Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 194: Hỗn chiến
chương 194 Hỗn chiến
Nhìn thấy trên người ái nhân sáng lên một đạo kim quang, Liễu Thiên Kỳ không khỏi mở to hai mắt nhìn. Hắn trực tiếp tung ra năm lá công kích phù, giải quyết luôn con cá chình phóng điện kia.
"Ầm……" Một đạo công kích bị bắn ngược trở về, trực tiếp dừng trên người Từ Vi Vi.
"Phụt……" Từ Vi Vi mở miệng hộc ra một mồm to máu, một khuôn mặt trắng bệch.
"Không, không có khả năng, Kiều Thụy ngươi tên khốn này!" Không thể tưởng tượng mà nhìn Kiều Thụy lông tóc không tổn hao gì, trong mắt Từ Vi Vi tràn ngập hoang mang và không thể tin tưởng.
Tại sao lại như vậy, vì cái gì mình rõ ràng đánh lén thành công, nhưng đối phương lại lông tóc không tổn hao gì, mà mình ngược lại lại bị thương kia chứ?
Không, không có khả năng, nàng không cam lòng, không cam lòng! Kiều Thụy kia vừa thô lỗ lại dã man, có cái gì tốt? Vì sao Lam sư huynh sẽ nhớ mãi không quên loại người này mà lại không thèm liếc mắt nhìn mình một cái? Vì sao chỉ là một Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng mình là Trúc Cơ hậu kỳ thế mà cũng giết không chết?
Tại sao? Đến tột cùng là tại sao?
Giải quyết con cá chình kia, Liễu Thiên Kỳ liền lạnh một khuôn mặt. Nhìn hướng về phía Từ Vi Vi miệng phun máu tươi mị híp mắt, đáy mắt hắn tràn đầy sát ý thị huyết, xoay tay lại lại trực tiếp bổ một chưởng. Một chưởng này hắn không lưu thủ chút nào, là sử dụng mười thành linh lực đánh ra.
Đáng giận, thế mà dám đánh lén Tiểu Thụy, quả thực là tìm chết!
"A……" Từ Vi Vi tránh cũng không thể tránh, trực tiếp trúng chiêu, thân mình giống như là một khối vải rách, thẳng tiếp bay ngược ra ngoài.
"Từ sư muội!"
"Từ sư muội!"
Phùng Tiến và Trương Mẫn kinh hô ra tiếng, lập tức chạy tới, vội vàng đỡ Từ Vi Vi. Có điều đáng tiếc, giờ phút này Từ Vi Vi đã là một khối thi thể!
"Liễu Thiên Kỳ, ngươi tên khốn kiếp này!" Quát to một tiếng, Phùng Tiến nắm bảo kiếm mang huyết, hướng tới đối mặt Liễu Thiên Kỳ rồi trực tiếp vọt qua.
Nhìn thấy Phùng Tiến hai mắt huyết hồng, huy kiếm công kích về phía mình, Liễu Thiên Kỳ lập tức huy kiếm đón lên.
Phùng Tiến là Kim Đan sơ kỳ, thực lực này, ở trên thuyền có thể nói đã xem như không tồi. Nhưng so sánh với Liễu Thiên Kỳ lại còn kém thật sự xa.
Lúc bắt đầu động thủ, Liễu Thiên Kỳ cũng không hạ tử thủ, bởi vì hắn cảm thấy không oán không thù không cần thiết giết người. Chỉ là, Liễu Thiên Kỳ không xuất toàn lực, Phùng Tiến lại chiêu chiêu tàn nhẫn, dục trí Liễu Thiên Kỳ vào chỗ chết.
Hai mươi chiêu xuống dưới, phát hiện đối phương chiêu chiêu lấy mạng, Liễu Thiên Kỳ cũng liền không lưu thủ nữa, không ra mười chiêu, một kiếm đâm xuyên qua ngực Phùng Tiến.
"A……" Ấn ngực phải thương, Phùng Tiến liên tục lui về phía sau, kéo ra khoảng cách với Liễu Thiên Kỳ.
"Phùng sư đệ!" Hai người nam chính và Vương Nam chạy tới bên này.
"Lam sư huynh, Vương sư huynh, các ngươi tới vừa lúc, súc sinh này giết Vi Vi. Các ngươi mau giết hắn, vì Vi Vi báo thù!" Nhìn thấy đồng bạn đã đến, Phùng Tiến mừng rỡ như điên.
"Này……" Nghe vậy, nam chính và Vương Nam liếc mắt nhìn nhau một cái.
"Ta nói Từ Vi Vi tiện nha đầu kia sao lại đánh lén ta kia chứ? Hóa ra là do ngươi chỉ thị. Các ngươi đều là cá mè một lứa, không một thứ tốt, muốn đánh thì động thủ đi, chúng ta không sợ ngươi!" Kiều Thụy nói, đến bên cạnh Liễu Thiên Kỳ.
Vừa rồi thu thi thể cá chình, nếu không phải bị một con yêu thú cấp bốn sơ cấp cuốn lấy, y nhất định một rìu chém chết tên khốn gọi là Phùng Tiến kia. Dám mắng Thiên Kỳ, quả thật là khốn kiếp, vương bát đản.
"Không, ta không có bảo Từ sư muội đánh lén ngươi!" Đối diện đôi mắt tràn ngập phẫn hận của Kiều Thụy, nam chính rất bản năng mà trả lời.
"Xì, nếu ta tin tưởng chuyện ma quỷ của ngươi thì ta không phải Kiều Thụy rồi!" Trừng mắt nhìn đôi mắt đối phương, Kiều Thụy mới không tin.
Nếu không phải Lam Vũ Minh sai sử, nha đầu họ Từ chết tiệt không oán không thù với y, vì cái gì sẽ đánh lén y?
"Ta……"
"Thiên Kỳ, chúng ta có đi giúp hai con lươn kia không?" Kiều Thụy nghiêng đầu hỏi ý kiến Liễu Thiên Kỳ.
Nếu lúc này bọn họ đi qua, phỏng chừng ba gia hỏa kia xác định vững chắc là chống đỡ không được.
"Không cần, đuôi thuyền bên kia có con ba ba, chúng ta qua nhìn xem!" Nam chính trong một chốc giết không được, Liễu Thiên Kỳ cũng không muốn lãng phí thời gian trên người hắn. Huống hồ, Liễu Thiên Kỳ cũng càng không muốn ái nhân dừng tầm mắt trên người đối phương.
"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, cùng Liễu Thiên Kỳ bay về đuôi thuyền.
Thực lực của con ba ba này là cấp bốn hậu kỳ, mạnh hơn cá chình một chút. Hơn nữa, mai của ba ba thập phần cứng rắn, rất nhiều tu sĩ đều bó tay không biện pháp với nó, đụng tới nó cũng chỉ có thúc thủ chịu trói. Nhưng Liễu Thiên Kỳ lại rất thích mai ba ba này, hắn cảm thấy, nếu có thể lấy được mai ba ba thì có thể để Mộng Phỉ luyện chế một kiện pháp y cho Tiểu Thụy, như vậy ái nhân an toàn cũng càng có bảo đảm.
Múa may bảo kiếm trong tay, Liễu Thiên Kỳ mỗi một kiếm đều hướng về phía đầu ba ba công kích. Mà Kiều Thụy cũng nắm trong tay Thiên Lôi Thần Phủ, công kích về phía tứ chi mềm mại của nó. Dù sao mai ba ba cứng rắn thế kia không dễ dàng phá vỡ như vậy.
Nhưng mặc dù là tứ chi và đầu, vảy trên người ba ba cũng thập phần cứng rắn. Hơn nữa, con ba ba này láu cá thật sự, Liễu Thiên Kỳ liên tiếp chém ra vài kiếm, không phải bị móng vuốt nó chụp bay thìlà bị vảy cứng rắn chặn lại, căn bản thương không đến nó.
Kiều Thụy bên này công kích cũng không phải quá thuận lợi, tuy rằng Thiên Lôi Thần Phủ tương đối dùng tốt, nhưng con ba ba này lại giật mình, vài lần công kích đều bị nó né tránh.
Thu hồi bảo kiếm, Liễu Thiên Kỳ thả ra ba con thủy long, một lá Băng Phong phù vung ra ngoài, thủy long hóa thành băng long, bay thẳng lao xuống con ba ba.
Con ba ba rụt rụt cổ, một đám thủy cầu liền vây quanh qua ba con băng long.
"Ầm! Ầm!" Băng long của Liễu Thiên Kỳ đánh nát thủy cầu của ba ba.
Một bên là Liễu Thiên Kỳ phối hợp băng long công kích, nhắm ngay chân sau ba ba là một hồi mãnh chém, thủy cầu bị đánh bại. Phía sau lại có Kiều Thụy càn quấy đánh lén, tâm tình ba ba phi thường buồn bực, đầu, tứ chi và cái đuôi co rụt lại, ba ba co rút mình lại vào mai, rồi sau đó bay thẳng đến Kiều Thụy va chạm qua.
"Ý!" Kiều Thụy kinh hô một tiếng, vội vàng bay lên, trốn tránh đối phương xông vào.
Một kích chưa trúng, ba ba lại hướng tới Kiều Thụy va chạm qua.
Ba con băng long gào thét tới, lập tức vây quanh ba ba, đem Kiều Thụy chắn phía sau, có điều mai ba ba thập phần cứng rắn, rất nhanh, băng long đã bị nó nhất nhất đâm nát.
Mai ba ba ở giữa không trung không ngừng xoay tròn, lại một lần hướng tới Kiều Thụy va chạm lại.
"Hây!" Kiều Thụy quát to một tiếng, một rìu bổ tới chặn lại ba ba, nhưng một rìu này khi chém vào mai ba ba thì một chút tác dụng cũng không có, không tạo thành chút tổn thương nào.
"Hây!" Liễu Thiên Kỳ nắm một thanh kiếm dùng nước biến ảo mà thành thủy kiếm, bay thẳng đâm tới móng vuốt ba ba.
"Đùng đùng đùng…."
Thủy kiếm vừa đâm vào đã phát ra tiếng nổ vang liên tiếp, ba ba trực tiếp bị hất nằm trên mặt đất.
Nhìn thấy ba ba ghé vào trên boong tàu, vươn đầu phẫn hận mà trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ, một móng vuốt đã bị Liễu Thiên Kỳ tạc nát, Kiều Thụy thừa cơ mà lên, một rìu liền hướng tới đầu ba ba bổ tới.
Ba ba rụt đầu vội vàng trốn tránh. Theo đó, từng đạo cột nước công kích về phía Kiều Thụy.
Đầu ngón tay vừa chuyển, Liễu Thiên Kỳ b*n r* năm viên bọt nước nhỏ, hướng tới một móng vuốt khác của ba ba công kích qua.
Kiều Thụy xem chuẩn thời cơ, chờ đến một khắc ba ba ăn đau mà vươn cổ kia, trực tiếp một rìu chém rớt đầu ba ba.
Nhìn con ba ba rốt cuộc đã giải quyết xong, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đều âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
Thu chiến lợi phẩm, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy mới vừa thở hổn hển khẩu khí, một con hải mã lại du đãng qua.
Kiều Thụy vung rìu, trực tiếp đón lên.
Nắm kiếm trong tay, Liễu Thiên Kỳ vừa muốn qua đó hỗ trợ thì chợt cảm giác được trong chỗ tối có hai tầm mắt bất thiện đang nhìn chằm chằm Kiều Thụy. Thân mình vừa chuyển, Liễu Thiên Kỳ nhìn sang nơi phát ra hai tầm mắt kia, thấy được một tu sĩ trung niên đang nhìn chằm chằm Kiều Thụy đang đánh nhau với hải mã.
Hải mã là yêu thú cấp bốn sơ kỳ, nên dù Liễu Thiên Kỳ không hỗ trợ, bản thân Kiều Thụy chưa cần đến một chén trà nhỏ công phu cũng đã nhẹ nhàng thu phục.
Vừa mới giải quyết hải mã, Kiều Thụy còn không kịp cao hứng thì đã cảm giác một trận ác phong đánh úp lại. Còn không đợi Kiều Thụy kích hoạt Phản Đạn phù trên người, bỗng cảm giác được công kích tà á sau lưng kia biến mất.
Tu sĩ trung niên là Kim Đan trung kỳ, cũng là võ tu, tự giác duỗi tay không yếu. Nhưng sau khi cùng Liễu Thiên Kỳ đánh lên tới, vẫn đều bị đè nặng đánh.
"Vị đạo hữu này, ngươi không đi giết yêu thú, lại vô duyên vô cớ động thủ với ta, này không khỏi quá kỳ quái rồi?"
"Hừ, ngươi đánh lén đạo lữ ta, cũng dám dõng dạc nói ta vô duyên vô cớ động thủ với ngươi sao?" Liễu Thiên Kỳ khinh thường mà hừ lạnh một tiếng, đáy mắt tràn đầy sát ý phẫn hận và thị huyết.
Thật to gan, thế mà dám đánh lén Tiểu Thụy, quả thực chính là tìm chết!
"Ta……" Nghe vậy, tu sĩ trung niên nhăn nhăn mày. Trước đó còn tưởng rằng hai người chỉ là quan hệ hợp tác, không thể tưởng được thế mà là đạo lữ sao?
"Đạo hữu hiểu lầm, ta chỉ là coi trọng mai con ba ba kia, muốn cùng vị đạo hữu kia mua sắm mà thôi!"
"Mua sắm? Giết người đoạt bảo đi?" Liễu Thiên Kỳ không thấy được người này có ý tứ mua sắm gì.
"Ngươi…."
"Hây!" Kiều Thụy giơ lên rìu trong tay, một rìu liền hướng tới giữa lưng đối phương bổ tới.
Yêu thú đều bò đầy thuyền rồi, loại vương bát đản này không biết đi giết yêu thú, lại một lòng nghĩ tính kế người khác giết người đoạt bảo, thật là đáng giận.
"A!" Tu sĩ trung niên kêu thảm thiết một tiếng, vội vàng trốn tránh, nhưng gã trốn được rìu của Kiều Thụy lại không tránh thoát kiếm của Liễu Thiên Kỳ, bị một kiếm đâm trúng bụng, trực tiếp mở rộng ổ bụng.
"Khốn kiếp!" Tu sĩ kia quát to một tiếng, đè lại miệng vết thương to trên vụng, vội vàng nuốt vào một viên đan dược chữa thương.
Nhưng Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cũng sẽ không cho gã thời gian nghỉ ngơi, thừa dịp gã nuốt đan dược, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp lại đâm ra hai kiếm. Mà Kiều Thụy công kích cũng không hề chậm trễ.
Dưới hai người giáp công, tên tu sĩ trung niên rất nhanh đã trở thành một khối thi thể.
Nhổ lấy nhẫn không gian của đối phương, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy phi thân rời đi, bay thẳng đến một con yêu thú khác.
Hết chương 194.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 194: Hỗn chiến
10.0/10 từ 46 lượt.
