Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 214: Hẹn ước trăm năm
chương 214Hẹn ước trăm năm
Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói thân phận hai người không thích hợp, Cửu Dạ không cho là đúng mà bĩu môi.
“Thân phận gì đó cũng chẳng sao. Nhân gian các ngươi không phải cũng có rất nhiều chuyện xưa thiên kim tiểu thư gả cho thư sinh nghèo, hoặc là hoàng đế cưới dân nữ gì đó sao? Cho nên, trong sách không phải cũng thường hay viết, chỉ cần thật tình yêu nhau, thân phận và địa vị đều là hư vô ư?”
Nghe loạt lời nói này, đường cong gương mặt Liễu Thiên Kỳ có chút cứng đờ. Nghĩ thầm: Gia hỏa Cửu Dạ này biết đến còn thật không ít, một Ma tộc, thế mà biết nhiều thứ của Nhân tộc như vậy, thật đúng là làm người đau đầu mà!
“Thiên Kỳ, ngươi không cần để ý thân phận gì, ngươi chỉ cần nói cho ta, ngươi có nguyện ý cùng ta tẫn hưởng nhân gian cực lạc này hay không là được!” Cửu Dạ nắm lấy cằm Liễu Thiên Kỳ, cường thế mà vọng vào đôi mắt đối phương.
“Điện hạ, ta… thật ra ta……” Thật ra ta đã có bạn lữ, Liễu Thiên Kỳ vốn là tính toán trả lời như vậy, chỉ là nhìn đến u quang xanh biếc dưới đáy mắt Cửu Dạ, lời đến bên miệng rồi nhưng Liễu Thiên Kỳ lại nói không nên lời.
Cửu Dạ là một người cực kỳ tự phụ cũng cực kỳ cao ngạo. Nếu giờ phút này ta nói với hắn ta đã có bạn lữ, vậy lấy tình tình không chịu thua của Cửu Dạ, hắn tất nhiên sẽ đi g**t ch*t Tiểu Thụy. Không, không thể nói!
“Thật ra như thế nào?” Nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ, Cửu Dạ không thuận theo không buông tha hỏi.
“Thật ra... ta... ta rất kính trọng điện hạ.”
“Không, không đúng, ngươi phải nói ngươi ái mộ ta, thích ta. Trong sách của nhân loại các ngươi không phải đều viết như vậy ư?” Cửu Dạ lắc đầu, nói không đúng.
Nhìn Cửu Dạ yêu cầu mình nói thích hắn, Liễu Thiên Kỳ cười khổ. “Điện hạ, chúng ta mới biết nhau tám ngày. Giờ phút này nếu ta nói thích điện hạ, không khỏi quá đường đột.”
“Hừ, nhân loại các ngươi có đôi khi liền thích nói làm mấy thứ văn vẻ này nọ, lễ nghi phiền phức là phiền toái nhất!” Tà liếc Liễu Thiên Kỳ một cái, Cửu Dạ không thú vị mà buông đối phương ra.
“Ha ha ha, Nhân tộc so sánh với Yêu tộc, còn có Ma tộc, thật là có chút thủ cựu.” Căn cứ theo hiểu biết của Liễu Thiên Kỳ với nguyên tác, Yêu tộc và Ma tộc người ta cầu ái trực tiếp hơn Nhân tộc rất nhiều.
“Nhưng mặc kệ Nhân tộc các ngươi có bao nhiêu lễ nghi phiền phức, bổn quân cũng sẽ không đi tuần hoàn. Bổn quân cảm thấy cùng ngươi ở bên nhau thật vui vẻ, bổn quân cảm thấy ngươi hẳn là người ta thích, vậy thì là thế. Điểm này, người nào cũng không thay đổi được.” Lời này Cửu Dạ nói thập phần bá đạo.
Nghe được đối phương nói, trái tim Liễu Thiên Kỳ run rẩy một trận. Nghĩ thầm: gia hỏa Cửu Dạ này thật đúng là tự đại. Không quá, người ta là Luyện Hư lão tổ, dù có tự đại một chút cũng không ai có thể nề hà hắn. Không phải sao?
“Điện hạ nói phải, ta kính điện hạ!” Giơ lên vò rượu trong tay, Liễu Thiên Kỳ cười nói.
“Được!” Giơ lên vò rượu, hai người cùng nhau cộng uống.
Vì thế, vào ngày thứ tám ở cung điện Như Ý, Liễu Thiên Kỳ thực bi thương tự đào cái hố tự chôn mình, trở thành người mà Cửu Dạ thích.
Đến ngày thứ chín, Cửu Dạ mang theo Liễu Thiên Kỳ đến một tòa cung điện Như Ý cuối cùng. Ở chỗ này Liễu Thiên Kỳ gặp được một vị tu sĩ Nhân tộc khí độ bất phàm, đối phương tên là Lý Trung Minh năm nay 105 tuổi, là Kim Đan hậu kỳ, hơn nữa còn là một vị Luyện Khí Sư cấp bốn.
Cứ việc Liễu Thiên Kỳ cảm thấy người này rất hợp nhãn duyên của mình, có tâm muốn cứu giúp y, nhưng Liễu Thiên Kỳ cũng không dám coi thường vọng động, mà là trước đó truyền âm với Cửu Dạ, dò hỏi Cửu Dạ có thể thả đối phương hay không.
Nghe được Liễu Thiên Kỳ truyền âm dò hỏi mình, Cửu Dạ thật cao hứng, liền đáp ứng Liễu Thiên Kỳ buông tha người này.
Sau khi được đáp ứng, Liễu Thiên Kỳ mới âm thầm truyền âm, nói đáp án cho đối phương, trợ giúp đối phương đánh cuộc thắng Cửu Dạ, được đến Quỳnh Tương ngọc dịch.
Mà trong cung điện số 9 ngoại trừ Lý Trung Minh ra, không một ai may mắn thoát khỏi, đều bại bởi Cửu Dạ, bị Cửu Dạ hoặc là trực tiếp cấp cắn nuốt, hoặc là trực tiếp cấp thu vào trong không gian phong tỏa của mình.
Làm người sống sót duy nhất trong cung điện số 9, Lý Trung Minh bị Cửu Dạ trực tiếp đưa đến cung điện Như Ý số 1.1
“Điện hạ, thời gian không còn sớm, ta cũng nên đi cung điện số 1.” Đã chín ngày, hắn rất lo lắng cho Tiểu Thụy của mình.
“Ngươi muốn rời khỏi ta đến như vậy à?” Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói chuyện này, Cửu Dạ bất giác nhăn mày.
“Nếu có thể, ta cũng không muốn nhanh như vậy rời khỏi điện hạ. Chỉ là, ta hiện tại bất quá là một tu sĩ Kim Đan mà thôi, nếu giờ phút này ở lại bên người điện hạ, chỉ có thể trở thành trói buộc của điện hạ. Làm một người nam nhân, ta không hy vọng khi chúng ta gặp phải địch nhân, ta chỉ có thể đứng ở phía sau điện hạ bị điện hạ bảo hộ, mà không phải đứng ở phía trước điện hạ, bảo hộ điện hạ.”
“Cho nên...?” Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói như vậy, Cửu Dạ nhíu mày.
“Cho nên, ta muốn trở về chăm chỉ tu luyện, chờ thực lực ta đề cao, chờ đến lúc ta có thể xứng đôi điện hạ, tự nhiên sẽ trở về tìm điện hạ.” Lời này, Liễu Thiên Kỳ nói phá lệ nghiêm túc.
“Kỳ thật, ngươi ở lại nơi này tu luyện cũng giống nhau mà?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Cửu Dạ có chút không tình nguyện để đối phương rời đi.
“Không, điện hạ muốn thăng cấp Luyện Hư đỉnh, ta nếu ở lại sẽ ảnh hưởng điện hạ tu luyện. Hơn nữa, ta còn không muộn hiện tại liền sống dưới cánh chim của điện hạ.” Liễu Thiên Kỳ lắc đầu, vội vàng cự tuyệt. Đây chính là một cơ hội duy nhất của hắn, sao hắn có thể ngoan ngoãn ở lại, hắn lại không phải thằng ngốc.
Nhìn thấy thái độ Liễu Thiên Kỳ kiên quyết như thế, Cửu Dạ gật gật đầu. “Được rồi, ngươi muốn chạy, ta đây sẽ cho ngươi thời gian một trăm năm. Sau một trăm năm, mặc kệ thực lực của ngươi như thế nào, ta đều sẽ đón ngươi trở về. Không cần nghĩ quá nhiều, dù ngươi vẫn là tu sĩ Kim Đan, ta cũng có thể hộ ngươi chu toàn, sẽ không để ngươi đã chịu bất luận thương tổn gì!”
Nói đến chuyện này, Cửu Dạ nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa gò má thanh tú của Liễu Thiên Kỳ.
“Được, ta sẽ nỗ lực tu luyện. Ta sẽ khiến bản thân càng mạnh hơn, càng có tư cách đứng bên điện hạ hơn.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, đáp ứng lời hẹn một trăm năm này.
“Ừ!” Cửu Dạ vừa lòng gật gật đầu, lấy ra bốn món đồ vật.
“Cái này……” Nhìn bốn món bảo vật lơ lửng trước mắt mình, Liễu Thiên Kỳ hơi kinh hãi.
Bốn thứ này phân biệt là Quỳnh Tương ngọc dịch, nhẫn Ma Huyễn, Thiên Dung Tuyết Liên vạn năm, Tử San Hô vạn năm.
“Thiên Kỳ, những linh bảo này có thể trợ giúp ngươi tu luyện. Mà nhẫn Ma Huyễn này có một đạo công kích của ta, có thể dùng để phòng thân. Ngươi mang theo hết đi!”
“Đa tạ điện hạ!” Liễu Thiên Kỳ biết hắn chỉ có một trăm năm thời gian, cho nên cũng không khách khí với Cửu Dạ, bèn trực tiếp thu ba món linh bảo vào nhẫn không gian, cũng mang nhẫn Ma Huyễn lên ngón tay mình.
“Còn có cái này, khối Truyền Tống thạch này có thể truyền tống chín người, trong chốc lát ngươi liền về cung điện Như Ý số 1, mang theo bốn người kia cùng nhau rời đi đi!” Nói rồi, Cửu Dạ lại cho Liễu Thiên Kỳ một khối Truyền Tống thạch.
“Dạ!” Theo tiếng, Liễu Thiên Kỳ tiếp nhận khối Truyền Tống thạch kia.
“Nhớ kỹ, ta chỉ cho ngươi một trăm năm thời gian. Trăm năm sau, chờ chân thân của ta thăng cấp đến Luyện Hư đỉnh phong, ta tất sẽ đến nhân gian tìm ngươi. Đến lúc đó, chúng ta liền tại muôn vàn thế giới này, song túc song tê, không chia lìa nữa!” Cửu Dạ ôn nhu mà nhìn Liễu Thiên Kỳ, trịnh trọng hứa hẹn.
Tu vi của Cửu Dạ kẹt ở Luyện Hư hậu kỳ đã thật lâu, gần đây hắn đã cảm giác được tầng che chắn kia. Cho nên, trong vòng trăm năm, hắn muốn thăng cấp hẳn không phải việc khó. Bởi vậy, ngay lúc này, hắn không thể phân tâm vào việc khác, nên hắn mới có thể miễn cưỡng đáp ứng, để Liễu Thiên Kỳ rời đi.
“Được, ta chúc điện hạ sớm ngày thăng cấp. Ta sẽ khổ tâm tu luyện, chờ đợi điện hạ tới nhân gian đón ta.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, lúc này mặc kệ Cửu Dạ nói cái gì, Liễu Thiên Kỳ đều đáp ứng thập phần dứt khoát. Dù sao, ở trong mắt hắn xem ra, chỉ cần có thể rời khỏi nơi này, cái gì khác đều không quan trọng.
“Ừ.” Cửu Dạ gật đầu, cúi người đến gần hắn.
Liễu Thiên Kỳ nhìn gương mặt yêu dã phóng đại lại phóng đại trước mắt kia, hắn vội vàng quay đầu đi, trốn khỏi đối phương hôn môi.
“Làm gì trốn ta?” Cửu Dạ dán bên tai Liễu Thiên Kỳ, bất mãn chất vấn.
“Sợ đường đột điện hạ.”
Nghe vậy, Cửu Dạ nhướng mắt. “Tính tình không được tự nhiên này của ngươi, thật đúng là...!”
“Trong tình yêu hết thảy đều tốt đẹp nhất, nên hẳn là để đến đêm động phòng hoa chúc đi.” Lời này, Liễu Thiên Kỳ nói theo lý thường.
“Được, nghe ngươi. Trăm năm sau, chờ ta tìm ngươi trở về, ta liền cưới ngươi làm phi, làm ngươi trong ngoài đều thuộc về ta, xem ngươi còn dám không được tự nhiên trốn ta nữa hay không!” Cửu Dạ thối lui thân mình, nói có chút bất đắc dĩ.
“Được, ta đáp ứng điện hạ.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, cười đáp ứng.
“Nhớ kỹ ngươi đáp ứng bổn quân!”
“Dạ, Thiên Kỳ khắc trong tâm khảm!”
“Ta đưa ngươi đến cung điện số 1.” Cửu Dạ lưu luyến mà lại nhìn Liễu Thiên Kỳ một cái, vung ống tay áo lên, Liễu Thiên Kỳ liền biến mất trước mắt hắn.
“Thiên Kỳ, nhất định phải chờ ta!” Nhìn cung điện không một bóng người, Cửu Dạ si ngốc mà nói.
Cung điện số 1.
Kiều Thụy và Hỏa Viêm đợi chín ngày trong cung điện số 1, không chờ được Liễu Thiên Kỳ, lại chờ tới Tuyết Băng Tâm và Lý Trung Minh.
“Sao Thiên Kỳ còn chưa trở về? Sẽ không xảy ra chuyện chứ?” Kiều Thụy lo lắng mà đi tới đi lui trong cung điện, trên mặt tràn ngập sầu lo.
“Kiều đạo hữu không cần lo lắng, ta thấy vị ma quân điện hạ kia đối với Liễu đạo hữu vẫn rất tín nhiệm. Hẳn là không sẽ thương tổn hắn.” Tuyết Băng Tâm không cho rằng Cửu Dạ sẽ làm gì Liễu Thiên Kỳ.
“Đúng vậy, ta cũng cảm thấy ma quân sẽ không khó xử Liễu đạo hữu.” Lý Trung Minh cũng cảm thấy ma quân sẽ không bất lợi Liễu Thiên Kỳ.
“Đúng vậy, Liễu sư huynh thông minh như vậy, chắc chắn sẽ không có việc gì, Kiều sư huynh, ngươi cũng đừng lo lắng!” Hỏa Viêm liên tục gật đầu, cũng đi theo cùng nhau khuyên bảo.
Bốn người bên này đang nói về Liễu Thiên Kỳ, đột nhiên một đạo bạch quang rơi xuống đất, Liễu Thiên Kỳ liền xuất hiện trong cung điện số 1.
“Thiên Kỳ!” Nhìn thấy ái nhân trở về, Kiều Thụy mừng rỡ như điên.
“Liễu đạo hữu!” Nhìn thấy Liễu Thiên Kỳ, Tuyết Băng Tâm và Lý Trung Minh cũng lễ phép mà kêu gọi ra tiếng.
“Liễu sư huynh!” Hỏa Viêm cũng lộ ra gương mặt tươi cười an tâm.
Liễu Thiên Kỳ nhìn ái nhân chào đón, hắn khẽ gật đầu, ngược lại nhìn về phía ba người khác. “Mọi người đều tụ tập đến bên cạnh ta đi, ta mang mọi người rời cung điện Như Ý!”
“Được!” Ba người gật đầu, cũng tụ lại bên cạnh Liễu Thiên Kỳ.
Liễu Thiên Kỳ khởi động Truyền Tống thạch, năm người liền trực tiếp rời khỏi cung điện Như Ý.
Hết chương 214.
----------------------------------------------
Huhu Cửu Dạ hơi bị cute á ;-; có điều xui xẻo gặp ngay Liễu Thiên Kỳ :(( Cha nội này không những tính kế thế giới mà tính kế luôn cả bản thân mình :(( tàn nhẫn lắm nha :/
Bên bản QT mọi người cũng chửi um sùm Liễu Thiên Kỳ lừa tình luôn :)) đây cũng là 1 trong các lý do tui chửi Liễu Thiên Kỳ đ**m thúi :))
Ai chèo thuyền cp Cửu Dạ x Thiên Kỳ thì làm ơn buông tay, chìm chắc rồi (,)
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 214: Hẹn ước trăm năm
10.0/10 từ 46 lượt.
