?"


"Đúng vậy, đến lúc đó để ông ta trông con, chúng ta liền đi Vân Châu tìm người, ông ta đáp ứng thì ta để lão Tam cùng họ với ông ta, còn không thì thằng bé sẽ họ Liễu!"


"Nhưng… nhưng trước đó ta đã đáp ứng lão Tam theo họ Vương của ngươi rồi. Nếu là chúng ta lấy chuyện này áp chế nhạc phụ, không ổn đi?" Nói đến chuyện này, Liễu Hà có chút khó xử.


Trước đó, hắn đã đáp ứng nhạc phụ, nhi tử thứ ba theo họ của An Dương. Nếu đổi ý, nhạc phụ chỉ sợ sẽ không cao hứng.


 "Hừ, đó là ngươi đáp ứng, không phải ta đáp ứng. Lão khốn đó nếu không cho chúng ta đi Vân Châu, nhi tử của ta đây sẽ họ Liễu. Ông ta thích ầm ĩ như thế nào cũng thế, cũng là không mang họ Vương. Cho ông ta tức chết đi!"


Nhìn ái nhân nhắc đến nhạc phụ liền nghiến răng nghiến lợi, Liễu Hà bất đắc dĩ mà thở dài một tiếng. "An Dương, đừng như vậy. Mặc kệ nói như thế nào thì ông ấy cũng là phụ thân ngươi. Với lại, mấy năm nay, ông ấy đối với chúng ta, còn có Thiên Tứ đều rất tốt. Ngươi thử tiếp thu ông ấy, tha thứ cho ông ấy đi."


"Tha thứ cho lão ta? Nếu không phải do lão, mẫu phụ ta như thế nào sẽ chết? Nếu không phải do lão, tại sao ta mới ba tuổi đã bị đuổi ra khỏi gia môn, trôi giạt khắp nơi? Muốn ta tha thứ lão, cả đời cũng không thể!" Lời này, Vương An Dương nói chém đinh chặt sắt.


Nhìn bộ dáng ái nhân tức giận, Liễu Hà khẽ thở dài một tiếng.


"Tóm lại, chuyện về Vân Châu cứ để ta sắp xếp, đến lúc đó ngươi đừng nói chuyện là được."


"Được rồi, ta biết, nhưng ngươi và nhạc phụ đại nhân thương lượng, đừng động một chút là cãi nhau với ông ấy. Nếu ông ấy không cao hứng, chỉ sợ cả đời cũng sẽ không để chúng ta về Vân Châu." Nói đến đây, Liễu Hà lại thở dài một tiếng.


Mấy năm nay, An Dương và nhạc phụ trên cơ bản là ba ngày cãi một trận nhỏ, năm ngày cãi một trận lớn. Hai phụ tử trên cơ bản là vừa thấy mặt là cãi nhau ngay, không có lúc nào ngừng nghỉ.


Đối với những chuyện năm đó, Liễu Hà cũng từ chỗ Vương Tấn hiểu biết được một chút. Biết rằng bởi vì Vương Tấn bị chính thê hãm hại, cho nên Vương Tấn hiểu lầm mẫu phụ của An Dương, nên mới có thể đuổi thê nhi của mình ra khỏi gia môn.


Đối với chuyện này, Liễu Hà cảm thấy Vương Tấn cũng là bị người khác lợi dụng, bị người lừa bịp nên mới có thể đối xử với phụ tử An Dương như thế. Cho nên về tình cảm có thể tha thứ được. Nhưng An Dương lại không nghĩ như vậy, An Dương vẫn luôn cảm thấy là Vương Tấn hại chết mẫu phụ y, nên vô cùng căm hận người cha ruột như Vương Tấn. Y nhìn đối phương cực kỳ không vừa mắt, 45 năm qua, trước nay y cũng không gọi một tiếng phụ thân.


"Ừm, chuyện này ta có chừng mực." Theo tiếng, Vương An Dương bảo ái nhân yên tâm.


Hết chương 263.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 263: Tình hình gần đây của Liễu Hà
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...