Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 162: Thiên Lôi Truyền


chương 162 Thiên Lôi Truyền


Nhìn thấy Lan Hương bị đốt thành tro bụi, trong lòng Kiều Thụy mừng thầm, phi thân qua đi tiếp được chiếc nhẫn không gian thuộc về Lan Hương, Kiều Thụy xoay người về tới bên cạnh ái nhân.


“Thiên Kỳ, huynh thế nào?” Nhìn sắc mặt ái nhân trắng bệch, Kiều Thụy vội vàng lấy đan dược ra đút cho hắn.


“Không sao, chỉ là không nghĩ tới Triệu Hoán Họa này lại hao phí linh hồn lực như vậy. Xem ra lần sau ta không thể một lần triệu hoán mười tám Kim Nhân nữa.” Hôm nay là lần đầu tiên sử dụng, không có kinh nghiệm, nhưng về sau dùng như thế nào thì trong lòng Liễu Thiên Kỳ đã có kế hoạch. 


“Có ba Kim Nhân hình như bị Lan Hương đánh hỏng mất rồi!” Nói đến cái này, Kiều Thụy có chút đau lòng.


“Không sao, sau này có thể tìm Luyện Khí Sư chữa trị. Lấy thực lực Kim Đan sơ kỳ của chúng ta, muốn giết Lan Hương tất nhiên là phải trả giá một chút đại giới!” Nếu không có những con rối Kim Nhân đấu tranh anh dũng, Lan Hương sẽ không dễ dàng bị thương như vậy, linh lực cũng sẽ không tổn hại nhanh như vậy. Cho nên nói, có được tất có mất.


“Cũng phải, lần này ít nhiều nhờ Kim Nhân cùng với thú sủng của chúng ta.” Đối phương dù sao cũng là Kim Đan trung kỳ, nếu không có Kim Nhân và thú sủng hỗ trợ. Chỉ dựa vào hai người bọn họ căn bản là giết không được lão bà này.


“Đúng vậy!” Thật ra Liễu Thiên Kỳ thấy may mắn nhất chính là Lan Hương chỉ là một Luyện Khí Sư, không phải kiếm tu cũng không phải võ tu. Nếu không dẫu cho bọn họ thủ đoạn có nhiều, muốn giết Lan Hương cũng không dễ dàng như vậy.


“Thiên Kỳ, huynh trước tiên nghỉ ngơi một chút đi. Ta thu hồi nước biển lại, rồi thiêu hủy thi thể của nam tử áo đen kia." Nói rồi, Kiều Thụy lấy Thu Nạp phù rồi, thu lấy nước biển trong không gian, xử lý thi thể của nam nhân áo đen.


Lại một lần nữa trở lại trong viện Lan Hương, Liễu Thiên Kỳ suy yếu trực tiếp ngồi liệt trên mặt đất. Hắn vung tay lên, lấy ra năm vạn linh thạch, cấp cho ba thú sủng bị thương mỗi con một vạn linh thạch, dư lại hai vạn linh thạch đều chất đống ở quanh người hắn. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu hấp thu linh khí, tẩm bổ linh hồn lực khô cạn của mình.


Kiều Thụy có chút đau lòng mà liếc nhìn ái nhân một cái, bố trí vòng phòng hộ cho hắn. Sau đó y tìm được cái cuốc, bèn bắt đầu đi bào linh hoa linh thảo trong viện của Lan Hương. Những thứ này đều là linh hoa linh thảo cấp ba đó! Có vài loại có thể dùng luyện chế dịch phù văn cấp ba, nếu không mang đi thì đáng tiếc lắm!


Một canh giờ sau..



Luyện hóa hai vạn linh thạch, Liễu Thiên Kỳ cảm giác thoải mái hơn nhiều, linh hồn lực khô cạn và linh lực khô kiệt cũng thu hồi được không ít.


Khi Liễu Thiên Kỳ lại một lần mở mắt ra, đập vào mắt là một khoảnh sân trụi lủi. Linh hoa linh thảo trong sân giờ phút này đều không cánh mà bay.


Liễu Thiên Kỳ đứng dậy, thu hồi vòng phòng hộ rồi ra hậu viện. Hắn phát hiện người nào đó đang đào linh hoa linh thảo trong tiền viện.


“Tiểu Thụy!” Đi đến bên cạnh ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nhẹ gọi một tiếng.


“Thiên Kỳ, huynh cảm giác thế nào rồi?” Thấy ái nhân đi tới, Kiều Thụy lo lắng hỏi.


“Không có việc gì. Đệ đây là?”


“Úi, ta thấy mớ linh hoa linh thảo này không tồi, huynh chờ ta một chút, ta đào hết chúng nó ra rồi chúng ta lại đi!” Nói rồi, Kiều Thụy lau mồ hôi trên trán một phen.


Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ mỉm cười. Hắn giơ tay lên, từng đạo nước liền rút lấy linh hoa và linh thảo trong thổ nhưỡng. 


“Thiên Kỳ, huynh mới vừa vặn tốt hơn một chút, sao lại dùng linh thuật rồi!” Bất đắc dĩ mà trừng mắt nhìn ái nhân một cái, Kiều Thụy vội vàng tiếp nhận một đống linh hoa linh thảo đưa tới trước mặt kia.


“Ta không sao, đệ cảm giác thế nào? Có dùng đan dược chưa?” Liễu Thiên Kỳ nâng tay lên, một bên cẩn thận mà lau mồ hôi cho ái nhân, một bên quan tâm mà dò hỏi tình huống của y.


“Ta không sao, dùng đan dược khôi phục linh lực rồi, linh lực đã khôi phục rất nhiều. Ta cũng không phóng đại chiêu, linh lực tiêu hao vốn dĩ không nhiều lắm.” Không phải Kiều Thụy không muốn phóng đại chiêu, mà là Kiều Thụy và Lan Hương đều là thuần hỏa hệ, đối phương cấp bậc lại cao hơn y, nếu y sử dụng linh thuật thì rất có làm đối phương bị thương. 


“Chúng ta đi thôi!” Liễu Thiên Kỳ kéo tay Kiều Thụy, ý bảo rời đi.


“Ừm.”



 Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy ngự kiếm rời đi. Nhưng lúc này đây người ngự kiếm không phải Liễu Thiên Kỳ, mà là Kiều Thụy.


Nửa tháng sau, Thiên Hải trấn.


Ngồi trên giường trong khách đ**m, Kiều Thụy bắt đầu tinh tế đếm đếm lại tài sản của hai người.


Trước đó ở chỗ tỷ muội Tần gia lấy được 12 vạn linh thạch, trong nhẫn không gian của Lan Hương được 25 vạn linh thạch, lại bán đi một đám vật liệu đá và pháp khí cấp ba trong tay Lan Hương và tỷ muội Tần gia, còn có linh hoa linh thảo của nam tử áo đen…. Thêm lên tổng cộng là 45 vạn linh thạch, hơn nữa y và Thiên Kỳ trước đó còn có 10 vạn linh thạch, tổng cộng là 55 vạn linh thạch.


"Cộng là 55 vạn linh thạch, còn kém 5 vạn linh thạch là đủ chúng ta mua hai tấm vé tàu rồi!” Nhìn linh thạch trên tay, Kiều Thụy cười nói. Còn tưởng rằng 60 vạn linh thạch phải phí rất lớn công sức mới có thể lộng được chứ. Không thể tưởng được, giết một Luyện Khí Sư cấp bốn thế mà đã lấy được một nửa số linh thạch, quả nhiên là giết người phóng hỏa đai lưng vàng!


“Nếu thật sự không đủ, chờ tới thành thị lớn hơn một chút, có thể đem tài liệu luyện khí cấp bốn của Lan Hương bán đi hai phần." nhẫn không gian của Lan Hương có năm phần tài liệu luyện khí cấp bốn, ngoài ra còn có bốn kiện pháp khí cấp bốn. Nhưng trong lúc đánh nhau, bốn kiện pháp khí đã bị tổn hại ba kiện, chỉ có một kiện Bạch Thạch Tháp lag đối phương còn chưa kịp sử dụng, nên đó là một kiện duy nhất hoàn hảo không tổn hao gì. Tiểu Thụy đem tháp kia đưa cho hắn, ba kiện nát kia thì y tự thu lấy.


“Ừm, cũng đúng!” Kiều Thụy gật đầu tán đồng.


Cứ việc, hiện tại có 55 vạn linh thạch, nhưng bọn họ một đường này ở trọ phải tốn linh thạch, ăn cơm phải dùng linh thạch, tu luyện vẫn là phải tốn linh thạch. Chờ tới Thiên U Quốc rồi, 55 vạn linh thạch này có thể dư lại bao nhiêu thật khó mà nói được.


“Một đường này màn trời chiếu đất, thiệt thòi cho đệ. Chúng ta ở khách đ**m nghỉ ngơi nhiều hơn hai ngày, ba ngày sau lại lên đường.” Đau lòng mà xoa xoa khuôn mặt nhỏ của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ thương tiếc mà nói.


Từ trước, ái nhân bị cuộc sống bức bách, phải đi theo đội săn giết vào núi giết yêu thú, hối hả ngược xuôi, màn trời chiếu đất vất vả mười phần. Từ sau khi gặp Tiểu Thụy của mình, Liễu Thiên Kỳ đã muốn sủng y, đau y, không muốn lại khiến người này chịu khổ. Nên hắn vẫn luôn hy vọng có thể cho Tiểu Thụy một cuộc sống càng tốt hơn, chỉ là hiện tại, vì theo hắn đến Cẩm Châu, vẫn phải khiến ái nhân đi theo hắn chịu khổ, chuyện này làm trong lòng Liễu Thiên Kỳ có chút không tha.


“Không sao mà, ta có thể ăn có thể ngủ, thiệt thòi chỗ nào?” Kiều Thụy lắc đầu, nói không sao.


“Đệ đó!” Liễu Thiên Kỳ khẽ thở dài một tiếng, thương tiếc mà kéo người vào trong lồng ngực, vừa thơm vừa hôn trên khuôn mặt nhỏ của ái nhân.


“Thiên Kỳ!” Kiều Thụy lẳng lặng rúc vào trong lồng ngực ái nhân, gối đầu lên vai hắn.



“Đợi khi tìm được phụ thân rồi, phu quân nhất định bồi thường đệ. Tiểu Thụy của ta sinh hạ ra chính là nên được sủng, được đau, được nâng trong lòng bàn tay.” Ôm eo mềm của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng nói bên tai y.


“Hì hì, chỉ cần huynh để ta vĩnh viễn đều bồi bên cạnh huynh, đó chính là sủng ái tốt nhất rồi." Kiều Thụy ngẩng đầu lên, si ngốc mà vọng vào đáy mắt ái nhân.


Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ đau lòng mà trực tiếp hôn lên môi y.


Cảm thụ được ái nhân ôn nhu hôn môi, Kiều Thụy nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại……


Ngày kế, lúc Liễu Thiên Kỳ tỉnh lại, Kiều Thụy trong lồng ngực cũng tỉnh.


“Một đêm quá ngắn!” Hôn hôn lên thái dương ái nhân, Liễu Thiên Kỳ có chút buồn bực mà nói.


Nghe vậy, Kiều Thụy cười. Từ sau khi bọn họ thăng cấp Kim Đan, mỗi một lần song hưu trên cơ bản đều là khoảng 65 ngày đến 68 ngày, đối với hai tu sĩ Kim Đan mà nói, một đêm thật sự là quá ngắn.


“Rời giường đi, ta mang đệ đi phẩm trà ăn điểm tâm! Ta nghe tiểu nhị trong khách đ**m nói, Thiên Hải trấn này là thánh địa linh trà, thừa thãi linh trà. Linh trà bên này chính là lừng danh gần xa, trong toàn bộ Kim Vũ Quốc đều là hạng nhất.” Nâng người trong ngực dậy, Liễu Thiên Kỳ động tác ôn nhu mà mặc quần áo cho đối phương.


“Linh trà sao? Chúng ta có thể mua một ít, chờ tới Cẩm Châu thì đưa cho phụ thân!” Liễu Hà là người thích phẩm trà nhất, nếu nơi này thừa thãi linh trà, tất nhiên có cực phẩm trà ngon, nghĩ đến, phụ thân tất nhiên là sẽ rất thích.


“Được.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu cười tán đồng.


Hai người ăn mặc chỉnh tề, rửa mặt chải đầu đã xong, bèn cùng nhau rời khách đ**m.


Lôi kéo tay ái nhân, Liễu Thiên Kỳ mang theo Kiều Thụy đi tới trà lâu lớn nhất Thiên Hải trấn — Bảo Phong trà lâu


Ở lầu hai tìm một vị trí dựa cửa sổ, Liễu Thiên Kỳ điểm một ấm trà, gọi sáu loại điểm tâm nhỏ, bốn bàn quả khô, cùng ái nhân phẩm trà, ăn điểm tâm, nghe thư.



Một bên nhi ăn điểm tâm ngon miệng uống linh trà nồng đậm linh khí, một bên nghe giọng kể của thuyết thư tiên sinh trên đài đầy nhịp điệu, Kiều Thụy cảm thấy cảm giác này vô cùng thích ý.


Nghe được thuyết thư tiên sinh trên đài đang kể “Thiên Lôi Truyền”, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhăn nhăn mày. Trong nguyên tác, đối với đoạn lịch sử Thiên Lôi thành, Thiên Lôi Thần Phủ này cũng đều kể rất thấu triệt. Nhưng cũng không biết lúc này đây, Tiểu Thụy còn có thể tìm được Thiên Lôi Thần Phủ kia hay không!


Nếu Tiểu Thụy có thể tìm được Thiên Lôi Thần Phủ kia, như vậy thì nam chính sẽ lại phải mất đi một kiện bảo bối rồi.


“Thượng Quan Kim Đỉnh làm sao cũng không nghĩ tới, đại chiến năm con yêu thú lần này, người vì hắn hóa giải tình thế nguy hiểm thế mà lại là một nữ tu mỹ mạo khuynh thành, khi khăn che mặt của nữ tu kia rơi xuống đất, càng làm Thượng Quan Kim Đỉnh nhìn đến choáng váng."


“Thiên Kỳ, tiên sinh nói chính là chuyện gì vậy? Huynh biết không?” Kiều Thụy nghiêng đầu, vẻ mặt tò mò mà nhìn về phía ái nhân.


“Là Thiên Lôi Truyền, khi còn bé ta có xem qua sách tranh!” Liễu Thiên Kỳ đối với nguyên tác rõ như lòng bàn tay, nên đối với Thiên Lôi Truyền này tự nhiên cũng biết đến thật kỹ càng tỉ mỉ.


“Thiên Lôi Truyền sao? Là một câu chuyện tình yêu đẹp ư?” Kiều Thụy chớp chớp mắt cười hỏi.


“Không, là một bộ bi kịch tình yêu réo rắt thảm thiết!” Liễu Thiên Kỳ lắc đầu, nghiêm túc mà sửa đúng.


“Bi kịch??” Nghe thấy cái này, Kiều Thụy không thể tin tưởng mà trừng lớn mắt.


"Sao lại thế được? Bọn họ tương ngộ tốt đẹp như vậy, sao lại biến thành bi kịch kia chứ?” Lôi kéo tay ái nhân, Kiều Thụy kích động chất vấn.


Bị Kiều Thụy ầm ĩ hét lớn rước lấy mọi người nhìn chăm chú, Liễu Thiên Kỳ không khỏi giật giật khóe miệng.


“Nghe thư đi, đừng ảnh hưởng người khác. Trong chốc lát trở về ta lại nói với đệ sau.”


“Ưm...” Cũng ý thức được hành vi của mình quá kích động chọc nhiều người tức giận, Kiều Thụy thè lưỡi, không dám lại nhiều lời.


Hết chương 162.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 162: Thiên Lôi Truyền
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...