Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 261: Bắt lấy Mộng Vô Ảnh


chương 261 Bắt lấy Mộng Vô Ảnh 


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Lúc Liễu Thiên Kỳ cùng hộ vệ kia đi xuống tầng một, hắn phát hiện, ba vị Mộng gia kia đã không còn trong đại sảnh tầng một nữa. Giờ phút này, trong đại sảnh có hai hộ vệ đang ngồi trên ghế nghỉ ngơi.


"Mã Lục, ngươi đi đâu vậy?" Nhìn thấy hộ vệ Mã Lục dẫn Liễu Thiên Kỳ, hai hộ vệ khác tò mò hỏi.


"A, tên gia hỏa không tiền đồ này ăn thịt yêu thú, nói muốn đi vệ sinh, ta dẫn hắn đi một chút."


"Hừ, gia hỏa này thật ra biết hưởng thụ, chúng ta đều là gặm Tích Cốc đan, kết quả người ta đi một chuyến Hỏa Lang thành còn ăn cả thịt yêu thú." Nói đến cái này, một hộ vệ mang vẻ mặt hâm mộ.


"Đúng vậy." Một hộ vệ khác gật đầu, cũng rất là hâm mộ.


"Hừ, đúng là không tiền đồ!" Mã Lục liếc xéo Liễu Thiên Kỳ một cái. "Đi thôi!"


"Ừm." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, đi theo Mã Lục cùng nhau đi ra khỏi cửa lớn tầng một.


Ra cửa, Liễu Thiên Kỳ nhìn thấy còn có hai hộ vệ thủ trước cửa. Nghĩ thầm: hai hộ vệ này và hai hộ vệ nghỉ ngơi hẳn là thay phiên nhau bảo vệ chỗ này.


Cùng này hai hộ vệ hàn huyên vài câu, Mã Lục liền đưa Liễu Thiên Kỳ đến một bên rừng cây.


"Được rồi, ở nơi này đi. Nhanh lên!" Nhìn nhìn nơi này cách Hắc Thiết tháp khoảng 500 mét, sẽ không thối đến bên kia, Mã Lục dừng bước chân.


"Được." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, tung ra một lá Kết Giới phù. Theo sau một chưởng của hắn liền công kích về phía Mã Lục.


"Ngươi?" Bị Liễu Thiên Kỳ đánh lén, Mã Lục kinh hãi.


Không cho đối phương thời gian và cơ hội tránh thoát, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp tung linh phù, vứt pháp khí, giải quyết hộ vệ tên là Mã Lục này.


"Tiểu Thụy, đệ ra đi." Liễu Thiên Kỳ lấy Vạn Dương Tán ra, bảo Kiều Thụy ra ngoài.



"Dạ." Kiều Thụy lên tiếng, bay ra khỏi Vạn Dương Tán.


"Tiểu Thụy, dịch dung thành bộ dáng người này, thực lực áp chế ở Kim Đan hậu kỳ đi."


"Dạ, ta biết." Kiều Thụy gật đầu, nhìn nhìn dung mạo người dưới đất, lập tức lấy ra Dịch Dung phù dịch dung thành bộ dáng của đối phương.


Liễu Thiên Kỳ thu hồi thi thể, mở kết giới ra, cùng Kiều Thụy một trước một sau quay về Hắc Thiết tháp.


"Quay lại rồi sao Mã Lục." Thấy hai người trở về, hộ vệ đang canh giữ chào hỏi Kiều Thụy.


"Đúng vậy, đã quay lại." Kiều Thụy gật đầu, nhìn thoáng qua Liễu Thiên Kỳ đi theo phía sau. 


Liễu Thiên Kỳ tung ra linh phù, trực tiếp thiết lập kết giới. Kiều Thụy thấy Liễu Thiên Kỳ động thủ, y bèn nhào tới hộ vệ đang nói chuyện với mình, một chưởng chụp chết hộ vệ không hề phòng bị.


Theo sau, Liễu Thiên Kỳ cũng giải quyết một hộ vệ khác. Hai người thu thi thể rồi mới mở kết giới ra, mở cửa đi vào Hắc Thiết tháp.


Đi vào tầng một, Liễu Thiên Kỳ đóng kĩ cửa phòng, trực tiếp làm đúng công đoạn, trước tiên dùng Kết Giới phù phong tỏa toàn bộ không gian, sau đó lại trực tiếp giải quyết hai hộ vệ đang nghỉ ngơi ở tầng một.


Sau khi giải quyết xong, Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy trực tiếp lên tầng hai.


"Đã trở lại hả, Lục ca." Nhìn thấy Kiều Thụy trở về, thủ vệ Tam Tử chào hỏi y.


"Ừm, về rồi." Kiều Thụy gật đầu, đi tới bên người Tam Tử, Liễu Thiên Kỳ phía sau trực tiếp sử dụng Kết Giới phù. Kiều Thụy một chưởng liền trực tiếp giải quyết Tam Tử toàn bộ không hề phòng bị.


Giải quyết xong, Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy đều vào phòng Mộng Phỉ.


"Tiểu Thụy, đệ lên tầng năm, đi tìm Mộng Vô Ảnh. Đệ nói thế này thế này với hắn……"


"Ừm, ta hiểu." Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ đã rõ, xoay người rời đi lên tầng năm.


"Cốc cốc cốc"


Nghe được tiếng gõ ngoài cửa, Mộng Vô Ảnh ngồi trên giường tu luyện mở hai mắt. Thân ảnh gã nhoáng lên đi tới cửa, mở cửa phòng ra.



"Chuyện gì?" Thấy người đến là Mã Lục, Mộng Vô Ảnh biết, đối phương hẳn là có việc tìm mình.


"Nhị thiếu gia, ngài lên tầng hai nhìn xem đi. Ngũ thiếu gia… hắn bảo Tam Tử mang Âu Dương Hiểu Thiên kia xuống tầng một. Hắn… hắn muốn chơi chơi Mộng Phỉ kia." Nói đến đây, vẻ mặt Kiều Thụy đầy bất đắc dĩ.


"Cái gì?" Nghe được lời này, Mộng Vô Ảnh cả kinh.


"Nhị thiếu gia, Mộng Phỉ kia là có bạn lữ. Vạn nhất nàng không chịu, tự bạo, vậy chúng ta cũng vô pháp ăn nói với Tứ gia rồi không phải sao? Ngài mau đi khuyên nhủ Ngũ thiếu gia đi! Nữ nhân trên đời này ở đâu mà chẳng có, phải không? Ngài nói đi?"


"Lão Ngũ này, thật đúng là kỳ cục!" Mộng Vô Ảnh hừ lạnh một tiếng, cất bước liền đi ra ngoài.


Kiều Thụy đi theo Mộng Vô Ảnh, dẫn người tới tầng hai, vào trong phòng Mộng Phỉ.


Thời điểm Mộng Vô Ảnh đẩy cửa xông vào bỗng nhìn thấy, Liễu Thiên Kỳ dịch dung thành Mộng Vô Ngần đang đứng ở mép giường, c** q**n áo của Mộng Phỉ giả kia, mà Mộng Phỉ giả kia thì đang hôn mê.


"Lão Ngũ, ngươi đừng hồ nháo! Nữ nhân này còn phải dùng để đối phó Liễu Thiên Kỳ!" Mộng Vô Ảnh đi nhanh qua, kép lại cổ tay Liễu Thiên Kỳ một phen.


"Nhị ca? Nếu không thì ngươi tới trước đi. Cùng nhau chơi?" Liễu Thiên Kỳ cong cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười tà mị.


"Nói lời th* t*c gì vậy, người này không thể động vào!"


"Chơi chơi thôi mà, cũng đâu có chết người." Liễu Thiên Kỳ nhún vai, không sao cả mà nói.


"Lão Ngũ, nữ nhân Luyện Khí thành xinh đẹp hơn nàng ta rất nhiều, ngươi trở về lại chơi không được sao?" Mộng Vô Ảnh trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ, buồn bực mà khuyên bảo.


"Nhưng nơi này chỉ có một mình nàng ta thôi."


"Vậy cũng không được, trở về phòng đi, bằng không ta nói với Tứ thúc!" Nhìn Mộng Vô Ngần, Mộng Vô Ảnh lạnh giọng uy h**p.


Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ nhíu nhíu mày, kéo lại cánh tay Mộng Vô Ảnh một phen, trực tiếp lấy đi nhẫn không gian của đối phương.


"Lão Ngũ, ngươi lấy nhẫn không gian của ta làm gì?" Nhìn đệ đệ, Mộng Vô Ảnh mang vẻ mặt buồn bực.


"Nhị ca, ngươi đáp ứng ta không nói cho phụ thân, ta trả nhẫn cho ngươi ngay."



"Được." Liễu Thiên Kỳ nói một tiếng được. Kiều Thụy đứng ngoài cửa nhận được ám hiệu của Liễu Thiên Kỳ, trực tiếp lấy ra một kiện pháp khí cấp sáu —— Tuyết Thiết Kim Lung.


"A……" Mộng Vô Ảnh kinh hô một tiếng, trực tiếp bị thu vào lồng sắt.


"Đi!" Thu hồi con rối trên giường, Liễu Thiên Kỳ kéo lại tay Kiều Thụy, trực tiếp sử dụng Truyền Tống phù rời khỏi Hắc Thiết tháp.


Tại tầng sáu Hắc Thiết tháp.


Mộng Thiên đang ngồi xếp bằng trên giường tu luyện, đột nhiên, ông ta cảm giác được bên trong Hắc Thiết tháp có một luồng dao động linh lực.


 Mộng Thiên chậm rãi mở mắt, lộ ra vẻ mặt nghi hoặc. "Dao động linh lực cấp sáu? Chẳng lẽ là tu sĩ Hóa Thần?"


Nghĩ như thế, Mộng Thiên lập tức đứng dậy, thân ảnh nhoáng lên, Mộng Thiên đi xuống tầng năm. Đi đến ngoài cửa phòng Mộng Vô Ảnh, Mộng Thiên đẩy cửa phòng ra, phát hiện trong phòng không có người.


"Vô Ảnh, Vô Ảnh!" Kêu gọi hai tiếng, cũng không được đến đáp lại.


Mũi chân Mộng Thiên chuyển hướng, đi tới ngoài cửa phòng nhi tử của mình là Mộng Vô Ngần. Ông đẩy đẩy cửa, lại phát hiện cửa phòng đẩy không nhúc nhích. 


 Mộng Thiên nhăn mày, thân hình nhoáng lên, đi xuống tầng hai. Giờ phút này toàn bộ tầng thứ hai cũng không một bóng người, hơn nữa, phòng giam giữ con tin mở rộng cửa, trong phòng cũng không một bóng người.


Thân ảnh nhoáng lên, Mộng Thiên đi xuống tầng một, trong đại sảnh tầng một không có hộ vệ, đồng dạng đi ra ngoài Hắc Thiết tháp, ngoài cửa cũng không có lấy một hộ vệ nào.


"Sao lại thế này?" Nhìn thấy toàn bộ Hắc Thiết tháp cũng chỉ còn lại một mình mình, Mộng Thiên không khỏi có chút buồn bực, ông xoay người về lại tầng năm.


Đi tới ngoài cửa phòng nhi tử, Mộng Thiên lại đẩy đẩy cửa phòng, vẫn là đẩy không được. Trường hợp bình thường khi cửa phòng mở không ra thì chỉ có một nguyên nhân, đó chính là chủ nhân sử dụng Kết Giới phù, phong ấn không gian của mình, để tu luyện hoặc là luyện khí. Nhưng bởi vì giờ phút này trong tháp một người cũng không có, nên Mộng Thiên cũng mặc kệ nhi tử là đang tu luyện hay đang luyện khí, ông trực tiếp tung một chưởng bổ ra kết giới của đối phương, xông vào phòng nhi tử.


"A!"


Trong phòng là một luồng dao động linh lực, một thanh pháp đao màu bạc vốn đã thành hình, trồi lên khỏi lò luyện khí đã bị linh lực xâm nhập, trực tiếp hóa thành một mớ chất lỏng, rơi xuống lò luyện khí.


"Phụ thân…." Nhìn một mớ đen tuyền trong lò luyện khí, sắc mặt Mộng Vô Ngần xanh mét, buồn bực mà nhìn về phía phụ thân đột nhiên xông vào phòng mình.


"Vô Ngần, con không sao chứ?" Nhìn nhi tử, Mộng Thiên lo lắng hỏi.



"Vừa rồi con có nhìn thấy có tu sĩ Hóa Thần tiến vào Hắc Thiết tháp của chúng ta không?" Nhìn chằm chằm nhi tử, Mộng Thiên lại hỏi.


"Tu sĩ Hóa Thần? Không thấy ạ, con vẫn luôn luyện khí." Mộng Vô Ngần lắc đầu, nói không thấy được.


"Vậy Nhị ca của con đâu? Con có nhìn thấy không?"


"Nhị ca? Hắn không phải ở trong phòng tu luyện sao?" Nghe phụ thân hỏi đến Nhị ca, Mộng Vô Ngần vẻ mặt hoang mang.


"Không, trong phòng nó không có ai. Cả tòa tháp ngoại trừ hai phụ tử chúng ta ra, không còn những người khác." Mộng Thiên lắc đầu nói.


"Không có ai? Phụ thân là nói, Nhị ca, những hộ vệ kia, còn có hai vợ chồng Mộng Phỉ đều không ở trong tháp?" Nhìn phụ thân, Mộng Vô Ngần không thể tin tưởng hỏi.


"Đúng. Ta vừa rồi đang tu luyện thì cảm giác được một luồng linh lực cấp sáu dao động, ta liền đi xuống xem xét. Ta phát hiện tất cả mọi người mất tích, mà cửa phòng con lại mở không ra. Ta lo lắng con gặp nguy hiểm, cho nên mới xông vào phòng của con." Mộng Thiên gật đầu, nghiêm túc mà nói một lần.


"Sao có thể? Tại sao lại như vậy?" Mộng Vô Ngần khiếp sợ mà nhìn phụ thân, có chút không thể tin tưởng.


"Ta cũng không biết." Mộng Thiên lắc đầu, nói không biết.


"Chẳng lẽ là Liễu Thiên Kỳ bên kia mời tu sĩ Hóa Thần tới trợ trận, cứu đi phu thê Mộng Phỉ, còn bắt Nhị ca đi mất?"


"Có khả năng này." Mộng Thiên gật đầu tán đồng.


"Chỉ là… nếu bọn họ mời đến tu sĩ cấp sáu, tại sao không trực tiếp tìm tới chúng ta, mà phải trộm bắt đi những người đó kia chứ?" Đối với chuyện này, Mộng Vô Ngần cảm thấy không tài nào lý giải.


"Ch này ta cũng cảm thấy rất kỳ quái." Mộng Thiên cũng cảm thấy thực khó hiểu. Nhưng đạo công kích cấp sáu kia ông đã rành mạch cảm giác được. Tuy chỉ lướt qua trong giây lát, nhưng tuyệt đối sẽ không sai.


"Phụ thân, chúng ta đây phải làm sao bây giờ?"


"Hầy, tiến vào thành trước đi. Mặc kệ nói như thế nào, phải tìm Nhị ca của con về trước đã." Những người khác có thể mặc kệ, nhưng Mộng Vô Ảnh dù sao cũng là cháu trai ruột của Mộng Thiên, Mộng Thiên tất nhiên là không có khả năng bỏ mặc. 


"Dạ." Mộng Vô Ngần gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.


Mộng Vô Ảnh ngu xuẩn kia, cũng không biết là bị đối phương trực tiếp g**t ch*t hay là bị bắt nữa.


Hết chương 261.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 261: Bắt lấy Mộng Vô Ảnh
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...