Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 204: Tiêu tan hiềm khích lúc trước


chương 204 Tiêu tan hiềm khích lúc trước 


Liễu Thiên Kỳ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Chương Tử Minh mở miệng đòi người một cái. Hắn lại dùng dư quang khóe mắt nhìn lướt qua, thấy Hỏa Viêm đứng trong trận pháp vội vàng nháy mắt, xoay chuyển tròng mắt, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng bật cười.


“Ha ha, là thế này Chương đạo hữu. Tiểu Hỏa Lang này tên là Hỏa Viêm, là nhi tử nhỏ nhất của Hỏa Lang vương, Thất vương tử của Hỏa Lang tộc. Mà ngoại công của tại hạ và Hỏa Lang vương là hảo hữu chí giao, cho nên tại hạ là phụng mệnh của ngoại công, ra đây tìm tiểu Hỏa Lang, muốn đưa nó về Hỏa Lang thành.”


“Chuyện này……"


Nghe được đoạn lời này của Liễu Thiên Kỳ, năm người khiếp sợ không thôi. Bởi vì Liễu Thiên Kỳ nói lời này, lượng tin tức thật sự quá lớn. Tiểu Hỏa Lang là tiểu nhi tử của Hỏa Lang vương? Trận Pháp Sư trước mắt là bằng hữu của Hỏa Lang tộc. Ông ngoại của đối phương và Hỏa Lang vương là chí giao, gia tộc đối phương cũng tuyệt đối là đại gia tộc số một số hai Cẩm Châu nha!


“Ngươi nói bậy, tiểu Hỏa Lang này yếu như vậy, sao có thể là Hỏa Lang tộc Thất vương tử? Cả ta mà cũng đánh không lại!” Hồ tam muội rít gào ra tiếng, không tin Liễu Thiên Kỳ nói.


“Ta…. Ta còn chưa thành niên chứ bộ! Ngươi cũng hai trăm hơn tuổi rồi, ngươi căn bản chính là ỷ lớn h**p nhỏ!” Thân phận bị nghi ngờ, Hỏa Viêm có chút khó chịu.


“Ngươi là tên khốn!” Bị nói thành ỷ lớn h**p nhỏ, Hồ tam muội rống to ra tiếng, bị chọc tức đến sắc mặt xanh mét. Mặc kệ là Yêu tộc hay là Nhân tộc, có nữ nhân nào nguyện ý nghe người khác nói nàng già chứ? Cho nên ấy à, Hỏa Viêm này thật sự là không biết nói chuyện gì hết!


“Tam muội!” Nhìn Tam muội hận không thể nhào qua đi xé nát Hỏa Viêm, Tuyết Thiên vội vàng kéo muội muội lại.


Nếu tiểu Hỏa Lang thật sự là Thất vương tử Hỏa Lang vương, vậy chuyện này bọn họ phải thận trọng hơn. Rốt cuộc, đắc tội hoàng thất Hỏa Lang tộc cũng không phải là chuyện đùa.


“Liễu đạo hữu có thể xác định, tiểu Hỏa Lang này thật sự là Hỏa Lang tộc Thất vương tử chăng?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Chương Tử Minh không xác định mà lại hỏi.


“Tất nhiên, ta và ngoại công thường xuyên đến vương cung Hỏa Lang tộc tham gia một vài yến hội. Thất vương tử, tại hạ tất nhiên là biết. Hơn nữa, trên người nó có vòng cổ đồ đằng của hoàng thất Hỏa Lang tộc làm bằng chứng, tuyệt đối không phải giả mạo.” Liễu Thiên Kỳ đĩnh đạc mà nói, không hề có khiếp đảm khi nói dối.



“Hóa ra hai nhà chúng ta là thế giao sao? Sao ngươi không nói sớm vậy? Còn nói cái gì muốn ăn chân lang của ta, dọa ta cả đêm qua cũng không dám ngủ luôn á. Nè Liễu Thiên Kỳ, ngoại công của ngươi là ai vậy? Là tông chủ Thiên Hải Tông sao? Lão nhân kia và phụ vương ta giao tình tốt nhất. Còn có Tường Vân Tông và An Hòa Tông, hai vị tông chủ và phụ vương cũng đều là bạn tốt.” Nói đến chuyện này, Hỏa Viêm như nói về gia bảo.


“Tiểu thí hài, không thể an tĩnh chốc lát sao? Một hồi thì trốn nhà đi, một hồi lại có kẻ thù, chỉ biết gặp rắc rối!” Đi đến trước trận pháp, Kiều Thụy buồn bực mà hung hăng trừng mắt vào hai mắt Hỏa Viêm. Tâm nghĩ: Thằng nhóc ngu xuẩn, còn không biết xấu hổ hỏi, hỏi nữa là lộ tẩy mất!


“Dạ, là ta không tốt, làm phụ vương và các tiền bối lo lắng cho ta. Còn đặc biệt phái Liễu sư huynh và vị sư huynh này cùng nhau ra tới tìm ta!” Nhìn Kiều Thụy hung dữ lên, Hỏa Viêm thái độ tốt đẹp vội nhận sai.


“Ngậm miệng lại, đừng nói nhảm nhiều như vậy!” Kiều Thụy trừng mắt, hung hăng cảnh cáo.


“Dạ.” Hỏa Viêm gật đầu, cúi đầu không dám nói nữa chữ.


“Liễu đạo hữu, chúng ta và vị Thất vương tử này có thể là có chút hiểu lầm!” Nhìn nhìn Hỏa Viêm, lại nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ, Chương Tử Minh nói thế.


Bọn họ một đường đuổi giết nhi tử của Hỏa Lang vương, chuyện này nếu để Hỏa Lang vương biết, bọn họ nào còn mạng nữa? Huống chi, Liễu Thiên Kỳ này cũng là Trận Pháp Sư xuất thân từ đại gia tộc, đắc tội một vị này cũng là một đại phiền toái!


“Nếu là hiểu lầm, các ngươi và Hỏa Viêm giáp mặt nói rõ ràng là được. Hỏa Viêm không phải người mang thù, các ngươi giải thích rõ ràng hiểu lầm đi. Chỉ cần các ngươi sau này không đuổi giết Hỏa Viêm nữa, vậy Hỏa Viêm liền sẽ không truy cứu chuyện trước đây, cũng sẽ không nhắc đến chuyện này với Lang Vương bệ hạ. Đúng không, Hỏa Viêm?” Liễu Thiên Kỳ quay đầu nhìn về phía Hỏa Viêm.


“A, ngươi nói thế nào thì cứ vậy đi!” Hỏa Viêm nhướng mắt, tất nhiên là không dám không nghe Liễu Thiên Kỳ.


“Như vậy, Chương đạo hữu nghĩ như thế nào?” Liễu Thiên Kỳ hỏi Chương Tử Minh.


“Như thế rất tốt!” Được đến đáp án này, Chương Tử Minh cũng đã an tâm.


“Không được, không thể cứ tính như vậy, Hỏa Viêm này cầm Như Ý thạch của chúng ta. Bảo hắn trả thạch lại cho chúng ta!” Hồ tam muội mở miệng đòi thạch.


“Tam muội, đừng nhiều chuyện!” Nhìn muội muội, Tuyết Thiên nhẹ gọi ra tiếng.



Mặc kệ là Hỏa Lang vương hay là đại gia tộc Nhân tộc đều là tồn tại bọn họ đắc tội không nổi, cho nên, nếu có thể hóa giải ân oán tự nhiên là tốt nhất. Tam muội thật là, sao lại tới thêm phiền vậy!


“Thạch? Hở? Ta biết các ngươi vì sao đuổi giết ta rồi. Người kia, không, thằn lằn kia, là các ngươi giết!” Nghe được Hồ tam muội nhắc tới khối thạch, Hỏa Viêm mới như ở trong mộng mới tỉnh dậy.


“Sao lại thế này?” Liễu Thiên Kỳ nghiêng đầu hỏi Hỏa Viêm.


“Năm trước, ta ở Bách Hoa Cốc du ngoạn thì gặp một tu sĩ Yêu tộc sắp chết, tu sĩ kia cho ta một cục đá, hắn nói đây là một đại cơ duyên, hắn không đi được, liền đem cục đá đưa cho ta, hắn còn bảo ta bảo hộ khối đá nọ, đừng để nó rơi vào tay kẻ thù của hắn. Dù hắn có chết cũng không muốn đem cơ duyên cho kẻ thù.” Nói đến đây, Hỏa Viêm oán độc mà trừng về phía năm người kia.


Hóa ra là bởi vì một khối đá mà kết oán sao? Sờ sờ cằm, Liễu Thiên Kỳ suy tư một chút. Phát hiện, trong nguyên tác cũng không có nhắc tới Như Ý thạch này.


“Hỏa Viêm đạo hữu, ngươi hiểu lầm rồi, vị thằn lằn đạo hữu kia cũng không phải là do chúng ta g**t ch*t. Trên thực tế, chúng ta là bạn tốt của hắn, vẫn luôn đuổi giết ngươi cũng do tưởng ngươi là hung thủ. Nếu thằn lằn đạo hữu không phải do ngươi g**t ch*t, mà ngươi lại là bạn của thằn lằn đạo hữu, chúng ta đây thật đúng là lũ lụt vọt miếu Long Vương, người một nhà không nhận người một nhà.” Chương Tử Minh mỉm cười mà chống đỡ, đối đáp trôi chảy.


Tuy Chương Tử Minh biểu hiện thật bằng phẳng, nhưng từ ban đầu Liễu Thiên Kỳ vẫn bắt giữ được sắc thái chán ghét chợt lóe rồi biến mất dưới đáy mắt đối phương. Huống hồ, nếu Như Ý thạch là chìa khóa vào bí cảnh nào đó, thứ quan trọng như vậy, sao thằn lằn lại có thể nói cho bằng hữu, chẳng lẽ hắn không sợ bằng hữu giết hắn, cướp đi khối đá của hắn sao? Cho nên nói, người biết trên người hắn có khối đá này không phải bằng hữu hắn, mà là kẻ thù muốn cướp lấy khối đá mới đúng. 


“Là thế này sao?” Hỏa Viêm chớp chớp mắt, hiển nhiên là bị Chương Tử Minh hoa ngôn xảo ngữ lừa dối.


“Đương nhiên là thế này. Bằng không, sao chúng ta lại đau khổ đuổi theo Hỏa Viêm đạo hữu chứ?”


“Vậy à.” Hỏa Viêm gật đầu, tin lời Chương Tử Minh nói.


“Hỏa Viêm đạo hữu, một khối Như Ý thạch có thể mang ba người tiến vào cung điện Như Ý. Ta nguyện ý dùng hai mươi vạn linh thạch đổi lấy hai danh ngạch trong tay Hỏa Viêm đạo hữu. Không biết ý Hỏa Viêm đạo hữu như thế nào?” Nhìn tiểu Hỏa Lang, Chương Tử Minh lại hỏi.


Nếu đoạt không được, vậy chỉ có thể tiêu linh thạch tới mua danh ngạch.


“Cái này……” Nghe được đối phương nói muốn mua hai danh ngạch, Hỏa Viêm có chút do dự. Bởi vì nó không yên tâm, nếu nó đưa bọn họ đưa tới bí cảnh, năm người này có khi sẽ lại một lần nữa đuổi giết nó!



“Liễu Thiên Kỳ, con người ngươi thật quá đáng, khối Như Ý thạch kia vốn dĩ nên là của chúng ta. Các ngươi dựa vào cái gì chiếm danh ngạch của chúng ta?” Hồ tam muội phẫn hận mà trừng Liễu Thiên Kỳ, bất mãn giận mắng.


“Của các ngươi? Các ngươi đang nói chuyện buồn cười gì vậy? Như Ý thạch là của Hỏa Viêm, Hỏa Viêm muốn mang theo ai đi, đó là từ Hỏa Viêm quyết định. Có quan hệ gì với ngươi?” Kiều Thụy khinh thường mà nhìn nha đầu Tuyết Hồ tộc.


“Đúng vậy, đây là chuyện của ta, có quan hệ gì với ngươi đâu? Liễu sư huynh và nhà ta là thế giao. Ta tất nhiên muốn dẫn bọn hắn đi rồi!” Lời này, Hỏa Viêm nói theo lý thường. Nó mới không muốn mang theo kẻ thù đi bí cảnh đâu!


“Ngươi…. các ngươi quả thực là khinh người quá đáng!” Nói đến đây, Hồ tam muội kéo tỷ tỷ đứng một bên ra, liền muốn nhằm phía Liễu Thiên Kỳ bên này.


“Tam muội!” Tuyết Thiên duỗi tay, cùng Nhị muội vội vàng kéo Hồ tam muội lại.


Chỉ chốc lát, thực lực Kim Đan sơ kỳ trên người Liễu Thiên Kỳ tăng mạnh, liên tiếp leo lên, trực tiếp tăng tới Kim Đan hậu kỳ. Một cổ uy áp bay thẳng đến đè ép xuống Hồ tam muội đè.


“A! A……” Hồ tam muội cảm giác được một ngon núi lớn từ trên trời giáng xuống, đè lên lưng mình. Thân mình ả lảo đảo một cái, suýt nữa trực tiếp quỳ rạp xuống đất.


“Tam muội, ngươi làm sao vậy?” Nhìn trên mặt muội muội mồ hôi lạnh chảy ròng, Tuyết Thiên kinh hô ra tiếng.


“Tam muội!” Đỡ muội muội, Hồ nhị muội cũng kinh hô ra tiếng.


“Liễu đạo hữu thủ hạ lưu tình!” Chương Tử Minh vội vàng vì Hồ tam muội cầu tình.


Liễu Thiên Kỳ thu liễm một thân khí thế lại, lại đem thực lực của mình áp về lại Kim Đan sơ kỳ.


“Chương đạo hữu, hôm nay ta không bày ra sát trận trong núi hoang này, chém tận giết tuyệt năm người các ngươi. Một là bởi vì chúng ta không oán không thù, ta không muốn có thêm giết chóc. Hai là bởi vì trong năm người các ngươi có hai người là tu sĩ Nhân tộc, cùng căn cùng nguyên với ta, vốn là một nhà. Ta không đành lòng hạ sát thủ.”


“A, đa tạ Liễu đạo hữu thủ hạ lưu tình!” Chương Tử Minh vội vàng cúi đầu nói tạ.



“Chương đạo hữu, chuyện hôm nay, nếu ngươi nguyện ý thì chúng ta cứ như vậy chấm dứt. Trước đây các ngươi truy sát Hỏa Viêm, đả thương Hỏa Viêm, Hỏa Viêm không hề truy cứu, chúng ta cũng sẽ không nói cho Hỏa Lang vương. Nhưng các ngươi phải hứa hẹn, ngày sau không được đuổi giết Hỏa Viêm nữa. Đương nhiên, nếu các ngươi không muốn chấm dứt, vậy cũng cũng đừng trách ta thủ hạ vô tình!” Nói đến đây, Liễu Thiên Kỳ híp híp mắt, đáy mắt xẹt qua một mạt sát ý tàn nhẫn.


Mặc kệ là vì Như Ý thạch hay là vì 300 vạn linh thạch, Hỏa Viêm cần phải giữ được. Năm người này nếu không biết điều, vậy cũng chỉ có thể g**t ch*t hết!


“Này……” Nghe được lời này của Liễu Thiên Kỳ, Chương Tử Minh nhìn về phía bốn người khác.


“Không được, ta không đồng ý! Khối Như Ý thạch kia vốn dĩ nên là của chúng ta!” Hồ tam muội lắc đầu, nói không đồng ý.


“Ta nghe đại tỷ!” Hồ nhị muội nhìn về phía Tuyết Thiên.


“Ta nghe đại ca và đại tẩu!” Chương Tử Văn cũng tỏ vẻ nguyện ý nghe Chương Tử Minh và Tuyết Thiên an bài.


“Ta nguyện ý nghe Liễu đạo hữu an bài, hóa giải hai bên thù hận, nhưng vì bảo đảm ngày sau mọi người hữu hảo ở chung, ta hy vọng Hỏa Viêm vương tử có thể lập xuống một lời thề tâm ma, bảo đảm ngày sau không truy cứu chuyện trước đây, cũng sẽ không mật báo với Hỏa Lang vương.” Nói đến đây, Tuyết Thiên nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ.


“Đại tỷ!” Nhìn tỷ tỷ, Hồ tam muội nôn nóng mà kêu gọi ra tiếng. Nghĩ thầm: Đại tỷ là làm sao vậy, sao như vậy đáp ứng rồi?


“Đừng ầm ĩ, chuyện này ta làm chủ!” Tuyết Thiên hung hăng trừng mắt nhìn Tam muội một cái, nói từ nàng làm chủ.


Nhìn thấy thái độ tỷ tỷ cường ngạnh đến thế, Hồ tam muội chíu chặt mày liễu, mặc kệ không nói nữa.


“Có thể, nhưng bên các ngươi cũng muốn có một người lập xuống tâm ma thề, từ nay và sau này, không đuổi giết Hỏa Viêm.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, đáp ứng đối phương yêu cầu.


“Được, ta tới thề!” Chương Tử Minh gật đầu đáp ứng yêu cầu này.


Sau khi Hỏa Viêm và Chương Tử Minh phân biệt lập xuống lời thề, Chương Tử Minh liền mang theo bốn người khác cùng nhau rời đi.


Hết chương 204.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 204: Tiêu tan hiềm khích lúc trước
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...