Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 174: Thiên Lôi Thần Phủ*
chương 174 Thiên Lôi Thần Phủ*
(*phủ ở đây là cây rìu, cây búa nhé)
Vài ngày sau.
Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy trên Trường Ưu sơn một đường săn giết yêu thú, từ dưới chân núi đi l*n đ*nh núi.
Đứng ở đỉnh vách đá huyền nhai, nhìn một mảnh hỗn độn bao phủ trong sương mù, Kiều Thụy nhìn lâu thật lâu, lại không nỡ rời đi.
"Làm sao vậy Tiểu Thụy?" Thấy ái nhân đứng trên đỉnh núi như suy tư gì, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng hỏi.
"Thiên Kỳ, ta cảm giác bên kia có linh bảo, nhưng mà bên kia chỉ là một mảnh sương mù, cái gì cũng không có?" Nói đến việc này, Kiều Thụy mang vẻ mặt hoang mang.
Kỳ quái, y rõ ràng cảm giác được có linh bảo. Sao lại không có cơ chứ? Cảm giác của y cũng như đôi mắt y vậy, chưa bao giờ bị lỗi mà....
"Hửm?" Được nghe lời này, Liễu Thiên Kỳ cũng nhìn về phía đối diện, là một mảnh sương mù hư vô. Là trận pháp sao?
Bồi cạnh ái nhân đứng nhìn hồi lâu, Liễu Thiên Kỳ cũng không thấy ra là nguyên cớ gì. Vì thế, hắn bèn trực tiếp mở ra túi dưỡng thú của ái nhân, xách tiểu hồ ly Kim Diễm ra tới.
"Kim Diễm, không phải ngươi nói ngươi có thể nhìn thấu lỗ hổng trận pháp sao? Vậy ngươi nhìn xem, phía trước có trận pháp hay không?"
Nghe vậy, Kim Diễm chớp chớp mắt, nhìn phía trước hỗn độn: "Không phải trận pháp, là ảo cảnh. Phía sau ảo cảnh có một ngọn núi!"
"Là ảo cảnh sao?" Kiều Thụy nghiêng đầu, nhìn về phía Kim Diễm đang ngồi trong lồng ngực Liễu Thiên Kỳ.
"Đương nhiên, ta sẽ không nhìn lầm đâu. Ta chính là linh thú mà, đôi mắt linh thú bọn ta là Chân Thật Chi Nhãn, có thể nhìn thấu hết thảy hư vô, ma vật, tà ám, ảo cảnh và trận pháp, mấy thứ này, ta liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu!" Nói đến đây, tiểu hồ ly đắc ý mà giương đầu mình lên.
"Chân Thật Chi Nhãn? Lợi hại như vậy? Vậy sao trước đó ngươi không nói?" Nhìn thú sủng của mình, vẻ mặt Kiều Thụy oán giận. Cảm thấy gia hỏa Kim Diễm này không thành thật, rõ ràng có bản lĩnh như vậy, trước kia lại không nói.
"Này…. cái này…. Lúc trước thực lực chưa khôi phục chứ bộ! Cho nên Chân Thật Chi Nhãn này cũng vô pháp sử dụng. Thực lực khôi phục đến cấp bốn, Chân Thật Chi Nhãn và không gian tùy thân của ta mới có thể sử dụng lại được." Nói đến chuyện này, Kim Diễm cũng rất bất đắc dĩ. Ai bảo y xui xẻo như vậy, thực lực rớt tới cấp hai kia chứ? Y cũng không muốn đâu.
"Hóa ra là vậy." Kiều Thụy gật đầu tỏ vẻ đã rõ.
"Kim Diễm, nếu ngươi có thể nhìn thấu ảo cảnh này, không bằng ngươi dẫn chúng ta cùng nhau qua ngọn núi đối diện đi?" Trong nguyên tác là Tiểu Thụy tìm được nơi này, sau đó Lâm Nhan Nhan khám phá ảo cảnh. Chỉ là lúc này, bọn họ không có Trận Pháp Sư nha! Nên cũng chỉ có thể trông cậy vào Kim Diễm.
"Được thôi, ta dẫn đường cho các ngươi." Kim Diễm gật đầu đáp ứng.
"Không, không phải dẫn đường, là chở chúng ta qua đó. Nếu không thì ta và Tiểu Thụy lạc trong ảo cảnh, không phải là đi không ra sao?" Loại chuyện này cũng không phải không thể xảy ra, nói không chừng vào sương mù rồi thì bọn họ sẽ bị tách ra. Nên vì vấn đề bảo hiểm, Liễu Thiên Kỳ cảm thấy vẫn là ngồi trên lưng Kim Diễm an toàn hơn một chút.
"Cái gì? Ta? Ta chính là linh thú đó, các ngươi…. các ngươi thế mà muốn ta trở thành tọa kỵ hả? Không được!" Kim Diễm lắc đầu, kiêu ngạo mà cự tuyệt. Y là linh thú đó biết không? Dựa vào cái gì bắt y làm tọa kỵ chứ! Y không muốn!
"Không được, có ngon thì ngươi dám nói một lần nữa xem?" Kiều Thụy xách lỗ tai Kim Diễm lên, trực tiếp lôi tiểu hồ ly ra khỏi lồng ngực Liễu Thiên Kỳ.
"Á á á, đau… đau đó!" Nhìn chủ nhân nhà mình, Kim Diễm k** r*n ra tiếng.
"Chở hay không chở?"
"Ui da, ta chở, ta chở còn không được sao?" Cuối cùng, Kim Diễm cũng chỉ có thể khuất phục dưới uy lực tuyệt đối của Kiều Thụy.
Kim Diễm nhảy xuống mặt đất, run run thân mình, tiểu hồ ly vốn chỉ bé bằng bàn tay lập tức biến thành một hồ ly đỏ năm đuôi rất cao, tầm hai mét.
Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy phi thân lên, nhảy lên trên lưng Kim Diễm.
Kim Diễm nghiêng đầu, vẻ mặt oán niệm mà nhìn về hai tên gia hỏa đang ngồi trên lưng mình kia.
"Trừng cái gì mà trừng, đi mau đi!" Bắt lấy lông trên cổ Kim Diễm, Kiều Thụy khó chịu mà mệnh lệnh.
"Tiểu tử thúi, ngươi không thể khách khí với ta một chút sao, tốt xấu gì ta cũng là cấp năm chứ bộ!" Buồn bực mà lẩm bẩm một câu, Kim Diễm phi thân nhảy xuống huyền nhai.
"A, hồ ly thúi ngươi làm cái gì đó? Thế mà mang theo chúng ta nhảy vực?" Kiều Thụy nắm chặt lấy lông Kim Diễm, kêu to ra tiếng.
"Ngươi đừng kêu gào bên lỗ tai ta được không! Đây là ảo cảnh, ảo cảnh!" Chịu đựng màng tai bị tàn phá, Kim Diễm bất đắc dĩ mà nói. Nghĩ thầm: thằng nhóc chết tiệt này, cứ kêu kêu quát quát, cũng không biết Liễu Thiên Kỳ ánh mắt kiểu gì mà nhìn trúng Kiều Thụy được!
"Nhưng mà…." Nhìn thấy Kim Diễm vẫn luôn rơi xuống, sao Kiều Thụy có thể không lo lắng cho được?
Kim Diễm dù sao cũng là linh thú, hơn nữa thực lực cũng khôi phục đến cấp năm. Vẫn là có thể tin được.
"Dạ." Nghe được Liễu Thiên Kỳ cũng nói như vậy, trái tim luôn nhấc lên của Kiều Thụy mới rơi xuống lại.
Quả nhiên, sau khi xuống hơn hai mươi mễ, Kiều Thụy kinh ngạc phát hiện, Kim Diễm thế mà lại vững vàng đáp xuống đất. Vốn là một mảng sương mù hư vô trong hỗn độn, thế nhưng lại kỳ tích xuất hiện con đường.
Kim Diễm chở hai người, từng bước một thong thả hành tẩu trên con đường lộ ra.
"Phía bắc, đi phía bắc đi! Ta cảm giác bên kia có cơ duyên!"
"Biết rồi." Kim Diễm gật đầu, chạy vội về phía bắc.
Kim Diễm chở hai người chạy trong sương mù mênh mang khoảng tầm non nửa canh giờ, đi tới ngoài một sơn động thì dừng bước chân.
"Cơ duyên ngươi muốn hẳn là ở trong sơn động này."
"Ừm, chắc là nơi này rồi. Ta thấy rồi! Là một cây rìu, là Thiên Lôi Thần Phủ!" Kiều Thụy gật đầu lia lịa, vẻ mặt kích động mà nhìn về phía ái nhân bên cạnh.
"Ồ? Phải không?" Nghe thấy cái này, Liễu Thiên Kỳ nhướng mày. Quả nhiên là Thiên Lôi Thần Phủ sao?
"Đi, chúng ta đi xem sao!" Nói rồi, Kiều Thụy nhảy xuống khỏi lưng của Kim Diễm.
"Tiểu Thụy!" Liễu Thiên Kỳ thả người phi xuống dưới, kéo ái nhân của mình lại một phen.
"A?" Nhìn ái nhân, vẻ mặt Kiều Thụy đầy nghi hoặc.
"Cẩn thận một chút, trong sơn động loại mày rất có khả năng sẽ có yêu thú!" Nhìn sơn động trước mắt đen như mực, Liễu Thiên Kỳ cũng không dám thiếu cảnh giác.
"Không có yêu thú, nhưng có một đống lớn sâu biết bay, đều là cấp ba hậu kỳ, có độc!" Kim Diễm biến trở về lớn bằng bàn tay, nghiêm túc mà nhắc nhở.
"Ừm, bọn ta biết rồi." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, ôm Kim Diễm từ dưới đất lên.
Kiều Thụy mở túi dưỡng thú ra, cất Kim Diễm vào túi dưỡng thú của mình.
Hai người đồng thời kích hoạt một lá Hộ Thể phù, một cái lồng màu xanh lục liền bao phủ lên trên cơ thể hai người.
"Chúng ta vào thôi!" Liếc nhìn ái nhân một cái, Liễu Thiên Kỳ nắm lấy tay Kiều Thụy, cùng nhau đi vào sơn động đen như mực kia.
Cứ việc trong sơn động đen nhánh một mảnh, nhưng Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ đều là thực lực Kim Đan trung kỳ nên dù trong đêm tối, bọn họ vẫn có thể thấy rõ mọi vật như ban ngày. Chút bóng tối này với bọn họ mà nói, cũng không tính là cái gì.
Tay nắm tay, hai người dọc theo một đường nhỏ đi vào trong sơn động. Càng đi càng tối đen, càng đi càng sâu.
Bên trong hay bên vách đá thường có thiêu thân màu sắc rực rỡ bay ra, nhưng những con thiêu thân đó đều là cấp ba, mặc dù có độc cũng vô pháp đánh vỡ vòng phòng hộ trên người Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy trên người, nên chúng đâm lại đây đều là tự mình tìm chết, không hề khiến hai người bị thương.
Dọc theo lộ nhỏ, hai người Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đi không sai biệt lắm một nén nhang công phu, đi tới ngoài một gian thạch thất.
"Chính là nơi này, Thiên Lôi Thần Phủ ở ngay chỗ này!" Nói đến đây, Kiều Thụy kích động không thôi.
"Đừng nóng vội, nhìn xem có trận pháp hoặc là cơ quan gì hay không đã!" Nói xong, Liễu Thiên Kỳ cầm lấy đá trên mặt đất ném vào thạch thất.
Nghe được âm thang đá rơi xuống kia, xác định bên trong không có nguy hiểm gì, Liễu Thiên Kỳ mới mang theo Kiều Thụy cùng nhau đi vào.
Đây là một gian thạch thất vô cùng đơn sơ, thạch thất chỉ có một cái giường đá, một cái bàn đá, vá hai cái ghế đôn bằng đá.
Trên giường đá có hai bộ xương trắng dày đặc sóng vai nằm đó. Mà trên bàn đá có một hộp gỗ cổ xưa và ba cuộn da dê.
"Thiên Lôi Thần Phủ nằm trong cái hộp kia!" Kiều Thụy chỉ chỉ hộp gỗ trên bàn.
"Đừng có gấp, trước nhìn xem trên ba cuộn da dê kia viết cái gì đã!” Trong nguyên tác có nói, hộp kia chính là đã bị phong ân, cũng không dễ dàng mở ra như vậy.
“Dạ.” Kiều Thụy gật đầu, cũng không chạm vào cái hộp kia mà cầm lấy ba cuộn da dê trên bàn, cùng Liễu Thiên Kỳ nhìn xem.
Ba cuộn da dê này, một là kiếm phổ Thiên Âm Kiếm Pháp, một là quyền phổ của Thiên Minh Quyền, còn có một quyển là do chủ nhân lưu lại về cuộc đời của mình.
"Cái này…. đây là Tống Khuynh Thành, Tống tiền bối lưu lại?" Nhìn cuộn da dê miêu tả cuộc đời chủ nhân, Kiều Thụy kinh hô ra tiếng.
"Ừ, không thể tưởng được, 50 năm trước, Thượng Quan Kim Đỉnh cũng đã tìm được Tống Khuynh Thành ẩn thân tại đây, hai người còn đại chiến một hồi !" Nói đến đây, Liễu Thiên Kỳ khẽ thở dài một tiếng, bi kịch chung quy vẫn là bi kịch!
"Hầy, không thể tưởng được, yêu nhau một hồi, cuối cùng lại là kết cục như vậy. Thiên Kỳ, ta muốn mang thi cốt hai vị tiền bối ra ngoài an táng.” Nói rồi, Kiều Thụy nhìn về phía ái nhân bên cạnh.
“Được.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, lấy Thu Nạp phù ra, thu hồi thi cốt hai người trên giường.
"Tống tiền bối nói, cái hộp này bị nàng hạ phong ấn, chỉ có vị thủ thành Lưu trưởng lão kia mới có thể mở ra. Thiên Kỳ, chúng ta làm sao bây giờ? Chẳng lẽ, chúng ta còn phải cầm cái hộp này đi Thiên Lôi thành tìm Lưu trưởng lão nọ sao?" Nếu là về Kim Vũ Quốc mà nói, thời gian chỉ sợ không đủ rồi.
"Không cần về Kim Vũ Quốc. Ma vật trong Thiên Lôi thành đã bị Kim Diễm ăn. Ta nghĩ, nếu Thượng Quan thành chủ biết chuyện này cũng sẽ an tâm thôi. Còn Thiên Lôi Thần Phủ này, nếu ma vật không còn nữa thì cũng không cần đưa về lại Thiên Lôi thành.” Lời này, Liễu Thiên Kỳ nói theo lý thường.
"Nhưng nếu không tiễn về thì phong ấn này phải làm sao? Chúng ta lại mở không ra!” Nói đến đây, Kiều Thụy có chút buồn bực, rõ ràng tìm được bảo bối, nhưng rồi lại không chiếm được.
"Thời điểm Tống tiền bối phong ấn Thiên Lôi Thần Phủ là Kim Đan hậu kỳ. Cho nên chưa chắc một hai phải tìm Lưu trưởng lão kia, chỉ cần tìm một người có thực lực cao hơn Tống tiền bối là có thể mở được phong ấn này thôi.” Trong nguyên tác, phong ấn này là do gia gia Lâm Nhan Nhan, lão quái vật Nguyên Anh kia mở ra.
“Thực lực cao hơn Tống tiền bối?” Kiều Thụy vuốt cằm, xoay chuyển tròng mắt, lập tức nghĩ đến một chủ ý hay.
Y cúi đầu, lại xách Kim Diễm ra khỏi túi dưỡng thú một lần nữa.
"Kim Diễm, giúp ta mở cái hộp kia ra đi!" Nói xong, Kiều Thụy chỉ chỉ cái hộp trên bàn.
"Không cần, cái kia phiền toái lắm. Với lại, mở hộp rồi đồ cũng không thuộc về ta, ta không thèm làm cái chuyện cố sức đi lấy lòng người này!” Kim Diễm lắc đầu cự tuyệt.
“Nếu ngươi mở được hộp ra, tới Cẩm Châu rồi, ta có thể tìm linh bảo ngươi cần, để ngươi nhanh chóng khôi phục thực lực.” Nhìn Kim Diễm, Liễu Thiên Kỳ đưa ra hứa hẹn.
“Chuyện này….” Nghe được lời này, Kim Diễm không khỏi chớp chớp mắt.
“Vầy đi, nếu ngươi mở hộp ra được, cái nhẫn nát này ta cho ngươi. Chuyện ngươi làm hư Tử Viêm đỉnh ta cũng không so đo với ngươi nữa." Nói rồi, Kiều Thụy hào phóng mà cởi chiếc nhẫn Viêm Hỏa cấp tám ra. Thứ này là cấp tám, dù sao bây giờ y cũng không dùng được, vậy trả lại tiểu hổ ly cũng được.
"Như vậy…. vậy được rồi!" Tiếp nhận nhẫn, thu vào trong không gian tùy thân, Kim Diễm đáp ứng giúp đỡ.
Theo như lời Kim Diễm, phong ấn này rất rườm rà, mặc dù Kim Diễm là cấp năm trung kỳ nhưng vẫn phải mất năm ngày mới mở ra được, để Kiều Thụy như ý nguyện mà bắt được Thiên Lôi Thần Phủ.
Hết chương 174.
----------------------------------------------
Trời ơi tác giả viết lặp từ theo thói quen mệt mỏi luôn á mọi người. 100 chương trước là “A mở miệng, sau đó cầm cái ghế”, giờ là kiểu “Nói đến đây, A khẽ thở dài một hơi” hoặc “Nói đến đó”, hoặc “Nói đến chuyện đó”, tui là cố biến tấu nó rồi đó, chứ tác giả chỉ ghi giống nhau như “Nói đến này” 100 lần như 1 á T^T
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 174: Thiên Lôi Thần Phủ*
10.0/10 từ 46 lượt.
