Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 212: Chơi thuyền rơi xuống nước


chương 212 Chơi thuyền rơi xuống nước 


Mới chớp mắt công phu, ái nhân bên cạnh đã không thấy tăm hơi, chuyện này khiến Kiều Thụy đại kinh thất sắc.


“Thiên Kỳ, Thiên Kỳ, Thiên Kỳ……” Chạy vài bước trong cung điện, Kiều Thụy cũng không thể tìm được bóng dáng ái nhân.


“Kiều sư huynh, ngươi đừng có gấp, Liễu sư huynh thông minh như vậy, hắn sẽ không có việc gì!” Hỏa Viêm đuổi theo, vội vàng an ủi.


“Đúng vậy, tiểu tử Liễu Thiên Kỳ kia trơn như cá chạch ấy, dỗ tên Cửu Dạ kia đến xoay quanh, Cửu Dạ sẽ không giết hắn đâu.” Kim Diễm dò ra một cái đầu nhỏ, cũng vội vàng mở miệng khuyên bảo Kiều Thụy.


“Thiên Kỳ tất nhiên là thông minh, chỉ là… chỉ là ta sợ ma quân Cửu Dạ kia nói chuyện không tính toán gì hết, tới chín ngày sau còn không chịu thả chúng ta trở về. Ta…. ta sợ hắn sẽ ám hại Thiên Kỳ!” Nói đến đây, Kiều Thụy lo lắng không thôi.


“Yên tâm đi, Cửu Dạ muốn giết người sẽ trực tiếp giết người trên chiếu bạc, sẽ không ám hại ai.” Chuyện này Kim Diễm thập phần khẳng định.


“Đúng vậy, Cửu Dạ kia là Thánh Ma Quân, thực lực cao như vậy, nếu hắn thật sự muốn bất lợi với Liễu sư huynh thì sáng sớm đã ra tay rồi l. Không đáng chờ tới bây giờ.” Nhìn Kiều Thụy, Hỏa Viêm cũng đi theo khuyên bảo.


“Ta…. ta biết, nhưng... nhưng ta vẫn còn lo lắng!” Đó là Thiên Kỳ mà, là Thiên Kỳ của y kia mà, sao y có thể không lo lắng cho được?


“Đừng lo lắng, qua mấy ngày sẽ trở lại thôi.” Kim Diễm nói, nhảy vào trong lồng ngực Kiều Thụy.


“Ừm.” Kiều Thụy lên tiếng, hung hăng xoa xoa hồng mao trên người Kim Diễm. “Kim Diễm, ngươi nói xem, Cửu Dạ mang Thiên Kỳ đi đâu được chứ?”


“Làm sao ta biết? Nhưng mà căn cứ hiểu biết của ta với tên Cửu Dạ kia, hắn đại khái là mang Liễu Thiên Kỳ đi chơi!”


“Chơi? Chơi cái gì? Còn sẽ chơi trò chơi đánh cuộc sinh tử nào khác sao?” Nói đến đây, trái tim Kiều Thụy đều như nhấc tới cổ họng.


“Sẽ không, trò chơi đánh cuộc mạng sống cần thiết chơi trên chiếu bạc mới có thể bị trói định. Cho nên, chơi trò chơi ở nơi khác sẽ không có tính chất đánh cuộc mạng sống.”


“Vậy sao...” Nghe được Kim Diễm nói như vậy, Kiều Thụy mới âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.



Trong một không gian khác, Cửu Dạ mang theo Liễu Thiên Kỳ cùng nhau dừng bên bờ hồ.


Đứng trong không gian xạ lạ, nhìn bích hồ trước mắt cùng với hai cái bè trúc bên bờ hồ, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhướng mày, nhìn về phía Cửu Dạ bên cạnh.


“Chúng ta cùng nhau chơi bè trúc, nếu ngươi thắng ta sẽ đưa linh bảo cho ngươi.”


“Vay nếu ta thua thì sao?” Liễu Thiên Kỳ không muốn nghe đến loại lời nói thua phải bị ăn này


“Ha ha ha, nếu thua, tất nhiên cũng phải đưa một kiện lễ vật cho ta!” Lời này, Cửu Dạ trả lời theo lý thường.


“Được!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu đáp ứng.


Hai người thả người, cùng nhau nhảy lên bè trúc. Vừa đứng lên bè trúc, Liễu Thiên Kỳ cảm giác cả người vô lực, linh lực bản thân hoàn toàn bị phong ấn.


“Chỉ có thể dựa vào sức lực của mình chèo thuyền, không thể sử dụng linh lực.” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Cửu Dạ nghiêm túc mà nói.


“Được. L” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, không có ý kiến.


“Bắt đầu!” Cửu Dạ hô bắt đầu, là người đầu tiên chèo thuyền hướng về bờ bên kia.


Liễu Thiên Kỳ khởi động mái chèo, cũng theo sát sau đó. Sự thật chứng minh, lập tức mất đi linh lực, còn bắt người ta chèo thuyền, chèo thuyền khoa tay múa chân này thật đúng là không phải việc thanh nhàn gì.


Tuy Liễu Thiên Kỳ đã dùng hết toàn lực, nhưng sự thật chứng minh, tay mơ như hắn xa xa so không kịp Cửu Dạ.


Mắt thấy Cửu Dạ chống gậy trúc đã tới bờ bên kia, nhưng Liễu Thiên Kỳ cũng chỉ chèo ra chính giữa hồ.


Cửu Dạ đứng bên bờ biển, nhìn Liễu Thiên Kỳ vụng về chèo thuyền, hắn câu môi mà cười. “Xem ra ngươi là lần đầu tiên chèo thuyền rồi.”


“Đúng vậy, lần đầu” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, có chút bất đắc dĩ. Bởi vì hắn phát hiện mái chèo trong tay này càng ngày càng không nghe lời!


“A, a……” Trọng tâm không ổn một cái, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp đầu to chúi xuống, chìm vào trong hồ.



“Phụt, cứu ta, điện hạ! Cứu ta!” Liễu Thiên Kỳ rơi xuống nước chật vật mà uống hai ngụm nước, sau đó, hắn thật bi thôi phát hiện, nguyên chủ thân thể này thế mà lại không biết bơi. Nếu trước đó, dù không biết bơi nhưng có linh khí hộ thể, cũng không đến mức chết đuối. Chỉ là, lúc này không có linh khí thì tương đối phiền toái!


“Hửm?” Liếc thấy Liễu Thiên Kỳ đang vẫy phành phạch trong nước, Cửu Dạ hơi kinh ngạc một chút, thân ảnh nhoáng lên liền tới giữa hồ. Hắn cúi người, trực tiếp vớt Liễu Thiên Kỳ khỏi hồ nước. 


Cửu Dạ nhoáng người, mang theo Liễu Thiên Kỳ đến bờ hồ, đặt người lên cỏ.


“Khụ khụ khụ……” Liễu Thiên Kỳ quỳ rạp trên mặt đất, kịch liệt ho khan. Nghĩ thầm: Thật là lãng nhách, rõ ràng đời trước hắn biết bơi, kết quả nguyên thân phế vật này, thế mà là vịt cạn!


“Sao rồi?” Cửu Dạ khom người nhìn Liễu Thiên Kỳ trên đất, mày hơi hơi nhăn lại.


“Đa tạ điện hạ, ta không sao.” Liễu Thiên Kỳ lắc đầu, tỏ vẻ mình không sao.


“Ha ha, không biết bơi còn dám cùng ta chơi đua thuyền?” Cửu Dạ khom người ngồi xổm trước mặt Liễu Thiên Kỳ, hắn cười vỗ vỗ mặt Liễu Thiên Kỳ, nhìn Liễu Thiên Kỳ cả người đầy nước, chỉ cảm thấy buồn cười.


“Điện hạ có nhã hứng, ta đây cũng chỉ có thể liều mình bồi quân tử.” Liễu Thiên Kỳ hơi cúi đầu, bất đắc dĩ mà nói.


Lại không phải hắn muốn chơi, còn không phải bởi vì tên ma quân đáng giận này ư? Nếu không, sao hắn có thể chật vật đến thế chứ?


“Hừ!” Cửu Dạ khẽ hừ một tiếng, bắt được cổ tay Liễu Thiên Kỳ, một lát sau, quần áo trên người Liễu Thiên Kỳ đều đã khô.


Nhìn thấy quần áo trên người mình khô ráo, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhướng mày. “Đa tạ điện hạ.”


“Ngươi thua rồi, đưa cái gì cho ta?” Cửu Dạ ngồi dưới đất cạnh Liễu Thiên Kỳ.


“Điện hạ chờ một lát!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy từ nhẫn không gian ra bàn và giấy bút, làm trò trước mặt Cửu Dạ vẽ một lá Yên Hoa phù.


“Cho điện hạ!” Sau khi vẽ xong, Liễu Thiên Kỳ tất cung tất kính mà đưa tới trước mặt Cửu Dạ. 


“Phù?” Cửu Dạ hướng mày nhận lấy. “Kỳ quái, phù này sao không có lực công kích?” Cầm phù trong tay, Cửu Dạ lại không hề cảm giác được lực công kích.


“Đây là Yên Hoa phù, điện hạ có thể chờ đến buổi tối lại kích hoạt để thưởng thức.”



Dưới đôi mắt Cửu Dạ nhìn chăm chú, trời chậm rãi tối đi. Thời tiết từ mặt trời treo cao biến thành bầu trời đêm đen nhánh cả một ngôi sao cũng không có.


“Này……” Nhìn thấy trời tối, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ mà giật giật khóe miệng. Tâm nói: Sao hắn lại quên nhỉ, đây chính là địa bàn của Cửu Dạ, Cửu Dạ muốn trời tối khi nào thì là khi ấy.


“Hiện tại có thể chưa?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Cửu Dạ thấp giọng hỏi.


“Có thể.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, tỏ vẻ có thể. Nghĩ thầm: Gia hỏa này thật đúng là có tính nôn nóng.


Cửu Dạ cầm linh phù trong tay, trực tiếp kích hoạt.


‘‘Vèo.”


Một hỏa cầu bay lên không trung, ngay sau đó nở rộ nơi chân trời, hóa thành một đóa hoa mẫu đơn kiều diễm.


Nhìn chằm chằm cánh hoa lửa đỏ kia, Cửu Dạ nhếch miệng một cái. Không thể không nói, trong chớp mắt đóa hoa kết phóng kia, thật sự rất đẹp.


“Đùng……” Đóa hoa nở rộ, rồi sau đó héo tàn, hóa thành một hàng chữ vàng.


“Chúc Cửu Dạ điện hạ tâm tưởng sự thành, vui sướng bình an!” Cửu Dạ đọc câu nói nơi chân trời kia, ý cười trên khóe miệng càng sâu.


Cửu Dạ nhìn chằm chằm một hàng chữ nọ, nhìn rất lâu sau đó, thẳng đến khi chúng hóa thành hư vô, Cửu Dạ vẫn nhìn chăm chú bầu trời đêm trống rỗng kia, thật lâu vẫn chưa lấy lại được tinh thần. 


Liễu Thiên Kỳ thu hồi án thư và bút phù văn, dịch phù văn lại. Hắn rất an tĩnh mà ngồi một bên, không nói thêm gì, chỉ an an tĩnh tĩnh mà ngồi như vậy.


“Ngươi biết không, rất nhiều người đều hy vọng ta chết, mà ngươi là người đầu tiên hy vọng ta bình an.” Một lúc sau, Cửu Dạ nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ.


“Điện hạ!” Đối diện ánh mắt sáng quắc của nam nhân, Liễu Thiên Kỳ cúi đầu nhẹ gọi một tiếng.


Bỗng nhiên, cảm giác được cảnh vật trong mắt nhoáng lên, Liễu Thiên Kỳ lại ngẩng đầu, hắn phát hiện Cửu Dạ đã tới trước mặt hắn.


Nhìn Cửu Dạ gần trong gang tấc, khuôn mặt gần như sắp dán vào mặt mình, tay Liễu Thiên Kỳ không tự giác siết chặt cỏ dại dưới đất. Nam nhân tới gần làm Liễu Thiên Kỳ cảm giác được một loại khủng hoảng chưa bao giờ có. Đó là nỗi sợ hãi đến từ chính linh hồn, cái loại sợ hãi như đối diện Tử Thần này, mãnh liệt đến trái tim Liễu Thiên Kỳ đều đang sợ hãi run rẩy.



“Kỳ thật, ngươi cũng nên hy vọng ta chết đi. Nếu ta chết, muôn vàn thế giới này sẽ không tồn tại nữa. Nếu ta chết, ngươi cùng đồng bạn đều có thể rời khỏi nơi này, không cần lo lắng bị ta ăn luôn.”


Nghe đến mấy lời này, Liễu Thiên Kỳ chậm rãi áp xuống tất cả sợ hãi trong lòng, bình tĩnh mở miệng. “Ta tin tưởng, điện hạ sẽ không ăn ta và đồng bạn của ta.”


“Vì sao?” Cửu Dạ nâng cằm Liễu Thiên Kỳ lên, cường thế mà vọng vào ánh mắt đối phương.


“Bởi vì điện hạ đã hứa hẹn với ta. Ta tin tưởng điện hạ!” Trong ánh mắt không có chút gợn sóng nào, Liễu Thiên Kỳ bình tĩnh mà nhìn nam tử yêu nghiệt đối diện, trả lời phá lệ nghiêm túc.


“Ha ha… Được!” Được đến đáp án mình muốn, Cửu Dạ vừa lòng mà cười.


“Cho ngươi xem thứ tốt này!” Cửu Dạ buông cằm Liễu Thiên Kỳ ra, hắn vung tay lên, 99 lá thẻ bài dựng lơ lửng trước mắt Liễu Thiên Kỳ.


“Đây là...?” Liễu Thiên Kỳ giương mắt, nhìn trước mắt những thẻ bài câu đố này, hắn khiếp sợ không thôi. Nghĩ thầm: Kim Diễm nói quả nhiên không sai, chỗ đáng sợ nhất của Ma tộc chính là năng lực học tập. Năng lực học tập của Cửu Dạ thật sự quá kinh người.


“Đây là ta thẻ bài câu đố ta tự chế tác. Ngươi xem thế nào?” Cửu Dạ nâng đuôi lông mày lên, vẻ mặt khoe ra.


“Điện hạ cơ trí vô song, quả nhiên là người thông minh đệ nhất thiên hạ.” Liễu Thiên Kỳ vội vàng khen tặng.


“Nhưng, ta lại bại bởi ngươi!” Nói đến chuyện này, Cửu Dạ xoay chuyển tròng mắt, sắc mặt có chút âm trầm, hiển nhiên, đối với chuyện Liễu Thiên Kỳ thắng hắn canh cánh trong lòng!


“Ta là người thông minh nhất Nhân tộc, mà điện hạ là người thông minh nhất Ma tộc, xưa đâu bằng nay!”


“Cũng đúng!” Cửu Dạ gật gật đầu, cũng không phản đối cách nói này.


“Điện hạ, những thẻ bài này làm thật tinh xảo, cũng rất tinh mỹ, hơn nữa tranh vẽ trên đó cũng rất thật.” Bối cảnh thẻ bài của Cửu Dạ là kim sắc, bên trên nét chữ đoan chính, tranh vẽ tinh mỹ, đích xác làm rất tốt.


“Ha ha, ngày mai, ta mang ngươi đi cung điện Như Ý số hai, chúng ta dùng bộ thẻ bài này đi thắng bọn họ, ngươi có chịu không?”


“Được, đương nhiên là được!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, tự nhiên là không có ý kiến, cũng càng không có quyền lợi nói không.


Câu đố là đồ của Nhân tộc, hy vọng bởi vậy, Nhân tộc có thể thắng nhiều thêm được mấy người, vậy bọn họ cũng có thể tránh được vận mệnh bị ăn.


Hết chương 212.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 212: Chơi thuyền rơi xuống nước
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...