Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 247: Tiêu Tức Các


chương 247 Tiêu Tức Các 


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Nghe được nữ tu sói xám báo giá, Kiều Thụy trực tiếp rụt tay lại. Một trăm vạn, một trăm vạn hở? Một đóa Thú Hỏa mà thôi, thế mà muốn một trăm vạn linh thạch? Liệu có quá đắt đỏ rồi không?


"Quá… quá đắt đi?" Nhìn nữ tu sói xám, Kiều Thụy vẻ mặt thịt đau.


"Nếu khách quý cảm thấy Thú Hỏa giá cả cao thì có thể lựa chọn Hoa Hỏa, Hoa Hỏa cấp bốn chỉ cần 50 vạn linh thạch."


"50 vạn? Chỉ cần một nửa giá của Thú Hỏa sao?" Nghe thấy báo giá, Kiều Thụy chớp chớp mắt.


"Đúng vậy, Hoa Hỏa có cường độ lửa không bằng Thú Hỏa, cho nên giá cả là một nửa Thú Hỏa."


"Vậy, nếu không chúng ta mua một đóa hoa hỏa đi?" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy thấp giọng hỏi.


"Hoa Hỏa này là chuẩn bị cho những tu sĩ muốn làm Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư nhưng l lại không phải hệ hỏa. Quá mức nhu nhược không thích hợp với đệ, cứ lấy đóa kỳ lân hỏa kia đi, ta cảm thấy cái kia càng thích hợp với đệ." Tuy nói Liễu Thiên Kỳ không có linh nhãn bẩm sinh như Kiều Thụy, nhìn không ra mồi lửa tốt xấu, nhưng đem Thú Hỏa và Hoa Hỏa đặt chung, cường độ ngọn lửa và khí tức hoàn toàn không giống nhau. Hoa Hỏa quá mức nhu nhược, dù Tiểu Thụy có thể luyện hóa, chỉ sợ cũng chưa chắc có thể tăng lên sức chiến đấu của y, ngược lại Thú Hỏa càng làm cho Liễu Thiên Kỳ vừa lòng.


"Nhưng, chính là……" Nghĩ đến giá một trăm vạn, trái tim Kiều Thụy đều đang rỉ máu.


"Không thiếu 50 vạn linh thạch kia." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra một trăm vạn linh thạch, giao cho vị nữ tu sói xám kia.


"Khách quý, lồng sắt của chúng ta là chuyên môn dùng để đựng ngọn lửa, ngài phải giao nộp mười vạn linh thạch trước mới có thể để ngài cùng mang đi, nhưng ngài yên tâm, chờ ngài trả lồng sắt về, mười vạn linh thạch sẽ trả lại cho ngài. Mặt khác, chỗ chúng ta còn có Dung Hỏa dịch cao cấp, ba vạn linh thạch một lọ, có thể phụ trợ tu sĩ dung hợp mồi lửa."


"Được, ta đây lại lấy một lọ Dung Hỏa dịch." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, lại đưa ra 13 vạn linh thạch.



"Dạ." Nhận lấy linh thạch, nữ tu sói xám lấy ra một lọ Dung Hỏa dịch, đưa đến trước mặt Liễu Thiên Kỳ.


Liễu Thiên Kỳ lấy Dung Hỏa dịch, xách lên lồng sắt nhỏ có đóa mồi lửa Kỳ Lân, hắn thu hết hai thứ vào nhẫn không gian của mình. Sau đó, một hàng bốn người liền cùng nhau rời khỏi cửa hàng mồi lửa.


Liễu Thiên Kỳ nhìn ái nhân ủ rũ cụp đuôi, vẻ mặt thịt đau mà đi ra ngoài cửa hàng mồi lửa, hắn cười xoa xoa đầu nhỏ của y.


"Đừng như vậy, linh thạch tiêu thì tiêu thôi, không có gì ghê gớm. Thực lực tăng lên mới là quan trọng nhất."


"Dạ." Kiều Thụy gật gật đầu, vẫn hơi buồn bực nho nhỏ. 


Buổi trưa, Hỏa Viêm mời khách, mọi người được nếm mỹ thực đặc sắc nhất của Hỏa Lang tộc - Phong Linh Dương nướng than.


Phong Linh Dương là một loại yêu thú cấp ba, chất thịt vô cùng tươi ngon, hơn nữa do Linh Trù Sư của Lang tộc chế tác, càng tăng mạnh thêm giá trị của Phong Linh Dương. Cho nên, dần dà, món Phong Linh Dương nướng than này cũng trở thành mỹ thực độc nhất vô nhị của Hỏa Lang tộc.


Sau khi ăn cơm trưa, Hỏa Viêm lại mang theo mọi người đi dạo thành đông. Bốn người cũng không có gì cần mua, chỉ là đi dạo ở phường thị, làm quen một chút phong thổ của Hỏa Lang tộc. 


Buổi tối, bốn người du ngoạn suốt một ngày bèn dẹp đường hồi phủ.


Trong phòng Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.


Kiều Thụy ngồi trên giường, hiếm lạ mà ôm lồng sắt, dùng ngón tay trêu đùa mồi lửa kỳ lân trong lồng sắt. 


"Thích sao?" Liễu Thiên Kỳ ôm chầm bả vai Kiều Thụy, cười hỏi.


"Ưm, thích. Ta cảm thấy, nếu ta có thể luyện hóa nó, thực lực của ta nhất định còn có thể tăng lên rất nhiều, hơn nữa, ta cảm thấy đóa Thú Hỏa này có thể giúp ta chiến đấu, giống như đại quái vật hỏa diễm trước đó Tô Lăng Phong huyễn hóa ra kia vậy, có thể chiến đấu."


"Phải không?" Nghe được ái nhân nói cái này, Liễu Thiên Kỳ cười.



"Vậy ngày mai đệ liền bế quan đi, luyện hóa tiểu kỳ lân này trước."


"Nếu không, chúng ta cùng nhau bế quan, Thủy Chi Tâm của huynh không phải cũng cần luyện hóa sao?" Kiều Thụy cảm thấy y có thể cùng ái nhân bế quan.


"Không, đệ bế quan trước, Hỏa Lang tộc có hơi thở ngọn lửa rất nồng đậm, nơi này rất thích hợp cho đệ tu luyện, hơn nữa trong tay đệ còn có mồi lửa. Nếu đệ bế quan, nhất định sẽ được lợi rất nhiều. Ta thì còn có chuyện khác phải làm."


"Thiên Kỳ, huynh muốn làm gì?" Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy khó hiểu hỏi.


"Hôm nay ở phố đông bên kia, ta thấy được một cửa hàng chuyên môn bán tin tức. Ta muốn đi hỏi thăm một chút tin tức của phụ thân và An thúc. Nếu phụ thân và An thúc ở Bích Thủy Tông bên kia bình an không có việc gì, như vậy chúng ta cũng có thể ở Hỏa Lang tộc lâu thêm một đoạn thời gian, để đệ có càng nhiều thời gian sung túc tu luyện." Kỳ thật ngoại trừ tin tức về Bích Thủy Tông bên kia, Liễu Thiên Kỳ còn định âm thầm hỏi thăm một ít tin tức về Luyện Khí thành.


"Ồ, cũng phải." Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.


"Cho nên, đệ cứ bế quan trước, chờ ta hỏi thăm tin tức xong rồi, ta lại bế quan cũng không muộn."


"Vậy được rồi."


Nhìn thầy ái nhân gật đầu, Liễu Thiên Kỳ cười hôn hôn cái trán của y.


Ngày hôm sau, Hỏa Viêm hỗ trợ Kiều Thụy sắp xếp một phòng tu luyện. Kiều Thụy chính thức bế quan. Mà Liễu Thiên Kỳ lại một mình một người rời khỏi cung điện Hỏa Lang tộc.


Đi khỏi cung điện, bước chân Liễu Thiên Kỳ hơi hơi dừng một chút. Bởi vì hắn mẫn cảm nhận thấy được có hai luồng linh hồn lực giấu trong chỗ tối, đi theo hắn rời vương cung.


Mũi chân vừa chuyển, Liễu Thiên Kỳ đi vào một ngõ nhỏ chết. Hắn quay đầu nhìn về sau lưng, sau lưng vẫn không có một bóng người.


"Thỉnh hai vị tiền bối hiện thân gặp mặt." Liễu Thiên Kỳ tất cung tất kính mà nói với hư không.


Nghe vậy, hai người Thanh Phong và Thanh Trúc xuất hiện trước mặt Liễu Thiên Kỳ.



"Liễu sư điệt không cần chú ý, chúng ta là phụng mệnh của bệ hạ, bảo hộ ngươi và Kiều sư điệt ở ta Hỏa Lang thành an toàn, cũng không có ác ý." Thanh Phong đúng sự thật bẩm báo.


"Ồ? Thì ra là thế, Thiên Kỳ đa tạ bệ hạ hậu ái, vất vả hai vị tiền bối."


"Liễu sư điệt không cần đa lễ, chúng ta cũng chỉ có thể bảo vệ ngươi bên trong Hỏa Lang thành. Cho nên khoảng thời gian gần đây, tốt nhất ngươi đừng ra khỏi thành, miễn cho bị kẻ thù tìm tới."


"Dạ, vãn bối minh bạch.", Liễu Thiên Kỳ gật đầu, tỏ vẻ minh bạch.


"Ừ." Thanh Phong cùng Thanh Trúc gật đầu, hai người lại một lần nữa giấu mình vào chỗ tối.


Liễu Thiên Kỳ đi ra khỏi hẻm nhỏ, hướng tới phố đông. Nghĩ thầm: Lang Vương sẽ phái người bảo hộ chính mình, hẳn là lo lắng Luyện Khí thành bên kia lại đây trả thù đi?


Đi vào Tiêu Tức Các, Liễu Thiên Kỳ dựa theo nữ tu Thanh Lang chỉ dẫn, trước tiên mang lên mặt nạ phòng ngừa thí nghiệm linh lực, sau đó được một vị nữ tu Thanh Lang khác mang đi lên phòng tin tức ở lầu hai.


Đi vào trong phòng tin tức này, Liễu Thiên Kỳ hơi hơi sửng sốt một chút. Bởi vì nơi này hoàn toàn không giống như hắn tưởng. Liễu Thiên Kỳ vốn tưởng rằng cái gọi là Tiêu Tức Các này sẽ có rất nhiều hồ sơ rất nhiều kệ sách, nhưng kết quả nơi này lại có rất nhiều bàn ghế. Trên bàn bày giấy, bút mực văn phòng tứ bảo, rất nhiều khách nhân tới mua tin tức mang mặt nạ sẽ dùng giấy bút viết xuống tin tức mình muốn mua, sau đó đi đến vị trí dựa cửa sổ, giao cho quản sự Hỏa Lang.


Dựa cửa sổ bên kia có ba vị quản sự Hỏa Lang song song ngồi, nhìn không ra thực lực, nhưng Liễu Thiên Kỳ phỏng đoán, người có thể ở chỗ này làm quản sự thì thực lực chỉ sợ kém cỏi nhất cũng là cấp Hóa Thần.


Liễu Thiên Kỳ an an tĩnh tĩnh mà ngồi xuống. Hắn cũng cầm lấy bút, nghĩ nghĩ. Liễu Thiên Kỳ không có viết tên của phụ thân và An thúc, mà là trực tiếp viết tên Vương Tấn. Bởi vì so với tên Vương An Dương này, tên Vương Tấn càng vang dội, cũng càng dễ dàng điều tra.


Sau khi viết xong, Liễu Thiên Kỳ xếp tờ giấy lại, đi đến vị trí dựa cửa sổ giao cho một vị quản sự Hỏa Lang trong đó.


Tu sĩ Hỏa Lang nhận lấy tờ giấy nhìn nhìn. Sau đó, tờ giấy trong tay hắn liền trực tiếp bị ngọn lửa đốt thành tro bụi.


"Ba vạn linh thạch, khách quý muốn mua chứ?" Nhìn Liễu Thiên Kỳ, đối phương nghiêm túc hỏi.


"Muốn." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, lấy ra ba vạn linh thạch giao cho đối phương.



"Đa tạ." Liễu Thiên Kỳ tiếp nhận lấy, nhẹ giọng nói lời cảm tạ, thu đồ vật xong liền xoay người rời đi.


Trở lại cung điện của Hỏa Viêm, Liễu Thiên Kỳ đi vào phòng mình, trực tiếp thiết hạ kết giới trên cửa. Rồi sau đó hắn mới lấy quyển trục ra, cẩn thận mà nhìn lên.


Nửa phần trước của quyển trục viết chính là lịch sử trưởng thành của Vương Tấn, như là cái gì 13 tuổi tiến vào Thiên Hải Tông, 24 tuổi bái ai ai ai đó làm sư, cùng với đi qua bí cảnh gì, được đến cơ duyên gì vân vân. Đối với này đó, Liễu Thiên Kỳ không có hứng thú, trực tiếp xem xét nửa phần sau.


Nửa phần sau viết chính là chuyện nhà của Vương Tấn, bao gồm lấy bao nhiêu vị lão bà, nạp bao nhiêu vị tiểu thiếp, sinh mấy nhi tử…. Đều có ghi lại rất kỹ càng tỉ mỉ.


Tuy Vương Tấn cưới nhiều vợ, nhưng con nối dõi lại không nhiều lắm, hắn tổng cộng có ba nhi tử. Đại nhi tử 12 tuổi đã ngã xuống. Con thứ ba vừa mới sinh ra không lâu cũng chết non. Cho nên, duy nhất sống được khỏe mạnh là con thứ hai của hắn — Vương An Dương.


Trong quyển trục nói, mẫu phụ của Vương An Dương là một vị song nhi, là do gia tộc đưa cho Vương Tấn. Vương Tấn cũng không quá thích y, số lần viên phòng với y cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay, nhưng không nghĩ đến người này lại mang thai, hơn nữa còn sinh hạ một song nhi là Vương An Dương.


Bởi vì Vương An Dương là nhi tử thứ hai của Vương Tấn, lại là song nhi, nên lúc sinh hạ ra cũng không được Vương Tấn xem trong mắt, khi đó, Vương Tấn càng thích đại ca Vương An Tuấn, lớn hơn Vương An Dương mười tuổi. 


Vương An Tuấn là do chính thê của Vương Tấn sinh ra, cho nên đại nhi tử này vừa ra sinh ra đã được ký thác kỳ vọng cao, có điều đáng tiếc, 12 tuổi liền ngoài ý muốn chết mất. Sau khi Vương An Tuấn chết, Vương Tấn bắt đầu thích nhị nhi tử Vương An Dương này. Nhưng cũng bởi vậy nên phụ tử Vương An Dương bị chính thê ghen ghét. Chính thê chẳng những trộm hạ độc Vương An Dương, tắc nghẽn linh mạch của y, lẫn lộn huyết mạch, lại còn bịa đặt bằng chứng mẫu phụ Vương An Dương tư thông với người khác, còn nói Vương An Dương cũng không phải con ruột của Vương Tấn. Chọc đến Vương Tấn giận tím mặt, trực tiếp phế đi linh căn của mẫu phụ Vương An Dương, đuổi phụ tử hai người ra khỏi gia môn, khiến hai phụ tử lưu lạc đến Vân Châu.


Sau đó, một tiểu thiếp khác của Vương Tấn sinh hạ con thứ ba của Vương Tấn - Vương An Thắng, kết quả cũng bị chính thê độc sát mất. Nhưng lúc này đây, chính thê lại bị Vương Tấn bắt được dấu vết. Lúc này, Vương Tấn mới biết hóa ra mẫu phụ Vương An Dương cũng là bị oan uổng, hóa ra Vương An Dương cũng là thân sinh cốt nhục của mình.


Sau khi biết được toàn bộ chân tướng, tâm tính Vương Tấn đại biến, giết chính thê, cũng dẹp bỏ tất cả các phòng tiểu thiếp. Hắn tự mình đi đến Vân Châu tìm con thứ hai Vương An Dương của mình.


Vương Tấn đi đến Vân Châu 50 năm, rốt cuộc đã tìm được con thứ hai Vương An Dương, đem Vương An Dương cùng bạn lữ y Liễu Hà mang về Bích Thủy Tông.


Mười năm sau, Vương Tấn tổ chức đại điển đạo lữ cho Vương An Dương cùng Liễu Hà, mở tiệc chiêu đãi bạn tốt các lộ tham gia đại điển. Cùng năm tháng 12, Vương An Dương sinh hạ một con trai, đặt tên là Liễu Thiên Tứ.


Vào lúc Liễu Thiên Tứ đủ tháng, Vương Tấn vì cháu ngoại đãi tiệc rượu đầy tháng, khắp chốn mừng vui.


Nhìn đến đây, Liễu Thiên Kỳ không khỏi cong cong khóe miệng. "Hóa ra phụ thân cùng An thúc đã chính thức tổ chức đại điển đạo lữ, An thúc còn sinh cho ta một nhị đệ. Xem ra, Vương Tấn đối xử với bọn họ vẫn rất tốt." Có tin tức của phụ thân cùng An thúc, biết bọn họ sống rất tốt, ở chung cùng Vương Tấn cũng không tồi, trái tim treo lơ lửng của Liễu Thiên Kỳ cuối cùng cũng an ổn xuống.


Hết chương 247.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 247: Tiêu Tức Các
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...