Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 184: Mệnh định tương ngộ


chương 184 Mệnh định tương ngộ 


Vài ngày sau.


Lần trước gặp mặt, Kiều Thụy đưa cho Mộng Kinh một bộ quyền pháp nhập môn đơn giản nhất. Sau khi nhận được quyền phổ, Mộng Kinh thập phần cao hứng, mỗi ngày sáng sớm dậy sớm đều sẽ ở trên boong tàu luyện tập một canh giờ. Buổi tối thấy trên boong tàu không có ai, còn sẽ chạy ra luyện một canh giờ. Có thể nói, học tập phá lệ nghiêm túc, cũng khắc khổ dị thường.  


Mấy ngày xuống dưới, một bộ quyền pháp này Mộng Kinh đã học xong. Tuy đánh còn không phải thực lưu sướng, nhưng động tác cơ bản đều nhớ kỹ. Mộng Kinh tin tưởng, chỉ cần mình kiên trì bền bỉ, nhất định có thể đánh bộ quyền pháp này càng tốt hơn nữa.


Ban đêm, vừa mới đánh quyền xong, Mộng Kinh lau mồ hôi trên trán một phen, định về lại khoang của mình.


Chỉ là quẹo qua một góc, bỗng thấy được một màn máu me trong một góc.


Nhìn thấy nam nhân áo tím mang theo mặt nạ màu bạc đang giết người, Mộng Kinh vội vàng bưng kín miệng.


Khi y nhìn thấy nam nhân áo tím đầu ngón tay vừa chuyển, trên tay nhiều thêm một gốc cây hoa màu lam không biết tên, theo sau, đóa hoa đó bạo tăng trong tay nam nhân, trưởng thành cao hơn nửa người, hai mảnh cánh hoa cuốn lại đã quấn năm cổ thi thể trên mặt đất vào tâm hoa, Mộng Kinh hung hăng mà cắn chặt răng, thế mà…. Thế mà là Luyện Độc Sư!


Loại người Luyện Độc Sư này, tuy Mộng Kinh chưa gặp qua, nhưng y từng nghe nói đến. Loại người Luyện Độc Sư này tuy là xú danh rõ ràng, nhưng không ai không sợ hãi bọn họ. Mà tiêu chí lớn nhất của Luyện Độc Sư chính là hoa bản mạng. Hoa bản mạng càng mạnh, Luyện Độc Sư đoa độc thuật sẽ càng cao.


Nhìn thấy hoa bản mạng trong tay nam tử áo tím, thế mà có thể tùy ý phóng lớn thu nhỏ, hơn nữa còn có thể một ngụm ăn luôn năm người, Mộng Kinh liền biết, Luyện Độc Sư này tuyệt đối không đơn giản.


Lấy Ẩn Thân phù ra, Mộng Kinh vội vàng dán lên cho mình, rồi sau đó thật cẩn thận mà dịch bước chân trốn sang một bên. Y không muốn gặp phải Luyện Độc Sư này. Lấy thực lực Trúc Cơ hậu kỳ của y, đối đầu với lôại người đáng sợ này, chỉ sợ cũng bị đóa hoa màu lam trong tay đối phương ăn luôn.


Mộng Kinh cuống quít trốn ra thật xa, cẩn trọng mà quay đầu lại nhìn nhìn, nhìn thấy đối phương không đuổi theo, Mộng Kinh mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.



Theo đường cũ về tới khoang của mình, thẳng đến một khắc đóng lại cửa phòng kia, Mộng Kinh mới xem như hoàn toàn an tâm. Nghĩ thầm: Nguy hiểm thật!


Bỗng, lấy Ẩn Thân phù trên người xuống, nhìn cách cục cùng với bài trí trong khoang, Mộng Kinh lại choáng váng.


Mộng Kinh và tam ca Mộng Lãng ở chính là khoang cùng gian, là khoang trung đẳng, khoang chỉ có hai cái giường đơn, cũng không có bài trí gì khác. Nhưng khoang trước mắt này có một cái giường đôi xa hoa mười phần, còn có một bồn tắm nam, có bàn ghế, có ấm trà cùng với tách trà. Không gian vô cùng rộng mở, trên mặt đất còn trải thảm chấm đất, bài trí trong khoang cũng đều đầy đủ, giống như một phòng nhỏ độc lập vậy. Đây và gian Mộng Kinh ở hoàn toàn không giống nhau.


"Này, đây là……" Khiếp sợ mà nhìn hết thảy trước mắt, Mộng Kinh choáng váng.


"Khoang của ta, ngươi còn vừa lòng sao?" Một đạo tàn ảnh từ bên cạnh Mộng Kinh hiện lên, nam tử áo tím đã đứng trước mặt Mộng Kinh.


"Ngươi, ngươi……" Nhìn người trước mặt, huyết sắc trên mặt Mộng Kinh gần như mất hết.


"Tiểu gia hỏa, hoan nghênh ngươi tới khoang của ta, ngươi là vị khách nhân đầu tiên của ta!" Gợi lên một nụ cười tà mị, nam nhân tháo xuống mặt nạ trên mặt, lộ ra một gương mặt soái khí.


"Thực xin lỗi vị tiền bối này, ta…. ta đi nhầm khoang!" Đối diện đôi mắt ánh vàng rực rỡ kia của nam nhân, Mộng Kinh rụt rụt cổ, vội vàng bồi tội.


"Không, ngươi không đi nhầm, ta dẫn ngươi tới." Nói rồi, nam tử áo tím lấy ra một bình sứ màu xanh đậm, mở nút bình ra, nhẹ nhàng thổi thổi. Một cổ sương mù màu xanh lục liền phiêu tán ra.


"Ngươi!" Nhìn thấy động tác của nam nhân, Mộng Kinh vội vàng bưng kín miệng mũi mình.


"Vô dụng, những khói độc này có thể trực tiếp từ lỗ chân lông tiến vào trong cơ thể ngươi. Ngươi che lại miệng mũi vẫn trúng độc như thường." nam nhân tà ác mà cười, thật hảo tâm mà nhắc nhở một câu.


"Ngươi…. ngươi đừng giết ta... ta… ta có thể lập hạ tâm ma thề. Ta sẽ không nói bậy!" Chỉ nói chuyện một lát, Mộng Kinh đã nằm liệt trên mặt đất. Cũng không biết đối phương hạ độc gì cho y, thế mà…. thế mà cảm giác được toàn thân một chút sức lực cũng không có, cả linh thuật cũng không dùng được.


Nhìn thân mình Mộng Kinh xụi lơ mà ngã xuống thảm, nam tử cong cong khóe miệng. "Ta không giết ngươi, ta chỉ là cảm thấy ngươi lớn lên rất hợp khẩu vị của ta. Vừa lúc đem ngươi lộng lại đây, làm ấm giường cho ta."



"Không, ngươi…. ngươi đừng tới đây!" Nhìn nam nhân đi về phía mình, Mộng Kinh thầm nghĩ không ổn.


"Ha ha ha!" nam tử áo tím thấp giọng cười khẽ, khom người ôm Mộng Kinh trên mặt đất lên, cất bước đi về phía giường lớn của mình.


"Không, thả ta, thả ta ra! Cầu ngươi! Cầu xin ngươi thả ta!" Mộng Kinh lắc đầu, bị ném lên trên giường liên tục khẩn cầu.


"Ngoan ngoãn nghe lời, chờ ta chơi đủ rồi, ta tự nhiên sẽ thả ngươi về. Sẽ không lấy mạng nhỏ của ngươi. Nếu ngươi không thuận theo, ta bảo đảm, không chỉ là ngươi, thân nhân của ngươi, còn có bằng hữu của ngươi, cũng đều sẽ bởi vì ngươi mà chết, trở thành phân bón hoa của ta." Nắm cằm Mộng Kinh, nam tử áo tím lạnh giọng uy h**p.


"Không, đừng thương tổn tỷ tỷ và tam ca của ta!" Mộng Kinh cắn cắn môi, nước mắt bất lực từ hốc mắt tuyệt vọng chảy xuống xuống. Luyện Độc Sư là một loại tồn tại đáng sợ đến cỡ nào, y vừa mới tận mắt nhìn thấy đến. Nếu người nam nhân này đối phó đại tỷ và tam ca, chỉ sợ cũng chính là chuyện một lọ độc dược mà thôi. Sao y có thể…. Sao y có thể khiến tỷ tỷ và tam ca vì mình mà chết kia chứ?


"Chỉ cần ngươi nghe lời, ta sẽ không thương tổn bọn họ!" Đầu ngón tay nâng lên, nam nhân trực tiếp cởi ra đại lưng của Mộng Kinh.


Mộng Kinh như nhận mệnh mà nhắm mắt lại, cắn chặt miệng mình, bây giờ y chỉ nghĩ duy nhất một chuyện chính là chỉ mong thân nhân của mình bình an. Chỉ mong đối phương sẽ giữ lời hứa, không thương tổn thân nhân của y.


Ba tháng sau, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy xuất quan


Ở nhà ăn bên này gọi một bàn rượu và thức ăn, Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy, ba người tỷ đệ Mộng Phỉ, ba tỷ muội Chung Linh, đại gia hỏa đoàn tụ lại với nhau.


"Ta nói chứ, hai người các ngươi thật là, bế quan một cái là ba tháng rồi!" Nhìn hai người chậm chạp mới xuất quan, Mộng Phỉ oán giận ra tiếng.


Nghe vậy, sắc mặt Kiều Thụy đỏ lên, không được tự nhiên mà rũ mắt xuống.


"Ha ha ha, ở Thiên Độ Thuyền phải vượt qua 5 năm mà? Chúng ta là sợ sống uổng thời gian này thôi." Lời này, Liễu Thiên Kỳ nói theo lý thường.


"Liễu sư đệ, lúc này đây xuất quan đã có thể đừng bế quan nữa không? Trong tay ta có một trận pháp cấp bốn, muốn tìm ngươi cùng nhau nghiên cứu một chút. Không biết ngươi có hứng thú hay không?" Chung Linh nghiêm túc hỏi



"Được, vậy cứ quyết định vậy đi. Ngày mai ta sẽ đi tìm Liễu sư đệ!"


"Được." Liễu Thiên Kỳ gật đầu,sảng khoái mà đáp ứng.


"Mộng Kinh, quyền phổ ta cho ngươi, ngươi luyện thế nào? Chốc lát nữa cơm nước xong, chúng ta cùng nhau đi đánh quyền thế nào?" Mộng Kinh là song nhi, hơn nữa lại sùng bái mình như vậy, cho nên Kiều Thụy đối với sư đệ này có hảo cảm mười phần.


"Được." Mộng Kinh gật gật đầu đáp ứng.


"Mộng Kinh, ngươi làm sao vậy? Tâm tình không tốt sao?" Rõ ràng cảm giác được Mộng Kinh tựa hồ không nói nhiều như lần đầu tiên gặp mặt, hơn nữa khuôn mặt cũng tiều tụy hơn rất nhiều, có chút tử khí trầm trầm, Kiều Thụy lo lắng mà dò hỏi ra tiếng.


"Không…. không có việc gì, Kiều sư huynh và Liễu sư huynh xuất quan, sao ta sẽ không cao hứng chứ?" Mộng Kinh kéo kéo khóe miệng, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.


Nhìn Mộng Kinh rõ ràng là đang miễn cưỡng cười vui, Liễu Thiên Kỳ nhăn nhăn mày. Nghĩ thầm: sự kiện kia tựa hồ đã xảy ra rồi.


Sau cơm chiều sau, Mộng Phỉ đi tìm Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy.


"Mộng sư tỷ, có việc sao?" Nhìn Mộng Phỉ muộn như vậy mới lại đây, Liễu Thiên Kỳ có chút ngoài ý muốn.


"Ta…. ta có việc muốn nhờ Kiều sư đệ một chút." Nói rồi, Mộng Phỉ nhìn về phía Kiều Thụy.


"Ta hở? Mộng sư tỷ có chuyện gì, ngươi nói thẳng là được. Nếu có thể giúp đỡ, ta nhất định hỗ trợ!" Kiều Thụy vỗ b* ng*c, cười bảo đảm.


"Là thế này, sau khi các ngươi bế quan không lâu, Tiểu Kinh liền mất tích." Nói đến chuyện này, Mộng Phỉ khẽ thở dài một tiếng.


"Mất tích???" Nghe thấy chuyện này, Kiều Thụy nghi hoặc mà mở to hai mắt.



Sao lại mất tích? Vừa nãy mọi người không phải còn cùng nhau ăn cơm sao?


"Phải, Tiểu Kinh trước sau tổng cộng mất tích 28 ngày. Ta và tam đệ, Linh Linh, Tiểu Mẫn và Tiểu Tuyết, chúng ta cơ hồ là tìm khắp toàn bộ Thiên Độ Thuyền cũng không tìm được Tiểu Kinh."


"Vậy Mộng Kinh là như thế nào trở về?" Nghe thấy vậy, Kiều Thụy càng cảm thấy kỳ quái.


"Chính nó trở về. Lúc trở về, trên người một chút thương tích cũng không có. Thật giống như chuyện gì cũng chưa phát sinh qua vậy, chỉ là, từ mất tích lại trở về rồi, nó dường như tựa như thay đổi thành một người khác, mỗi ngày đều trầm mặc kiệm lời, tử khí trầm trầm, một mình tránh trong khoang không ra, cơm cũng không ăn, lời cũng không nói. Ta… ta thấy đã sốt ruột!" Nói đến đây, Mộng Phỉ đỏ hốc mắt.


Tiểu Kinh là tâm cản bảo bối của già trẻ trong nhà, nhìn đệ đệ rộng rãi hoạt bát lập tức biến thành trầm mặc như vậy, quái gở như vậy, lạnh nhạt như vậy… Mộng Phỉ đau lòng không thôi.


"Việc này thật kỳ quái, Mộng Kinh mất tích lâu như vậy, ngươi cũng chưa hỏi y là như thế nào mất tích, lại là như thế nào trở về, gặp nguy hiểm gì sao?" Kiều Thụy chớp chớp mắt, cảm thấy việc này thật cổ quái.


"Hỏi rồi, nó không nói, một chữ cũng không nói. Hỏi như thế nào cũng không nói."


"Hừm, là vậy sao? Vậy Mộng sử tỷ tìm ta là….?"


"Kiều sư đệ, ta biết Tiểu Kinh vẫn luôn đều rất sùng bái ngươi, cũng vẫn luôn đều tưởng tượng ngươi giống như một song nhi rất ghê gớm. Nên ta muốn ngươi giúp ta khuyên nhủ nó, nói chuyện với nó. Ta không muốn nó cứ như vậy đi xuống."


"Ừm, ta đã rồi Mộng sư tỷ, ta sẽ khuyên y!" Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ nguyện ý hỗ trợ.


"Mộng sư tỷ, ngươi cũng không cần quá lo lắng. Tiểu hài tử khó tránh khỏi có lúc tùy hứng, ta nghĩ chờ thêm mấy ngày nữa, Mộng sư đệ nghĩ thông suốt, cũng sẽ không có việc gì nữa." Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng khuyên bảo.


"Đúng vậy Mộng sư tỷ, ta sẽ tận lực khuyên bảo Mộng Kinh."


"Ừ, hết thảy đều làm phiền Kiều sư đệ."


Hết chương 184.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 184: Mệnh định tương ngộ
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...