Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 186: Tình cờ gặp gỡ phu quân?


chương 186 Tình cờ gặp gỡ phu quân?


Ăn một bữa thịt hầm, ba người đều rất vui sướng. Sau khi ăn xong, Mộng Kinh ra mặt cản lại giành việc rửa chén.


Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy lại dựa vào nhau cùng ngắm ngôi sao.


"Thiên Kỳ, huynh xem ngôi sao thật lớn kia đi, sáng quá chừng!" Kiều Thụy chỉ vào ngôi sao sáng nhất chân trời, cười nói.


"Đó là sao bắc cực!"


"Phải không? Thật đẹp mắt, thật xinh đẹp!" Nhìn chằm chằm ngôi sao, Kiều Thụy nhìn đến xuất thần.


"Đẹp mắt hơn ta ư, xinh đẹp hơn ta ư?" Liễu Thiên Kỳ đem mặt dán tới dưới mí mắt Kiều Thụy, bất mãn mà nói.


Nghe vậy, Kiều Thụy trợn trắng mắt. "Con người huynh đó, có cần vô lại như vậy không, Mộng sư đệ còn ở bên này kia kìa."


Dấm của ngôi sao cũng có thể ăn sao? Thật là phục hắn!


"Ha ha ha, Mộng sư đệ sẽ không để ý hai chúng ta v* v*n đánh yêu. Người ta đã sớm tình cờ gặp gỡ phu quân rồi."


"Phải không? Mộng Kinh, ngươi đã có người kết giao rồi sao? Sao ta lại không biết?"


"Ta……" Tay Mộng Kinh run lên, chén trong tay trực tiếp rơi xuống mặt đất.


"Thật xin lỗi, ta không phải cố ý!" Nhìn thấy chén vỡ, Mộng Kinh vội vàng nói khiểm.


"Không sao, ta cũng thường xuyên làm hư chén mà." Kiều Thụy lắc đầu, không cho là đúng mà nói.



"Liễu sư huynh, ngươi vừa mới nói…. nói ta……" Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Mộng Kinh muốn nói lại thôi.


"Ta nói không đúng sao? Mặt ngươi phiếm đào hoa, hẳn là đã động nhân duyên? Như thế nào, ngươi không gặp được phu quân sao?" Liễu Thiên Kỳ nghiêng đầu nhìn đối phương, nghi hoặc hỏi.


"Phu quân?" Chẳng lẽ là…. không, không có khả năng, không có khả năng là hắn, sao có thể là ác ma kia được? Không phải là hắn!


Mộng Kinh lắc đầu, lập tức phủ định ý tưởng kia trong lòng mình.


"Hê hê, Mộng Kinh, người ngươi thích là nam hay nữ? Trông như thế nào vậy?" Vẻ mặt Kiều Thụy tò mò mà nhìn Mộng Kinh, bát quái hỏi.


"Ta……" Mộng Kinh cắn cắn môi, nhất thời vô ngữ, không biết nên đáp lại như thế nào.


"Tiểu Thụy, đệ đừng hỏi trắng ra như vậy, Mộng sư đệ da mặt mỏng, đệ hỏi người ta như vậy không ý tứ."


"Ha ha ha, cũng phải!" Nhìn thấy Mộng Kinh cúi đầu không nói, Kiều Thụy cười.


"Đúng rồi Thiên Kỳ, huynh còn chưa nói cho ta, huynh khi nào học được xem tướng vậy?" Đột nhiên nhớ tới việc này, Kiều Thụy tò mò mà dò hỏi.


"À, là thế này, ta tìm được trong nửa quyển truyền thừa phù văn cấp bốn kia một cái ngọc giản, là về huyền học, ta hít ngọc giản truyền thừa vào thức hải, cho nên đã hiểu một ít da lông." Liễu Thiên Kỳ đáp.


"À, hóa ra là vậy." Hóa ra là thứ của lão nhân Tần gia kia sao? Khó trách trước đó chưa nghe Thiên Kỳ nhắc qua.


"Đúng vậy." Nhìn Tiểu Thụy của mình, Liễu Thiên Kỳ không hề áp lực tiếp tục nói dối.


"Vậy huynh xem cho ta thử, nhìn xem tướng mạo ta thế nào?" Kiều Thụy dí dí mặt về phía trước, chỉ chỉ vào mặt mình. 


"Đệ à, đệ hiên bình no đủ, vừa thấy chính là nhiều phúc tướng, hơn nữa, ta liệu định, trong số mạng đệ có một phu quân tên Liễu Thiên Kỳ, sẽ sủng đệ cả đời." Nhéo nhéo mặt ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cười nói.


"Hừ, tính một chút cũng không chuẩn, chỉ biết nói hươu nói vượn!" Vỗ rớt tay của nam nhân, Kiều Thụy bất mãn mà nói.



 Mộng Kinh cúi đầu, cẩn thận mà hồi tưởng một chút, từ khu hai vị sư huynh bế quan, chuyện mấy ngày nay. Y phát hiện, ngoại trừ nam tử áo tím kia ra, mình hình như chưa gặp qua thêm người nào nữa.


Không, không có khả năng, không có khả năng là hắn. Nhất định là ta đã lầm!


Bỗng nhiên, một mảnh lá cây màu xanh lục giấu trong ống tay áo Mộng Kinh lập tức sáng lên.


"Nhớ kỹ, lúc ta muốn gặp ngươi, lá cây dán trên cánh tay ngươi sẽ sáng lên. Đó là ta đang triệu hoán ngươi, nếu ngươi không ngoan ngoãn tới tìm ta, hậu quả tuyệt đối ngươi gánh vác không nổi."


Nghĩ đến lời nam nhân nói, tay Mộng Kinh run lên, cái chén thứ hai lại vỡ nát.


"Hầy, nếu không, vẫn là ta rửa đi!" Nhìn cái chén thứ hai bị vỡ, Kiều Thụy không khỏi giật giật khóe miệng. Tâm nói: vị đại thiếu gia Mộng Kinh này không dính khói lửa phàm tục, ngài đêm nay làm vỡ nhà bọn ta hai cái chén rồi nha, lực phá hoại còn mạnh hơn cả ta.


"A, hai vị sư huynh, ta có việc đi trước!" Mộng Kinh đứng lên, vội vã mà rời đi.


"Tiểu tử này, làm gì vậy? Chạy nhanh như vậy?" Nhìn Mộng Kinh chớp mắt công phu đã chạy không thấy bóng, Kiều Thụy liên tục lắc đầu.


"Lúc này hẳn là đi tìm tình lang đi?" Nhìn bóng dáng Mộng Kinh, Liễu Thiên Kỳ cong khóe miệng một cái.


"Không nhất định, nói không chừng là nữ tu thì sao?"


Mộng Kinh đẩy cửa ra, thật cẩn thận mà đi vào khoang của nam nhân. 


Mới vừa đi vào, Mộng Kinh đã nghe được sau lưng truyền đến tiếng đóng cửa  còn không đợi y quay lại xem xét thì phát hiện trên eo đã nhiều thêm một đôi bàn tay to.


Cảm giác được ngực nam nhân đã dán tới sống lưng mình, thân thể Mộng Kinh có chút cứng đờ.


"Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, ngươi tương đối thích tên nào?" Dán bên tai Mộng Kinh, giọng nói tà mị của nam nhân vang lên.


"Cái gì?" Mộng Kinh nghiêng đầu, nhìn về phía gương mặt kia.



"Ta nói rồi, trước khi ta chưa chơi đủ, ngươi không thể có bất luận nam nhân hoặc nữ nhân nào. Ngươi không phải đã quên đấy chứ?" Đôi mắt kim sắc nguy hiểm nheo lại, nam nhân lạnh giọng hỏi.


"Không, bọn họ không phải, bọn họ là sư huynh của ta. Liễu sư huynh và Kiều sư huynh bọn họ là quan hệ bạn lữ khế ước. Hơn nữa bọn họ gắn bó keo sơn, phu thê tình thâm, cảm tình phi thường tốt, ta sao có thể c*m v** cho được?" Mộng Kinh lắc đầu, vội vàng giải thích.


"Không phải là tốt nhất. Đem lời ta nói ghi tạc trong lòng, đừng đến lúc đó lại hại người hại mình!" Nói rồi, nam nhân kéo quần áo Mộng Kinh ra, lộ ra bả vai mượt mà tiểu xảo.


"Ưm……" Cảm giác được thịt mềm trên cổ bị cắn một ngụm, cổ họng Mộng Kinh ngâm ra tiếng.


"Lúc này, đừng khiến ta mất tích thời gian quá dài được không? Thân nhân ta sẽ lo lắng cho ta." Mộng Kinh kéo cánh tay nam nhân, nhẹ giọng mà khẩn cầu.


Nghe được lời này, nam nhân ghé vào hõm vai Mộng Kinh sửng sốt một chút, đôi mắt kim sắc lóe lóe. Nhưng hắn cũng không trả lời đối phương, mà là trực tiếp ôm người lên giường.


Vài ngày sau.


Nhìn Mộng Kinh lại một lần xuất hiện trước mặt mình, Kiều Thụy nhịn không được trợn trắng mắt.


"Ta nói nè Mộng Kinh, tiểu tử ngươi cũng thật kỳ cục, cho dù có kết giao đối tượng, ngươi cũng nên nói một tiếng với Mộng sư tỷ chứ. Đừng động một chút liền chơi mất tích, ngươi không biết tìm không thấy ngươi, Mộng sư tỷ có bao nhiêu gấp đâu."


"Thực xin lỗi Kiều sư huynh, là ta không tốt!" Mộng Kinh cúi đầu, vội vàng nói khiểm.


Kỳ thật lúc này đây, Mộng Kinh chỉ mất tích bảy ngày mà thôi, thời gian cũng không tính dài. Mộng Kinh không biết là nam nhân kia nghe vào khẩn cầu của mình, cố ý trước tiên thả y, hay là bởi vì nam nhân kia có việc khác phải làm cho nên mới dễ dàng như vậy mà thả y.


Lúc trở về, y còn đang suy nghĩ, tỷ tỷ và tam ca nhất định lại muốn ép hỏi mình mất tích mấy ngày nay đi đâu. Nhưng kết quả là, sau khi trở về, tỷ tỷ trực tiếp hỏi y đang kết giao với dạng người nào, tam ca cũng vẫn luôn ở hỏi thăm chuyện này, làm cho Mộng Kinh đều dở khóc dở cười. Nghĩ đến, chuyện này xác định vững chắc là do Kiều sư huynh nói.


Nhưng như vậy cũng tốt, khiến cho tỷ tỷ và tam ca hiểu lầm mình đang cùng người khác kết giao đi, như vậy bọn họ sẽ không luôn mãi truy vấn vì sao mình lại mất tích. Như vậy bọn họ cũng sẽ không lo lắng vì mình nữa.


"Được rồi, không nói này đó nữa, bắt đầu huấn luyện đi!"


"Dạ." Mộng Kinh gật đầu, lấy ra vòng trọng lực, tự chủ động mang lên.



Ở Thiên Độ Thuyền vượt qua hai năm, thực lực của Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy vẫn luôn đều đang không ngừng tăng trưởng, cách Kim Đan hậu kỳ đã là càng ngày càng gần. Chẳng qua vẫn là khuyết thiếu một cơ hội thăng cấp mà thôi.


Nếu phải nói, mấy năm nay, thứ để Kiều Thụy có cảm giác thành tựu chính là dạy ra đồ đệ Mộng Kinh này. Nhìn một Luyện Khí Sư yếu đuối mong manh từng ngày từng ngày mạnh lên, tiểu nắm tay một ngày so với một ngày cứng rắn, Kiều Thụy cảm thấy thập phần tự hào, bởi vì đây là người y dạy ra!


So với thành tựu của Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ thì kém hơn một chút. Bởi vì, Liễu Thiên Kỳ bên này cùng Chung Linh nghiên cứu Càn Khôn Trận cấp bốn kia vẫn luôn không có tiến triển gì. Tuy bản thân Liễu Thiên Kỳ cũng biết, chuyện này không gấp được. Nhưng cứ luôn một chút tiến triển cũng không có, vẫn khiến Liễu Thiên Kỳ cùng với Chung Linh khá thất vọng.


Hai năm ở đây, cảm tình của Mộng Phỉ và Âu Dương Hiểu Thiên tiến triển thập phần ổn định, đã lập khế ước trở thành một đôi bạn lữ. Mà Tứ muội của Chung Linh - Chung Tuyết cũng gả cho Âu Dương Hiểu Phong. Hai đôi bạn lữ tân hôn yến nhĩ đều thập phần hòa hợp.


Mộng Lãng và vị hôn thê của hắn - Chung Mẫn cũng ở trên thuyền cử hành hôn lễ đơn giản, chính thức kết làm vợ chồng.


Tất cả mọi người đã định rồi, duy độc Mộng Kinh và vị Luyện Độc Sư kia vẫn che che giấu giấu như cũ. Hơn nữa, vị Luyện Độc Sư kia cũng chưa từng công nhiên xuất hiện trước mặt Mộng Phỉ và Mộng Lãng.


Bẻ ngón tay tính, Liễu Thiên Kỳ biết, Thiên Độ Thuyền rất nhanh sẽ tiến vào khu biển sâu. Sau khi vào khu biển sâu rồi, Thiên Độ Thuyền liền sẽ mở ra phòng hộ trên thân thuyền, cũng sẽ không có biện pháp xuống biển đánh bắt cá nữa.


Cho nên, buổi tối mấy ngày nay, Liễu Thiên Kỳ liền mang theo Kiều Thụy và Kim Diễm cùng xuống biển bắt cá. Tính toán trữ nhiều một ít đồ ăn, vậy thì chờ tới khu biển sâu sẽ không cần lo lắng Tiểu Thụy không có cá ăn nữa.


Liên tiếp xuống biển hơn nửa tháng, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy chẳng những bắt được không ít cá biển, cua, tôm hùm, hải thú, các loại hải sản, hơn nữa, Kiều Thụy còn lợi dụng linh nhãn của mình tìm được không ít bảo bối dưới biển. Có thể nói là thu hoạch phong phú.


Buổi tối hôm nay, bọn họ trước sau như một xuống biển bắt cá. Ở trong biển suốt một canh giờ, thẳng đến thời gian hạn định của Tị thủy phù vừa qua, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy mới về lại boong thuyền.


Thắng lợi trở về, hai người tâm tình đều rất tốt. Nhưng khi bọn họ ngửi được mùi máu tươi, hai người lại đồng thời đề phòng lên.


"Tiểu Mẫn, đi mau!"


"A Lãng, A Lãng!" Đỡ bạn lữ đầy người là máu, Chung Mẫn sao có thể một mình rời đi được?


"Là Mộng Lãng và Chung Mẫn!" Nghe được âm thanh, Kiều Thụy lập tức truyền âm cho Liễu Thiên Kỳ.


"Đi xem đi!" Trong nguyên tác có nói, Chung Mẫn bị mấy tu sĩ đùa giỡn, Mộng Lãng liền động tay với mấy người, cuối cùng, Mộng Lãng bị một tu sĩ nuôi bò cạp độc dùng bò cạp độc chết. Mà Chung Mẫn chịu khổ c**ng b**, cuối cùng cũng ôm thi thể trượng phu nhảy xuống biển tuẫn tình.


Hết chương 186.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 186: Tình cờ gặp gỡ phu quân?
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...