Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 252: Kim Đan giết Nguyên Anh


chương 252 Kim Đan giết Nguyên Anh 


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Nhìn thấy lệnh bài trong tay Mộng Vô Hoa, Liễu Thiên Kỳ không nói hai lời liền trực tiếp tung ra trăm lá công kích phù, đập về phía đối phương đang mê đầu váng mắt.


Mộng Vô Hoa tuy rằng là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, nhưng đã bị nhốt trong trận pháp 18 ngày, vừa trúng độc vừa bị thương, lại bị chém mất một bàn tay, lúc này sớm đã thành nỏ mạnh hết đà. Cho nên, linh phù của Liễu Thiên Kỳ nện xuống, trực tiếp liền đập chết người.


"Tam ca, tam ca!" Nhìn Mộng Vô Hoa nằm yên dưới đất không nhúc nhích, Mộng Vô Nhai kinh hô ra tiếng, vội vàng nhào tới.


 Mộng Vô Nhai bế thi thể tam ca dưới đất lên, gã phát hiện tam ca đã tắt thở. Hơn nữa, lệnh bài thuộc về gia gia trên tay tam ca kia sớm đã không cánh mà bay.


"Tam ca, tam ca!" Ôm Mộng Vô Hoa bị tạc đến mặt xám mày tro, cả thân thể cháy đen, Mộng Vô Nhai khóc rống thất thanh.


"A…"


Đột nhiên, Mộng Vô Nhai nghe được một tiếng r*n r* thống khổ, gã quay đầu thì kinh ngạc phát hiện, Lục ca một bên hơi thở thoi thóp bị một nam tử bạch y cầm rìu chém đầu, mà nhẫn không gian của đối phương cũng bị một vị nam tử áo lam khác thu đi rồi.


"Liễu Thiên Kỳ? Kiều Thụy?" Nhìn hai người, Mộng Vô Nhai hai mắt đỏ như máu.


Trước đó bọn gã đã điều tra, nên Mộng Vô Nhai biết, người bạch y là Kiều Thụy, quen dùng một thanh lôi rìu. Mà người lam y lại là Liễu Thiên Kỳ, là một vị Phù Văn Sư cấp bốn.


"Hai tên này đều đã chết. Đến lượt ngươi." Nói rồi, Kiều Thụy hướng tới Mộng Vô Nhai ngoắc ngón tay.


"Hai tên đê tiện vô sỉ khốn kiếp các ngươi! Trận pháp, độc thuật, đánh lén, các ngươi đơn giản là không chỗ nào không dùng!" Nhìn hai người này, Mộng Vô Nhai mắng to ra tiếng.



Có thể nói, bị nhốt tại trận pháp này 18 ngày, tuyệt đối là 18 ngày hắc ám nhất trong nhân sịn của gã. Từ nhỏ lớn lên ở Mộng gia, thân là cháu trai thành chủ, gã sống đến tùy tâm sở dục, ở Luyện Khí thành, trước nay…. trước nay không có một ai dám vi phạm gã. Nhưng khi đến nơi này thì sao?


Đầu tiên là bị cái trận pháp không thể hiểu được này vây khốn, bị một lần lại một lần công kích, từ đầu đến chân đầy vết thương, ba kiện phòng hộ y cũng đều huỷ hoại. Hơn nữa bị thương còn không phải điểm chết người, điểm chết người chính là trúng độc, loại độc này bức không ra, đan dược cũng không dùng được. Trúng độc còn phải chịu đựng hai tên khốn kiếp kia cách hai ngày ba bữa đánh lén, chốc lát thì phái con rối ra đánh lén, một hồi lại linh phù, còn không nữa thì là năm tám loại công kích trong trận pháp. Có thể nói, 18 ngày này làm Mộng Vô Nhai chân chân chính chính nếm đến tư vị cả tâm thần và thể xác đều mệt mỏi.


"Hừ, chỗ nào nói nhảm nhiều như vậy." Kiều Thụy vung rìu, bèn hướng tới đối phương chém qua.


"A……!" Mộng Vô Nhai đứng dậy, vội vàng trốn tránh công kích của Kiều Thụy.


Bên này hai người đánh vào nhau, bên kia, nguyên anh của Mộng Vô Hoa và Mộng Vô Ngu cũng rất nhanh mà hiện ra từ trong thi thể.


Nhìn chằm chằm hai nguyên anh của hai người, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhướng mày. Đây là Liễu Thiên Kỳ lần đầu tiên nhìn thấy nguyên anh của tu sĩ Nguyên Anh, thứ kia cũng không lớn, cũng cỡ khoảng bàn tay một nam nhân thành niên, hai tiểu nguyên anh dung mạo lớn lên giống như đúc chủ nhân bọn chúng, hoàn toàn là chủ tử bản thu nhỏ.


"Liễu Thiên Kỳ, tên khốn kiếp!" Nguyên anh của Mộng Vô Hoa trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ, mắng to ra tiếng, trên khuôn mặt nhỏ tràn ngập phẫn nộ.


"Liễu Thiên Kỳ, ngươi quả nhiên thật sự thủ đoạn." Nhìn Liễu Thiên Kỳ, nguyên anh của Mộng Vô Ngu lại có chút không thể quản ngại mà khẽ thở dài một tiếng.


Một tu sĩ Kim Đan thế mà lại hố giết gã và tam ca - hai tu sĩ Nguyên Anh, tuy rằng là đối địch, nhưng Mộng Vô Ngu cũng không thể không nói, đối phương thật là thủ đoạn cao, mưu kế cao, tính kế giỏi.


"Đa tạ khích lệ, hai vị thân thể đã hủy, nguyên anh muốn chạy trốn ra khỏi đại trận của ta cũng không quá có khả năng. Cho nên, hai vị liền nhận mệnh đi!" Nói tới đây, Liễu Thiên Kỳ rất xin lỗi mà cong cong khóe miệng.


"Ngươi còn muốn diệt nguyên anh của bọn ta? Chỉ bằng ngươi?" Mộng Vô Hoa trừng mắt trước Liễu Thiên Kỳ thực lực Kim Đan đại viên mãn, vẻ mặt khinh thường.


Không sai, gã không phủ nhận Liễu Thiên Kỳ này có chút bản lĩnh, sống sờ sờ hố chết thân thể gã. Có điều đối phương muốn giết nguyên anh của mình, cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy. Tuy nguyên anh của mình không có thực lực như mình ở kỳ cường thịnh, nhưng hai phần ba thực lực vẫn phải có, chỉ bằng hắn - một Kim Đan muốn diệt sát, nói thẳng ra là người si nói mộng.


"Tam ca, đừng khinh địch, chúng ta cùng nhau động thủ!" Nói xong, nguyên anh của Mộng Vô Ngu bay đến bên cạnh nguyên anh Mộng Vô Hoa.


"Ha ha ha, vậy các ngươi liền cùng nhau đến đây đi, thủ hạ bại tướng!" Liễu Thiên Kỳ ngưng tụ ra một viên thủy cầu.



"Ha!" Hét lớn ra tiếng, nguyên anh của hai huynh đệ Mộng gia sáng lên hồng quang, hai luồng ngọn lửa dung hợp thành một đoàn, bay thẳng đến thủy cầu của Liễu Thiên Kỳ.


"Ầm!"


Hai đạo công kích ở giữa không trung chạm vào nhau, phát ra một trận tiếng nổ mạnh, ngay sau đó, một luồng uy áp tiêu diệt nhắm thẳng về nguyên anh của hai huynh đệ Mộng gia.


"A…" Kinh hô ra tiếng, nguyên anh của hai người trực tiếp bị vỡ thành tro bụi.


"Ngu không ai bằng!" Nhìn hai dúm tro bụi trên mặt đất, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu.


Hai tên ngu ngốc này, chẳng lẽ bọn chúnh cho rằng mình hao hết tâm tư mà đoạt nhẫn không gian của chúng là để chơi sao? Ngu ngốc, Liễu Thiên Kỳ hắn chính là vì những ngọc bội phong ấn công kích đó. Bởi vì chỉ có những thứ đó mới có thể giết được bọn chúng!


"Tam ca, Lục ca!" Nhìn thấy nguyên anh của hai người bị giết, Mộng Vô Nhai rít gào ra tiếng, bị Kiều Thụy một rìu trực tiếp chém thành hai nửa.


"Khốn kiếp!" Nguyên anh của Mộng Vô Nhai từ trong thi thể tránh thoát mà ra, gào rống nhào tới Kiều Thụy.


"Hây!" Kiều Thụy quát to một tiếng, một hỏa cầu trực tiếp đánh qua.


"Ha!" Đồng dạng, Mộng Vô Nhai cũng phát ra một quả cầu lớn hơn đỏ hơn, hướng tới hỏa cầu của Kiều Thụy va chạm qua.


"Ầm……" Hỏa cầu nổ mạnh giữa không trung, một luồng công kích Nguyên Anh hậu kỳ trực tiếp dừng trên nguyên anh của Mộng Vô Nhai.


"Chết tiệt……" Rít gào một tiếng, nguyên anh của Mộng Vô Nhai hóa thành tro bụi.


"Thiên Kỳ." Kết thúc chiến đấu, Kiều Thụy đi đến bên cạnh ái nhân.


"Ừm, làm không tồi." Liễu Thiên Kỳ cười khích lệ ái nhân một câu, hắn tung ra Triệu Hoán Họa, trực tiếp thu thi thể ba người vào trong Triệu Hoán Họa.



"Đi thôi, chúng ta đi tìm những thi thể khác, thu hết tất cả thi thể vào Triệu Hoán Họa. Nó yêu cầu linh khí trong huyết nhục tu sĩ." Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nói.


"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, đi theo Liễu Thiên Kỳ cùng nhau dọn sạch chiến trường, thu thi thể của mọi người vào Triệu Hoán Họa, sau đó lại đi theo Liễu Thiên Kỳ cùng nhau dỡ bỏ trận pháp. Chờ làm tốt hết thảy xong, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy mới ngự kiếm trở về Hỏa Lang thành.


 Thanh Phong cùng Thanh Trúc đi theo sau hai người, cũng về đến vương cung.


Trong thư phòng Lang Vương.


"Ngươi nói cái gì? Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy giết 23 người kia?" Khiếp sợ mà nhìn Thanh Phong, Lang Vương không thể tin tưởng hỏi.


"Đúng vậy, đều giết." Thanh Phong gật đầu, phi thường chắc chắn. 


"Giết như thế nào?" Đó là 23 tu sĩ đó! Hơn nữa, còn có ba người là Nguyên Anh đó! Sao lại dễ dàng bị giết như vậy chứ?


"Hẳn là dùng trận pháp. Ngày đầu tiên, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy dịch dung ra khỏi thành, ở trong rừng sương độc Hồng Hà sơn kia bố trí trận pháp. Ngày hôm sau, bọn họ lại thoải mái hào phóng mà dạo trong thành, dẫn đám người Mộng Vô Hoa kia ra ngoài thành, vào Sát trận. Sau đó, 23 người kia bị nhốt trong trận pháp mười tám ngày. Chạng vạng hôm nay, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy rút trận pháp về, nói đều đã giải quyết xong rồi." Nhìn Lang Vương, Thanh Phong kỹ càng tỉ mỉ mà nói một lần quá trình.


"Trực tiếp hố giết Nguyên Anh, có biết là trận pháp gì không?" Nhìn Thanh Phong, Lang Vương lại hỏi.


"Cái này thuộc hạ không biết, lúc ấy, Liễu Thiên Kỳ nói cho ta, trận pháp kia rất lợi hại, không cho ta cùng Thanh Trúc theo vào. Nói là chúng ta không hiểu trận pháp, đi vào sẽ có nguy hiểm, bảo chúng ta ở ngoài bìa rừng chờ là được, cho nên thuộc hạ cũng không dám vào."


"Ừ." Lang Vương gật đầu lên tiếng.


"Bệ hạ, Liễu Thiên Kỳ này quả nhiên là có chút thủ đoạn." Nói đến đây, đáy mắt Thanh Phong nhiều thêm vài phần kính nể.


"Ừm, Kim Đan giết Nguyên Anh, người này tuyệt không phải vật trong ao." Lang Vương gật đầu, tự nhiên cũng minh bạch chuyện này.


Phải biết rằng, ở Cẩm Châu, chuyện Kim Đan giết Nguyên Anh này không phải chưa từng phát sinh, mà là quá ít quá ít. Hơn nữa, mặc dù tu sĩ Kim Đan có thể vượt cấp g**t ch*t Nguyên Anh, như vậy thì tu sĩ Kim Đan kia cũng tất nhiên là cũng cửu tử nhất sinh. Như Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy giết ba Nguyên Anh còn có thể bình yên vô sự, thật sự có thể xưng là kỳ tích trong kỳ tích!



"Nhưng vậy thì gần đây, vị kia ở Luyện Khí thành chỉ sợ phải ngồi không yên rồi." Nói đến đây, Thanh Phong hơi nhíu lại mi.


Nếu là cháu gái đã xuất giá như Mộng Vô Ngân, đối với lão gia hỏa Mộng gia mà nói là một nhân vật có thể có có thể không, đã chết cũng không để ý đến cỡ nào. Nhưng Mộng Vô Hoa, Mộng Vô Ngu, Mộng Vô Nhai kia chính là cháu trai ruột của lão gia hỏa kia, là người đời thứ ba của Mộng gia bọn họ. Một chút đã chết ba tôn tử, chỉ sợ lão gia hỏa kia muốn điên rồi!


"Ha ha ha, để cho bọn họ làm ầm ĩ đi. Luyện Khí thành ồn ào càng loạn, càng hợp tâm ý bổn vương." Đối với Luyện Khí thành, Hỏa Lang vương tất nhiên là chướng mắt.


"Chỉ là như vậy thì Luyện Khí thành bên kia có thể giận chó đánh mèo đến Hỏa Lang thành chúng ta không?" Đối với việc này, Thanh Phong có chút lo lắng.


"Ha ha ha, ngươi cảm thấy Liễu Thiên Kỳ sẽ làm mình sống trong nguy hiểm sao? Cũng hoặc là nói, ngươi cảm thấy hắn sẽ không suy tính đến những điều này ư?"


Nghe thấy vậy, Thanh Phong ngẩn người. "Vậy, ý của bệ hạ là?"


"Liễu Thiên Kỳ sẽ không cho bổn vương cơ hội lựa chọn bỏ xe bảo soái. Bởi vì, trước khi chuyện đó xảy ra, hắn sẽ rời Hỏa Lang thành trước. Mà hiện tại, nghiễm nhiên còn chưa tới nông nỗi đó."


"Thuộc hạ minh bạch." Ý của bệ hạ là Liễu Thiên Kỳ sẽ chủ động rời đi, sẽ không liên lụy Hỏa Lang thành.


"Ừ, đi đi. Bảo vệ tốt Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, cũng giám thị bọn họ. Nhớ lấy, vào lúc hắn không cần ngươi ra tay thì ngươi và Thanh Trúc không cần ra tay."


"Dạ." Theo tiếng, Thanh Phong xoay người rời đi.


Nhìn bóng dáng Thanh Phong rời đi, Hỏa Lang vương sờ sờ cằm. Liễu Thiên Kỳ đã từng cùng Tiểu Thất nói qua, ngoại công của hắn là một vị Luyện Hư lão tổ, là bạn tốt tri giao của mình, chính bản thân hắn cũng xuất thân từ đại gia tộc. Chỉ là tại sao hắn lại muốn đem cơ hội giao hảo Mộc Linh thành và Thiên Âm thành nhường cho Hỏa Lang tộc?


Sau lưng Liễu Thiên Kỳ rốt cuộc có cái gọi là đại gia tộc kia hay không? Ngoại công của hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?


Trước đó Lang Vương cũng từng nói bóng nói gió mà dò hỏi qua thân thế của Liễu Thiên Kỳ, nhưng đối phương giữ kín như bưng, vẫn luôn không muốn nói thêm về chuyện gia tộc. Chuyện này làm cho Lang Vương cũng không tiện hỏi nhiều, mà này thân thế Liễu Thiên Kỳ cũng trở thành một bí ẩn.


Hết chương 252.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 252: Kim Đan giết Nguyên Anh
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...