Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 223: Thiếu nữ Băng Điệp


chương 223 Thiếu nữ Băng Điệp


Sau khi rời phủ thành chủ, Liễu Thiên Kỳ cùng Hỏa Viêm liền trực tiếp ra khỏi thành.


Ngồi trên lưng Kim Đầu Điểu, Hỏa Viêm sờ sờ mặt mình, cảm giác thực lực trên người mình chậm rãi thay đổi, dung mạo cũng khôi phục nguyên dạng, Hỏa Viêm nhịn không được thở dài liên tục. "Hầy, nếu ta là Hóa Thần thì tốt biết bao nhiêu!"


"Không cần sốt ruột, lại hơn trăm năm, ngươi cũng sẽ trở thành Hóa Thần." Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng nói, hắn cũng đã khôi phục dung mạo.


"Nói dễ hơn làm. Ngươi cũng không biết, đại ca ta năm nay hơn tám trăm tuổi vẫn mới Hóa Thần trung kỳ mà thôi. Còn có nhị ta, nhị tỷ năm nay đều hơn bảy trăm tuổi, cũng bất quá Hóa Thần sơ kỳ thôi. Nếu ta muốn thành vì Hóa Thần, nhanh nhất chỉ sợ cũng phải mất 500 năm luôn!" Nói đến chuyện này, Hỏa Viêm vẻ mặt buồn bực.


"Chuyện tu luyện, một bước một dấu chân cũng rất tốt. Thực lực thăng cấp quá nhanh, ngược lại sẽ vô pháp ổn định."


"Cũng phải." Đối với chuyện này, Hỏa Viêm cũng rất tán đồng. "Đúng rồi Liễu sư huynh, ngươi làm sao biến mình thành Hỏa Lang tộc vậy? Sao sau khi ngươi dịch dung, cả ta cũng không ngửi được hơi thở nhân loại trên người ngươi thế?"


Chuyện này Hỏa Viêm cảm thấy rất thần kỳ, cũng rất kỳ quái. Bởi vì một nhân loại ngụy trang thành Lang tộc, kĩ càng đến đâu cũng nên có dấu vết để lại, chỉ là không biết Liễu sư huynh dùng biện pháp gì, thế mà Hỏa Lang như mình cũng đã lừa gạt được.


"Bởi vì ta bỏ thêm một giọt máu lang của ngươi vào trong Dịch Dung phù, nên trên người ta liền có hơi thở Hỏa Lang, làm người khác rất khó phân biệt ra được."


"Ồ? Máu của ta còn có tác dụng này sao?" Hỏa Viêm chớp chớp mắt, vẻ mặt khiếp sợ.


"Đương nhiên, máu của ngươi chính là bảo bối đấy." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ đưa qua hai quả Thất Thải quả. "Của ngươi!"


"Dạ, cảm ơn Liễu sư huynh!" Hỏa Viêm gật đầu nói tạ, cười tiếp nhận thu vào nhẫn không gian của mình.


"Còn có cái này." Liễu Thiên Kỳ lại đưa qua một lá Thu Nạp phù, lá phù này có một cân tiên thổ, hắn cũng đưa cho Hỏa Viêm làm thù lao.


"Dạ!" Hỏa Viêm gật đầu, vô cùng cao hứng mà tiếp nhận, thật cẩn thận mà thu lên.


Còn vòng cổ của Hỏa Viêm, trước khi đi phủ thành chủ, Liễu Thiên Kỳ cũng đã trả cho nó. Nên bây giờ, thù lao mà Liễu Thiên Kỳ hứa hẹn cho Hỏa Viêm có thể nói là đã đưa không ít cho đối phương.



"Liễu sư huynh, cây Hỏa Diễm Thảo cấp sáu kia của ngươi có thể bán cho ta không?" Nghĩ đến cây linh thảo ngàn năm kia, Hỏa Viêm không khỏi có chút tâm động.


"Cái kia là cấp sáu, ngươi lại dùng không được." Nhìn Hỏa Viêm muốn mua linh thảo của mình, Liễu Thiên Kỳ vẻ mặt hoang mang.


Hỏa Diễm Thảo tuy tốt, nhưng đó dù sao cũng là linh bảo cấp sáu, tương đối thích hợp tu sĩ Hóa Thần kỳ sử dụng. Bây giờ mặc kệ là Tiểu Thụy cấp bốn hay là Hỏa Viêm cấp bốn đều không thích hợp sử dụng cây linh thảo này.


"Ta đương nhiên không dùng được. Nhưng ta muốn đưa cho mẫu hậu. Mẫu hậu là Hóa Thần hậu kỳ, mẹ dùng linh thảo này rất thích hợp. Thế nào, bán cho ta đi?" Lôi kéo góc áo Liễu Thiên Kỳ, Hỏa Viêm nhẹ giọng khẩn cầu.


"Được, để ta suy xét lại. Chờ ta nghĩ kỹ giá cả rồi, ta lại báo cho ngươi." linh thảo cấp sáu Tiểu Thụy không dùng được, đặt trong tay cũng chỉ có thể gây hoạ, chi bằng bán cho Hỏa Viêm, kiếm lấy một ít linh bảo và đan dược hắn và Tiểu Thụy có thể dùng được càng thích hợp hơn.


"Được, được, bao nhiêu linh thạch đều không thành vấn đề!" Hỏa Viêm gật đầu lia lịa, cười nói.


Sau khi rời Mộc Linh thành, Liễu Thiên Kỳ cùng Hỏa Viêm liền một đường hướng nam, ban ngày lên đường, buổi tối nghỉ ngơi,


Mỗi một ngày đều đang liều mạng lên đường.


Một tháng sau, Liễu Thiên Kỳ và Hỏa Viêm đi tới dưới chân một ngọn núi hoang nghỉ ngơi.


"Liễu sư huynh, chúng ta đây mệt chết mệt sống cũng chạy suốt một tháng rồi, ngươi xem có phải nên tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi một chút không? Nếu không, chúng ta ngồi tàu bay của ta đi, ngươi hiện tại không phải có linh thạch rồi sao?" Ngồi trong vòng phòng hộ, Hỏa Viêm một bên ăn cá nướng, một bên oán giận. 


"Ngươi làm gì nói nhảm nhiều vậy, có Kim Đầu Điểu không bảo chính ngươi tự bay đã rất không tệ rồi." Liếc mắt nhìn đối phương một cái, Liễu Thiên Kỳ theo lý thường mà đáp.


"Nhưng mà lên đường như vậy mệt lắm á!" Nhắc đến chuyện này, Hỏa Viêm rất buồn bực.


"Một mảnh này, không phải yêu thú sơn thì chính là núi hoang, cũng không có địa phương nào có thể nghỉ ngơi. Chúng ta nắm chặt thời gian lên đường, để tránh gặp phải nguy hiểm. Chờ tới tòa đại thành tiếp theo, chúng ta lại tìm một khách đ**m vào ở, nghỉ ngơi đàng hoàng cũng không muộn."


"Dạ, biết rồi." Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói như vậy, Hỏa Viêm gật đầu.


Hai người ngồi ở bên này đang ở nhàn nhã mà nướng cá, đột nhiên, một cô bé khoảng 11-12 tuổi từ xa chạy đến bên này.


"Hai vị đại ca ca, cứu ta! Có người muốn bắt ta!" Tiểu nữ hài chạy vào bên này, cô bé một thân bạch y, đầy đầu tóc bạc, nôn nóng mà cầu cứu.



"Kẻ nào? Đáng giận như vậy, cả một cô bé cũng không buông tha!" Nhìn tiểu nữ hài đáng thương vô cùng đứng ngoài vòng phòng hộ, Hỏa Viêm lòng đầy căm phẫn mà từ trên mặt đất đứng lên. Nó muốn đi ra ngoài nhưng không được, quay đầu nhìn lại, nó phát hiện Liễu Thiên Kỳ không nhúc nhích.


"Liễu sư huynh?" Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Hỏa Viêm nhẹ giọng mở miệng.


"Tu sĩ có duyên pháp của mình, chuyện  không quan hệ với chúng ta, chúng ta không cần phải nhúng tay." Bình tĩnh mà nhìn đối phương, Liễu Thiên Kỳ sắc mặt như thường mà nói, không hề có ý định muốn hỗ trợ.


"Này……" Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói như vậy, Hỏa Viêm buồn bực không thôi. Đột nhiên nghĩ tới trước đó, nó cứu nha đầu họ Nhạc kia, kết quả lại bị nha đầu kia ném qua cho yêu thú ăn. Đúng vậy, có vài thời điểm đích xác không thể quá thiện tâm.


Vào thời điểm Hỏa Viêm do dự, không biết có nên lao ra cứu người hay không, có ba nam tu đã truy đuổi lại đây.


Liếc thấy người tới, Liễu Thiên Kỳ ngẩng đầu nhìn một chút. Ba nam tu này đều là Nhân tộc, hai người là Kim Đan trung kỳ, một người là Kim Đan hậu kỳ, thực lực đều không yếu.


"A……" Liếc thấy người tới, tiểu nữ hài mặc áo trắng hơi kinh hãi.


"Nha đầu thúi, ngươi còn dám chạy! Theo bọn ta về!" Nam tu hắc y cầm đầu thấp giọng mắng mỏ, bước lên định kéo tiểu nữ hài kia, lại bị cô bé né tránh.


"Ta không muốn… ta không muốn theo các ngươi về đâu! Các ngươi đều là kẻ lừa đảo!" Nhìn người tới, tiểu nữ hài lớn tiếng phản bác.


"Nha đầu thúi, ngươi còn dám tranh luận! Ta thấy ngươi là tìm đánh!" Giọng nói rơi xuống, tu sĩ dẫn đầu giơ tay giáng xuống một cái tát.


"A!" tiểu nữ hài bị tát vào miệng, khuôn mặt trực tiếp sưng lên. Khóe miệng cũng chảy ra máu theo, một đôi mắt to đáng yêu chứa đầy nước mắt ấm ức.


"Lão Tam, Lão Ngũ, mang nó đi!" Nhìn thoáng qua hai người phía sau, người dẫn đầu bảo mang cô bé đi.


"Dạ!" Theo tiếng, hai người tiến lên bắt được cô bé đang muốn chạy trốn, vừa kéo vừa xả phải lôi người đi.


"Ta không đi! Ta không cùng các ngươi trở về! Các ngươi đều là kẻ lừa đảo, đã nói đưa ta đi Thiên Âm thành, nhưng mà các ngươi lừa hết linh mật của ta, còn muốn cầm tù ta nhưỡng mật cho các ngươi! Các ngươi căn bản chính là lừa đảo!"


"Nha đầu thúi, ngươi nói nhảm nhiều quá rồi đấy!" Nói rồi, nam tu cầm đầu giơ tay lại chuẩn bị tát một cái về phía miệng cô bé.


"Dừng tay!" Thật sự là nhìn không được, Hỏa Viêm hô to một tiếng, từ vòng phòng hộ trong đi ra ngoài



"Tiểu tử, chuyện này không quan hệ gì với ngươi, thức thời liền cút ngay cho ta!" Trừng mắt nhìn Hỏa Viêm lên trước, nam nhân cầm đầu lạnh giọng uy h**p.


"Các ngươi…. Ba đại nam nhân các ngươi bắt nạt một cô bé, các ngươi cũng không biết xấu hổ?" Nhìn nhìn tiểu nữ hài bị đánh khóe miệng rướm máu, mặt đều sưng lên, nước mắt lưng tròng, Hỏa Viêm cảm thấy đối phương rất đáng thương, cũng vô cùng đồng tình với cô bé.


"Tiểu tử, ta thấy ngươi là thiếu đánh rồi!" Nói rồi, nam th cầm đầu một quyền liền đập về phía Hỏa Viêm.


 "A!" Hỏa Viêm nghiêng đầu, vội vàng trốn tránh.


Cứ việc, bên này Hỏa Viêm và nam tu cầm đầu đã đánh nhau rồi, nhưng Liễu Thiên Kỳ ngồi trong vòng phòng hộ vẫn đang nướng cá như cũ, không có chút ý tứ muốn nhúng tay vào.


Nhìn Hỏa Viêm xúc động chạy ra cứu người như vậy, thật ra Liễu Thiên Kỳ cũng rất hoài nghi, tiểu tử Hỏa Viêm này tự tại một mình sinh sống 50 năm bên ngoài, tâm địa lại thiện lương như vậy, có thể sống tới ngày nay thật đúng là kỳ tích trong kỳ tích. Có lẽ, phải nói rằng cha mẹ, ca ca và tỷ tỷ Hỏa Viêm cho nó rất nhiều bảo bối phòng thân, nên nó mới có thể sống tới ngày nay chăng? Bằng không, Hỏa Viêm như vậy đã sớm chết rồi, lại còn tuyệt đối là chết ra sao cũng không biết!


Kim Đan sơ kỳ Hỏa Viêm nơi nào là đối thủ của tu sĩ Kim Đan hậu kỳ kia. Chỉ vài cái đã bị tu sĩ kia thẳng tiếp đánh tới, một con mắt bị đánh bầm đen, khóe miệng và trên mặt cũng đều bị đánh ra vết bầm xanh, ngay cả máu mũi cũng bị đánh ra luôn.


Nhìn Hỏa Viêm quỳ rạp trên mặt đất, bị đánh mặt mũi bầm dập bò không đứng dậy nổi, Liễu Thiên Kỳ vẫn không hề động đậy, cúi đầu gặm cá nướng của mình.


"A, đại ca ca, ngươi thế nào rồi?" Thấy Hỏa Viêm bị đánh nằm bệt xuống, tiểu nữ hài kinh hô ra tiếng.


"Không sao." Hỏa Viêm từ trên mặt đất bò dậy, khó chịu mà trừng về phía tu sĩ Kim Đan hậu kỳ kia.


"Hừ, thằng nhóc chết tiệt! Còn không cút đi! Ngươi không đi, ta trực tiếp làm thịt ngươi!"


Nghe được lời này, khóe miệng Hỏa Viêm giật giật. Nó ngẩng đầu lên thét dài một tiếng với trời cao, một mỹ thiếu niên áo đỏ lập tức hóa thân thành sói, hóa thành một con Hỏa Lang màu đỏ như lửa.


Nam tu cầm đầu híp mắt, nhìn Hỏa Viêm trước mắt cao tầm năm mét, một thân màu lông lửa đỏ, không có một sợi lông tạp, gã không khỏi nhướng nhướng mày.


"Lão Đại, gia hỏa này da lông không tồi nha, nếu lột da, hẳn là có thể bán được giá tốt đó!" 


"Đúng vậy Lão Đại!" Nhìn chằm chằm Hỏa Viêm mang một thân da sói, hai người mắt thèm mà nói.


"Ừm, tấm da này đích xác không kém." Tên đầu lĩnh kia gật đầu, sử dụng linh thuật liền hướng tới Hỏa Viêm công kích qua.



Nhìn thấy linh cầu hệ mộc của đối phương đánh lại đây, Hỏa Viêm vội vàng xoay người trốn tránh.


Liễu Thiên Kỳ nhìn Hỏa Viêm hóa thân hình thú và tu sĩ Kim Đan hậu kỳ kia đánh nhau, hắn nhấp nhấp môi.


Nhưng vẫn không cử động. 


Hỏa Viêm tránh thoát công kích linh thuật của đối phương, nó cũng phóng ra công kích của mình, từng quả cầu lửa từ miệng Hỏa Viêm nhổ ra, mãnh liệt phóng về phía đối phương.


"Hừ!" Khinh thường mà hừ lạnh một tiếng, bàn tay gã dẫn đầu vung lên, một cây cung và tên do dây mây biến ảo mà thành xuất hiện trong tay gã.


"Phạch phạch phạch……" Ba mũi tên liền kề b*n r*, cầu lửa của Hỏa Viêm nhất nhất bị đánh bại, không hề tổn thương đến đối phương.


"Grào grào……" Hỏa Viêm gầm lên, lại hộc ra một tấm lưới màu đỏ, bên trên mang theo ngọn lửa thiêu đốt tấn công qua đối phương.


"Phá!" Gã hét lớn một tiếng, huyễn hóa ra một thanh trường kiếm hệ mộc, trực tiếp chặt đứt hỏa võng của Hỏa Viêm.


"Grào grào……" Hỏa Viêm thả người nhào tới đối phương.


"Súc sinh đáng chết!" tu sĩ kia vội vàng trốn tránh, nắm kiếm trong tay bèn đâm tới Hỏa Viêm.


"Grào grào……" Chân trước bên trái Hỏa Viêm bị đâm bị thương, đau đến nó thẳng kêu gào.


"Hây!" Thủ lĩnh vũ động kiếm trong tay, lại một lần hướng tới Hỏa Viêm chém lại.


"Grào grào……" Hỏa Viêm thả người dựng lên, vội vàng trốn tránh đối phương công kích.


Hết chương 223.


-------°° °° -------


Lời của editor: Tác giả viết cảnh đánh nhau bình thường thì chết hay gì mà cứ thích thêm lời thoại trước hành động kiểu không cần thiết, như đoạn này nè, Hỏa Viêm cứ grào grào rồi hành động, rồi grào grào :)) 


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 223: Thiếu nữ Băng Điệp
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...