Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 258: Tương kế tựu kế
chương 258 Tương kế tựu kế
Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits).
Vài ngày sau……
Sau khi đã biết người Luyện Khí thành bên kia đã đến, mấy ngày nay Liễu Thiên Kỳ vẫn luôn vẽ phù, mà Kiều Thụy thì lại đang nắm chặt mỗi một phút một giây tu luyện, vẫn luôn rất nỗ lực hấp thu này hỏa linh lực nồng đậm nơi đây.
"Cốc cốc cốc"
Nghe được tiếng gõ cửa, Liễu Thiên Kỳ dừng động tác vẽ phù lại, buông xuống bút phù văn trong tay. Mà Kiều Thụy ngồi ở một bên tu luyện cũng mở hai mắt ra.
Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy xoay sang nhìn thoáng qua lẫn nhau, sau đó, hai người sôi nổi đứng dậy đi ra cửa.
Liễu Thiên Kỳ mở cửa phòng, liền thấy được Thanh Phong đứng ngoài cửa.
"Thanh Phong tiền bối, mời vào." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, tất cung tất kính mà mời người vào trong.
"Ừm." Thanh Phong gật đầu, đi vào phòng Liễu Thiên Kỳ.
"Thanh Phong tiền bối, mời ngồi, mời uống trà." Kiều Thụy đã rót một ly linh trà cho đối phương.
"Làm phiền Kiều hiền chất." Thanh Phong nhìn nhìn chung trà, khách khí một câu, nhưng lại không có ngồi vào chỗ, cũng không nhúc nhích ly trà trên bàn.
"Thanh Phong tiền bối, có phải Thanh Trúc tiền bối bên kia có tin tức không?" Nhìn Thanh Phong, Liễu Thiên Kỳ quan tâm mà dò hỏi.
"Đúng vậy. Lúc này Luyện Khí thành bên kia có mười lăm người đến đây. Có mười người là hộ vệ Kim Đan hậu kỳ, người cầm đầu là Tứ nhi tử của thành chủ Luyện Khí thành - Mộng Thiên. Người này là Tứ thúc của Mộng Vô Ngân, Hóa Thần trung kỳ, hơn nữa cũng là Luyện Khí Sư cấp sáu. Mặt khác, con trai Mộng Thiên là Mộng Vô Ngần và cháu trai Mộng Thiên - Mộng Vô Ảnh cũng tới. Hai người này đều là Nguyên Anh trung kỳ." Thanh Phong đem tình huống bên này nói lại một lần
"Một Hóa Thần, hai Nguyên Anh, mười Kim Đan. Lúc này mới mười ba người thôi mà? Còn có hai người nữa đâu?" Kiều Thụy chớp chớp mắt, hồ nghi mà nhìn về phía Thanh Phong.
"Một nam một nữ còn lại kia không phải người Mộng gia. Chúng ta còn chưa tra được thân phận của bọn họ, nhưng hai người kia thực lực cũng không cao, nam nhân là Kim Đan trung kỳ, nữ nhân là Kim Đan sơ kỳ, đều là tu sĩ Nhân tộc."
"Hửm?" Nghe thấy vậy, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhướng mày. Nếu là người Mộng gia mời từ bên ngoài, thực lực không nên thấp như vậy chứ? Nhưng nếu không phải Mộng gia mời người bên ngoài đối phó mình, vậy tại sao còn phải đưa đến nơi này?
"Thanh Phong tiền bối, những người này đã vào khách đ**m trong thành sao?" Nhìn Thanh Phong, Kiều Thụy lại hỏi
"Không, vị Tứ gia Mộng gia này vô cùng khiêm tốn, không ở tại khách đ**m, mà là ở tại ngoài cánh rừng ở Hồng Hà sơn kia."
"Bọn họ ở Hồng Hà sơn?" Nghe thấy lời này, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhướng mày.
"Đúng vậy, bọn họ ở Hồng Hà sơn. Hơn nữa, nghe nói là những người này tới là đi thẳng đến Hồng Hà sơn ngay. Hẳn là muốn tìm một chút thi thể ba huynh đệ Mộng gia kia đi."
Nghe vậy, Kiều Thụy hừ lạnh một tiếng. "Tưởng bở, đã sớm đốt thành tro. Đến chỗ nào tìm được?"
"Đa tạ Thanh Phong tiền bối báo cho." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, tất cung tất kính mà hành lễ.
"Liễu hiền chất không cần đa lễ. Không biết lúc này đây, Liễu hiền chất và Kiều hiền chất có tính toán gì không?"
"Kỳ thật, Hóa Thần cũng không đáng sợ bao nhiêu. Chuyện này thì ta và Tiểu Thụy có thể xử lý tốt, Thanh Phong tiền bối không cần lo lắng, cũng không cần làm bệ hạ lo lắng." khóe môi Liễu Thiên Kỳ treo lên nụ cười nhàn nhạt, không chút nào để ý mà nói.
"Rõ rồi." Thanh Phong khẽ gật đầu, xoay người lui xuống.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy. Liễu Thiên Kỳ dương tay tung linh phù ra, ngăn cách toàn bộ không gian.
Kiều Thụy nhíu đôi mày nhỏ, vẻ mặt ngưng trọng mà nhìn về phía ái nhân, đáy mắt tràn đầy lo lắng. "Hóa Thần hẳn là lợi hại hơn Nguyên Anh đi?"
"Sợ sao?" Liễu Thiên Kỳ cười liếc ái nhân, nhẹ giọng hỏi.
"Không sợ, chỉ cần cùng Thiên Kỳ ở bên nhau, ta sẽ không sợ." Nhìn ái nhân, Kiều Thụy nói đến phá lệ nghiêm túc.
"Ha ha ha……" Liễu Thiên Kỳ cao giọng cười to, đem người kéo vào trong lồng ngực.
"Đừng lo lắng, Hóa Thần cũng không phải không có nhược điểm. Hai Nguyên Anh kia chính là nhược điểm của Mộng Thiên, chỉ cần chúng ta lợi dụng thật tốt nhược điểm của gã, muốn giết gã cũng không phải không có khả năng. Lần này, nếu chúng ta đắc thủ, vậy chúng ta liền phải lập tức rời khỏi Hỏa Lang thành. Đương nhiên, thất bại thì chúng ta cũng phải lập tức rời Hỏa Lang thành. Nên là chuẩn bị một chút đi, nơi này chúng ta không thể ở lại."
Nghe vậy, Kiều Thụy ngẳng đầu lên, nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ. "Tới lúc chúng ta nên đi rồi ư?"
"Đúng vậy, nếu lúc này đây chúng ta trực tiếp giết nhi tử và hai tôn tử của Mộng thành chủ, vậy Mộng thành chủ nhất định sẽ tới Hỏa Lang thành đòi người. Đến lúc đó, Lang Vương không có khả năng vì hai người ngoài chúng ta mà hy sinh Hỏa Lang thành của ông ấy, cho nên ông ấy sẽ giao chúng ta ra. Trái lại, nếu chúng ta thất bại, Hỏa Lang vương cũng vô cùng có khả năng lấy gậy đánh giập đầu rắn, bắt lấy chúng ta đưa cho Mộng Thiên đổi một nhân tình. Cho nên, lúc này đây, chúng ta cần phải đi."
"Ừm, ta hiểu." Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ.
Cứ việc Kiều Thụy là thật sự rất thích Hỏa Lang thành này, thánh địa tu luyện của tu sĩ hệ hỏa này. Nhưng nếu đã đến thời điểm không thể không đi thì y cũng không quá mức lưu luyến.
Sau khi có quyết định, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cũng không sốt ruột đi gặp một lần bọn người Luyện Khí thành đó, mà là ở trong vương cung bận bận rộn rộn mà chuẩn bị lên. Liễu Thiên Kỳ thì vội vàng vẽ một ít linh phù cần dùng chạy trốn, công kích. Mà Kiều Thụy thì giúp đỡ Liễu Thiên Kỳ mài bột xương và phấn hoa, giúp đỡ trợ thủ.
Mười ngày sau.
Liễu Thiên Kỳ bên này hết thảy chuẩn bị ổn thoả xong mới mang theo Kiều Thụy cùng nhau rời khỏi vương cung, bắt đầu đi dạo khắp phường thị trong thành.
"Liễu đạo hữu, Kiều đạo hữu, sao các ngươi lại ở chỗ này?"
Nghe được giọng nói, Liễu Thiên Kỳ Kiều Thụy đang xem hàng ở sạp nhỏ trên đường cùng quay đầu lại, nhìn về phía người tới.
Trông thấy người đến là Âu Dương Hiểu Thiên, đôi mắt Kiều Thụy lúc ấy liền đỏ lên. Lam Vũ Minh đáng giận, còn muốn đến gạt ta? Xem ta có làm thịt ngươi hay không!
"Thiên Kỳ, tên Lam Vũ Minh đáng giận kia lại tới nữa!" Kiều Thụy cúi đầu, truyền âm cho Liễu Thiên Kỳ bên cạnh.
"Chưa chắc. Đừng xúc động, yên tĩnh xem biến đã."
"Âu Dương sư huynh, sao ngươi lại đến Hỏa Lang thành vậy?" Liễu Thiên Kỳ trưng ra nụ cười lễ phép, vẻ mặt ngạc nhiên hỏi.
"À, là thế này. Ta cùng Phỉ Phỉ, còn có Chung sư tỷ, ba người bọn ta là ra ngoài rèn luyện. Nhưng lúc đi tới Hồng Hà sơn ở ngoại thành bên kia, nơi đó xuất hiện một mảnh sương mù, sau đó thì ta và Phỉ Phỉ, còn có Chung sư tỷ bị tách ra. Ta ở bên kia tìm suốt ba ngày cũng không tìm được các nàng, cho nên ta vào thành tới tìm hai vị sư huynh hỗ trợ.", Âu Dương Hiểu Thiên nhìn về hai người đang đứng sau lưng mình.
"Ồ?" Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ nhướng mày, ánh mắt hơi hơi lóe lóe.
Hồng Hà sơn sao? Vậy xem ra ba người này hẳn là muốn lừa hắn và Tiểu Thụy đi Hồng Hà sơn cứu người rồi?
"À, đã quên giới thiệu, hai vị này là sư huynh của ta ở Thiên Hải Tông, đây là Vương sư huynh, đây là Trương sư huynh." Âu Dương Hiểu Thiên giới thiệu một chút hai người phía sau mình.
"Liễu đạo hữu, Kiều đạo hữu." Hai người rất lễ phép mà chào hỏi.
"Vương đạo hữu, Trương đạo hữu." Liễu Thiên Kỳ mỉm cười, liên tục gật đầu. Hai người kia trên mặt mang vẻ bình đạm, nhưng đáy mắt lại chứa đầy khinh thường cùng căm hận. Hiển nhiên, đây là người của Luyện Khí thành. Chỉ có người ở Luyện Khí thành mới căm hận hắn như vậy.
"Vương đạo hữu, Trương đạo hữu." Kiều Thụy không tình nguyện mà gọi một tiếng.
"Nếu Mộng sư tỷ Chung sư tỷ gặp nguy hiểm, vậy ta và Tiểu Thụy cũng cùng nhau qua nhìn xem đi. Người nhiều sức lớn, chúng ta giúp đỡ các ngươi cùng nhau tìm người được chứ?" Nhìn Âu Dương Hiểu Thiên, Liễu Thiên Kỳ hỏi.
"Này… sẽ không chậm trễ Liễu đạo hữu đi?" Nhìn Liễu Thiên Kỳ sảng khoái liền đáp ứng tìm người như vậy, Âu Dương Hiểu Thiên âm thầm nhăn nhăn mày.
Kỳ thật chính hắn cảm thấy lý do thoái thác của mình có thể nói là trăm ngàn chỗ hở, mà Liễu Thiên Kỳ lại là một người thông minh như vậy, không nên nghe không hiểu chứ? Nhưng vì sao Liễu Thiên Kỳ còn dễ dàng mắc mưu như vậy? Chẳng lẽ thật sự là bởi vì quá lo lắng cho Phỉ Phỉ và Chung Linh ư?
"Âu Dương sư huynh nói cái gì vậy. Mộng sư tỷ Chung sư tỷ đều là bằng hữu tốt của ta, ta hỗ trợ tìm người cũng là theo lý thường thôi. Vương sư huynh, Trương sư huynh, chúng ta đi nhanh đi!" Nói tới đây, Liễu Thiên Kỳ nhìn về phía hai vị kia.
"Đúng vậy, Liễu đạo hữu nói rất đúng." Vị Vương sư huynh kia liên tục gật đầu nói phải. Nghĩ thầm: Ngũ thiếu gia thật đúng là thần cơ diệu toán, Âu Dương Hiểu Thiên này chạy tới nói bậy một hồi, Liễu Thiên Kỳ ngu ngốc này vậy mà tin tưởng ngay.
"Ở nơi nào? Âu Dương sư huynh, ngươi đi trước dẫn đường đi!" Nhìn Âu Dương Hiểu Thiên, Liễu Thiên Kỳ nôn nóng mà thúc giục.
"À, bên này." Âu Dương Hiểu Thiên nhăn mày, cất bước hướng tới cửa thành. Hai vị sư huynh kia theo sát sau đó, cũng làm ra bộ dáng vô cùng sốt ruột muốn đi tìm người. Mà Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cũng khẩn theo sát phía sau ba người họ.
"Thiên Kỳ, Âu Dương Hiểu Thiên kia cũng không biết có phải thật sự không, lời hắn nói có thể tin sao?" Kiều Thụy cúi đầu truyền âm cho Liễu Thiên Kỳ.
Sau khi bị Lam Vũ Minh lừa gạt hết một lần, Kiều Thụy hiện tại vừa thấy gương mặt Âu Dương Hiểu Thiên là muốn đánh người ngay.
"Ba người này đều có vấn đề, chốc lát ra khỏi cửa thành, đệ đối phó tên họ Vương, ta đối phó tên họ Trương. Nhớ kỹ, đừng lưu thủ, trực tiếp g**t ch*t!" Nhìn bóng dáng ba người, Liễu Thiên Kỳ truyền âm cho Kiều Thụy.
"Ừm, đã rõ."
"Thả Kim Diễm ra, bảo nó phụ trách nhìn Âu Dương Hiểu Thiên, chỉ cần đối phương dám phản kháng, cưỡng chế di dời, lập tức g**t ch*t."
"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, trực tiếp xách Kim Diễm từ túi dưỡng thú ra, đặt lên vai mình.
"Tại sao bảo ta nhìn Âu Dương Hiểu Thiên vậy? Tên kia không phải bằng hữu của các ngươi sao?" Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Kim Diễm nghi hoặc mà truyền âm cho hắn.
"Là địch hay bạn, hiện tại còn khó mà nói." Đối phương rốt cuộc có phải thật sự là Âu Dương Hiểu Thiên hay không, còn chờ suy xét.
"Biết rồi."
Rất nhanh, một hàng năm người đi đến ngoài cửa thành, vừa bước ra khỏi cửa thành, Liễu Thiên Kỳ liền trực tiếp tung ra một lá Kết Giới phù, đem năm người đều bao vây trong kết giới. Mà Liễu Thiên Kỳ vừa động thủ, Kiều Thụy lập tức cũng động thủ lên, một chưởng liền hung hăng đánh về phía giữa ngực gã Vương sư huynh kia.
Hết chương 258.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 258: Tương kế tựu kế
10.0/10 từ 46 lượt.
