Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 170: Tần gia trả thù
chương 170 Tần gia trả thù
Rời khỏi Thiên Hành thành, Liễu Thiên Kỳ liên tục phát động mười lần Truyền Tống phù, đem hắn và Kiều Thụy truyền tống tới một trấn nhỏ phía đông Thiên Tâm thành - Mai Tử trấn.
Tìm một khách đ**m không thu hút lắm, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy sớm đã khôi phục dung mạo dàn xếp xuống.
“Thiên Kỳ, chúng ta hiện tại làm sao bây giờ?” Nhìn ái nhân, Kiều Thụy hỏi.
“Ừm, chúng ta trước tiên ở nơi này nghỉ ngơi một đêm, ngày mai rời khỏi Mai Tử trấn đi về hướng đông, ta xem qua bản đồ rồi, phía đông Mai Tử trấn có không ít núi hoang và núi yêu thú. Chúng ta có thể tìm một tòa núi hoang, thiết hạ trận pháp, sau đó thì đệ dùng đan dược vào, tranh thủ sớm ngày thăng cấp Kim Đan trung kỳ. Chờ thực lực của đệ đề cao rồi, an toàn của nhóm ta càng có bảo đảm hơn.” Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc mà đem ý nghĩ của mình nói ra một lần.
“Không, đan dược để lại cho huynh, huynh thăng cấp thì tốt rồi, ta không cần đan dược cũng có thể thăng cấp mà.” Kiều Thụy lắc đầu cự tuyệt.
Nghĩ đến ái nhân trăm cay ngàn đắng tiêu 200 vạn linh thạch, mua viên đan dược này là vì cho y thăng cấp, trong lòng Kiều Thụy ấm áp xen lẫn ngọt ngào. Nhưng trong mắt Kiều Thụy xem ra, y là võ tu, so với Thiên Kỳ thì càng có năng lực bảo vệ bản thân. Nên Kiều Thụy cảm thấy để ái nhân thăng cấp càng thích hợp hơn.
“Nói cái gì ngốc vậy, đan dược vốn dĩ chính là mua cho đệ!” Xoa xoa đầu ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc vô cùng mà nói.
Tiểu Thụy của hắn vốn là có tư chất nghịch thiên, dùng đan dược kia tất nhiên có thể mau chóng thăng cấp Kim Đan trung kỳ.
“Nhưng, chỉ là có một viên đan dược thôi, ta luyến tiếc dùng ấy!” Nghĩ đến chỉ một viên đan dược như vậy, Kiều Thụy tất nhiên là luyến tiếc dùng.
“Ha ha ha, không sao cả. Chờ chúng ta tới Cẩm Châu rồi, muốn mua bao nhiêu viên đan dược cấp bốn thì mua bấy nhiêu thôi. Đến lúc đó, đệ lại mua một viên Kim Dương đan cho ta, được không?” Cười liếc ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng dỗ dành.
“Không ổn, không phải huynh nói cửa hàng Thiên Hành là cửa hàng lớn nhất Thiên U Quốc sao? Không phải huynh nói, mỗi một đại thành đều có chi nhánh của cửa hàng Thiên Hành sao? Vậy sao chúng ta lại không thể mua thêm một viên Kim Dương đan, cùng nhau thăng cấp kia chứ? Chúng ta phải ở trên thuyền vượt qua năm năm mới có thể đến Cẩm Châu, dọc theo đường đi rất nguy hiểm. Ta không muốn chính mình thăng cấp, ta muốn cùng Thiên Kỳ thăng cấp.” Kiều Thụy gắt gao nhíu mày, nói phá lệ nghiêm túc.
Y cũng không phải ngốc, làm sao không rõ tâm tư của bạn lữ mình. Thiên Kỳ vội vã bảo y dùng đan dược thăng cấp chính là hy vọng tám năm sau, y có nhiều năng lực bảo vệ mình hơn, vậy mới có thể bình an đến Cẩm Châu. Nhưng làm bạn lữ, y làm sao có thể ích kỷ một mình thăng cấp kia chứ.
Nhìn vẻ mặt ái nhân không được tự nhiên, Liễu Thiên Kỳ như suy tư gì mà nhướng nhướng mày. “Đúng vậy, có lẽ chúng ta có thể đi hỏi thăm một chút, xem các cửa hàng Thiên Hành khác có hội đấu giá hay không, nếu còn có Kim Dương đan mà nói, ta sẽ có thể cùng Tiểu Thụy thăng cấp."
“Đúng vậy, lại mua một viên đi. Nếu không, viên này huynh dùng cũng đúng!” Nhìn ái nhân, thái độ của Kiều Thụy kiên quyết chưa từng có.
"Được, nghe lời đệ, ngày mai chúng ta lại hỏi thăm một chút trong thành xem.” Không lay chuyển được ái nhân, Liễu Thiên Kỳ đành phải đáp ứng lại hỏi thăm một chút. Nếu có thể lại mua một viên Kim Dương đan cùng ái nhân thăng cấp là tốt nhất.
Nếu mua không được mà nói, cũng chỉ có thể nghĩ cách trộm để Tiểu Thụy dùng đan dược luôn. Bằng không, nhìn tư thế này của Tiểu Thụy sợ là sẽ không dễ dàng tiếp thu đan dược.
“Vậy cũng kém không nhiều lắm!” Nhìn thấy ái nhân thỏa hiệp, Kiều Thụy mới vừa lòng.
Sau đó, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bèn hỏi thăm trong Mai Tử trấn về chuyện chi nhánh cửa hàng Thiên Hành có mở hội đấu giá hay không. Hỏi thăm mấy ngày không nghe được thứ gì có giá trị, hai người lại đi sang một thành trì khá lớn gần đó hỏi thăm một phen, lúc này mới nghe được, hóa ra ba tháng sau, nhà đấu giá chi nhánh Thiên Hành bên trong Hoa Thiên thành cũng sẽ tổ chức hội đấu giá long trọng, hơn nữa, nghe nói cũng sẽ xuất hiện đan dược cấp bốn.
Tin tức này làm Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy vui mừng khôn xiết, hai người ở trong thành nghỉ ngơi hai ngày, bèn tính lên đường đuổi đến Hoa Thiên thành. Nhưng còn chưa kịp ra khỏi thành, lại bị người trực tiếp ngăn cản đường đi ngay trên đường cái.
Người tới tổng cộng có hơn mười bốn người, mười người là hộ vệ Trúc Cơ trung kỳ, hai người là thực lực Kim Đan sơ kỳ, thực lực của người dẫn đầu khiến người ta nhìn không ra, nhưng từ hơi thở trên người gã xem ra cũng chỉ ở mức Kim Đan, còn chưa đến mức là đại năng Nguyên Anh gì. Còn có một người, là một thiếu niên Trúc Cơ hậu kỳ, đúng là người Tần gia trước đó đã chạy thoát.
“Các ngươi là ai?” Nhìn đến nhóm người này thế tới rào rạt, người tới không có ý tốt, Kiều Thụy lập tức liền đề phòng lên.
“Đại bá, chính là bọn họ, là bọn họ giết Ngũ muội, Lục muội, Tam ca và Lục thúc. Ta tận mắt nhìn thấy bọn họ giết Lục thúc và Tam ca!” Chỉ vào hai người Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, người thiếu niên kia chạy đến kẻ cầm đầu cáo trạng.
"Hóa ra là người Tần gia!" Nhìn thấy người kia, Kiều Thụy lập tức đã biết thân phận của nhóm người này.
“Thừa Hiến, ngươi có lầm không? Hai tiểu tử này bất quá là Trúc Cơ sơ kỳ, sao có khả năng giết được Lục thúc của ngươi?” Nhìn thiếu niên, một Kim Đan sơ kỳ nói.
“Nhị bá, sao ta sẽ nhìn lầm chứ? Chính là bọn họ. Bọn họ căn bản là không phải Trúc Cơ sơ kỳ, bọn họ ẩn tàng thực lực rồi!” Nhìn người nói chuyện, thiếu niên trả lời chắc chắn mười phần.
“Đại ca, này……” vị Tần gia nhị bá kia nghiêng đầu, nhìn hướng về phía người dẫn đầu.
“Hai đứa nhóc, ta tới hỏi các ngươi, Lục đệ ta Tần Lãng và tam chất nhi Tần Thừa Trạch, Ngũ chất nữ Tần song song và Lục chất nữ Tần Phương Phương, chính là các ngươi giết?” Nhìn chằm chằm hai người Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, người dẫn đầu trầm giọng hỏi.
"Phải thì sao? Không phải thì sao?" Kiều Thụy mắt láo liên nhìn hai người kia, cười hỏi.
Liễu Thiên Kỳ nhìn hai đại bá Tần gia trước sau không nhìn ra thực lực, hắn híp híp mắt, rồi trực tiếp tung ra một lá Kết Giới phù cấp ba, trực tiếp phong tỏa không gian này.
Cảm giác được trên đường cái đột nhiên không còn người đi đường nào, cả một người bán hàng rong cũng không có, đại bá Tần gia không nhịn được híp mắt lại.
“Thằng nhóc, ngươi thật can đảm nha!” Vừa nãy gã còn đang suy nghĩ, nếu hai người này là hung thủ thì sẽ thẳng tiếp bày kết giới ra, giết hai tiểu gia hỏa này, không thể tưởng được đối phương thật ra lại giành trước một bước, bày ra kết giới.
Liễu Thiên Kỳ bày ra kết giới trước một bước tất nhiên là có mục đích của hắn. Nếu kết giới do người khác bày ra, hắn muốn xé mở sẽ tương đối phiền toái, nhưng nếu là chính mình bày ra thì không giống vậy. Nếu thật sự đánh không lại, cũng có thể mang theo Tiểu Thụy truyền tống đào tẩu được! Cho nên, hắn liền trực tiếp tiên hạ thủ vi cường*.
(*tay trước sẽ chiếm được nhiều lợi thế)
“Ha ha ha, người là chúng ta giết, ngươi có thể làm gì?” Liễu Thiên Kỳ bình tĩnh mà nhìn đại bá Tần gia đối diện, không chút hoang mang hỏi, giữa ngôn ngữ tràn đầy khinh thường, không hề có một tia sợ hãi nào.
“Lão Tam, đừng xúc động. Bất quá là hai đứa nhóc con thôi. Không cần ngươi động thủ. Người đâu, giết hai tên này!” Đại bá Tần gia nghiêng đầu, mệnh lệnh hộ vệ phía sau công kích.
“Rõ!” Theo tiếng, mười hộ vệ tay cầm pháp khí xung phong liều chết về phía Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.
Liễu Thiên Kỳ vung tay tung ra Triệu Hoán Họa. Niệm động chú ngữ, Triệu Hoán Họa chậm rãi trải ra, phóng xạ ra một đạo kim quang chói mắt, vay về phía mười hộ vệ kia.
‘‘A!”
“A, cứu ta!”
“A cứu mạng, cứu mạng……!”
Chớp mắt công phu, mười hộ vệ, tính cả thiếu niên trước đó chạy thoát kia, mười một tu sĩ Trúc Cơ đều bị Liễu Thiên Kỳ thu vào trong Triệu Hoán Họa.
Triệu Hoán Họa này có thể trực tiếp vây khốn tu sĩ và yêu thú, đương nhiên, người bị thu vào trong tranh cần phải có thực lực thấp hơn Liễu Thiên Kỳ mới được. Chỉ cần tu sĩ và yêu thú bị nhốt trong họa bảy bảy bốn mươi chín ngày thì sẽ bị Triệu Hóa Họa trực tiếp hấp thu, hóa thành hư ảo.
“A, người đâu? Người đâu?” Nhìn thấy mười một người biến mất trong không gian, nhị bá Tần gia kinh hô lên.
“Quả nhiên là có chút bản lĩnh.” Nhìn chằm chằm Triệu Hoán Họa lơ lửng giữa không trung kia, đại bá Tần gia vẻ mặt tham lam nói.
“Quá khen!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lại lần nữa niệm động chú ngữ, thả ra năm Kim Nhân, trực tiếp công kích về hướng đại bá Tần gia.
Nhìn thấy Liễu Thiên Kỳ ra tay, Kiều Thụy cũng bay thẳng đến nhị bá Tần gia, công kích qua đó.
Liễu Thiên Kỳ thả Hắc Hổ và trùng Đánh Rắm ra, ý bảo hai con yêu thú quấn lên lão tam Tần gia.
Nhìn thấy tình huống đại bá Tần gia và năm Kim Nhân giao thủ, Liễu Thiên Kỳ liên tiếp nhíu mày, bởi vì trước đó đã giao thủ với Lan Hương, nên Liễu Thiên Kỳ vẫn có hiểu biết nhất định với tu sĩ Kim Đan. Nhưng mà nhìn thấy đại bá Tần gia nghênh chiến tự nhiên, Liễu Thiên Kỳ khiếp sợ phát hiện, đối phương cũng không phải là Kim Đan trung kỳ, mà là Kim Đan hậu kỳ. Xem ra, hôm nay hắn thật sự gặp phải một cường địch rồi.
“Này……” Mắt thấy năm Kim Nhân của mình bị đánh bay, Liễu Thiên Kỳ vội vàng đọc chú ngữ, thu hồi năm Kim Nhân lại.
“Thằng nhóc, pháp khí này của ngươi không tồi nha!” Nhìn chằm chằm pháp khí trong tay Liễu Thiên Kỳ, trong mắt đại bá Tần gia tràn đầy tham lam.
Ở Kim Vũ Quốc, phụ thân đã xem như là Luyện khí đại sư số một. Nhưng mà, dù cho là lão nhân gia phụ thân gã, chỉ sợ cũng không có cách nào luyện chế ra con rối lợi hại như vậy. Nên nếu pháp khí này tới tay, thực lực của gã tất nhiên sẽ càng mạnh hơn nữa!
“Đa tạ khích lệ!” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, bả vai run một trận, ba con thủy long từ sau lưng hắn bay lên không.
“Băng Long Tề Vũ!” Liễu Thiên Kỳ quát to một tiếng, tung ra ba lá Băng Phong phù, hóa thủy long của mình thành băng long.
Nhìn ba con băng long màu thủy lam giữa không trung bồi hồi gào thét, hùng hổ lao về phía mình, đại bá Tần gia cong cong khóe miệng. “Chút tài mọn!”
Giọng nói lạc đi, đại bá Tần gia vẽ một cái vòng tròn trên hư không, vòng tròn kia lập tức liền biến thành một động đen sâu không thấy đáy, theo đó, ba con băng long của Liễu Thiên Kỳ liền lặng yên không một tiếng động biến mất giữa động đen kia.
“Ngươi….?” Thấy một màn như vậy, Liễu Thiên Kỳ khiếp sợ không thôi.
Có thể dễ dàng thu phục băng long của mình như vậy, chỉ có hai khả năng, hoặc là đối phương đều là hệ Thủy như hắn, hoặc là đối phương là hệ Ám, có năng lực cắn nuốt thôn phệ. Nếu đối phương hệ Thủy, vậy nếu bản thân hắn dùng linh lực sẽ hoàn toàn bị áp chế. Đồng dạng, nếu đối phương hệ Ám, cũng sẽ thật phiền toái như vậy. Đáng giận, rõ ràng lão tử là Luyện Khí Sư hệ Hỏa. Nhi tử thế mà không phải hệ Hỏa!
“Tiểu tử, để lão phu tới dạy cho ngươi, cái gì là linh thuật hệ Thủy chân chính!” Nói rồi, bàn tay đại bá Tần gia nâng lên, một viên bọt nước từ trong tay đối phương bay ra, thẳng về phía Liễu Thiên Kỳ.
Hết chương 170.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 170: Tần gia trả thù
10.0/10 từ 46 lượt.
