Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 220: Vấn Tiên Các


chương 220 Vấn Tiên Các 


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits. 


Thiên Hải Tông, trong phòng Tô Lăng Tuyết.


Xử lý linh thảo trên tay, nữ ba Tô Lăng Tuyết đang chuẩn bị luyện đan, bỗng nhiên không lý do đau lòng một trận, tựa như trái tim bị người ta hung hăng móc xuống một khối.


“Phụt……” Tô Lăng Tuyết phun ra một mồm máu to.


“Tuyết Nhi, nàng làm sao vậy?” Nhìn thấy ái nhân hộc máu, Lam Vũ Minh vội vàng chạy tới đỡ đối phương.


“Vũ Minh, ta... ngực ta đau quá, giống như bị người xẻo rớt một khối vậy, rất đau đớn!” Dựa vào trong lòng ngực nam nhân, Tô Lăng Tuyết ôm ngực, thống khổ mà nói.


“Hửm?” Nghe thấy lời này, Lam Vũ Minh không khỏi nhướng mày.


“Làm sao vậy?” Nhìn vẻ mặt nam nhân của mình cổ quái, Tô Lăng Tuyết vẻ mặt hoang mang.


“Kỳ thật, từ trước ta cũng từng có loại cảm giác này. Thật giống như, cứ như là có thứ gì bị người ta cướp đi mất vậy.”


“Đúng vậy, là loại cảm giác này, giống như… giống như có cái gì bị người cướp đi ấy!” Tô Lăng Tuyết gật đầu,cũng cảm thấy là cảm giác này.


Nhìn thấy Tô Lăng Tuyết gật đầu, Lam Vũ Minh liên tiếp nhíu mày. “Nàng sẽ có loại cảm giác này, có khả năng… có thể là bởi vì bị người ta cướp mất cơ duyên.”


“Bị người cướp đi cơ duyên? Huynh là nói, huynh đã từng bị người bị người khác cướp cơ duyên ư?” Nghi hoặc mà nhìn nam nhân của mình, Tô Lăng Tuyết khó hiểu hỏi.


“Ta cũng không quá khẳng định, nhưng ta cảm giác là như thế.”


“Nếu thật sự như theo như lời huynh, có lẽ, hôm nào chúng ta có thể đi Vấn Tiên Các hỏi một chút xem. Nhìn xem có thật sự bị người cướp đoạt cơ duyên hay không.” Cơ duyên là thiên chú định, nếu là bị người đoạt cơ duyên, đó là bị người sửa mệnh số, việc này không phải việc nhỏ.


“Vấn Tiên Các?” Nghe thấy chuyện này, Lam Vũ Minh không khỏi nhướng cao mày.


“Đúng vậy, đại sư huyền học ở Vấn Tiên Các bói toán phi thường linh nghiệm, không có gì là Vấn Tiên Các tính không được.” Đối với Vấn Tiên Các, Tô Lăng Tuyết tin tưởng không nghi ngờ, bởi vì gia gia liền sẽ thường xuyên đi Vấn Tiên Các, còn là bạn thân của Vô Trần đại sư trong Vấn Tiên Các nhiều năm!


“Được, chờ thương thế của nàng khỏi rồi,  ngày khác chúng ta đi Vấn Tiên Các một chuyến!” Lam Vũ Minh gật đầu, đáp ứng ái nhân đề nghị này.


Nửa tháng sau, Vấn Tiên Các



Lam Vũ Minh đi theo Tô Lăng Tuyết, lần đầu tiên đi vào trong Vấn Tiên Các được truyền vô cùng thần kỳ này.


“Sư phụ sáng nay bói toán, đã tính ra Tô thí chủ muốn tới bái phỏng, đang ở trong thiện phòng chờ Tô thí chủ.” Một tiểu hòa thượng cất bước đi ra, xuất hiện trước mặt hai người.


Nhìn thấy tiểu hòa thượng này, Lam Vũ Minh không khỏi nhướng mày. Tâm nói: Chẳng lẽ Vấn Tiên Các này llà chùa chiền hay gì, thế mà có hòa thượng?


“Làm phiền tiểu sư phó dẫn đường!” Tô Lăng Tuyết cúi đầu, khách khí mà nói.


“Hai vị đi cùng ta!” tiểu hòa thượng quay đầu, dẫn hai người đi tới hậu viện, dừng ngoài một gian thiện phòng.


“Ha ha ha, có bằng hữu từ phương xa tới vui vẻ vô cùng, Tô hiền chất, mời vào!” Lam Vũ Minh và Tô Lăng Tuyết mới vừa đi đến ngoài cửa phòng, bên trong liền truyền đến một tiếng cười sang sảng.


 “Vô Trần đại sư, vãn bối quấy rầy!” Tô Lăng Tuyết đẩy cửa phòng, mang theo Lam Vũ Minh cùng nhau đi vào trong thiện phòng của Vô Trần.


Trong thiện phòng của Vô Trần rất đơn giản, trên bàn thờ phụng tượng Phật mạ vàng, trên mặt đất bày tám bồ đoàn. Trong phòng không có bàn ghế, chỉ có một chiếc giường. Mà trên giường, đệm chăn cũng đều là vải dệt thập phần thô ráp chế tác mà thành, thoạt nhìn thập phần cổ xưa.


Giờ phút này, Vô Trần đang ngồi trên đệm hương bồ, một thân tăng bào, trên tay cầm lần tràng hạt, tựa hồ đang tụng kinh.


“Vô Trần đại sư!” Tô Lăng Tuyết cùng Lam Vũ Minh đi vào, cúi đầu hành lễ.


“Hai vị hiền chất, mời ngồi!” Vô Trần ngẩng đầu nhìn hai người, ý bảo hai người nhập tòa.


“Đa tạ đại sư!” Tô Lăng Tuyết cùng Lam Vũ Minh ngồi trên đệm hương bồ cạnh Vô Trần.


“Tô hiền chất lần này tới là muốn ta vì ngươi bói toán?” Nhìn Tô Lăng Tuyết, Vô Trần cười hỏi.


Chuyện Tô Lăng Tuyết muốn tới này, trước đó gia chủ Tô gia đã thông báo với ông, nên ông biết.


“A, là cái thế này, đại sư. Vị này chính là vị hôn phu của ta Lam Vũ Minh. Hắn nói, trước kia luôn có cảm giác ngực đau, cảm giác cứ như là bị người ta cướp đoạt cơ duyên, cho nên hôm nay ta dẫn huynh ấy tới, thỉnh đại sư tính một quẻ cho Vũ Minh.”


“Ồ?” Nghe vậy, Vô Trần nhìn về phía Lam Vũ Minh bên cạnh Tô Lăng Tuyết.


“Vô Trần đại sư!” Lam Vũ Minh cúi đầu, tất cung tất kính mà hành lễ.


“Được, một khi đã như vậy, ta đây liền tính cho vị Lam hiền chất này một quẻ!” Vô Trần lấy ra một cái mai rùa lớn bằng bàn tay và ba đồng tiền.


Đem đồng tiền từng cái từng cái bỏ vào trong mai rùa, Vô Trần nhìn về phía Lam Vũ Minh. “Thỉnh Lam hiền chất nói một chút sinh thần bát tự của ngươi!”


“Dạ.” Lam Vũ Minh gật đầu, báo ra sinh thần bát tự của mình.



Nhớ kỹ sinh thần bát tự của đối phương, Vô Trần đại sư nhắm lại hai mắt, trong miệng nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, đong đưa mai rùa trong tay lên.


“Cạch cạch cạch……” Mai rùa lắc lư chín vòng, ba đồng tiền rơi xuống mặt đất.


Vô Trần mở mắt ra, nhìn vị trí ba đồng tiền mà không khỏi nhướng mày. “Kỳ quái?” 


“Đại sư, thế nào?” Nhìn thấyVô Trần đại sư mang vẻ mặt nghi hoặc, Tô Lăng Tuyết lo lắng mà dò hỏi.


“Vị Lam hiền chất này vốn là mệnh cách đứng ngạo nghễ quần hùng, độc bá một phương. Trong số mạng có sáu phúc tinh phụ tá, cả đời trôi chảy. Chỉ là không biết vì cái gì, mệnh cách của Lam hiền chất bị người khác sửa lại.”


“Mệnh cách bị người khác sửa lại?” Nghe thấy lời này, Tô Lăng Tuyết kinh hãi.


“Đại sư có biết là việc làm của người phương nào không?” Nhìn Vô Trần, Lam Vũ Minh cũng nôn nóng mà dò hỏi ra tiếng.


“Không biết! Là số trời, ta vô pháp truy đến!” Vô Trần lắc đầu, nói không biết.


“Như vậy, nếu ta bị người khác sửa lại mệnh cách, ta sẽ như thế nào?” Lam Vũ Minh lại hỏi.


“Cái này thì khó mà nói. Nếu chỉ là bị cải biến một ít thì cũng bất đắc dĩ. Nhưng nếu bị thay đổi quá nhiều, chỉ sợ đối với ngươi thập phần bất lợi. Lại còn có khả năng, có người thay đổi mệnh cách ngươi, bá chiếm mệnh cách của ngươi. Như vậy, ngươi vô cùng có khả năng chết oan chết uổng!”


“Cái gì? Tại sao lại như vậy?” Nghe được lời này, sắc mặt Tô Lăng Tuyết đại biến.


“Vậy xin hỏi đại sư, có phương pháp phá giải hay không?”  Lam Vũ Minh nhíu mày, nhẹ giọng hỏi.


“Đúng vậy đại sư, có phương pháp gì có thể phá giải không ạ?” Nhìn Vô Trần, Tô Lăng Tuyết nôn nóng hỏi.


“Không có gì phá giải, phương pháp duy nhất tốt nhất chính là mau chóng tề tựu sáu phúc tinh. Chỉ cần sáu phúc tinh đều ở bên người Lam hiền chất, như vậy thì Lam hiền chất mới có thể bình an không có việc gì.”


“Vậy sáu phúc tinh là người nào?”


“Cụ thể là người nào bần tăng cũng không biết, nhưng bần tăng có thể nói một chút sinh thần bát tự của sáu người. Lam hiền chất tự mình đi tìm.” Nói rồi, Vô Trần nói ra sáu cái sinh thần bát tự. Lam Vũ Minh lấy giấy bút viết sáu cái sinh thần bát tự xuống. 


Nhìn tờ giấy trong tay này, Lam Vũ Minh nhíu chặt mày. Sau một lúc lâu cũng không nói gì.


“Ấn quẻ tượng tới xem, Lam hiền chất nay hẳn là đã gặp được bốn phúc tinh. Có hai phúc tinh còn chưa tề tựu.”


“Chỉ là…. chỉ là có hai người đã ngã xuống!” Nói đến đây, Lam Vũ Minh khẽ thở dài một tiếng.


“Hả?” Nghe vậy, Vô Trần hơi kinh hãi.



“Sinh thần bát tự đầu tiên này ta không biết là ai, nhưng thứ hai và thứ ba là của hai vị thê tử của ta ở Vân Châu, nhưng đáng tiếc, chúng ta đi một chuyến bí cảnh Hằng Dụ, hai vị phu nhân của ta đều đã ngã xuống. Mà phúc tinh thứ tư này là Tuyết Nhi.” Nói xong, Lam Vũ Minh nhìn thoáng qua Tô Lăng Tuyết bên cạnh.


“Phúc tinh ngã xuống? Khó trách mệnh cách của ngươi sẽ bị thay đổi.” Vô Trần khẽ gật đầu hiểu rõ.


“Vô Trần đại sư, vậy ý của ngài là, hai vị tỷ tỷ này không nên ngã xuống sao?” Nhìn Vô Trần, Tô Lăng Tuyết nghi hoặc hỏi.


“Tất nhiên là không nên ngã xuống. Bọn họ là phúc tinh của Lam hiền chất, các nàng ngã xuống sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến vận thế của Lam hiền chất. Hơn nữa, phúc tinh thứ hai và ba chủ công chiến, nếu mất hai phúc tinh này, năng lực đối địch ngày sau của Lam hiền chất sẽ suy giảm rất lớn.” Nói đến đây, Vô Trần khẽ thở dài một tiếng.


“Vị thê tử đầu tiên của ta tên là Liễu San, là một vị Phù Văn Sư kinh tài tuyệt diễm, mà vị thê tử thứ hai là Lâm Nhan Nhan, cũng là một vị Trận Pháp Sư kỳ tài, hai người đều là nữ tử hiếm có trên đời.” Nói đến việc này, Lam Vũ Minh than nhẹ ra tiếng.


Phù văn và trận pháp không phải đều là đại sát khí công kích hay sao! Hiện giờ hai vị thê tử ngã xuống, vậy không phải là mất đi chiến lực mạnh nhất sao?


“Vậy vị phúc tinh đầu tiên đâu? Vị phúc tinh đầu tiên chủ quản cơ duyên, người này có thể biết được chư bảo trong thiên hạ, ngươi nói ngươi luôn cảm giác được kỳ ngộ của mình bị người khác cướp đi, thường xuyên cảm thấy ngực đau, hộc máu. Nghĩ đến hẳn là có liên quan lớn lao với người này.”


“Này… Ta… ta cũng chưa gặp được người này.” Lam Vũ Minh lắc đầu, nói không gặp được.


“Không có khả năng, người này và ngươi ràng buộc sâu đậm, ngươi không có khả năng không gặp được hắn. Hơn nữa, theo quẻ hiện ra, ngươi hẳn là trước khi gặp được vị thê tử đầu tiên đã gặp được hắn. Hắn đối với ngươi phương tâm ám hứa*, phụ trợ ngươi tìm linh bảo.”


(*đơn phương hứa hẹn định ước, ý chỉ yêu đơn phương và dành hết cho đối phương, nhưng chỉ là một phía)


“Nhưng…. nhưng bên người ta thật sự không có người như vậy!”  Lam Vũ Minh lắc đầu, nói không có.


“Ngươi hãy suy nghĩ kĩ càng hơn một chút, hắn là phúc tinh đầu tiên của ngươi, cảm tình của ngươi đối với hắn không giống với những người khác. Hơn nữa các ngươi ràng buộc sâu đậm, thường xuyên sẽ không hẹn mà gặp. Hắn đối với ngươi cũng nên có cảm tình.


“Chuyện này……” Lam Vũ Minh cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, lại cũng không nghĩ tới phúc tinh đầu tiên này là ai.


“Người này chủ cơ duyên, nếu ngươi cảm thấy cơ duyên mất hết, như vậy vấn đề nhất định nằm ở đây, ngươi lỡ mất phúc tinh cơ duyên, lại thêm vào hai vị phu nhân ngã xuống, lúc này mới dẫn tới mệnh cách ngươi có biến!”


“Phúc tinh cơ duyên sẽ là ai chứ? Sẽ là ai?” Lam Vũ Minh cúi đầu suy nghĩ thật lâu, cũng không nghĩ đến là ai.


“Đại sư, phúc tinh đầu tiên này là nam hay nữ, tuổi bao lớn?” Nhìn Vô Trần, Tô Lăng Tuyết hỏi.


“Người này chưa đầy trăm tuổi, nam sinh nữ mệnh, là một người nam tử.”


“Nam tử? Vậy… vậy tại sao hắn lại thích Vũ Minh chứ?” Nhìn Vô Trần, Tô Lăng Tuyết vẻ mặt hoang mang. Nếu là nam tử, tại sao lại thích một nam nhân khác được?


“Đây là duyên pháp, hắn và Lam hiền chất có duyên phận này.”


“Nam sinh nữ mệnh? Nam sinh nữ mệnh? Chẳng lẽ... chẳng lẽ là song nhi?” Trong giây lát, Lam Vũ Minh nghĩ tới một người.



“Chuyện này bần tăng không biết.” Vô Trần lắc đầu, nói nhìn không ra tới.


“Vũ Minh, huynh đoán được là ai ư?” Nhìn bộ dáng ái nhân bừng tỉnh đại ngộ, Tô Lăng Tuyết nhẹ giọng hỏi.


“Ta nghĩ, ta biết phúc tinh đầu tiên là ai rồi!” Lam Vũ Minh gật đầu, nói mình đã biết.


“Vậy chúng ta đây đi tìm hắn ngay đi!” Nghe được nam nhân nói đã biết, Tô Lăng Tuyết vui mừng không thôi.


“Ta không biết hắn hiện tại ở đâu. Hơn nữa, hắn đã có bạn lữ, hắn cũng không thích ta.” Nói đến đây, mày Lam Vũ Minh nhíu lại càng chặt.


Lần đầu tiên gã nhìn thấy cây dù nát trong tay Kiều Thụy thì đã cảm thấy đó là cơ duyên của mình, chỉ là Kiều Thụy đã đưa cho Liễu Thiên Kỳ. Lần thứ hai, gã nhìn đến cái hộp trong tay Kiều Thụy cũng cảm thấy đó là cơ duyên của mình, đáng tiếc, Kiều Thụy vẫn là không cho gã. Sau đó, gã liên tiếp phun ra hai ngụm máu, cảm giác đau lòng khó nhịn, đó tất nhiên là bởi vì Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ khế ước hai món kia.


Sau đó nữa, trong bí cảnh Hằng Dụ, trận pháp kia cũng vô cùng có khả năng là Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bố trí. Mà đồ vật trên Kim Đỉnh cũng vô cùng có khả năng là bị hai người bọn họ đoạt được.


Còn có một lần ở Trường Ưu sơn, gã cũng là tận mắt nhìn thấy Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ xuất hiện. Sau khi gã rời đi không bao lâu, liền lại hộc máu, lại có cảm giác mất đi thứ gì. Kia nhất định là bởi vì Kiều Thụy lại tìm được bảo bối gì trên Trường Ưu sơn, nên gã mới có cảm giác như thế. Cho nên, phúc tinh đầu tiên của gã, phúc tinh cơ duyên nên nên là Kiều Thụy. Không sai, nhất định là Kiều Thụy.


Cho tới nay, gã đều cảm thấy Kiều Thụy hẳn nên thuộc về mình. Người này nên thuộc về mình. Y vốn chính là của mình!


“Sao có thể? Hắn là phúc tinh của ngươi, sao sẽ thích người khác được?” Nhìn nam nhân của mình, trên mặt Tô Lăng Tuyết tràn ngập nghi hoặc.


“Ta cũng không biết là xảy ra vấn đề gì, hắn chính là không thích ta, mỗi một lần chúng ta gặp mặt, hắn đều phi thường chán ghét ta, mặc dù ta trợ giúp hắn, cứu hắn, hắn cũng không cảm kích chút nào. Ở trong mắt hắn chỉ có bạn lữ của hắn, căn bản là không có ta!” Nói đến đây, Lam Vũ Minh có chút mất mát.


Nếu thật sự là Kiều Thụy, chỉ sợ mình phải tìm Kiều Thụy về, làm Kiều Thụy thích mình, tuyệt đối không phải chuyện gì dễ dàng. Trừ phi… trừ phi Liễu Thiên Kỳ chết, nếu không, Kiều Thụy không có khả năng thích mình!


“Chuyện này……” Nghe được nam nhân nói như vậy, Tô Lăng Tuyết liên tiếp nhíu mày.


“Đa tạ đại sư chỉ điểm bến mê. Vãn bối đã biết nên làm như thế nào!” Nhất định muốn giết Liễu Thiên Kỳ, đoạt lại Kiều Thụy vốn thuộc về ta. Nếu không, mệnh cách và cuộc đời của ta đều sẽ thay đổi.


“Ừm, biết thì tốt, nên nói bần tăng đều đã nói. Hôm nay một quẻ, duyên đã hết, Lam hiền chất ngày sau không cần lại đến Vấn Tiên Các tìm ta nữa!” Phật gia coi trọng duyên pháp, cho nên Vô Trần rất chú trọng duyên phận cùng mỗi một người.


“Dạ, vãn bối đã biết. Đa tạ đại sư!” Lam Vũ Minh gật đầu, để lại mười vạn linh thạch, mang theo Tô Lăng Tuyết cùng nhau rời thiện phòng của Vô Trần đại sư.


Hết chương 220.


----------------------------------------------


Lời của editor: bọn Lam Vũ Minh biết về Kiều Thụy rồi huhu ;-; 


Mà bói gì thần kì vậy huhu, bói xong còn không giảm thọ nữa chứ :)) 


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 220: Vấn Tiên Các
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...