Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 164: Chuyện cũ của Kim Diễm


chương 164 Chuyện cũ của Kim Diễm 


Ước chừng qua nửa chén trà nhỏ công phu, Trúc Cơ hậu kỳ cầm đầu kia nhìn đến hai cháu trai cầm pháp khí cấp ba thượng đẳng lại bị Kiều Thụy dùng một đôi thiết quyền đánh đến liên tiếp bại lui, gã có chút thiếu kiên nhẫn.


Nhìn thấy đối phương mặc niệm chú ngữ muốn sử dụng linh thuật, cánh tay Liễu Thiên Kỳ vừa chuyển, ba viên thủy cầu liền lơ lửng trước mặt hắn. Còn không đợi người Tần gia kia ra tay, thủy cầu của Liễu Thiên Kỳ đã bay thẳng đến người nọ.


Vốn dĩ người Tần gia kia là định sử dụng linh thuật đánh lén Kiều Thụy, trợ giúp hai chất nhi một tay. Nhưng khi nhìn thấy thủy  cầu của Liễu Thiên Kỳ từng bước tới trước mặt, gã không còn lựa chọn, đành phải đổi thành sử dụng linh thuật của mình ngăn cản thủy cầu của Liễu Thiên Kỳ.


"Ầm…." 


Ba viên hỏa cầu và ba viên thủy cầu va chạm vào nhau, phát ra một tiếng vang lớn, vị Tần gia này trực tiếp bị xốc bay ra ngoài.


“A, Lục thúc!” Thấy tình cảnh như vậy, hao người đang đánh nhau với Kiều Thụy đều kinh hô ra tiếng.


Liễu Thiên Kỳ phi thân, đi đến trước mặt vị Lục thúc Tần gia nọ.


“Ngươi…. ngươi không phải Trúc Cơ sơ kỳ. Ngươi…. ngươi là người nào? Vì sao… vì sao phải đối phó Tần gia chúng ta?" Lão Lục Tần gia quỳ rạp trên mặt đất, liên tiếp phun ra hai ngụm máu to, mất sức thật lớn mới bò lên nổi.


Nhìn lão Lục Tần gia ngồi liệt dưới đất, Liễu Thiên Kỳ cười lạnh ra tiếng. “Ngươi nói quá nhiều!” Giọng nói lạc đi, Liễu Thiên Kỳ b*n r* một viên bọt nước lớn cỡ quả nho, hướng tới lão Lục Tần gia công kích qua.


“A……” Lão Lục Tần gia kinh hô ra tiếng, vội vàng lấy pháp khí ra ngăn cản.


“Đùng……” Một kiện pháp khí cấp ba đỉnh cấp bị đánh nát, bọt nước trực tiếp bắn thủng vào mi tâm của lão Lục Tần gia.


“A… a……” Thân mình lão Lục Tần gia quơ quơ, thi thể ngã phịch xuống mặt đất.


“Lục thúc!” Kinh hô ra tiếng, hai tiểu bối Tần gia không thể tin tưởng mà nhìn Lục thúc trên mặt đất, chỉ hai chiêu đã bị một tên Trúc Cơ sơ kỳ đánh chết, có chút không thể tin tưởng.



“Hây!” Một quyền nện lên đầu một nam tu Tần gia, Kiều Thụy trực tiếp giải quyết một tên.


“A, tam ca, tam ca!” Nhìn Tam ca ngã xuống đất bỏ mình, một nam tu còn lại cuối cùng kinh hô lên.


“Hừ, đến lượt ngươi!” Nói rồi, Kiều Thụy hướng tới đối thủ còn chém bàn tay ra.


Nam tu này tung ra pháp khí ngăn cản công kích của Kiều Thụy, rồi hắn lấy ra Truyền Tống phù, cuống quít kích hoạt, chạy thoát vô tung vô ảnh.


“Đáng giận, để hắn chạy mất rồi!” Đập nát pháp khí lại phát hiện người chạy, vẻ mặt Kiều Thụy buồn bực


“Xử lý thi thể, chúng ta lập tức rời khỏi nơi này!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ đã nhổ lấy nhẫn không gian của hai người.


“Dạ.” Kiều Thụy gật đầu, vội vàng phóng hỏa thiêu hủy thi thể hai người này.


Ba ngày sau, Kiều Thụy được như ý nguyện mà thấy được tòa Thiên Lôi thành bị bao phủ trong Tỏa ma trận.


“Đáng tiếc, một tòa thành khá tốt, đã biến thành tử thành!” Nhìn một vòng Tỏa Ma Trận quanh tòa thành, Kiều Thụy thở dài liên tục.


“Đã hoang phế được trăm năm rồi. Cho dù có một ngày ma vật trong Tỏa Ma Trận bị tiêu diệt, chỉ sợ nơi này cũng không thể quay về như trước.”


“Đúng vậy, Khuynh Thành và Thượng Quan Kim Đỉnh cũng không thể lại ân ái giống như trước nữa. Hết thảy đều không thể quay lại.” Nghĩ đến hai người yêu nhau cuối cùng rơi vào bi kịch xong việc như thế, Kiều Thụy cảm thấy thật tiếc hận.


“Tiểu tử thúi, phóng ta ra đi, để ta nhìn xem Tỏa Ma Trận này một cái!” Trong túi dưỡng thú, Kim Diễm đánh trống reo hò muốn ra ngoài. 


Nghe được nó thỉnh cầu, Kiều Thụy mở túi dưỡng thú ra, xách theo đuôi cáo, đem Kim Diễm xách ra ngoài luôn.


“Ế ế ế, ngươi đừng thô lỗ như vậy chớ!” Bị xách ra đứng chổng ngược giữa không trung, Kim Diễm bất mãn kháng nghị ra tiếng.


“Phải không? Ta rất thô lỗ sao?” Kiều Thụy nhướng mắt, buông lỏng tay ra.



Nhìn tiểu hồ ly nằm bẹp trên đất như con chó chết, Liễu Thiên Kỳ phụt một tiếng, rất không cho mặt mũi mà cười.


“Ha ha ha, còn dám nói ta thô lỗ, xem ta có đánh bạo đầu ngươi hay không.” Từ trên cao nhìn xuống hồ ly ngốc dưới đất, Kiều Thụy khó chịu mà cảnh cáo ra tiếng.


“Hừ, chỉ có nữ tử và Kiều Thụy đều khó dưỡng* như nhau!” Từ trên mặt đất bò dậy, Kim Diễm rất nhân tính hóa dùng móng vuốt nhỏ vỗ vỗ bụi bám trên người.


(*câu này của Khổng Tử: “Duy nữ tử dữ tiểu nhân, vi nan dưỡng dã”, nhưng lại không biết phía sau còn có một câu:  “Cận chi tắc bất tốn, viễn chi tắc oán”. Có nghĩa là “Duy có bọn con gái và tiểu nhân là khó dạy bảo; nếu mình gần họ và dễ dãi với họ thì họ sinh ra lờn mặt, còn mình nghiêm nghị thì họ oán ghét”. Đa số mọi người đều chỉ đọc câu đầu và hiểu sai, cố ý bóp méo đi để lấy đả kích nữ giới)


“Cái gì khó dưỡng?” Kiều Thụy chưa từng học hành, biết chữ cũng đều là học của một cổ giả trong thôn. Nên rất nhiều thứ trong sách chi, hồ, giả, dã gì đó, y đều không hiểu lắm.


“Không, không có gì!” Kim Diễm lắc đầu, vẻ mặt lấy lòng nói.


“Tiểu Thụy là chủ nhân của ngươi, nếu đệ ấy là tiểu nhân, như vậy ngươi cũng là tiểu nhân thôi. Bớt chơi trò lòng dạ hẹp hòi trước mặt ta đi!” Liễu Thiên Kỳ nói chuyện, mặt trầm xuống, hắn giơ tay lên, Kim Diễm liền bị một dây thừng nước treo lơ lửng giữa không trung.


“Biết, biết rồi.” tiểu hồ ly Kim Diễm gật đầu, vội vàng xin khoan dung.


Liễu Thiên Kỳ xua tay, giải khai trói buộc trên người nó. Nhưng lúc này Kim Diễm không rơi xuống mặt đất, mà là sớm có dự kiến trước bay lên.


“Liễu Thiên Kỳ, tên thê nô!” Kim Diễm hướng tới Liễu Thiên Kỳ làm một cái mặt quỷ, lấy lòng bay đến bên người Kiều Thụy.


“Tiểu tử thúi, ma vật kia với ta mà nói chính là đại bổ đó! Nếu ta có thể ăn nó, thực lực của ta đây nói không chừng có thể khôi phục được rất nhiều. Ngươi đem Tử Viêm đỉnh của ngươi cho ta mượn đê!”


“Ăn ma vật? Ngươi có thể ăn được nó? Tên kia chính là rất lợi hại. Trăm năm trước người trong Thiên Lôi thành này đều bị nó giết! Hơn nữa, yêu thú hút vào ma khí sẽ phát cuồng mà chết. Ngươi có thể được không?” Kiều Thụy chớp chớp mắt, không yên tâm mà nhìn về phía ái sủng của mình.


Tuy Kim Diễm có đôi khi hơi nhây, rất thiếu đánh, nhưng Kim Diễm dù sao cũng là thú sủng của y, cùng y bên nhau nhiều năm như vậy, Kiều Thụy đối với nó vẫn rất có cảm tình, tất nhiên là không muốn nó mạo hiểm. 


“Không cần lo lắng, ta cũng không phải là yêu thú, ta là linh thú mà! Là khắc tin của bọn ma vật và tà ám!” Kim Diễm vỗ b* ng*c, vẻ mặt tự hào mà nói.


“Ngươi chung quy nói thực lực của ngươi khôi phục đỉnh, ngươi sẽ rất lợi hại. Nhưng ngươi trước nay chưa từng nói qua, trước đó thời kỳ đỉnh phong ngươi rốt cuộc có thực lực gì." Nhìn Kim Diễm, Liễu Thiên Kỳ tò mò hỏi. Chuyện này trong nguyên tác cũng không nói đến, nên Liễu Thiên Kỳ cũng không rõ lắm.



“Ta…. ta vào thời đỉnh điểm lợi hại lắm á, ta chính là cấp tám, linh thú cấp tám ấy. Ta cũng có thể hóa thành hình người. Nếu không phải tại tên khốn đáng giận kia, sao ta lại bị thương nặng đến như vậy, còn bị ném đến địa phương quỷ quái chim không thèm ỉa này!" Nói đến đây, Kim Diễm oán giận liên tục.


“Cấp tám à? Kia không phải là cấp bậc Hợp Thể sao? Ngươi…. Thời kỳ toàn thịnh thế mà lợi hại như vậy!” Kiều Thụy chớp chớp mắt, có chút không thể tin tưởng.


Nghe nói, phụ thân kia của An thúc là một vị Luyện Hư lão tổ, là cao thủ cấp bảy. Không thể tưởng được tiểu hồ ly của mình thế mà là cấp tám. So với Luyện Hư lão tổ kia còn muốn lợi hại hơn nữa!


“Ngươi nói tên khốn kia là ai? Đối thủ một mất một còn của ngươi sao?” Trong nguyên tác hình như có đề cập đến một con linh thú như vậy.


“Đúng vậy, tên khốn kia thật sự là quá đáng giận. Rõ ràng là ta thích Chu Tước muội muội trước. Hắn cứ muốn cướp của ta, còn nói muốn quyết đấu với ta, nói ai thắng thì cùng Chu Tước muội muội ở bên nhau. Kết quả…. kết quả ta đã đánh thua, bị hắn thành trọng thương, sau đó, cũng không biết là tên khốn đó canh lúc hỗn loạn đánh lén ta, đánh ta từ tiên cảnh linh thú ra ngoài. Kết quả, ta rớt xuống cái địa phương chim không thèm ỉa này nè!" Nói về chuyện cũ của mình, Kim Diễm khẽ thở dài một tiếng, đáy lòng tràn đầy nghẹn khuất.


"Vậy đối thủ một mất một còn của ngươi là linh thú, hay là con người? Rất lợi hại sao?” Nhìn chằm chằm Kim Diễm, Kiều Thụy tò mò hỏi.


“Tên kia cũng là linh thú, hắn là linh thú cấp chín, là một con Băng Diễm Kỳ Lân. Hừ hừ, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn bắt nạt ta!” Nói đến đối thủ một mất một còn này của mình, Kim Diễm liền thấy bực mình. 


“Không sợ, chờ sau này, ta và Thiên Kỳ sẽ báo thù cho ngươi.”


Nghe vậy, Kim Diễm khinh thường mà bĩu môi. “Tiểu tử thúi, ngươi thật đúng là biết nói giỡn, tên kia là cấp chín đó, thực lực cấp chín hậu kỳ đó. Chỉ bằng ngươi và Liễu Thiên Kỳ hay tên cấp bốn tay mơ, chưa kịp tới trước mặt hắn cũng đã hóa thành một vũng máu đen rồi!"


“Hừ, ngươi đúng là không có lương tâm, thật biết nâng chí khí người khác!" Bị quét mặt mũi, Kiều Thụy khó chịu mà hung hăng vò vò lỗ tai Kim Diễm.


“Ờm, ta…. Ta ăn ngay nói thật chứ bộ!”


“Nếu ngươi là linh thú, vậy tất nhiên là hậu duệ của Cửu Vĩ Hồ, ta nghĩ ngươi hẳn cũng có thể thành tựu thực lực cấp chín chứ?” Hồ ly bình thường không có tư cách trở thành linh thú mới phải!


“Ta…. Ta đương nhiên là Cửu Vĩ Hồ thuần chủng. Chỉ là ta tu luyện không có nhanh bằng tên kia thôi. Ta toàn bị hắn bắt nạt, bị hắn đánh mà mặt mũi bầm dập.” Nói đến cái này, vẻ mặt Kim Diễm buồn bực


“Được rồi, ngươi có rảnh tự oán hối tiếc, vẫn nên suy nghĩ nhiều hơn làm sao khôi phục lại thực lực của mình, đánh bại đối thủ một mất một còn của ngươi đi!” Nhìn tiểu hồ ly nhắc tới Băng Diễm Kỳ Lân liền thao thao bất tuyệt kia, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu.


Băng Diễm Kỳ Lân này trong nguyên tác cũng không phải là đối thủ một mất một còn của Kim Diễm, mà là nam nhân của Kim Diễm. Nhưng giờ phút này con hồ ly ngốc Kim Diễm hẳn là còn chưa ý thức được tâm tư của đối thủ một mất một còn đối với nó đi?



“Chỉ là, khóa ma đại trận này là đại trận cấp bốn, ngươi có thể phá được sao?” Nói đến đây, Liễu Thiên Kỳ âm thầm nhíu mi.


Trận pháp này chính là kiệt tác do năm vị Trận Pháp Sư cấp bốn khổ tâm liên thủ, cũng không phải dễ dàng bị mở như vậy.


“Đúng vậy, ngươi lại không hiểu trận pháp, ngươi có thể phá vỡ trận pháp này ư?” Nói đến đây, Kiều Thụy cũng lo lắng mười phần.


“Tuy ta không hiểu trận pháp, nhưng ta có thể thấy được lỗ hổng trận pháp, hơn nữa, trận pháp này đã có trăm năm lịch sử, có mấy chỗ đều đã nhiều năm thiếu tu sửa, rất nhanh sẽ xuất hiện vết rách. Chỉ cần hai ngươi cho ta mấy lá Bạo Tạc phù cấp bốn là ta có thể nổ cho nó mở ra. Sau đó ta lại đi vào thu lấy ma vật kia, không phải được rồi sao?”


“Hai mươi lá linh phù cấp bốn? Ngươi tưởng linh phù cấp bốn là cải trắng sao? Há mồm liền đòi ta hai mươi lá?" Nghe được yêu cầu vô lễ của Kim Diễm, Kiều Thụy buồn bực không thôi.


“Không phải cải trắng, nhưng mà ngươi có mà. Ngươi có năm mươi lá lận mà? Liễu Thiên Kỳ cũng có bốn mươi còn gì!" Nếu không phải tên Liễu Thiên Kỳ này quá bại gia, đối phó với nữ nhân thúi kia dùng hết mười lá, hắn cũng còn năm mươi lá.


“Ngươi có mấy phần nắm chắc?” Liễu Thiên Kỳ híp mắt nhìn Kim Diễm, nghiêm túc vô cùng hỏi.


Nếu có thể thành công, Liễu Thiên Kỳ không ngại đầu tư, nhưng nếu không thể được việc, vậy không có gì tất yếu.


“Ừm, bảy phần đi! Ma vật kia đã bị nhốt vạn năm, đã sớm nguyên khí đại thương. Hơn nữa, nếu như ta có Tử Viêm đỉnh mà nói, nhất định có thể bắt được nó.”


“Bắt được? Ngươi không phải nói muốn ăn nó sao?” Nhìn Kim Diễm, Kiều Thụy hồ nghi hỏi.


“Có thể bắt từ từ ăn, trực tiếp ăn luôn thì ta không tiêu hóa nổi.”


“Đem Tử Viêm đỉnh cho nó đi!” Nhìn Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ ý bảo đối phương đưa Tử Viêm đỉnh cho Kim Diễm.


“Dạ.” Kiều Thụy gật đầu, đem Tử Viêm đỉnh ra. Kim Diễm lập tức dùng hai chân trước nhận lấy, thu vào trong không gian tùy thân của mình.


“Ngươi……” Nhìn Tử Viêm đỉnh chớp mắt đã biến mất, Kiều Thụy khiếp sợ nói không nên lời.


Nhìn Kim Diễm, đồng tử Liễu Thiên Kỳ cũng không khỏi rụt rụt, đây là cái gọi là không gian tùy thân ư?


Hết chương 164.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 164: Chuyện cũ của Kim Diễm
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...