Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 172: Bế quan tám năm


chương 172 Bế quan tám năm 


Hai tháng sau, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cuối cùng cũng chờ đến hội đấu giá Thiên Hoa Thành. Sau khi dịch dung, Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ cùng nhau tham dự hội đấu giá. 


Lúc này đây, Liễu Thiên Kỳ không hề giữ lại, trực tiếp đem da thú của Trường Dực Viên và hai viên yêu hạch cấp bốn đều lấy ra bán đi, được 230 vạn linh thạch.


Hội đấu giá Hoa Thiên thành quy mô nhỏ hơn Thiên Hành thành rất nhiều. Tuy cũng xuất hiện ba viên đan dược cấp bốn, nhưng cũng không có loại đan dược cấp bốn trung phẩm như Kim Dương đan. Chỉ có một viên cấp bốn hạ phẩm Kim Điểm đan là có thể phụ trợ tu sĩ Kim Đan thăng cấp.


Nếu không có Kim Dương đan, vậy viên Kim Điểm đan này Liễu Thiên Kỳ tất nhiên cũng sẽ không bỏ qua. Cuối cùng, Liễu Thiên Kỳ tiêu 160 vạn linh thạch, thành công mua được viên Kim Điểm đan này.


Vốn dĩ hết thảy tiến triển rất thuận lợi, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy vốn dĩ định như lần trước vậy, lặng lẽ rời khỏi hội đấu giá lúc đang tiến hành thì ổn rồi. Chỉ là không nghĩ tới, rời khỏi nhà đấu giá rồi vẫn bị người chặn đường. 


"Để Kim Điểm đan lại, nếu không chớ có trách ta không khách khí với hai người các ngươi!" Người đến là một tu sĩ trung niên cường tráng, xem tướng mạo cũng khoảng đầu 40 tuổi.


"Các hạ thực lực không thấp, Kim Điểm đan này mặc dù tới tay các hạ cũng chưa chắc hữu dụng." Liễu Thiên Kỳ không thể liếc mắt một cái nhìn ra thực lực của đối phương, bèn suy đoán đối phương là Kim Đan trung kỳ, hoặc là Kim Đan hậu kỳ.


"Có dùng được hay không không cần các ngươi quản. Giao đan dược ra đây!" Tu sĩ kia hung ác mà trừng một đôi mắt to như cái chuông đồng, không thuận theo không buông tha mà muốn lấy đan dược.


"Ê, con người ngươi có xấu hổ hay không? Đan dược là chúng ta tiêu 160 vạn linh thạch mua về, dựa vào cái gì cho ngươi?" Bị đối phương dây dưa, Kiều Thụy cũng nổi giận. Dựa vào cái gì chạy tới cướp bóc bọn họ chứ? Là thấy bọn họ dễ bắt nạt hay sao?


"Tiểu tử thúi, ngươi nói cái gì?" Quát to một tiếng, một quyền của đối phương liền oanh về phía Kiều Thụy.


"Tiểu Thụy…." Liễu Thiên Kỳ kinh hô một tiếng, phủi tay tung ra năm lá Phòng Hộ phù cấp bốn, dựng thành ba bức tường nước trong suốt, chắn trước mặt ái nhân.


"Loảng xoảng……"


Dưới một quyền của đối thủ, ba đạo tường nước trong suốt như thủy tinh nhất nhất bị chấn nát, Kiều Thụy bị đánh liên tục lui về phía sau.


"Đi!" Tung ra một phen Công Kích phù c4 chặn tu sĩ trung niên kia lại, Liễu Thiên Kỳ lôi kéo Kiều Thụy trực tiếp truyền tống rời đi.


Mang theo Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ liên tiếp phát động năm lần Truyền Tống phù, cuối cùng mới là trốn ra khỏi ma chưởng của đối phương. Liên tiếp lại phát động ba lá Truyền Tống phù, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy trực tiếp đi tới một chỗ núi hoang phía tây Hoa Thiên thành.



"Tiểu Thụy, đệ thế nào rồi?" Liếc gương mặt trở nên trắng nhợt của ái nhân  Liễu Thiên Kỳ vội vàng đem đan dược nhét vào miệng y.


"Không sao, gia hỏa này ra tay thật đúng là tàn nhẫn mà!" Nói rồi, Kiều Thụy xoa xoa bả vai. Nếu không phải Thiên Kỳ dựng lên cho y ba tầng tường phòng hộ, vậy lúc này chỉ sợ y bị thương còn nặng hơn cả Thiên Kỳ trước đó nữa.


"Đi, ta mang đệ tìm một chỗ chữa thương!" Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ khom người bế y lên, cất bước đi vào trong núi.


"Không, không nghiêm trọng như vậy, ta có thể tự mình đi được." Bị bạn lữ ôm như vậy, Kiều Thụy cảm thấy mình cực kỳ yếu đuối. 


"Không sao, ôm đệ ta mới an tâm!" Vừa nãy một cái chớp mắt kia chính là đã dọa Liễu Thiên Kỳ không nhẹ, hắn sợ ái nhân sẽ bị thương.


"Là ta quá l* m*ng. Không có phòng bị hắn!" Nói đến chuyện này, Kiều Thụy mang vẻ mặt áy náy. Y biết, Thiên Kỳ nhất định là lo lắng cho y.


"Đệ đó!" Liễu Thiên Kỳ khẽ thở dài một tiếng, dẫu là trong lòng trách cứ nhưng hắn cũng không đành lòng oán trách một câu.


"Thực xin lỗi Thiên Kỳ, sau này ta đối địch sẽ cẩn thận gấp bội, tuyệt không lại để huynh lo lắng cho ta." Ôm cổ ái nhân, Kiều Thụy thái độ tốt đẹp xin lỗi.


"Ừ, đừng để mình bị thương, đệ bị thương ta sẽ đau lòng!"


"Còn nói ta, lần trước huynh bị lão khốn Tần gia kia đánh bay ra ngoài, ta bị dọa đến hồn cũng sắp không còn!" Nói đến đây, vẻ mặt Kiều Thụy oán giận.


"Thật xin lỗi phu nhân, vi phu lần sau sẽ chú ý!"


"Không đàng hoàng gì hết!" Kiều Thụy trừng mắt liếc nhìn Liễu Thiên Kỳ miệng lưỡi trơn tru chiếm tiện nghi mình một cái, đấm một quyền lên vai đối phương.


Khoan ngực bị chấn nhẹ, Liễu Thiên Kỳ cong khóe miệng lên, tiếng cười sang sảng lan tràn ra từ trong cổ họng hắn.


Kiều Thụy bị thương cũng không nặng, điều dưỡng mấy ngày cũng không đáng ngại nữa. Chờ đến Kiều Thụy lành rồi, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bèn bố trí ở chỗ khu mỏ bỏ hoang bọn họ cư trú một cái Phòng Hộ Trận.


Sau khi bố trí xong hết thảy, hai người bèn dùng đan dược, bắt đầu bế quan tu luyện.


Kiều Thụy vốn là tính toán đem Kim Dương đan cho bạn lữ của mình dùng. Nhưng Liễu Thiên Kỳ không đáp ứng, trộm đem đan dược bỏ vào thức ăn của Kiều Thụy, làm Kiều Thụy mơ màng hồ đồ ăn luôn.


Tuy rằng Kim Điểm đan so với Kim Dương đan thấp hơn một cấp bậc, nhưng trong tay Liễu Thiên Kỳ có Chung Nhũ ngọc dịch thạch mà viện trưởng Phong Cốc đưa cho hắn, đan dược kèm linh bảo cùng nhau sử dụng, thăng cấp cũng nhiều thêm vài phần bảo đảm.



Tám năm sau……


Đi ra khỏi sơn động cư trú tám năm, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy dỡ bỏ hai đạo trận pháp, thu lại.


Đầu ngón tay vừa chuyển, trong tay Liễu Thiên Kỳ liền nhiều ra năm viên bọt nước trong suốt long lanh. Bàn tay vẩy nhẹ, năm bọt nước nhỏ từ trong lòng bàn tay bay ra.


"Đùng Đùng Đùng….." Nơi xa truyền đến năm tiếng vang nổ mạnh, năm hố sâu chừng 20 mét xuất hiện.


"Bộ công phu cấp bốn này thật là không tồi!" Nhìn hố sâu phía xa, Liễu Thiên Kỳ vừa lòng mà cong khóe miệng lên.


"Đúng vậy, uy lực thật kinh người!" Nhìn linh thuật của ái nhân có uy lực như vậy, Kiều Thụy cũng vui sướng không thôi.


"Tiểu Thụy, chúng ta hiện tại đã là Kim Đan trung kỳ. Nên rời khỏi nơi này rồi."


Thời gian bế quan tám năm, hắn và Tiểu Thụy đều dùng đan dược, hơn nữa linh thạch trong tay cũng sớm bị bọn họ dùng hết. Cứ việc, giờ phút này đã là nghèo đến không xu dính túi, nhưng thực lực hai người đều đã trước sau thăng cấp tới Kim Đan trung kỳ. Đây cũng coi như là có được tất có mất.


"Đúng vậy, tám năm. Thiên Độ Thuyền cũng sắp xuất phát rồi nhỉ." Nghĩ đến lập tức sẽ phải đi Cẩm Châu, trong lòng Kiều Thụy tràn đầy khát khao. Hy vọng tới Cẩm Châu rồi có thể sớm một chút tìm được phụ thân và An thúc, như vậy, Thiên Kỳ cũng sẽ an tâm lại.


Tuy rằng đã qua tám năm, nhưng Thiên Độ Thuyền hẳn là còn không có nhanh như vậy về đến. Nên Liễu Thiên Kỳ tính toán mang theo Tiểu Thụy đi Trường Ưu sơn, nhìn xem có thể tìm được Thiên Lôi Thần Phủ trong nguyên tác nhắc tới kia không.


"Ừm, cũng đúng, đồ trong Thiên Hành thành đắt lắm! Khách đ**m ở đắt gấp rưỡi các thành thị khác." Kiều Thụy gật đầu, y cũng cảm thấy việc cấp bách của hai người bọn họ là kiếm một chút linh thạch.


Lấy từ nhẫn không gian của mình ra một kiện pháp khí cấp bốn Kim Đầu Điểu, Liễu Thiên Kỳ ném vào trong không trung, ngay sau đó niệm động chú ngữ. Trong chớp mắt, Kim Đầu Điểu lớn bằng bàn tay liền biến thành một con chim lớn rất cao tầm ba mét.


Kim Đầu Điểu kia đập đập cánh, nhìn Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đứng trên mặt đất, tựa hồ là đang chờ đợi chủ nhân mệnh lệnh.


 Liễu Thiên Kỳ ôm eo ái nhân, thả người bay lên lưng Kim Đầu Điểu


"Bay về phía nam!" Liễu Thiên Kỳ hạ xuống mệnh lệnh, Kim Đầu Điểu liền chở Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bay về hướng nam.


"Ha ha ha, Kim Đầu Điểu này dùng còn khá tốt!" Kim Đầu Điểu và Thủy Thiên Kiếm đều là pháp khí của đại bá Tần gia, thuộc tính đều là hệ Thủy tương hợp với ái nhân, nên hai kiện pháp khí này đều bị ái nhân thu vào trong túi.


"Pháp khí cấp bốn tất nhiên là dùng tốt hơn pháp kiếm cấp ba của ta rồi." Trước đó, bọn họ dùng đều là pháp khí cấp ba, giờ dùng pháp khí cấp bốn này phi hành mới biết được, pháp khí cấp bốn mạnh hơn cấp ba quá nhiều lần.



Nhưng pháp khí tung ra lại bị Kiều Thụy dùng Vạn Dương Tán thu lại đây, làm lão tam Tần gia tức giận đến nỗi suýt phun máu ngay tại chỗ.


"Tuy rằng so ra kém Vạn Dương Tán của đệ, nhưng pháp khí cấp bốn hẳn là cũng là không tồi." Không thể không nói, lão quái vật Tần gia kia vẫn là có chút bản lĩnh. Ít nhất, pháp khí trên người ba nhi tử của ông ta vẫn thật không kém.


"Cũng phải." Kiều Thụy gật đầu tán đồng.


"Hừ, hai tên nhà quê không có kiến thức, pháp khí cấp bốn có gì đặc biệt hơn người chớ? So với pháp khí cấp tám thì đó chính là chất thải công nghiệp của lò luyện khí!"


Nghe được giọng của Kim Diễm, Kiều Thụy vui mừng trong lòng. "Kim Diễm, ngươi xuất quan rồi sao?"


"Đúng vậy, cuối cùng ăn sạch tên kia rồi. Ta cũng rốt cuộc khôi phục đến thực lực cấp năm rồi!" Nói đến đây, Kim Diễm thở dài một tiếng.


"Đã khôi phục đến cấp năm sao?" Nghe thấy tin tức này, Kiều Thụy vui mừng không thôi.


"Đúng vậy, tên kia bổ lắm!"


"Rất không tồi, đã cấp năm sơ kỳ à?" Nhìn chằm chằm túi dưỡng thú của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cười hỏi.


"Xí, xem thường người quá! Thực lực bây giờ của ta đã khôi phục đến cấp năm trung kỳ. Ta là tiền bối của các ngươi, tiền bối đó, ngươi có biết hay không?" Kim Diễm chui một cái đầu ra khỏi túi dưỡng thú, vênh mặt hất hàm mà nói.


Nhìn bộ dáng Kim Diễm tiểu nhân đắc thế kia, Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ thật không cho mặt mũi mà đều cười lên.


"Hừ, các ngươi cười cái gì á? Mau kêu một tiếng tiền bối tới nghe một chút coi!" Trừng mắt nhìn hai người, Kim Diễm bất mãn mà kháng nghị ra tiếng.


"Còn tiền bối gì chứ? Hồ ly thúi nhà ngươi, ngươi cho rằng ngươi là cấp năm trung kỳ, ta cũng không dám thu thập ngươi hay sao?" Nói xong, Kiều Thụy không khách khí mà nắm lỗ tai hồ ly của đối phương.


"Áu áu áu, đau, đau đó!"


"Gọi chủ nhân!"


"Không gọi, ngươi chính là một tiểu tử thúi!"


"Ha ha ha, không gọi có phải hay không?" Nói rồi, Kiều Thụy lại duỗi tay trái ra, trực tiếp nắm lỗ tai bên trái Kim Diễm. 



"A, a, đau mà, chủ nhân, buông tay đi!" Rơi vào đường cùng, Kim Diễm cũng chỉ có thể khuất phục dưới dâm uy của đối phương.


"Lúc này mới ngoan chứ! Nếu ngươi thăng cấp thành công, vậy ngươi trả Tử Viêm đỉnh lại cho ta đi!" Kiều Thụy buông tay ra, đòi Tử Viêm đỉnh lại.


"A, cái này……" Kim Diễm ấp úng nửa ngày, thật cẩn thận mà đem Tử Viêm đỉnh ra.


Kiều Thụy nhận lấy Tử Viêm đỉnh, nhìn đường lằn màu bạc trên đó, y ngẩn người. Ngay sau đó, y xách theo cổ Kim Diễm, xách hồ ly ra khỏi túi dưỡng thú một phen.


"Kim Diễm, tên khốn này, ngươi làm hỏng Tử Viêm đỉnh của ta rồi!"


"Ta… ta cũng không phải cố ý chứ bộ! Là….  là gia hỏa kia không thành thật, luôn muốn chạy mà. Lại nói, cũng không có hư nghiêm trọng lắm đâu, chỉ nứt ra một cái miệng nhỏ mà thôi!"


"Tên khốn đáng giận này, đó là pháp khí thượng cổ cấp bốn, pháp khí thượng cổ đó, ngươi có biết hay không?" Nắm cổ Kim Diễm, Kiều Thụy đen trầm khuôn mặt rít gào ra tiếng.


"Đừng…. đừng keo kiệt như vậy chứ, cùng lắm thì…. chờ ngươi trở thành tu sĩ cấp tám, ta bồi thường cho ngươi một cái pháp khí cấp tám thôi chứ gì!" Kim Diễm bĩu môi, vẻ mặt ủy khuất mà nói.


Tâm nói: Kiều Thụy tên quỷ bủn xỉn này, không phải một cái pháp khí nát cấp bốn thôi sao, đến nỗi hô to gọi nhỏ như vậy sao?


"Lấy ra đây!" Thu hồi Tử Viêm đỉnh âu yếm của mình, Kiều Thụy duỗi tay nhìn về phía Kim Diễm.


"Ngươi…. ngươi hiện tại mới cấp bốn, cho ngươi pháp khí cấp tám ngươi cũng dùng không được."


"Không muốn chết thì giao ra đây cho ta!" Nói rồi, Kiều Thụy không khách khí mà nhéo lỗ tai Kim Diễm.


"Cho cho cho, ta cho, ngươi đừng nắm lỗ tai ta nữa!" Nói xong, Kim Diễm lấy ra một chiếc nhẫn, đưa tới trước mặt Kiều Thụy.


"Đây là thứ gì?"


"Pháp khí cấp tám —— Lục Hỏa nhẫn. Cái này, ngươi mang lên đầu ngón tay, có thể đem công kích của ngươi tăng lên gấp ba lần uy lực. Nhưng mà đây là pháp khí cấp tám, ngươi trở thành tu sĩ cấp tám mới có thể sử dụng, bây giờ thì không dùng được."


"Vầy cũng không kém lắm." Tiếp nhận nhẫn, Kiều Thụy vừa lòng mà ném Kim Diễm lại về túi dưỡng thú.


"Keo kiệt chết tiệt!" Bị ném trở về túi dưỡng thú, Kim Diễm nhịn không được oán giận ra tiếng. 


Hết chương 172.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 172: Bế quan tám năm
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...