Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 196: Nam chính hỗ trợ


chương 196 Nam chính hỗ trợ 


Kiều Thụy đứng tại chỗ, nhìn người đột ngột ra tay hỗ trợ, y không khỏi híp híp mắt. “Là ngươi?”


Lam Vũ Minh đứng ngoài 20 mét, nhìn thiếu niên tuấn mỹ một thân bạch y, tay cầm một thanh rìu đậm sắc xanh, triền đầy lôi qung màu tím, trong lòng rung động. Trong đầu có một âm thanh, tựa hồ muốn nói: Người này là của ngươi, thần rìu uy lực vô cùng này cũng là của ngươi. Tất cả đều hẳn là thuộc về ngươi.


“Kiều sư đệ, ngươi không sao chứ?” Nam tử cất bước đi đến phía trước hai bước, lo lắng hỏi.


Kỳ thật, vừa rồi gã vẫn luôn đều trốn ở góc phòng đang nhìn. Kỳ thật gã biết, dù gã không ra tay thì Kiều Thụy và hồ ly kia, còn có con rắn kia ba phương liên thủ, Đông Phương Hàn cũng không phải đối thủ. Nhưng gã không muốn cứ như vậy làm một người qua đường xem náo nhiệt, gã muốn Kiều Thụy đổi mới cái nhìn về gã, muốn Kiều Thụy cảm kích gã. Nên gã mới lựa chọn ra tay vào cuối cùng. 


“Ta rất tốt, không cần ngươi làm bộ làm tịch chạy tới cứu ta!” Ghét bỏ mà liếc nhìn đối phương một cái, Kiều Thụy cảm thấy đối phương thật là có thể làm ra vẻ.


Trước đó còn khiến Từ Vi Vi tới đánh lén y, lúc này giả vờ làm người tốt lại chạy tới cứu y. Thật là dối trá đến cực điểm!


“Đa tạ Lam sư huynh động thân tương trợ. Đã cứu bạn lữ ta!” Một đạo hắc ảnh xẹt qua, Liễu Thiên Kỳ đứng bên cạnh Kiều Thụy.


“Thiên Kỳ, sao huynh lại tới đây?” Thấy ái nhân đã đến, Kiều Thụy không khỏi chớp chớp mắt.


“Làm xong cơm sáng, không chờ đến đệ và Tiểu Kinh trở về, ta liền tới đây nhìn xem.” Liễu Thiên Kỳ nâng tay lên, tự nhiên mà lau đi vết máu trên mặt Kiều Thụy. 


Nhìn bộ dáng hai người tự nhiên mà lại thân mật, Lam Vũ Minh không tự giác mà nhăn nhăn mày. Mặc kệ ta làm cái gì, trong mắt Kiều Thụy đều chỉ có Liễu Thiên Kỳ sao? Tại sao, tại sao lại là cái dạng này?


“Cảm ơn Lam sư huynh.” Liễu Thiên Kỳ giơ tay lên, ba lad Kim Hỏa phù bay đến trước mặt Lam Vũ Minh.


“Này……” Nhìn ba lá linh phù lơ lửng trước mặt mình, Lam Vũ Minh nhướng nhướng mày.


Kim Hỏa phù là linh phù dưới cấp bốn lợi hại nhất, hiện tại lại là ở khu biển sâu, thứ này có thể nói là thứ tốt bảo mệnh.



“Lam sư huynh đã cứu đạo lữ ta, lý nên được cảm tạ!”


Nam chính lấy lòng Tiểu Thụy như vậy, đơn giản chính là vì đào góc tường của mình. Nên Liễu Thiên Kỳ sẽ không để ái nhân mang trên lưng phần ân tình này đâu. Hắn tình nguyện chính mình đi hoàn lại, cũng tuyệt đối không cho ái nhân nhớ kỹ nam nhân khác.


“Như thế, vậy đa tạ Liễu sư đệ.”


“Lam sư huynh không cần khách khí.”


“Cáo từ!” Nhận lấy linh phù, Lam Vũ Minh xoay người rời đi.


“Thiên Kỳ, huynh làm gì cho hắn linh phù? Dù hắn không ra tay, tên khốn kiếp kia ta cũng có thể g**t ch*t. Hắn là thừa dịp Đông Phương Hàn bị thương mới có cơ hội đắc thủ.” Nói đến chuyện này, vẻ mặt Kiều Thụy bất mãn. Y cảm thấy Lam Vũ Minh hoàn toàn chính là vẽ rắn thêm chân làm điều thừa.


“Không sao cả, ta không kém ba lá linh phù kia.” Liễu Thiên Kỳ nhún vai, tỏ vẻ không sao cả.


Kim Xà mở miệng, một đóa hoa hồng màu lam bay ra, ba thi thể trên mặt đất lập tức biến mất không thấy.


Nhìn đóa hoa lam bay vào trong miệng Kim Xà, Kiều Thụy không khỏi mở to hai mắt nhìn. Y buồn bực xoa eo nhìn về phía con rắn kia.


“Ây, ta nói ngươi có một chút tự giác làm thú sủng của người ta không ấy. Ngươi không biết cái gì kêu nuôi gia đình sao? Có người nói nuốt liền nuốt như ngươi sao? Nhẫn không gian ngươi cũng ăn, ngươi có cần lãng phí như vậy không!”


“Kiều…. Kiều sư huynh!” Nhìn Kiều Thụy lời lẽ chính đáng ở răn dạy Kim Lạc, Mộng Kinh nhỏ giọng nói, xả xả ống tay áo Kiều Thụy.


“Tiểu Kinh ngươi đừng sợ, ta đang giúp ngươi giáo huấn chiến sủng mà. Gia hỏa này quá kiêu ngạo. Ngươi đó, phải dạy dỗ nó tử tế mới được.”


“Không, không có, hắn khá tốt!” Mộng Kinh lắc đầu, vội vàng cầu tình.


“Tốt? Tốt chỗ nào? Dưỡng gia cũng không biết, ngốc muốn chết!” Nói rồi, Kiều Thụy còn không sợ chết gõ gõ đầu rắn.


“Kiều sư huynh!”



“Ê, ngươi đây thái độ gì vậy, có như ngươi……”


“Tiểu Thụy, chúng ta trở về ăn cơm đi!” Liễu Thiên Kỳ vội vàng lên tiếng đánh gãy ái nhân trách cứ.


 “Hừm! Đi thôi, Tiểu Kinh, trở về ăn cơm!”


“Dạ.” Mộng Kinh gật đầu, vội vàng thu Kim Xà vào túi dưỡng thú, đi theo cùng nhau rời đi. Một hàng ba người về tới khoang của Liễu Thiên Kỳ thì phát hiện, Liễu Thiên Kỳ nấu cháo thịt đã xong.


Ngửi được mùi hương0, tiểu hồ ly trực tiếp từ túi dưỡng thú chui ra ngoài, rất tự giác mà ngồi trên ghê, bưng lên một chén lên húp sột sột. “Ăn ngon, thật là ngon quá!”


“Quỷ thèm, chỉ biết ăn!” Trừng mắt nhìn thú sủng của mình một cái, Kiều Thụy oán giận ra tiếng.


Nhìn tiểu hồ ly thảo hỉ, Mộng Kinh cười ngồi bên cạnh tiểu hồ ly.


“Thú sủng ngươi muốn ăn cái gì không?” Liễu Thiên Kỳ múc cho mỗi cá nhân một chén cháo, nhẹ giọng hỏi.


 “A……” thật ra Lạc phần lớn thời gian đều là không ăn.


“Không cần, con rắn ngốc kia tương đối thích ăn người.” Kiều Thụy xua tay, nói không cần.


“Kiều Thụy, tên ngốc nhà ngươi!” Từ túi dưỡng thú chuyển ra tới, Kim Xà không thể nhịn được nữa, miệng phun tiếng người, hung thần ác sát trừng về phía Kiều Thụy.


“Ý? Có thể nói chuyện hở?” Kiều Thụy chớp chớp mắt, tò mò nhìn chằm chằm Kim Dực Xà, từ trên xuống dưới đánh giá một vòng.


“Nhìn cái gì mà nhìn, lại nhìn ta độc chết ngươi!” Mắt Kim Xà mị mị, ngữ khí không tốt.


Nghe được hắn nói như vậy, Kiều Thụy càng tò mò. “Gia hỏa này còn biết uy h**p người nữa?” Trời ạ, gia hỏa này thật thông minh nha, chẳng lẽ cũng là linh thú như Kim Diễm sao?


“A, thôi, đừng nói nữa!” Mộng Kinh cứng đờ khuôn mặt, bất đắc dĩ mà nhìn về phía rắn của mình.



“Ê, ngươi nói cái gì đó? Ngươi tên khốn này, tìm đánh có phải hay không?” Nghe được lời này, Kiều Thụy không vui. Bị làm trò hạ mặt mũi trước mặt đồ đệ, làm y cảm thấy mặt mũi sư phụ như y quét rác.


“Xì, bằng ngươi còn tưởng đánh với ta. Ta một ngụm khói độc độc chết ngươi!” Kim Dực Xà kiêu ngạo mà le le lưỡi, vẻ mặt khinh thường.


“Ngươi……”


Kiều Thụy vừa muốn phát tác, lại bị Liễu Thiên Kỳ trực tiếp kéo lại.


“Kim đạo hữu, Tiểu Thụy tính tình tương đối thẳng, ngươi đừng để ý. Ta múc một chén cháo cho ngươi!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ múc một chén cháo, đặt trước mặt Kim Xà. 


“Ngươi…. ngươi biết?” Hồ nghi mà nhìn Liễu Thiên Kỳ, Kim Lạc có chút không thể tin tưởng.


“Này cũng không có gì, Cẩm Châu vốn dĩ chính là địa giới Nhân tộc và Yêu tộc hỗn cư. Yêu tộc ở Vân Châu chúng ta có khả năng xem như dị loại. Nhưng ở Cẩm Châu là rất bình thường, đi trên đường cái tùy ý có thể thấy được Yêu tộc hóa hình.” Lời này Liễu Thiên Kỳ nói theo lý thường.


Nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ, nhìn thấy đối phương thần thái tự nhiên, không hề có bất luận cảm xúc khinh thường chính mình, động tác ưu nhã mà quấy chén cháo, Kim Lạc nhướng mắt.


“Thiên Kỳ, hắn…. hắn là Kim Lạc?” Chỉ vào con rắn kia, Kiều Thụy không thể tưởng tượng hỏi.


“Ừ, dung mạo của Kim đạo hữu vốn là tuấn mỹ hơn nhân tộc, hơn nữa hắn có một đôi mắt vàng kim, nên ta phỏng đoán, hắn hẳn là Yêu tộc!” Lời này Liễu Thiên Kỳ nhìn như là đang nói với Kiều Thụy, nhưng kỳ thật là đang nói với Kim Lạc.


“Không sai, ta thật là bán Yêu tộc, có được một nửa huyết thống Yêu tộc.” Nói chuyện công phu, nửa người trên của Kim Lạc đã hóa thành hình người, một đôi mắt ánh vàng rực rỡ đang ở rất có hứng thú mà nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.


“Bán Yêu tộc sao? Hẳn là rất lợi hại đi?” Kiều Thụy chớp chớp mắt, tò mò hỏi.


Nghe nói, Yêu tộc ở Cẩm Châu đều thập phần lợi hại, bản lĩnh muốn lớn hơn Nhân tộc rất nhiều, không biết Kim Lạc có phải cũng lợi hại như vậy hay không.


“Còn tạm đi, có thể thú hóa, Yêu tộc biến thành hình thú thì có thể phát huy thực lực so hình người càng thêm cường hãn.” Kim Lạc sờ qua cái muỗng, múc một muỗng cháo vào miệng. 


“Lạc.” Nhìn thấy bạn lữ ăn cháo, Mộng Kinh không khỏi chớp chớp mắt.



“Tích Cốc đan tuy rằng tiện lợi, nhưng không bằng thịt yêu thú, bên trong có linh lực giàu có nồng đậm. Nên Kim đạo hữu ngẫu nhiên ăn một ít đồ ăn cũng có chỗ lợi.”


Nghe vậy, Kim Lạc cười. “Gia hỏa này, trong chốc lát tránh trong khoang vẽ bùa, trong chốc lát tránh trong khoang nấu cơm. Cả ta đều cảm thấy ngươi giống một phế vật tay trói gà không chặt. Lại không nghĩ tới khi ngươi giết yêu thú lại có thể như vậy.”


Không thể không nói, biểu hiện của Liễu Thiên Kỳ trong đại chiến yêu thú tr  đó làm rất nhiều người xem thường Phù tu nhwu hắn đều rớt hốc mắt, ngay cả Kim Lạc cũng không thể không lau mắt mà nhìn với kiếm thuật của Phù tu này.


“Ha ha ha, Kim đạo hữu quá khen. So với Yêu tộc được trời ưu ái, tu sĩ Nhân tộc thể thuật chiến thuật có tốt cũng là hữu hạn.”


Nghe được lời Liễu Thiên Kỳ khen tặng, Kim Lạc vừa lòng mà cong cong khóe miệng.1


“Yêu tộc lợi hại như vậy sao? Vậy hôm nào chúng ta luận bàn một chút thế nào? Kim đạo hữu?” Nhìn Kim Lạc, hai mắt Kiều Thụy đều đang tỏa ánh sáng, không giống như đang nhìn một người, thật ra càng giống nhìn một cái bia ngắm sống, một đối thủ khó gặp.


Kim Lạc liếc Kiều Thụy một cái, hừ lạnh ra tiếng. “Chờ ta khỏi hẳn rồi nói sau!” Kim Lạc không muốn kéo một cái đuôi đánh nhau với người ta.


“Kia một lời đã định!”


Nhìn ái nhân nóng lòng muốn thử, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu. Xem ra Tiểu Thụy lại ngứa tay rồi. Quả nhiên, võ tu chính là quá hiếu chiến.


“Kim đạo hữu thương thế như thế nào rồi? Không biết Tụ Linh phù, Súc Linh phù có thể giúp đỡ được không?” Liễu Thiên Kỳ quay đầu hỏi Kim Lạc.


“Phù ngươi còn có thể, nhưng phù cấp ba tác dụng với ta không phải quá lớn. Nếu có cấp bốn thì tốt rồi.” Nói đến chuyện này, Kim Lạc cảm thấy có chút tiếc hận.


Sau khi dùng qua linh phù của Liễu Thiên Kỳ, hắn không thể không thừa nhận, phù của Liễu Thiên Kỳ thật sự rất không tồi, dùng rất tốt. Nhưng hắn dù sao cũng là Kim Đan đại viên mãn, linh phù cấp ba đối với với hắn mà nói, cấp bậc vẫn là quá thấp, tác dụng tự nhiên cũng không quá lớn.


“Nếu muốn vẽ Trợ Tu phù cấp bốn, cần thiết phải có dịch phù văn cấp bốn loại trợ tu mới có thể. Đáng tiếc, trên người ta không có!” Nói đến đây, Liễu Thiên Kỳ khẽ thở dài một tiếng.


Trước đó thật vất vả lộng tới cây Cửu Diệp thảo kia, tài hoa chế ra một lọ dịch phù văn cấp bốn loại công kích, sau đó lại được đến hơn một nửa bình dịch phù văn cấp bốn loại phòng hộ. Còn dịch phù văn loại trợ tu này, từ thủy đến chung, hắn còn chưa từng điều chế qua một lọ nữa.


Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói như vậy, mọi người cũng đều cảm thấy phi thường tiếc nuối.


Hết chương 196.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 196: Nam chính hỗ trợ
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...