Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 206: Bị lấy máu


chương 206 Bị lấy máu 


Đêm, trên núi hoang.


Tìm một chỗ trống trải, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy hợp lực, bố trí một Thiên Lôi Sát Trận cấp ba, rồi sau đó lại lót trong Sát trận một cái vòng phòng hộ, trong vòng phòng hộ lại dựng lều trại. Bận rộn hai ngày, hai người mới làm xong mọi việc này.


Bởi vì biết bên ngoài bố trí sát trận, nên Hỏa Viêm rất nghe lời, ngoan ngoãn mà ngốc trong lều trại, không dám chạy ra bên ngoài.


Sau giờ cơm chiều, ba người Liễu Thiên Kỳ tụ tập lại cùng nhau, thương lượng chuyện đi cung điện Như Ý.


“Nếu chúng ta mười ngày sau là phải đi cung điện Như Ý, vậy chúng ta hiện tại nên chuẩn bị sớm đi. Việc cấp bách có hai việc, thứ nhất là điều dưỡng thương tích của Hỏa Viêm, làm hắn có thể sử dụng linh lực. Chuyện thứ hai chính là chuẩn bị nhiều hơn một chút thủ đoạn phòng thân.” Nhìn hai người, Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc mà nói.


“Đúng đúng đúng, trước chữa khỏi cho ta đi, đan dược trên người ta dùng hết rồi, không có đan dược!” Nói đến chuyện này, Hỏa Viêm vẻ mặt buồn bực.


“Tình huống của ngươi, nếu chỉ dùng đan dược chỉ sợ không được, cho nên ta chuẩn bị cho ngươi Tụ Linh phù và khai thông linh khí Sơ Đạo phù. Còn có linh phù bổ khí chữa thương.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra một xấp, một trăm lá linh phù và năm viên đan dược chữa thương cấp bốn.


“Nhiều như vậy đều là cho ta?” Nhìn thấy nhiều linh phù như vậy, Hỏa Viêm vui mừng không thôi, duỗi tay định nhận lấy, nhưng lại bị Liễu Thiên Kỳ trực tiếp tránh thoát đi.


“Liễu sư huynh?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ rụt tay về, Hỏa Viêm rầu rĩ mà gọi một tiếng.


“Thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí. Một trăm linh phù và năm viên đan dược này của ta, ngươi tính toán lấy cái gì trao đổi với ta?” Nhìn đối phương, Liễu Thiên Kỳ thật nghiêm túc hỏi.


“Trao đổi á? Ta… ta hiện tại cũng không có linh thạch nha. Vậy, nếu không, nếu không ghi sổ trước đi, chờ tới Hỏa Lang thành, ta trả lại cho ngươi còn không được sao?”


“Không được, ta muốn hai thứ trên người của ngươi, nếu ngươi chịu cho ta, ta liền cho ngươi đan dược và linh phù này. Hơn nữa, nếu linh phù này không đủ, ta còn có thể cho ngươi càng nhiều linh phù hơn, trợ giúp ngươi dưỡng khỏi thương.”


“Hai... hai dạng thứ? Cái gì mới được?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Hỏa Viêm thật cẩn thận hỏi.



Nhìn Hỏa Viêm bộ dáng nhát gan kia, Liễu Thiên Kỳ cười lấy ra một cái chén và một thanh chủy thủ, đặt trước mặt đối phương.


Nhìn thấy dao và chén, Hỏa Viêm bị dọa run run. “Liễu sư huynh, không thể nào, ngươi…. ngươi còn muốn ăn chân ta hả!”


Hỏa Viêm ôm chân mình, rất đáng thương rụt rụt thân mình về phía sau, đáng thương hề hề mà nhìn về phía đối phương.


Nhìn Hỏa Viêm một bộ tiểu tức phụ bị bức lương vi xướng* kia, Kiều Thụy phụt một tiếng bật cười


(*xướng là nghề ca kĩ thời xưa, được coi là thấp hèn. Câu này nghĩa là cô vợ nhỏ lương thiện bị bắt làm ca kĩ)


“Ta nói nè Hỏa Viêm, ngươi tốt xấu cũng là một vương tử mà? Có cần không tiền đồ như vậy không? Không phải một cái chân lang thôi sao? Chặt bỏ một cái thì ba, năm tháng lại có thể mọc ra một cái mới thôi? Ngươi sợ cái gì a?”


Tứ chi của tu sĩ Kim Đan có thể tái sinh. Chẳng qua là bởi vì cá nhân thể chất bất đồng, thời gian mọc ra chi cũng không giống nhau mà thôi. Nhưng kém nhất, nửa năm cũng vẫn có thể hoàn toàn mọc ra được, chuyện này là hoàn toàn không cần lo lắng.


“Ta... ta đương nhiên biết có thể mọc ra được, nhưng chính là sẽ đau á!” Nghĩ đến phải bị chém rớt một cái chân, Hỏa Viêm mang vẻ mặt ủy khuất.


“Nghĩ cái gì không biết? Cái chén nhỏ xíu như vậy, có thể chứa một cái chân của ngươi sao?” Nhìn tiểu Hỏa Lang ấm ức, Liễu Thiên Kỳ nhịn không được trợn trắng mắt.


“Vậy, Liễu sư huynh ngươi không ăn chân ta hở?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Hỏa Viêm thật cẩn thận hỏi.


“Chúng ta có đồ ăn rồi, tạm thời không cần chân của ngươi. Nhưng ta muốn máu của ngươi. Phóng một chén máu cho ta!” Nhìn đối phương, Liễu Thiên Kỳ không biểu cảm gì mà nói.


“Máu? Ngươi…. ngươi muốn uống máu ta?” Nghe được đối phương bảo mình lấy máu, Hỏa Viêm càng thêm ủy khuất.


“Đừng ra vẻ đáng thương, nếu ngươi không muốn tự mình động thủ, ta không ngại giúp ngươi!” Nói rồi, bên trong mắt Liễu Thiên Kỳ nhiều thêm một tia uy h**p.


“Được… được rồi!” Ủy ủy khuất khuất mà cầm lấy dao, Hỏa Viêm cắt qua cánh tay, không tình nguyện mà cấp cho Liễu Thiên Kỳ một chén máu.


Nhìn thấy đối phương lấy máu xong, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp lấy ra Thu Nạp phù, thu hết máu của Hỏa Viêm một giọt không rơi vào trong linh phù.



“Đau chết mất!” Nhìn miệng vết thương trên cánh tay, Hỏa Viêm vẻ mặt ủy khuất.


Liễu Thiên Kỳ kéo cánh tay đối phương qua, trực tiếp đánh vào một lá Cầm máu phù, máu Hỏa Viêm không còn chảy nữa, miệng vết thương cũng khép lại.


“Oa, Liễu sư huynh, phù của ngươi thật là lợi hại ghê!” Phát hiện linh phù có hiệu quả trị liệu, Hỏa Viêm nhịn không được chậc lưỡi.


“Món đồ thứ hai, vòng cổ của ngươi!” Nói xong, Liễu Thiên Kỳ vươn tay với đối phương.


“Không, cái này không được, đó là vòng cổ đồ đằng của gia tộc ta. Không thể, không thể đưa cho người khác!” Hỏa Viêm lắc đầu, vội vàng cự tuyệt.


“Yên tâm, ta không cần vòng cổ của ngươi, ta chỉ là tạm thời bảo quản thay ngươi mà thôi. Chờ tới Hỏa Lang tộc, ngươi đem phí dụng đan dược linh phù, hai mươi vạn linh thạch đều trả lại cho ta, ta tự nhiên sẽ trả lại vòng cổ cho ngươi.”


Nghe được Liễu Thiên Kỳ báo giá, Kiều Thụy nhịn không được cứng lưỡi, nghĩ thầm: Thiên Kỳ thật đúng là hắc nha, một trăm lá linh phù cộng thêm năm viên đan dược, nhiều nhất cũng chỉ giá trị năm vạn linh thạch. Thiên Kỳ vậy mà muốn hai mươi vạn.


“À, ta hiểu, cái này kêu là thế chấp. Nhân loại các ngươi có một loại cửa hàng gọi là hiệu cầm đồ, chính là loại có thể dùng đồ vật đổi linh thạch ấy.” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Hỏa Viêm bừng tỉnh.


“Đúng vậy, chính là thế chấp, bằng không ngươi chạy thì ta đến chỗ nào tìm ngươi lấy linh thạch?”


Nghe vậy, Hỏa Viêm nhịn không được trợn trắng mắt. “Liễu sư huynh, ngươi có cần nhỏ mọn như vậy không? Hai nhà chúng là thế giao nha. Ta… sao lại quỵt nợ được?”


“Cái này chưa chắc, thân huynh đệ minh tính sổ*. Nếu ngươi thiếu ta linh thạch, vậy ngươi phải đem vòng cổ thế chấp cho ta.” Theo lý cố gắng, Liễu Thiên Kỳ không hề bị đối phương dùng thân tình đả động.


(*anh em ruột cũng phải tính sổ rõ ràng)


“Được rồi.” Tuy không tình nguyện, nhưng Hỏa Viêm vẫn tháo xuống vòng cổ của mình, giao cho Liễu Thiên Kỳ.


“Ừm.” Liễu Thiên Kỳ vừa lòng mà tiếp nhận vòng cổ, đem linh phù cùng với đan dược đều giao cho Hỏa Viêm, hơn nữa chỉ cho Hỏa Viêm phương pháp và các bước sử dụng. 


“Ừm, ta đều nhớ kỹ, cảm ơn Liễu sư huynh!” Cầm một xấp linh phù và năm viên chữa thương đan dược, Hỏa Viêm liền chạy đến một bên chữa thương.



“Tiểu Thụy!” Liễu Thiên Kỳ quay đầu, nhìn về phía ái nhân.


“Hửm?” Kiều Thụy lẳng lặng chờ đối phương nói.


“Mấy ngày nay, ta sẽ vẽ nhiều hơn một chút linh phù loại công kích, chuẩn bị cho chúng ta tiến vào cung điện Như Ý. Nên an toàn của ta và Hỏa Viêm, tất cả giao cho đệ tới bảo hộ. Trên bản đồ tuy nói nơi này là núi hoang, nhưng rốt cuộc có yêu thú hay không, ai cũng nói không chắc. Cho nên đệ cần phải phá lệ cẩn thận, mặt khác, đệ phải trông kĩ Hỏa Viêm. Nó không hiểu trận pháp. Nếu nó bước vào Lôi Hỏa Thiên Phù Sát Trận bên ngoài, không chết cũng phải mất nửa cái mạng.” Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ không yên tâm mà dặn dò.


Ở Cẩm Châu, phàm là núi non bị đánh dấu là núi hoang, đó là cái loại núi hoang phế bị khai thác quá nhiều, đã không còn linh thạch, không có linh hoa, linh thảo, cũng không có yêu thú. Nhưng dù là một ngọn núi hoang, Liễu Thiên Kỳ vẫn không dám thiếu cảnh giác.


“Huynh yên tâm đi Thiên Kỳ, ta sẽ cẩn thận, ta cũng sẽ xem trọng Hỏa Viêm.” tiểu tử kia chính là giá trị một trăm vạn linh thạch nha, Kiều Thụy tự nhiên không có khả năng để một trăm vạn linh thạch chết thẳng cẳng dưới mí mắt mình.


“Ừm, vất vả cho đệ rồi.” Liễu Thiên Kỳ giữ chặt tay Kiều Thụy, động tác ôn nhu mà kéo người vào lòng.


“Huynh cứ an tâm vẽ bùa đi, chuyện khác đều không cần nhọc lòng!” Hưởng thụ cái ôm ấm áp mà lại thoải mái của ái nhân, Kiều Thụy hiểu ý cười.


“Được.” Đối diện gương mặt tươi cười của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cũng cười.


“Ọe...” Nhìn thấy hai tên gia hỏa kia không biết xấu hổ mà ấp ấp ôm ôm, Hỏa Viêm nhịn không được trợn trắng mắt. Tâm nói: hai tên gia hỏa này một chút cũng không chiếu cố cảm nhận của lang vị thành niên gì hết. 


Thời gian sau đó, Liễu Thiên Kỳ ngồi vẽ bùa trong một góc lều trại, Hỏa Viêm đang liều mạng lợi dụng linh phù và đan dược chữa thương, Kiều Thụy lại phụ trách bảo hộ hai người an toàn. Ba người mỗi người một việc.


Hỏa Viêm mất tám ngày thời gian, cuối cùng đã điều trị hết nội thương của mình, có thể lại một lần nữa sử dụng linh lực, chuyện này không khỏi làm Hỏa Viêm mừng rỡ như điên.


“Kiều sư huynh, ta khỏi rồi, ta có thể sử dụng linh lực!” Nhìn Kiều Thụy, Hỏa Viêm cao cao hứng hứng mà tuyên bố tin tức tốt này.


“Nói nhỏ chút, đừng ảnh hưởng đến Thiên Kỳ vẽ bùa!” Nói đến đây, Kiều Thụy cẩn thận mà nhìn thoáng qua ái nhân đang vẽ bùa ở bên trong.


“Dạ!” Hỏa Viêm gật đầu, vội vàng bưng kín miệng mình.


“Đi ra ngoài nói!”



“Ừm!” Hỏa Viêm cùng Kiều Thụy rời khỏi lều trại.


“Kiều sư huynh, ngươi xem!” Nói rồi, Hỏa Viêm chuyển động lòng bàn tay, ngọn lửa màu đỏ liền nhảy lên trong long bàn tay nó.


“Không tồi, như vậy đến cung điện Như Ý cũng sẽ không quá nguy hiểm.” Kiều Thụy gật đầu nói.


“Đúng vậy, thực lực của ta khôi phục rồi, ta không cần lo lắng nữa. Lại nói tiếp, Liễu sư huynh thật lợi hại, chẳng những biết bày trận, còn biết vẽ bùa.” Đối với Liễu Thiên Kỳ, Hỏa Viêm thật sự là bội phục ngũ thể đầu địa.


“Đó là đương nhiên, Thiên Kỳ là lợi hại nhất!” Nói đến bạn lữ nhà mình, Kiều Thụy cảm thấy rất vinh quang.


“Đúng vậy, Liễu sư huynh lợi hại nhất. Ta trước kia vẫn luôn cho rằng, bị thương chỉ có dùng đan dược mới có thể trị liệu thương. Hóa ra dán linh phù cũng có thể chữa thương! Liễu sư huynh phù thật là tuyệt!”


“Hì hì, ngươi biết thì tốt. Thiên Kỳ nhà ta vẽ cho ngươi những linh phù chữa thương đó đều là những loại rất hẻo lánh, ngươi ở ngoài rất khó mua được.” Trước đó, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cũng  đã đi qua cửa hàng bán linh phù mua giấy phù văn, Kiều Thụy phát hiện rất nhiều cửa hàng đều là lấy Công Kích phù và Phòng Hộ phù là chính, còn loại Tu Thân và Trợ Tu thì rất ít chủng loại. 


Như là Khai thông linh khí phù, Cầm máu chữa thương phù, trong tiệm căn bản là không có. Nhưng này cũng không kỳ quái, người bình thường bị thương đều là đi mua đan dược, ai sẽ đi mua phù đâu.


“Kiều sư huynh, chờ chúng ta từ cung điện Như Ý trở về, ngươi nói với Liễu sư huynh, bảo Liễu sư huynh thu ta làm đồ đệ thế nào? Ta cũng muốn học trận pháp, muốn học vẽ bùa.” Lôi kéo tay áo Kiều Thụy, Hỏa Viêm vẻ mặt lấy lòng mà nói.


“Cái này à, phải xem thiên phú nữa. Ngươi là Hỏa Lang, là thuần hệ Hỏa, học vẽ bùa, hình như không thích hợp cho lắm.” Trước kia Kiều Thụy cũng muốn học vẽ bùa, nhưng Thiên Kỳ có nói qua, tu sĩ hệ Hỏa là chú định vô duyên làm Phù Văn Sư. Cho nên vị Thất vương tử này chỉ sợ nhất định phải thất vọng rồi.


“Được mà, được mà, nhất định là được! Chỉ cần Kiều sư huynh nói giúp ta, Liễu sư huynh nhất định sẽ đáp ứng. Liễu sư huynh nghe lời Kiều sư huynh nói nhất đó!” Hỏa Viêm khẩn cầu mà nhìn Kiều Thụy, vẻ mặt lấy lòng mà nói.


Nghe được lời này, Kiều Thụy nhẹ nhàng gợi lên khóe miệng. “Thôi được, nếu ngươi đều nói như vậy, thế thì chờ chúng ta từ cung điện Như Ý trở về, ta liền nói giúp ngươi.”


“Hì hì, cảm ơn Kiều sư huynh!”  Hỏa Viêm gật đầu liên tục, vội vàng nói tạ.


Hết chương 206.


----------------------------------------------


Tui vẫn dùng xưng Hỏa Viêm là nó nha, vì ẻm nhỏ xíu thiệt dù 80t, nhưng không có lịch duyệt không có kinh nghiệm, trẻ con lắm, với lại nếu cứ xưng hắn lại mất cái thú vị của nhân vật. 


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 206: Bị lấy máu
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...