Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 210: Liễu Thiên Kỳ thắng
chương 210 Liễu Thiên Kỳ thắng
Bước vững vàng bước chân, Liễu Thiên Kỳ một bước chạy nhanh đến trước mặt nam nhân hắc y, hắn chậm rãi khom người, phong độ nhẹ nhàng mà ngồi xuống chiếc ghế đối diện nam nhân.
Liễu Thiên Kỳ, 68 tuổi, tu sĩ Nhân tộc, Phù Văn Sư cấp bốn, tinh thông trận pháp, thực lực Kim Đan hậu kỳ, tự nguyện tiếp thu trò chơi.
Nhìn thấy tuổi của đối phương chỉ có 68 tuổi, lại là thực lực Kim Đan hậu kỳ, Chương Tử Minh, Chương Tử Văn và Hồ Nhị muội đều khiếp sợ không thôi.
Không nghĩ tới người này chưa đủ trăm tuổi chính là Kim Đan hậu kỳ, hơn nữa còn là Phù Văn Sư cấp bốn, còn tinh thông trận pháp thuật. Thế mà lại tinh thông hai môn thuật số?
“Oa, Liễu sư huynh thật là lợi hại!” Nhìn thấy giới thiệu của Liễu Thiên Kỳ, ngay cả Hỏa Viêm cũng nhịn không được cứng lưỡi.
Tu sĩ không đủ trăm tuổi Kim Đan hậu kỳ, Phù Văn Sư cấp bốn, Trận Pháp Sư cấp bốn, thật là lợi hại quá!
“Thiên Kỳ tất nhiên là lợi hại rồi!” Kiều Thụy cũng cảm thấy ái nhân của mình là lợi hại nhất. Nhưng giờ này khắc này, y lại rất lo lắng cho Thiên Kỳ của y. Bởi vì y cảm thấy ma quân kia quá biết chơi. Y sợ Thiên Kỳ sẽ thua.
“Tu sĩ 68 tuổi Kim Đan hậu kỳ?” Nhìn thấy tin tức về Liễu Thiên Kỳ, nam tử hắc y cũng không khỏi có chút ngoài ý muốn.
“Chỉ là vận khí tốt mà thôi.” Nếu không phải tìm được nhiều linh bảo, hắn cũng không có khả năng nhanh như vậy thăng cấp đến Kim Đan hậu kỳ.
“Ha hả, ngươi thật ra lại khiêm tốn.” Nam tử hắc y nhướng mày, ấn tượng với vị tu sĩ nhân tộc đối diện thần thái tự nhiên này cũng không tệ lắm.
“Không biết các hạ xưng hô như thế nào?” Nhìn đối phương, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng mở miệng.
“Ồ? Ngươi muốn biết?” Tà khí mà nhướng mày, nam tử hắc y như suy tư gì.
“Đúng vậy, nếu ta muốn cùng các hạ chơi trò chơi, như vậy các hạ chung quy cần cho ta biết, chốc lát ta sẽ bại bởi ai chứ?” Lời này Liễu Thiên Kỳ nói theo lý thường.
“Ha ha ha ha, còn chưa chơi, ngươi đã biết ngươi sẽ thua sao?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, nam tử hắc y tâm tình tốt mà cười.
“Ha ha các hạ là người thạo nghề chơi trò chơi, nếu ta đã ngồi trên cái ghế này, tiếp nhận trò chơi của các hạ, vậy ta hẳn là có tự giác thua, không phải sao?”
“Thua là phải chết. Ngươi không sợ chết?” Nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ vân đạm phong khinh, nam tử hắc y tò mò hỏi.
“Nếu sợ hay không sợ đều sẽ chết, như vậy, sợ hay không sợ cũng không có ý nghĩa gì, không phải sao?”
“Ha ha ha, nói rất đúng, nói rất đúng!” Nam tử hắc y cười to ra tiếng, trong ánh mắt đối đãi Liễu Thiên Kỳ nhiều thêm vài phần tán thưởng.
“Thỉnh các hạ báo cho tên huý!” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, không buông tha hỏi.
“Được, nếu ngươi muốn biết, ta đây nói cho ngươi. Ngươi hãy nghe cho kỹ. Ngô danh: Cửu Dạ!”
“Cửu Dạ?” Nhấm nuốt tên này, Liễu Thiên Kỳ nhướng mày, xem ra Kim Diễm đoán một chút cũng không sai.
“Ma sinh cửu tử, cửu tử có bất đồng. Mà bổn quân là nhi tử nhỏ nhất của phụ vương, cho nên được gọi là Cửu Dạ. Chính là Thánh Ma Quân của Ma giới!” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Cửu Dạ lại kỹ càng tỉ mỉ mà giới thiệu một chút về thân thế của mình.
“Hóa ra là Cửu điện hạ, thất kính, thất kính!” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, vội vàng tất cung tất kính mà hành lễ.
Ở Ma giới, chúa tể xưng là Ma Vương, nhi tử mà Ma Vương xưng là Thánh Ma Quân, cho nên, nghĩa của Thánh Ma Quân chính là ý chỉ vương tử. Là người thân phận tôn quý nhất Ma giới ngoại trừ Ma Vương ra.
“Không cần đa lễ. Nói xem, ngươi muốn cùng bổn quân chơi trò chơi gì đây?” Nhìn bạn chơi cùng đối diện, Cửu Dạ cười hỏi.
Nghe vậy, tầm mắt Liễu Thiên Kỳ dừng trên bàn dài. Đầu tiên, hắn cầm lấy bài ma.
“Ngươi muốn cùng ta chơi bài ma?” Cửu Dạ nhướng cao mày, hơi mang nghi hoặc mà nhìn về phía đối phương.
Bài mà là đồ của Ma giới, nên có rất ít người sẽ lựa chọn chơi bài ma với Thánh Ma Quân của Ma tộc.
“Bài ma này là vật ở quê nhà điện hạ, điện hạ có thể là từ khi còn nhi đồng đã chơi bài ma. Thiên Kỳ dù có tự đại cũng không dám cùng điện hạ chơi bài ma.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng buông xuống trong tay bài ma.
“Vậy ngươi muốn chơi cái gì?” Khóe miệng ngậm cười, Cửu Dạ đang chờ Liễu Thiên Kỳ lựa chọn.
“Cờ vây ở Nhân tộc đã thịnh hành trăm năm, xúc xắc ở Nhân tộc cũng đã thịnh hành ngàn năm. Còn bài ma, nói vậy điện hạ chơi càng lâu. Chẳng lẽ ngoại trừ những trò chơi già cỗi này đó ra, điện hạ cũng không nghĩ thử xem về trò chơi mới sao?”
Bài ma là trò chơi của Ma tộc, Liễu Thiên Kỳ sẽ không chơi, cờ vây là trò chơi của người cổ đại, gia hỏa xuyên việt Liễu Thiên Kỳ này cũng không chơi. Xúc xắc là thứ duy nhất Liễu Thiên Kỳ biết chơi. Nhưng hắn biết, nếu hắn cùng Cửu Dạ chơi xúc xắc, nhất định là phải thua không thể nghi ngờ. Bởi vì hắn biết, trình độ hắn chơi xúc xắc không bằng cả Hồ tam muội. Cho nên, ba loại trò chơi này, Liễu Thiên Kỳ một cái cũng không định chơi.
“Hửm?” Nghe được lời này, Cửu Dạ xoay chuyển một đôi mắt màu xanh biếc. “Ngươi có trò chơi mới?”
“Tất nhiên!” Nói đến cái này, Liễu Thiên Kỳ tự tin mười phần.
“Nói nghe một chút xem!” Nhìn thấy bộ dáng Liễu Thiên Kỳ khí định thần nhàn, vẻ mặt thần bí, Cửu Dạ mê chơi lập tức bị hấp dẫn.
“Trò chơi của ta gọi là đoán đố. Hai người một người ra câu đố, một người đoán. Thời hạn là một nén nhang, nếu trong một nén nhang, người chơi đoán chữ đoán trúng đáp án, như vậy chính là người đoán thắng. Ngược lại, nếu người đoán chữ không đoán được, vậy là người ra câu đố thắng.” Liễu Thiên Kỳ đơn giản mà nói một lần.
“Nghe không tồi, nhưng ta có một nghi vấn, nếu người chơi đoán chữ đoán trúng đáp án, mà người ra câu đố không công nhận thì sao? Vậy nên làm sao bây giờ?” Nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ, Cửu Dạ nghiêm túc hỏi.
“Cái này rất đơn giản, người ra câu đố trước tiên đem đáp án viết trên giấy, chờ đến khi người đoán chữ đoán trúng, trực tiếp công bố đáp án trên giấy ra. Như vậy, chỉ cần hai đáp án là giống nhau như đúc, vậy thuyết minh người chơi đoán chữ thắnh. Người ra câu đố thua.”
“Ừm, được đó. Có vẻ chơi vui. Vậy chúng ta chơi cái này đi! Ngươi nói một câu đố, bổn quân tới đoán!” Cửu Dạ nóng lòng muốn thử mà nhìn Liễu Thiên Kỳ, ý bảo đối phương ra đề mục.
“Được, ta đây viết đáp án ra trước. Nhưng điện hạ chớ có rình coi nha!” Nói xong, Liễu Thiên Kỳ lấy ra giấy bút.
“Đương nhiên!” Cửu Dạ gật đầu nhắm hai mắt lại, một đạo tơ lụa màu đen lập tức cuốn lấy hai mắt đối phương.
“Điện hạ quả nhiên là người tuân thủ quy tắc trò chơi.” Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng tán thưởng một câu, cúi đầu vẽ trên giấy ra một cái màn thầu, nhưng lại không viết chữ. Bởi vì hắn biết Cửu Dạ biết chữ của Nhân tộc, cho nên, Liễu Thiên Kỳ để lại một tay, cũng là vì phòng bị Cửu Dạ rình coi.
Sau khi vẽ xong, Liễu Thiên Kỳ xếp tờ giấy lại, dù bài ma đè lên tờ giấy vẽ.
“Được rồi, điện hạ!”
“Ừ!” Theo tiếng, tơ lụa màu đen trước mắt Cửu Dạ nháy mắt biến thành hư vô, Cửu Dạ chậm rãi mở hai mắt.
Nhìn thấy Liễu Thiên Kỳ lấy ra một cây nhang, Cửu Dạ cười. “Không cần, dùng cái này!” Nói rồi, Cửu Dạ lấy ra một cái đồng hồ cát.
Nghe được Liễu Thiên Kỳ ra câu đố, Cửu Dạ chớp chớp mắt. Sau đó thực nghiêm túc mà nói với Liễu Thiên Kỳ:
“Ta không biết.”
“Này……”
Nghe được Cửu Dạ nói, sáu cá nhân ở cung điện Như Ý khiếp sợ không thôi. Không biết, ma quân này thế mà lại nói không biết???
Thế mà sẽ như vậy, như vậy cũng được hả? Không thể tin tưởng mà nhìn Liễu Thiên Kỳ ngồi đối diện ma quân, giờ phút này Chương Tử Minh tràn ngập ghen ghét thật sâu với người này.
“Kia……” Liễu Thiên Kỳ nhìn Cửu Dạ, nhẹ giọng mở miệng.
“Ngươi trực tiếp công bố đáp án đi, bổn quân nhận thua, một ván này ngươi thắng!” Tuy rằng thua, nhưng Cửu Dạ cũng thua quang minh lỗi lạc, cũng không hề quỵt nợ.
“Được!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu cầm đi bài ma, mở ra tờ giấy trên mặt bàn kia.
“Đây là cái gì?” Nhìn thứ tròn tròn trên giấy kia, Cửu Dạ nghiêm túc hỏi.
“Màn thầu là một loại đồ ăn của Nhân tộc, dùng bột mì chế tác mà thành. Vật thật là cái dạng này!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ từ nhẫn không gian lấy ra một màn thầu trắng bóng, đưa đến trước mặt Cửu Dạ.
Cửu Dạ duỗi tay, tiếp nhận màn thầu nóng hầm hập trong tay Liễu Thiên Kỳ. “Trắng nõn, tròn vo, nóng hôi hổi, thơm ngào ngạt! Ba câu trước nói rất đúng, nhưng một câu cuối cùng thơm ngào ngạt, sao bổn quân ngửi không ra?”
“Ha ha ha, điện hạ là Ma tộc, tự nhiên nghe không đến mùi hương thức ăn Nhân tộc rồi! Loại mùi thơm này chỉ có Nhân tộc mới có thể ngửi được thôi.”
“Cũng đúng!” Cửu Dạ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng. Cửu Dạ duỗi tay lấy bài ma ở bên cạnh qua, ngón tay vừa trượt, bài ma vốn dĩ khắc họa đồ án cổ quái liền biến thành một bộ bài màn thầu. Trên viết hai chữ màn thầu, giữa vẽ một cái màn thầu tròn tròn bụ bẫm, phía dưới viết bốn câu mà Liễu Thiên Kỳ vừa đố ban nãy.
“Thế nào, mấy thẻ bài này của bổn quân làm có giống không?” Cửu Dạ đưa qua cho Liễu Thiên Kỳ xem.
“Ừ, điện hạ làm thẻ bài rất thật.” Liễu Thiên Kỳ tiếp nhận, cẩn thận mà ngắm nghía một phen, liên tục gật đầu.
“Ha ha, trò chơi này đích xác chơi rất vui. Tuy rằng bổn quân thua, nhưng bổn quân vẫn rất thích trò chơi này!” Lời này ma quân nói thập phần bằng phẳng, không làm ra vẻ chút nào.
“Có thể làm điện hạ thích mới là giá trị chân chính của trò chơi này.”
“Ha ha, ngươi nhưng thật ra rất biết nói chuyện. Chín dạng linh bảo, ngươi chọn cái nào?” Tà khí mà nhướn mày, Cửu Dạ bảo Liễu Thiên Kỳ lựa chọn thứ mình thích.
Nhìn chín món trân bảo lơ lửng trước mắt, Liễu Thiên Kỳ hơi nhăn nhăn mày. “Chín món trân bảo, mỗi một món đều rất trân quý, hơn nữa mỗi thứ đều là điện hạ chọn lựa kỹ càng ban thưởng xuống. Thật sự làm ta rất khó lựa chọn.”
Cửu Dạ thấy Liễu Thiên Kỳ không có trực tiếp tham lam mà đi lấy bất luận một thứ gì, mà nhìn chằm chằm vào mình, hắn cười.
“Nếu thích thì cầm đi lại có sao đâu?”
Nghe vậy, những người khác đều hút một ngụm khí lạnh, chín món cho hết? Liễu Thiên Kỳ này mạng gì vậy? Thế mà một lần thắng được chín món linh bảo!
“Không, Liễu Thiên Kỳ tuyệt đối không phải là người lòng tham không đáy. Điện hạ cẩn thận chuẩn bị trân bảo, đủ thấy điện hạ coi trọng trò chơi này. Mà Thiên Kỳ không dám hy vọng xa vời có thể được đến trân bảo của điện hạ, nhưng ta cầu lời hứa đáng ngàn vàng của điện hạ.”
“Một lời hứa? Ngươi cảm thấy một câu của ta còn trân quý hơn chín món trân bảo này ư?” Cửu Dạ không thể tưởng tượng được mà nhìn Liễu Thiên Kỳ, nghi hoặc hỏi.
“Tất nhiên.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, trả lời thập phần khẳng định.
“Được, vậy ngươi nói ta nghe một chút, ngươi có yêu cầu gì?”
“Thỉnh điện hạ ân chuẩn, để ta cùng đồng bạn của ta là Kiều Thụy, Hỏa Viêm, cùng nhau tiến thối.” Liễu Thiên Kỳ không nói cùng nhau rời đi, bởi vì hai chữ rời đi là kiêng kị. Điều thứ tư trong quy tắc trò chơi quy định, không thể đào tẩu, không thể rời đi.
“Ha ha ha ha, được, ta đáp ứng thỉnh cầu của ngươi. Đây là Truyền Tống thạch, ngươi có thể mang theo hai đồng bạn của ngươi cùng nhau rời cung điện Như Ý!” Nói rồi, ma quân Cửu Dạ lấy ra một khối Truyền Tống thạch, đưa đến trước mặt Liễu Thiên Kỳ.
“Đa tạ điện hạ!” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu đáp tạ, tất cung tất kính mà tiếp nhận khối Truyền Tống thạch kia.
“Ha ha ha ha……” Cửu Dạ cười to một tiếng, tay hắn vừa thu lại, chín kiện linh bảo lơ lửng biến mất, theo đó, hắn cũng biến mất khỏi chỗ ngồi.
Hết chương 210.
-----------------------------------------------
Lời của editor : Có thể đọc đến đây có bạn sẽ cảm thấy cách nói chuyện của Liễu Thiên Kỳ hơi sai sai. Bạn không sai đâu, thiệt đó….
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 210: Liễu Thiên Kỳ thắng
10.0/10 từ 46 lượt.
