Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 254: Kim Diễm xuất quan


chương 254 Kim Diễm xuất quan 


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Liễu Thiên Kỳ lấy ra hai mươi vạn linh thạch, đưa tới trước mặt Ngũ vương tử.


"Ngũ vương tử, đây là hai mươi vạn linh thạch, mười vạn là thù lao của ngài, mười vạn là linh thạch luyện chế con rối, thêm thêm tài liệu phụ."


Nhìn linh thạch trong tay Liễu Thiên Kỳ, Ngũ vương tử ngẩn người. "Không, không cần linh thạch, tài liệu phụ ta ra giúp Liễu đạo hữu. Hơn nữa, Liễu đạo hữu bây giờ gặp phải đại địch, con rối cấp bốn chỉ sợ khó ứng phó, ta có thể đem ba con rối này đều tinh luyện lại lần nữa, luyện chế thành ba con rối cấp năm."


Nghe vậy, Kiều Thụy chớp chớp mắt. Thiên Kỳ nói qua, trên đời này không có chuyện tốt như rớt bánh có nhân. Sao tự nhiên mới một lát đã rớt bánh có nhân rồi nhỉ?


Luyện Khí Sư không cần thù lao, còn nguyện ý tự xuất tiền túi, ra tài liệu phụ trợ cho Thiên Kỳ, Ngũ vương tử này sẽ không…. không phải là coi trọng Thiên Kỳ nhà mình đấy chứ? Nghĩ đến đây, Kiều Thụy vẻ mặt không tự nhiên mà kéo lại cánh tay Liễu Thiên Kỳ.


Liễu Thiên Kỳ nhìn thoáng quá ái nhân như cún con bảo vệ đồ ăn bắt lấy cánh tay mình, hắn có chút dở khóc dở cười. Tâm nói: Tứ vương tử và Ngũ vương tử này người ta đều là vương tử Lang tộc, lại đều là nam nhân, mị lực của mình nào có lớn như vậy? Tiểu Thụy cần khẩn trương đến vậy sao?


"Ngũ vương tử là muốn phần tài liệu Mộc Kim còn lại." Lời này Liễu Thiên Kỳ không phải đang dò hỏi, mà là thẳng tiếp dùng câu trần thuật.


"Đúng vậy, ta muốn sáu cân Mộc Kim còn lại của Liễu đạo hữu." Ngũ vương tử gật đầu, không chút kiêng kị mà nói ra ý nghĩ của mình.


"Có thể." Liễu Thiên Kỳ hơi trầm tư một chút, đáp ứng điều kiện của đối phương.


Kỳ thật, loại đá gọi là Mộc Kim này trong Triệu Hoán Họa còn rất nhiều. Đừng nhìn như đây là bảo bối trong mắt hai vị vương tử, ở chỗ Liễu Thiên Kỳ, sáu cân Mộc Kim hèn mọn này căn bản không tính là cái gì.


Nhưng Liễu Thiên Kỳ không trực tiếp đáp ứng, mà là ra vẻ trầm tư tự hỏi một chút cũng là sợ đối phương khả nghi.


"Được." Được Liễu Thiên Kỳ đáp ứng, Ngũ vương tử đem khối Mộc Kim kia cùng với toàn bộ linh kiện dưới đất đều thu vào nhẫn không gian của mình.


Nghe được đối phương là vì muốn tài liệu chứ không phải coi trọng Thiên Kỳ, Kiều Thụy lúc này mới âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, tay bắt lấy Liễu Thiên Kỳ cũng chậm rãi buông lỏng ra.



Liễu Thiên Kỳ nghiêng đầu nhìn thoáng qua ái nhân đã buông mình ra, hắn nhấp nhấp miệng. Nghĩ thầm: Đây là cảm giác nguy cơ đã giải trừ rồi sao?


"Sáu cân Mộc Kim đủ luyện chế một con rối không?" Kiều Thụy chớp chớp mắt, tò mò hỏi.


"Không đủ. Dựa theo quy cách bình thường, luyện chế một con rối yêu cầu khoảng tám cân tài liệu Mộc Kim." Ngũ vương tử lắc đầu, nói không đủ.


"Nói như vậy, dù Ngũ vương tử được sáu cân Mộc Kim này thì không phải cũng không dùng làm gì được ư?" Đối với chuyện này, Kiều Thụy cảm thấy khó hiểu.


Nghe được Kiều Thụy nói như vậy, Ngũ vương tử lại cười. "Mộc Kim trân quý vô cùng. Có thể gặp được là duyên phận, có thể được đến sáu cân đã là duyên phận rất lớn rồi. Ta chỉ cần luyện chế một con rối hơi nhỏ một chút, vẫn là miễn cưỡng đủ dùng."


"Vậy à." Kiều Thụy gật đầu lên tiếng. Tâm nói: khối đá kia trân quý vô cùng sao? Nhưng Thiên Kỳ nói Triệu Hoán Họa của huynh ấy có rất nhiều đó! 


Bốn người lại hàn huyên vài câu, Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy liền tiễn hai vị vương tử rời đi.


Hai tháng sau.


"Đây là đợt linh phù cuối cùng, đưa qua cho Đại vương tử đi! Lát nữa ta muốn đi sang chỗ Tứ vương tử Ngũ vương tử lấy trận kỳ và con rối." Liễu Thiên Kỳ đem linh phù giao cho ái nhân.


"Ừm, đưa qua đợt này thì có thể lấy fc một khoản linh thạch cuối cùng. Hơn hai tháng nay, chúng ta bán linh phù đã kiếm lời một trăm vạn linh thạch rồi!" Nói đến chuyện này, Kiều Thụy vẻ mặt vui mừng.


"Ừ, rất cao, chẳng những kiếm lời linh thạch, hơn nữa bây giờ ta vẽ linh phù cấp bốn cũng càng thuần thục càng thành thạo hơn."


"Thiên Kỳ, huynh có cảm thấy ở Hỏa Lang thành, Phù Văn Sư đặc biệt kiếm tiền không? Trước đó ta đem linh phù qua cho Đại vương tử, một phần lớn đều đã bán hết rồi."


"Ha ha ha, chuyện này rất bình thường, Hỏa Lang tộc bên này, linh phù và trận bàn đều là hàng hóa khan hiếm." Lang tộc đại đa số đều là hệ hỏa, cho nên bọn họ có Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư của mình, nhưng lại không có Phù Văn Sư và Trận Pháp Sư của mình. Có khả năng cũng là vì nguyên nhân này nên Hỏa Lang vương mới không phản đối Hỏa Viêm học trận pháp chăng?


"Vậy chúng ta có nên ở Hỏa Lang tộc lâu thêm một đoạn thời gian không? Kiếm nhiều hơn một chút linh thạch?" Kiều Thụy chớp chớp mắt hỏi ái nhân.


Kỳ thật, bản thân Kiều Thụy cũng tương đối thích Hỏa Lang tộc, nơi này tương đối thích hợp y tu luyện. Khoảng thời gian này, Thiên Kỳ vẫn luôn vẽ bùa, y ngoại trừ hỗ trợ mài bột xương, đưa hàng ra, thời gian khác đều dùng tu luyện, thực lực lại vững bước tăng lên không ít. Ở Hỏa Lang thành giống như không cần hấp thu linh thạch, chỉ cần hấp thu linh khí và hơi thở ngọn lửa bên trong linh khí thì thực lực của mình có thể đề cao được vậy.


"Chuyện này phải xem Luyện Khí thành. Nếu sn thời điểm không thể không đi, chúng ta tự nhiên cũng không thể ở lại nơi này được nữa." Phụ thân và An thúc bên kia đều rất bình an, chuyện này làm cho Liễu Thiên Kỳ rất yên tâm, nhưng nếu muốn ở Hỏa Lang tộc lâu thêm một đoạn thời gian, chuyện này chỉ sợ còn muốn Luyện Khí thành nhà người ta đồng ý mới được.



"Huynh là nói, Luyện Khí thành bọn họ còn sẽ tìm chúng ta báo thù?" Kiều Thụy không khỏi nhíu mày lên.


"Thù hận đã kết, đối phương sao có thể dễ dàng bỏ qua?"


"Vậy bây giờ chúng ta liền rời Hỏa Lang thành đi?"


"Không, không cần sốt ruột, bây giờ còn chưa phải thời điểm." Nhìn ái nhân vẻ mặt lo lắng, Liễu Thiên Kỳ ôn nhu nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt của y.


"Thiên Kỳ…" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy lo lắng mà gọi ra tiếng.


"Đi đi, đi đưa phù cho Đại vương tử đi! Khi nào rời đi, lòng ta hiểu rõ."


"Dạ." Kiều Thụy gật đầu rời đi.


Liễu Thiên Kỳ sửa sang lại một chút linh phù và giấy phù văn, bút phù văn và dịch phù văn trên bàn, thu hết toàn bộ vào nhẫn không gian, hắn cũng rời phòng.


Chạng vạng, Kiều Thụy trở về.


"Thiên Kỳ, con rối và trận kỳ đều thu hồi hết chưa?" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy quan tâm hỏi.


"Ừ, đều thu hồi cả rồi. Tứ vương tử bên kia tổng cộng luyện chế 360 cây trận kỳ. Ngũ vương tử bên kia ba con rối cấp năm cũng đều đã luyện chế thành." Liễu Thiên Kỳ lấy con rối và trận kỳ ra cho Kiều Thụy nhìn xem.


"Cấp năm luôn! Nhất định rất lợi hại!" Kiều Thụy đi qua, cười sờ sờ con rối mới nhận về.


"Đúng vậy, có ba con rối cấp năm này, nếu là lại đối đầu với Luyện Khí thành, chúng ta càng có phần thắng." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, cũng rất vừa lòng với ba con rối này.


"Ba con rối này là cấp năm gì thế?" Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy tò mò hỏi.


"Cấp năm hậu kỳ. Ngũ vương tử nói đều là sử dụng tài liệu cấp năm đỉnh cấp, phối hợp yêu hạch cấp năm hậu kỳ luyện chế mà thành."


"Đúng là Ngũ vương tử con người này thật sự không tồi, tay nghề cũng không tồi." Kiều Thụy vừa lòng mà lại sờ sờ cái đầu trụi lủi của con rối.



"Sao? Đến Hỏa Lang thành thì không thích Phù Văn Sư, đổi sang thích Luyện Khí Sư à?" Từ sau lưng đem người kéo vào trong lòng ngực, Liễu Thiên Kỳ bất mãn mà dò hỏi bên tai đối phương.


Nghe vậy, Kiều Thụy bất đắc dĩ mà kéo kéo khóe miệng. "Nói cái gì đó? Ta là nói kỹ thuật của hắn tốt, ta lại chưa nói ta thích Luyện Khí Sư mà."


"Kỳ thật, Tiểu Thụy không cảm thấy kỹ thuật của ta ở trên giường cũng rất tốt sao?" Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng cắn cắn vành tai ái nhân, ám muội mà nói.


"Huynh…. Huynh đây là nói cái gì với cái gì đó? Ta nói chính là kỹ thuật luyện khí chứ bộ!" Kiều Thụy nghiêng đầu, nhìn đôi mắt sâu thẳm của ái nhân, y lại trợn trắng mắt.


"Sao vậy, Tiểu Thụy cảm thấy kỹ thuật của vi phu không tốt sao?"


"Tốt tốt tốt, huynh thì cái gì cũng tốt!" Lỗ tai bị đối phương cắn hôn một trận, toàn bộ thân thể Kiều Thụy đều run lên.


"Ha ha, vậy thì đúng rồi." Liễu Thiên Kỳ vừa lòng mà nói, xoay người ái nhân qua, cúi người hôn lên cánh môi y.


"Thiên Kỳ……" Kiều Thụy bị hôn * l**n t*nh m*, đỏ mặt dựa vào trong lồng ngực ái nhân.


"Một khoảng thời gian không sủng Tiểu Thụy, đều là vi phu không tốt." Liễu Thiên Kỳ đã bế người lên, trực tiếp đi về hướng phòng ngủ……


"Hai thằng nhóc chết tiệt không biết xấu hổ, ta vừa xuất quan, các ngươi cho ta xem yêu tinh đánh nhau hả?" Kim Diễm từ túi dưỡng thú chui ra, nhìn đến đó là cảnh hai thằng nhóc chết tiệt cởi áo tháo thắt lưng trên giường, thật là làm hồ quá buồn bực.


Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ một tay ấn Kim Diễm lại vào túi dưỡng thú, trực tiếp dán lên ba lá Kết Giới phù.


"Thằng nhóc chết tiệt, ngươi dám nhốt ta trong túi dưỡng thú hả!"


"Ngươi quá vướng bận mà." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp kéo xuống túi dưỡng thú của mình và của Kiều Thụy, đều ném ra ngoài đại sảnh.


"Nè Thiên Kỳ, huynh……"


"Không có việc gì, đều là gia hỏa cấp bốn cấp năm, không chết được đâu." Liễu Thiên Kỳ trực tiếp hôn lên, không cho Kiều Thụy thời gian phân tâm.


Ngày kế.



Thẳng đến buổi trưa qua đi, Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy mới đứng dậy. Kiều Thụy lấy về túi dưỡng thú của mình, gỡ linh phù thả tiểu hồ ly của mình ra.


"Thằng nhóc chết tiệt, chỉ biết phong lưu khoái hoạt!" Kim Diễm trừng mắt nhìn Kiều Thụy, bất mãn mà nói.


"Hồ ly chết, ngươi bắt đầu có tính tình rồi phải không? Ngươi nói nữa thì ta liền lại phong ấn ngươi lại bây giờ!" Kiều Thụy trừng mắt nhìn trở về, không sợ mà đáp trả.


"Thằng nhóc chết tiệt, ngươi dám đối xử với ta như vậy, ngươi có biết không, hiện tại ta là thực lực cấp năm đỉnh rồi, rất nhanh là khôi phục lại cấp sáu, ngươi có biết hay không?" Kim Diễm đứng trên bàn xoa eo, vẻ mặt không phục mà nói.


"Xì, cấp năm đỉnh thì thế nào? Chẳng lẽ ta còn sẽ sợ ngươi hay gì?" liếc mắt nhìn đối phương l một cái, Kiều Thụy không cho là đúng mà nói.


"Thằng nhóc chết tiệt, ngươi có tự giác làm chủ nhân người ta không? Túi dưỡng thú này của ta còn là cấp ba đây nè! Ngươi không thể đổi cho ta một cái tốt hơn sao? Còn nữa, rất nhanh là ta có thể khôi phục đến cấp sáu rồi, ngươi lại đi tìm nhiều một chút thiên tài địa bảo về đi, ta sẽ khôi phục cấp sáu thôi!"


"Hừ, ngươi cho rằng thiên tài địa bảo là cái gì? Đầy đường cái là có hả?"


"Vậy, ta… ta là chiến sủng của ngươi, ngươi là chủ nhân của ta, ngươi có nghĩa vụ tìm tài nguyên cho ta mà" Kim Diễm bẹp bẹp miệng, vẻ mặt ủy khuất.


"Được, ta đây nhìn tìm xem, gặp thì tìm cho ngươi." Kiều Thụy nhướng mắt, bất đắc dĩ mà đáp. Tâm nói: Kim Diễm này thật đúng là khó hầu hạ!


"Kim Diễm, ngươi mới vừa xuất quan, tìm linh bảo cũng không vội nhất thời, còn túi dưỡng thú thì một hồi nữa ta cùng Tiểu Thụy đi mua cho ngươi một cái cấp năm là được." Nhìn Kim Diễm, Liễu Thiên Kỳ vẻ mặt bình tĩnh mà nói.


Linh bảo gì đó khả ngộ bất khả cầu, lại nói, Kim Diễm là thú sủng của Tiểu Thụy, chủ nhân còn không có đạt đến thực lực cấp năm, chiến sủng đã cấp sáu, chuyện này đối với Tiểu Thụy không tốt. Nên Liễu Thiên Kỳ cũng có tâm muốn áp chế Kim Diễm khôi phục thực lực.


"Được rồi." Nghe nói có túi dưỡng thú cấp năm, Kim Diễm cuối cùng cũng vừa lòng.


"Grào grao grao……" Nghe được túi dưỡng thú cấp năm, hai đứa trong túi dưỡng thú của Liễu Thiên Kỳ bất an ganh tị.


"Được rồi, cũng mua cho hai đứa các ngươi một cái túi dưỡng thú cấp năm." Liễu Thiên Kỳ giơ tay sờ sờ túi dưỡng thú của mình, bất đắc dĩ mà nói.


Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói như vậy, Hắc Hổ và Đánh Rắm trùng lúc này mới an phận xuống.


Hết chương 254.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 254: Kim Diễm xuất quan
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...