Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 237: Song Thạch thành


chương 237 Song Thạch thành 


Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits). 


Hai tháng sau...


Liên tiếp luyện hóa tam món linh bảo hệ hỏa, Kiều Thụy cảm thấy thực lực của mình so với trước kia càng thêm củng cố, ngưng thật hơn rất nhiều. Y cong cong khóe miệng, xuống giường, thật cẩn thận mà lấy ra Triệu Hoán Họa lớn bằng bàn tay trong lồng ngực ra, nhẹ nhàng v**t v*. Nghĩ thầm: trước kia mình dùng ba tháng mới luyện hóa bình Quỳnh Tương ngọc dịch kia, cũng không biết Thiên Kỳ yêu cầu bao lâu mới có thể luyện hóa bình Quỳnh Tương ngọc dịch của huynh ấy.


Nhìn chằm chằm Triệu Hoán Họa trong tay rất lâu sau đó, Kiều Thụy lại cẩn thận bỏ tranh vào trong lồng ngực của mình, đặt ở vị trí kề sát ngực. Đây chính là Thiên Kỳ của y, y nhất định phải bảo vệ đối phương thật tốt.


Sau khi thu lại Triệu Hoán Họa, Kiều Thụy mới cất bước rời khỏi phòng này.


Trong phòng khách, Hỏa Viêm cùng Băng Ngọc đang ngồi ở nơi đó nói chuyện phiếm, trông thấy Kiều Thụy xuất quan, hai người vui sướng không thôi.


"Kiều sư huynh, ngươi xuất quan rồi sao?" Thấy người tới, Hỏa Viêm cùng Băng Ngọc đều cười đứng dậy.


"Ừ, xuất quan rồi!" Kiều Thụy gật đầu, đi tới bên người hai người, ngồi xuống.


"Đang xem bản đồ à?" Liếc thấy trên bàn đang trải địa đồ, Kiều Thụy không khỏi chớp chớp mắt.


"Đúng vậy, chúng ta đã bay được hai tháng, lại thêm mười ngày là có thể tới Song Thạch thành." Nói đến cái này, Hỏa Viêm chỉ chỉ Song Thạch thành trên bản đồ.


"Song Thạch thành sao? Thành này tên kỳ quái ghê nhỉ?" Kiều Thụy chớp chớp mắt, cảm thấy tên của Song Thạch thành này cứ kỳ quái thế nào ấy.


"À, Kiều sư huynh có điều không biết rồi, Song Thạch thành này là thành thị thừa thãi thạch đá. Rất nhiều Luyện Khí Sư đều thích tới bên này mua sắm vật liệu đá dùng cho luyện khí, hơn nữa trừ vật liệu đá ra, một vài loại đá hiếm lạ cổ quái khác bên này cũng là cái gì cần có đều có hết. Cho nên, tòa thành này liền được gọi là Thạch, lại bởi vì thành chủ của tòa thành này cũng mang họ Thạch, cho nên được gọi là Song Thạch thành." Nhìn Kiều Thụy, Hỏa Viêm nghiêm túc mà giải thích.


"Đá gì cũng có sao? Vậy nhất định là một nơi tốt rồi!" Có lẽ có thể nhìn xem có khối đá nào thích hợp chính mình và Thiên Kỳ sử dụng hay không, có thể mua nhiều một chút.



"Đúng vậy, ta cùng Ngọc Nhi cũng đang nói cái này đây. Ta tính toán đi Song Thạch thành du ngoạn mấy ngày rồi mới trở lại Lang tộc, Kiều sư huynh cảm thấy thế nào?" Nhìn Kiều Thụy, Hỏa Viêm thật nghiêm túc mà trưng cầu ý kiến của đối phương.


"Được đoa, ta cũng muốn đi kiến thức một chút Song Thạch thành kia!" Kiều Thụy gật đầu, tất nhiên là sẽ không phản đối.


"Vậy Thiên Kỳ ca ca thì làm sao bây giờ? Huynh ấy còn đang bế quan sao?" Nhìn Kiều Thụy, Băng Ngọc tò mò hỏi.


"Yên tâm, huynh ấy ở trong pháp khí của ta, ta sẽ bảo hộ huynh ấy."


"Dạ." Nghe Kiều Thụy nói như vậy, Băng Ngọc mới an tâm lại.


"Nếu phải nói ấy à, Kiều sư huynh, pháp khí kia của ngươi quá tốt, còn có thể giấu người. Nếu ta cũng có thể có một kiện pháp khí như vậy thì tốt rồi." Nói đến cái này, Hỏa Viêm mang vẻ mặt hâm mộ.


"Này thì có gì đâu? Ngươi có thể tìm hai ca ca của ngươi, giúp ngươi luyện chế một kiện pháp khí có không gian độc lập được mà." Kiều Thụy nhún vai, không cho là đúng mà nói.


"Hầy, đâu ra dễ dàng như vậy chứ! Trước đó ta có truyền tin tức hỏi qua Tứ ca ta rồi, nhưng Tứ ca nói rằng muốn luyện chế một pháp khí có không gian độc lập, có thể ở bên trong tu luyện, vậy cần phải tìm được một loại vật liệu đá có mật độ không gian vô cùng lớn, gọi… gọi là gì ấy nhỉ—— à Ô Duyên thạch! Có nó mới được!" Nói đến đây, Hỏa Viêm khẽ thở dài một tiếng.


"Này có khó gì? Chúng ta có thể đi Song Thạch thành nhìn xem! Nói không chừng có thể mua được loại này vật liệu đá này thì sao?" Kiều Thụy nhún vai, tỏ vẻ không sao cả mà nói.


"Thật sự? Kiều sư huynh ngươi biết loại vật liệu đá này sao?" Hỏa Viêm chớp chớp mắt, không thể tin tưởng hỏi.


"Biết chứ. Nếu ta gặp được, ta sẽ bảo ngươi mua!" Đối với Kiều Thụy mà nói, không có linh bảo gì mà y không quen biết.


"Được được được, vậy phiền toái Kiều sư huynh!" Nghe thấy lời này, Hỏa Viêm vui mừng trong lòng.


"Tiểu tử này, sao còn khách khí với ta nữa!"


"Hì hì……" Nghe được Kiều Thụy nói, Hỏa Viêm ngượng ngùng mà cười.


"Nếu Kiều tiểu hữu nhận thức vật liệu đá, chẳng lẽ là Luyện Khí Sư?" Nhìn Kiều Thụy, Thanh Phong hồ nghi hỏi.



Thường thì chỉ có Luyện Khí Sư mới có thể phân biệt đủ loại vật liệu đá, người khác rất khó phân biệt.


"A, ta không phải Luyện Khí Sư. Chỉ là từng đi theo Luyện Khí Sư chạy chân mà thôi." Kiều Thụy vẫy vẫy tay, nói không phải.


Kiều Thụy nhấp nhấp môi, buồn bực phát hiện mình thế mà suýt chút nữa thì lòi đuôi. Phải biết rằng linh nhãn bẩm sinh chính là nghịch thiên. Nếu để cho người khác biết thì phiền toái to. Tuy nói Hỏa Viêm theo chân bọn họ một đường đi tới cũng coi như là sinh tử chi giao, nhưng tâm phòng người không thể không có nha! Thiên Kỳ chính là ngàn dặn vạn dò, bảo mình ngàn vạn đừng nói cho bất luận kẻ nào.


"Ồ, hóa ra là vậy." Thanh Phong gật đầu, cũng không nói cái gì nữa.


"Kiều sư huynh, nếu ngươi cảm thấy hứng thú với luyện khí, vậy ngươi có thể đến Hỏa Lang tộc bọn ta, bái Tứ ca cùng Ngũ ca của ta làm sư nè. Bọn họ là Luyện Khí Sư lợi hại nhất Hỏa Lang tộc bọn ta luôn."


"Ha ha ha, đa tạ hảo ý của ngươi. Ta không có thiên phú luyện khí gì, ta là thuần võ tu!" Kiều Thụy nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ mà nói.


Kỳ thật thời trẻ, lúc ở học viện Thánh Đô, Kiều Thụy cũng nghĩ tới học luyện đan và luyện khí. Dù sao y cũng là hệ hỏa kia mà, học luyện đan hoặc học luyện khí đều tương đối thích hợp cả. Cho nên, y bèn cùng Đổng Phong học một tháng luyện đan, sau đó lại cùng Mộng Phỉ học một tháng luyện khí. Nhưng mà, sự thật lại chứng minh, y không những không có thiên phú vẽ phù, đồng thời cũng không có thiên phú luyện đan cùng luyện khí. Cho nên y cũng chỉ đành từ bỏ thôi.


"Là vậy sao." Hỏa Viêm gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ.


Tuy nói tu sĩ hệ hỏa thích hợp làm Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư, nhưng cũng không phải tất cả tu sĩ hệ hỏa đều có thiên phú luyện đan cùng luyện khí. Cho nên, có vài tu sĩ hệ hỏa bởi vì không có thiên phú cũng chỉ có thể làm võ tu hoặc là kiếm tu. Mà Kiều sư huynh nói như vậy, cũng đã nói rằng y là thuộc loại không có thiên phú rồi.


Mười ngày sau, Song Thạch thành.


Song Thạch thành là một thành thị lấy đá thạch nổi tiếng, nên nơi này mỗi một ngôi nhà đều dùng đá xây dựng. Phường thị bên này, đại lộ cũng thuần một sắc xanh, đều dùng Thanh Điền thạch xanh biếc trải nên.


Cửa hàng dọc hai bên đường phố cũng đều dùng đủ loại đá hiếm lạ cổ quái xây dựng thành. Những ngôi nhà này tuy rằng sử dụng tài liệu đều không giống nhau, nhưng vẫn san sát nối tiếp nhau, sắp hàng chỉnh tề mười phần.


Cửa hiệu mặt tiền trong thành phần lớn đều bán vật liệu đá, đặc sản của Song Thạch thành, chỉ có một bộ phận cực nhỏ là đang bán một ít hàng hóa ngoại tộc.


Kiều Thụy đi trên đường, đôi mắt vẫn luôn đảo qua hàng hóa hai bên sạp và trong cửa hàng, mà Hỏa Viêm lại vẫn luôn đi theo phía sau Kiều Thụy.


"Kiều sư huynh, nơi này rất nhiều đá thạch đó, ngươi phải giúp ta cẩn thận chọn lựa nha!" Hỏa Viêm không nhận thức vật liệu đá, cho nên chỉ có thể nhờ vào Kiều Thụy.



"Dạ." Hỏa Viêm liên tục gật đầu, theo sát Kiều Thụy, chờ đối phương giúp chọn lựa đá thạch.


Đi tới một hồi, Băng Ngọc bỗng nhiên dừng bước chân lại, duỗi tay kéo kéo ống tay áo Hỏa Viêm. "Hỏa Viêm ca ca!"


"Làm sao vậy Ngọc Nhi?" Hỏa Viêm nghiêng đầu, nghi hoặc mà nhìn về phía tiểu nữ hài bên cạnh. 


"Hỏa Viêm ca ca, ta cảm thấy khối đá kia rất đặc biệt. Ngươi giúp ta mua lại đi, khi về ta xin linh thạch của phụ vương trả lại cho ngươi, được không?" Nhìn Hỏa Viêm, Băng Ngọc nghiêm túc hỏi.


"Được, không thành vấn đề!" Nói rồi, Hỏa Viêm liền mang theo Băng Ngọc cùng nhau vào một cửa hàng.


Kiều Thụy đứng một bên, nhìn nhìn tiểu nha đầu lựa chọn đá, y không khỏi nhướng mày. Khối đá kia bao vây lấy một quả cầu băng màu lam. Xem ra, tiểu nha đầu Băng Ngọc này đã cảm giác được thứ trong đó.


Hỏa Viêm tiêu mười lăm vạn linh thạch giúp Băng Ngọc mua khối đá Băng Ngọc coi trọng kia. Tám người tiếp tục đi về phía trước.


Tại con phố này dạo qua một vòng, Kiều Thụy mua vài khối đá linh tinh vụn vặt, nhưng Ô Duyên thạch mà Hỏa Viêm muốn vẫn chưa tìm được.


Lại xoay thêm hai con phố, vẫn không có tìm được đá Hỏa Viêm muốn, chuyện này làm Hỏa Viêm không khỏi có chút úc buồn.


"Đi thôi, chúng ta đi tửu lầu ăn cơm trưa trước, ăn xong rồi chúng ta lại đi phố tây tìm xem xem có thể tìm được đá ngươi muốn hay không." Kiều Thụy mở miệng, đề nghị đi ăn cơm trưa.


"Được rồi." Hỏa Viêm cùng Băng Ngọc gật đầu, đều không có ý kiến.


Ở trong thành tìm một tửu lầu lớn nhất, Kiều Thụy, Hỏa Viêm cùng Băng Ngọc ba người một bàn, Thanh Phong và bốn thủ hạ một bàn. Hỏa Viêm gọi hai bàn thức ăn, tám người cùng nhau ăn lên.


Tửu lầu này không hổ là tửu lầu lớn nhất Song Thạch, chẳng những tiểu nhị nhiệt tình chu đáo, ngay cả lên đồ ăn cũng đều lên đặc biệt nhanh. Vừa mới gọi xong đồ ăn, không bao lâu, một bàn đồ ăn liền được bưng lên đầy đủ hết.


Nhìn một bàn lớn mỹ vị, Kiều Thụy ăn uống mở rộng ra, Hỏa Viêm và Băng Ngọc cũng đều động đũa.


Vào lúc Kiều Thụy bọn họ bên này đang ăn uống thỏa thích, đột nhiên, tửu lầu xôn xao một trận. Hai nữ một nam đi vào tửu lầu, ngồi ở cái bàn nghiêng góc với bàn của Kiều Thụy bọn họ.



"Đó chính là cháu gái của Mộng đại sư, thành chủ Luyện Khí thành đó sao?"


"Đúng vậy, chính là nàng!"


"Đẹp quá, thật là đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương!"


"Đúng vậy, ai nói không phải đâu? Chẳng những luyện khí thuật cao, hơn nữa người cũng lớn lên đẹp. Thật là tài mạo song toàn!"


"Không nghĩ tới mỹ nhân tuyệt sắc như vậy lại cùng cháu gái thành chủ Đan thành cùng gả cho một nam nhân, thật là đáng tiếc!"


"Hả? Cháu gái của hai thành chủ đều gả cho cùng một người? Vậy vị đạo hữu này thật đúng là diễm phúc vô biên rồi!"


"Ai nói không phải chứ? Nghe nói, người nọ là kiếm tu Thiên Hải Tông. Trước tiên cưới cháu gái thành chủ Đan thành Tô Lăng Tuyết, một tháng trước lại cưới vị Mộng đại tiểu thư này của Luyện Khí thành, hưởng phúc Tề nhân*."


(*Tề nhân chi phúc: hưởng phúc của người chồng nhiều vợ. Xuất từ điển tích về Tề nhân, sau này được hiểu nhiều theo nghĩa người chồng nhiều vợ)


"Đúng vậy, đúng vậy!"


Nghe mọi người nghị luận, Hỏa Viêm tò mò mà nhìn sang bàn nghiêng góc đối diện kia. Ánh mắt xoay cậu trên người một nam hai nữ nọ.


"Hóa ra là cháu gái Mộng lão đầu và cháu gái Tô lão đầu nha!"


"Ngươi biết sao?" Kiều Thụy liếc mắt nhìn Hỏa Viêm một cái, tò mò hỏi.


"Dạ, trước kia trong yến hội từng nhìn thấy rồi. Mộng Vô Ngân là cháu gái thành chủ Luyện Khí thành, Tô Lăng Tuyết là cháu gái thành chủ Đan thành. Còn nam tu đi cùng bọn họ thì ta không biết, hẳn là phu quân của hai người họ."


"Ờ." Kiều Thụy nhàn nhạt lên tiếng, ngẩng đầu nhìn qua bàn đó, phát hiện bên kia quả nhiên có hai nữ tu Nhân tộc mỹ mạo, hai người này cũng như mình, đều là tu vi Kim Đan đại viên mãn. Mà bên người hai nữ tu này còn có một nam tu áo lam đang ngồi. Khi ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Kiều Thụy dừng trên mặt nam tu kia, đối phương hình như có cảm giác, cũng nâng mắt lên, nhìn về phía Kiều Thụy bên này.


"Là gã!" Sau khi thấy dung mạo đối phương, Kiều Thụy buồn bực mà nhướng mắt, y cúi đầu hung hăng gặm cái giò dê trong tay.


Hết chương 237.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 237: Song Thạch thành
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...