Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 160: Pháp khí bị huỷ hoại
chương 160 Pháp khí bị huỷ hoại
Nhìn thấy Liễu Thiên Kỳ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, chỉ có Kiều Thụy một mình vọt lại đây, Tần Song Song cảm thấy có chút buồn cười.
“Tiểu tử, nếu ngươi đã vội vàng tìm chết như vậy, ta đây liền thành toàn ngươi cho khỏe!” Nói rồi, một roi của Tần Song Song quật ngay về phía Kiều Thụy.
“Hây!” Kiều Thụy dương tay,trảo một cái đã bắt được roi của đối phương, ngọn lửa màu đỏ từ trong lòng bàn tay Kiều Thụy lan tràn mở ra, trực tiếp thiêu lên roi của Tần Song Song.
"A!"
Nhìn từ ngọn lửa uốn lượn phừng phừng trên roi, Tần Song Song bị dọa vội vàng run run tay, ném roi trong tay xuống.
"Tên khốn nạn đáng giận, ngươi thế mà dám thiêu roi của ta, ngươi có biết đây là pháp khí cấp ba đỉnh cấp, là ông nội tự tay luyện chế cho ta hay không!" Nhìn roi trên mặt đất đã bị đốt thành một dúm tro, Tần Song Song như là một người đàn bà đanh đá, không hề có hình tượng mà rống to ra tiếng.
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ trợn trắng mắt. Nha đầu này là có bao nhiêu ngu xuẩn thế? Nếu là một người thông minh gặp phải loại tình huống này, chẳng lẽ không phải nên lựa chọn chạy trốn sao? Sao có thể còn đi rối rắm một roi nát? Chẳng lẽ ả cũng không thể suy nghĩ được, một người có thể thiêu hủy roi của ả, cũng đồng nghĩa có thể trực tiếp thiêu chết ả sao?
"Tên khốn này, quả thực là tìm chết!” Nhìn thấy tỷ tỷ mất đi chiếc roi âu yếm, Tần Phương Phương triển khai pháp kiếm trong tay, đâm tới Kiều Thụy.
Dư quang Kiều Thụy nhìn lướt qua pháp kiếm đã sắp đâm đến nơi, lắc mình né tránh. Cánh tay y lật qua, kéo lấy tay Tần Phương Phương cánh, ngay sau đó một trận tiếng răng rắc thanh thúy lọt vào tai. Âm thanh Tần Phương Phương kêu thảm thiết cùng với pháp khí rơi xuống cùng nhau vang lên.
Tay phải Kiều Thụy vặn gãy cánh tay Tần Phương Phương, tay trái một quyền liền bay thẳng đến đập vào mặt Tần Phương Phương.
“A……” Tần Phương Phương kêu thảm thiết một tiếng, đầu bị đập bẹp, óc hỗn hợp với máu chảy ra, tử thi ầm một tiếng ngã xuống trên mặt đất.
“A, muội muội, muội muội……” Nhìn đến muội muội ngã xuống đất, Tần Song Song kinh hô lên.
“Đến ngươi!” Kiều Thụy cất bước đi lên, giơ tay chính là ba quyền, hướng tới mặt và ngực Tần Song Song cùng công kích qua. Chiêu thức không xinh đẹp chút nào, nhưng mỗi nhất chiêu nhất thức đều trực tiếp vào nơi yếu hại, chỉ cần là bị đánh trúng thì sẽ là khoảnh khắc mất mạng.
Tần Song Song thực lực là Trúc Cơ trung kỳ, bản thân ả xem ra, ả đã là tu sĩ rất lợi hại. Nhưng ở trước mặt Kim Đan như Kiều Thụy, ả lại mười chiêu cũng không tiếp được. Ả thậm chí cả cơ hội lấy ta linh phù và pháp khí cũng không có, cứ trực tiếp bị Kiều Thụy tung một quyền đập vỡ nát xương ngực, đánh nát trái tim.
Nhìn Tần Song Song ngã xuống đất, Kiều Thụy vẫn nhớ nỗi hận khó tiêu trong lòng, cất bước đi lên, y bứt hẳn đầu trên cổ hai nữ nhân ra khỏi cổ, máu bắn lên đầy mặt đầy người.
“Tiểu Thụy!” Nhìn ái nhân tàn bạo, thị huyết, cả thi thể cũng không buông tha như thế, Liễu Thiên Kỳ khẩn trương mà nhẹ gọi một tiếng.
Kiều Thụy xoay người lại, nhìn ái nhân đứng ngay bên cạnh mình, gương mặt vặn vẹo tựa như ác ma từ địa ngục của Kiều Thụy chậm rãi hòa hoãn lại, hai mắt một mảnh màu đỏ rực cũng chậm rãi khôi phục thanh minh.
“Đừng như vậy, sẽ sinh ra tâm ma.” Liễu Thiên Kỳ cầm khăn tay, động tác ôn nhu mà nhẹ nhàng chà lau vết máu trên mặt ái nhân. Thật cẩn thận mà trấn an cảm xúc bực bội của y.
“Thiên Kỳ, huynh là của ta, của một mình ta. Ta không cho phép…. không cho phép bất luận kẻ nào thương tổn huynh, khinh phụ huynh!” Giữ chặt ái nhân tay, Kiều Thụy chắc chắn mà nói.
“Ừ, ta biết. Ta biết Tiểu Thụy đau lòng ta nhất!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu liên tục, kéo người vào trong lồng ngực, thương tiếc mà hôn hôn môi ái nhân.
Hắn nâng tay lên, c** q**n áo ái nhân ra, đem quần áo nhuộm máu trên người mình và Tiểu Thụy đều cởi xuống, lại từ nhẫn không gian lấy ra quần áo sạch sẽ để ái nhân và bản thân thay mới. Sau đó hắn mới đi sang rút lấy nhẫn không gian của hai nha đầu kia, thiêu hủy quần áo và hai cỗ thi thể, mang theo ái nhân rời khỏi kết giới.
Để bảo đảm an toàn, Liễu Thiên Kỳ và ky không về lại khách đ**m trước đó ở mà thay đổi tìm một chỗ khác.
Hai tỷ muội Tần gia tương đối nhiều pháp khí, nhưng đều là cấp ba, còn có rất nhiều vật liệu đá dùng để luyện khí, những thứ đó Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đều không dùng được, chỉ có thể suy xét đến địa điểm tiếp theo đem đồ vật bán đi. Còn linh phù và đan dược thì miễn cưỡng có thể sử dụng. Mười hai vạn linh thạch cũng làm Kiều Thụy cực kỳ vừa lòng. Có mười hai vạn này, dù trước đó tiêu hết mười vạn luyện chế Vạn Dương Tán, vậy y và Thiên Kỳ cũng còn mười bảy vạn linh thạch. Tuy mớ linh thạch này cả một tấm vé tàu cũng không đủ mua, nhưng có chung quy vẫn tốt hơn không có nhiều!
Ba ngày sau……
Sáng sớm, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy ăn xong bữa sáng, bèn đúng hẹn đi tới chỗ ở của Lan Hương. Lúc này đây tiếp đãi bọn họ vẫn là nam tử áo đen dung mạo tuấn mỹ trước đó.
“Hai vị đạo hữu, đây là năm vạn linh thạch trước đó hai vị đưa tới!” Nói rồi, nam tử áo đen lấy linh thạch ra, đưa tới trước mặt Liễu Thiên Kỳ.
Nhìn túi linh thạch đưa tới trước mặt này, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhăn nhăn mày.
“Linh thạch? Có ý tứ gì?” Nhìn đến linh thạch, Kiều Thụy cũng lập tức nôn nóng lên.
“Vô cùng xin lỗi hai vị đạo hữu, hôm qua, chủ nhân nhà ta luyện khí thất bại tạc lò. Chính mình cũng bị thương, nên pháp khí cùng với tài liệu của các ngươi đều hủy diệt rồi!” Nói đến đây, hắc nam tử rũ xuống mặt mày, khẽ thở dài một tiếng, biểu thị tiếc hận sâu sắc.
“Cái gì? Huỷ hoại? Thế mà huỷ hoại?” Nghe thấy tin tức này, Kiều Thụy đại kinh thất sắc, như cha mẹ chết.
Vạn Dương Tán đó là pháp khí khế ước của y mà, sao lại có thể hủy diệt? Sao lại có thể?
“Hầy, một khi đã như vậy, chúng ta đây xin cáo từ!” Liễu Thiên Kỳ khẽ thở dài một tiếng, từ biệt nam tử áo đen kia, mang theo Kiều Thụy rời khỏi chỗ ở của Lan Hương.
“Thiên Kỳ, tại sao lại như vậy, Vạn Dương Tán không còn. Tinh Diệu thạch cũng không còn!” Nhìn ái nhân của mình, Kiều Thụy ưu thương không thôi.
“Tiểu Thụy, đệ cảm giác một chút, Vạn Dương Tán thật sự bị huỷ hoại sao?” Nghiêm túc mà nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc hỏi.
Nếu Vạn Dương Tán thật sự bị luyện phế đi, vậy bọn họ cũng chỉ có thể là tự nhận xui xẻo. Nhưng nếu là tình huống khác, vậy phải nói cách khác rồi!
“Đúng vậy, ta cũng quên mất!” Vừa mất mát nên quên mất chuyện này. May là có Thiên Kỳ nhắc nhở.
Nhắm mắt lại, Kiều Thụy cẩn thận mà cảm giác một chút cảm giác của mình với Vạn Dương Tán.
“Sao rồi?” Nhìn thấy ái nhân chậm rãi mở mắt ra, vẻ mặt không thể tin tưởng, Liễu Thiên Kỳ hỏi.
“Thiên Kỳ, ta…. ta cảm giác được Vạn Dương Tán. Chuyện này không có khả năng, không phải Vạn Dương Tán bị huỷ hoại rồi sao?” Kiều Thụy nghi hoặc mà nhìn ái nhân, vẻ mặt kinh ngạc, không rõ rốt cuộc là cảm giác của y xảy ra vấn đề hay là Vạn Dương Tán thật ra đang bình yên vô sự.
“Sang đây với ta.” Liễu Thiên Kỳ lôi kéo ái nhân đi tới một ngõ hẻm không người nằm góc chết, lấy ra hai lá Ẩn Thân phù, phân biệt dán trên người hai người, sau đó hắn mang theo ái nhân trực tiếp từ ngoại viện bay vào sân chónh của Lan Hương.
Đến hậu viện, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đều thu liễm hơi thở trên người mình, đi tới trước cửa sổ phòng chủ nhân.
Không bao lâu, bọn họ nhìn thấy nam tử áo đen kia đi vào trong phòng của Lan Hương. Trong phòng truyền ra tiếng hai người nói chuyện với nhau.
“Thế nào, đuổi người đi rồi sao?” Nhìn thấy nam tử trở về, Lan Hương lo lắng hỏi.
“Yên tâm đi chủ nhân, đã đuổi đi. Ta nói với bọn họ ngài luyện khí tạc lò, ngài cũng bị thương."
“Bọn họ tin?” Vuốt Vạn Dương Tán trong tay, Lan Hương lại hỏi.
“Tin, ta tự mình đưa bọn họ ra khỏi đại môn!” Nói đến cái này, nam tử đắc ý mà cong khóe miệng một cái.
“Ha ha ha, làm tốt lắm!” Lan Hương gật đầu liên tục, vừa lòng mà cười.
“Chủ nhân, pháp khí này thực sự tốt như vậy sao?” Nhìn cây dù màu đỏ như đốm lửa trong tay Lan Hương, nam tử áo đen nghi hoặc hỏi.
“Ngươi có điều không biết, dù này là thượng cổ pháp khí, hơn nữa là pháp khí có thuộc tính hệ hỏa, sau khi trải qua ta một lần nữa luyện lại, nó hiện tại đã là pháp khí cấp bốn. Pháp khí này thích hợp nhất với tu sĩ hệ hỏa như ta." Nói đến cái này, Lan Hương đắc ý mà gợi lên khóe miệng.
“Đó là tất nhiên, pháp khí cấp bốn cũng chỉ có chủ nhân ngài xứng đáng sử dụng. Hai tiểu tử Trúc Cơ sơ kỳ kia làm sao xứng dùng pháp khí lợi hại như vậy?" Nhìn Lan Hương ngồi trên ghế, nam tử áo đen vội vàng vuốt mông ngựa nịnh nọt.
“Kỳ thật, hai tiểu oa nhi kia ta vốn cũng không e ngại bọn họ, chỉ là ta lo lắng sau lưng bọn họ có đại gia tộc chống lưng!” Nói đến đây, Lan Hương liên tiếp nhíu mày.
“Chủ nhân không cần lo lắng. Nếu bọn họ thật là con cháu đại gia tộc, chỉ sợ cũng sẽ không tới tìm ngài luyện khí. Cho nên, ta đoán bọn họ hơn phân nửa là không có căn cơ gì. Không đáng để lo!” đại gia tộc đều sẽ đi tìm lão quỷ Tần gia kia luyện khí, đều sẽ không tới tìm loại Luyện Khí Sư tuyến hai như Lan Hương.
“Không, vẫn là cẩn trọng một chút đi! Ta sang chỗ Mộng lang bên kia ở lại mấy tháng, tránh đầu sóng ngọn gió trước rồi lại nói."
Nghe vậy, nam tử áo đen khẽ hừ một tiếng. “Chủ nhân là sợ hai tiểu tử kia tìm tới cửa, hay là nhớ Mộng Hằng?”
“Ôi, Lý lang ghen tị sao?” Lan Hương cười liếc người bên cạnh, nhẹ nhàng chớp chớp mắt.
“Ngài đó, không thể để ta ở bên cạnh bồi ngài nhiều hơn sao?"
“Ha ha ha ha, được được được, ngươi và ta cùng đến chỗ Mộng lang đi. Như vậy được rồi chứ?" Lan Hương đứng dậy, nhéo nhéo cằm nam tử, lấy lòng hỏi.
"Vậy còn tạm được."
“Đi thôi!” Lan Hương nhu nhu mà liếc nhìn nam nhân bên cạnh một cái, dẫn đầu đi ra khỏi cửa phòng. Nam tử áo đen cũng đi theo Lan Hương ra khỏi cửa phòng.
Vừa ra cửa phòng, đi ra tiểu viện, Lan Hương đột nhiên cảm thấy thân mình rét run một trận. Ngay sau đó, mảnh sân trước mắt trồng đầy linh hoa linh thảo biến thành một mảnh mơ hồ, biến thành một mảnh đại dương mênh mông trước mắt Lan Hương.
“Đây…. đây là làm sao vậy?”
Nam tử áo đen đứng sâu trong nước biển đến eo, nhìn trời xanh màu lam trên đỉnh đầu, dưới chân là nước biển bát ngát, hắn kinh hô ra tiếng.
“Là kết giới ảo giác!” Nói rồi, Lan Hương kéo đối phương một phen, hai người đồng thời bay ra khỏi nước biển, dừng trên mặt nước.
“A……” Chân dẫm lên mặt nước, nam tử áo đen chỉ có Trúc Cơ trung kỳ không bình ổn được như Lan Hương.
Nhìn nam nhân căn bản không có cách nào cân bằng thân thể, đong đưa lúc lắc trên mặt nước, vài lần đều suýt nữa vùi đầu vào trong nước, Lan Hương vội vàng ôm vòng lấy eo đối phương, lúc này mới làm đối phương có thể đứng vững.
“Chủ nhân!” Chật vật mà dán trong lồng ngực Lan Hương, nam tử áo đen nhẹ gọi ra tiếng.
Lan Hương cúi đầu nhìn thoáng qua nam nhân trong lồng ngực, xác định đối phương không việc gì, nàng ngẩng mặt, nhìn nhìn một mảnh mênh mang biển rộng bốn phía này, cao giọng quát: “Không biết là vị đạo hữu nào đại giá quang lâm hàn xá, còn thỉnh hiện thân gặp mặt!”
Hết chương 160.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 160: Pháp khí bị huỷ hoại
10.0/10 từ 46 lượt.
