Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 152: Lôi kiếp thăng cấp
chương 152Lôi kiếp thăng cấp
Tách ra nhiều năm, thật vất vả gặp được thân nhân của mình, Liễu Ti cũng không chút nào giấu giếm, trúc ống đảo đậu hủ, đem cảnh ngộ mấy năm nay của mình đều nói cho Liễu Thiên Kỳ.
Bao gồm chín năm trước, chuyện nàng và Hiên Viên Hoằng cùng nhau giết Liễu San, Lam Vũ Minh và Lâm Nhan Nhan. Bao gồm sau đó thì Lam Vũ Minh và Lâm Nhan Nhan bị Tiếu Tử Nguyệt cứu đi, sau khi Lam Vũ Minh thương thế lành, lại bọn họ trả thù trong bí cảnh.
Liễu Ti còn cố ý nói Hiên Viên Hoằng là vì cứu nàng mới có thể bị Lam Vũ Minh một kiếm g**t ch*t. Mà nàng cũng là sau khi Hiên Viên Hoằng đã chết mới biết được, mình hoài thai, mang hài tử của đối phương.
Nghe được Liễu Ti kể lại, Liễu Thiên Kỳ cảm thấy thật ngoài ý muốn, nhưng cũng nằm trong tình lý. Vận khí nữ chính đã bị mình phá không sai biệt lắm, cả nhà cũng đều bị Nhị bá mẫu g**t ch*t, nên khi Liễu San chết, Liễu Thiên Kỳ cũng có điều đoán trước được.
Còn Hiên Viên Hoằng, trong nguyên tác là hắn không có chết. Chỉ là lúc này, Liễu Ti vốn dĩ sẽ chết lại không chết, còn sinh cho hắn một nhi tử. Việc này thật ra lại trở thành một đại biến số.
“Tứ tỷ cũng đừng nóng vội, bí cảnh lại chờ một tháng là đến kỳ hạn ba mươi năm rồi. Chờ nhóm chúng ta rời khỏi bí cảnh, Tứ tỷ ngươi sẽ có thể mượn dùng sức mạnh hoàng thất, báo thù cho tỷ phu, g**t ch*t Lam Vũ Minh và Lâm Nhan Nhan kia!” Nhìn Liễu Ti, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng an ủi.
“Ừm, ta biết, không được bao lâu thì chúng ta có thể rời khỏi bí cảnh. Đến lúc đó, ta sẽ có thể tái ngộ đến đôi cẩu nam nữ Lam Vũ Minh và Lâm Nhan Nhan này rồi, ta sẽ có thể báo thù cho Hiên Viên!” Nhớ đến nam nhân của mình, Liễu Ti đỏ hốc mắt.
Năm đó, nàng vì tiến vào bí cảnh mà lừa gạt cảm tình của Hiên Viên. Nhưng vào bí cảnh rồi, hai người sớm chiều ở chung hai mươi năm, dẫu nàng có là tảng đá cũng đã sớm bị Hiên Viên ấp nhiệt. Chỉ là, chỉ là… vào lúc nàng còn chưa kịp nói một lời yêu đối phương, vào lúc nàng còn chưa danh chính ngôn thuận mà gả cho người nam nhân kia, Lam Vũ Minh và Lâm Nhan Nhan đáng giết ngàn đao kia lại tìm được bọn họ, mà Hiên Viên vì cứu nàng, thế mà, thế mà cứ như vậy chết dưới kiếm của Lam Vũ Minh. Vĩnh viễn, vĩnh viễn đã rời khỏi nàng.
Thời điểm Hiên Viên Hoằng chết, Liễu Ti khóc đến ruột gan đứt từng khúc. Thẳng đến lúc này, người nam nhân không còn nàng, không còn sủng nàng nữa, không còn ở bên người nàng lải nhải, nàng mới biết được, nam nhân kia trong lòng nàng rốt cuộc quan trọng biết nhường nào. Chỉ là hết thảy, hết thảy đều đã không còn kịp nữa rồi.
Sau khi mất đi Hiên Viên, Liễu Ti tựa như một kẻ điên, trong bí cảnh tìm đôi cẩu nam nữ kia báo thù, nhưng nàng đã tìm ba tháng cũng không tìm được. Sau đó, nhìn cái bụng từng ngày từng ngày lớn lên, nàng mới phát hiện, hóa ra trong bụng nàng đã có cốt nhục của Hiên Viên.
Nghĩ đến Hiên Viên yêu mình sâu sắc đến như vậy, Liễu Ti không chút do dự sinh hạ đứa nhỏ này. Vì hài tử, nàng trốn đông trốn tây, trong bí cảnh nhiều lần trắc trở, không chốn dung thân mới nuôi lớn được nhi tử.
“Niệm Hoằng biết những chuyện này không?” Nhìn Liễu Ti vẻ mặt chắc chắn, Liễu Thiên Kỳ lại hỏi.
“Biết, mỗi ngày ta đều sẽ nói với nó một lần phụ thân nó đã chết như thế nào, là bị ai giết. Tên của Lam Vũ Minh và Lâm Nhan Nhan nó cũng nhớ rõ rành mạch. Dẫu ta có chết, nó cũng sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ, phải báo thù cho cha!”
Nghe được lời này, Liễu Thiên Kỳ hơi hơi gật đầu. Khó trách, lần đầu tiên nhìn thấy tiểu gia hỏa tám tuổi kia đã cảm thấy đứa bé đó có chút ông cụ non, trên mặt không hề có một chút ngây thơ chất phác nên có của trẻ con, hóa ra là bị Liễu Ti dùng thù hận tưới đến lớn sao?
“Thất đệ, nhìn thấy ngươi và Tiểu Thụy thì ta an tâm rồi. Sau khi chúng ta bị truyền tống ra ngoài, có lẽ ta còn có một lần cơ hội g**t ch*t Lam Vũ Minh và tiện nhân Lâm Nhan Nhan kia. Nếu ta chết, ngươi phải đem Niệm Hoằng mang về Thánh Đô, giao cho Lan phi nương nương, nhớ kỹ là Lan phi nương nương, thân tổ mẫu của Niệm Hoằng.” Liễu Ti trịnh trọng mà nhìn Liễu Thiên Kỳ, nghiêm túc mà giao đãi.
“Tứ tỷ!” Thấy Liễu Ti sớm như vậy đã bắt đầu công đạo hậu sự, Liễu Thiên Kỳ nhẹ gọi một tiếng.
“Thất đệ, trong cái bí cảnh này, ngươi là thân nhân duy nhất của ta. Niệm Hoằng ta chỉ có thể nhờ ngươi!"
“Tứ tỷ yên tâm, ta và Tiểu Thụy đều sẽ chiếu cố Niệm Hoằng.”
“Được! Được!” Liễu Ti liên tục gật đầu, tán thưởng.
“Nếu Tứ tỷ khăng khăng muốn báo thù, chỗ ta còn có năm lá linh phù cấp bốn và mười lá Kim Hỏa phù, có thể trợ Tứ tỷ giúp một tay!” Nhìn thấy Liễu Ti đã làm tốt chuẩn bị hẳn phải chết, Liễu Thiên Kỳ lập tức hào phóng mà lấy ra mười lăm lá linh phù, đưa cho đối phương.
Thấy Liễu Thiên Kỳ đưa linh phù qua, trước mắt Liễu Ti sáng ngời, trên mặt nổi lên vui mừng. “Thất đệ, cảm ơn ngươi!”
“Đều là người một nhà, Tứ tỷ hà tất nói loại lời khách sáo này.”
“Thất đệ, kỳ thật ta biết, ta biết, ngươi vẫn luôn giúp đỡ ta, giúp đỡ nhị phòng. Nếu như ta có kiếp sau, ta nhất định làm một tỷ tỷ tốt, sẽ yêu thương ngươi. Ta sẽ không bao giờ giúp đỡ Thiên Lộ, giúp đỡ Tiểu Vũ mà thương tổn ngươi. Thất đệ!” Nói đến đây, Liễu Ti khóc không thành tiếng.
Kết quả là, thân nhân một đám rời nàng mà đi, ngay cả nam nhân yêu nàng sâu đậm cũng rời khỏi nàng. Chỉ là… chỉ là người luôn đứng phía sau trợ giúp nàng lại là người từ nhỏ nàng vẫn không thích - Thất đệ.
“Tứ tỷ đừng như thế, chuyện quá khứ ta đã sớm đã quên!” Nói đến cùng, người Liễu Ti thương tổn là nguyên chủ mà không phải mình bây giờ nên Liễu Thiên Kỳ cũng không cần thiết đi so đo.
Sau nửa canh giờ……
Nhìn vẻ mặt ái nhân buồn bực mà trở lại lều trại, Liễu Thiên Kỳ chớp chớp mắt, cười ha hả mà đi tới bên người ái nhân, kéo tay đối phương. “Làm sao vậy, Tiểu Thụy?”
“Hầy, làm sao á hả? Bị cháu ngoại trai của huynh ăn đậu hủ đó!” Nói đến cái này, Kiều Thụy nhịn không được trợn trắng mắt.
“Ha ha ha ha, cái gì?” Nhìn bộ dáng ái nhân bực mình, Liễu Thiên Kỳ mỉm cười.
“Hừ, tiểu tử Hiên Viên Niệm Hoằng kia lôi kéo tay của ta, nói muốn cưới ta ấy!”
“Hở?” Nghe được lời này, Liễu Thiên Kỳ lại cười không nổi. Bởi vì tiểu tử Hiên Viên Niệm Hoằng kia không phải tiểu hài tử bình thường, đó chính là tiểu đại nhân!
Nhìn Liễu Thiên Kỳ đen mặt, Kiều Thụy ngược lại cười. “Tình địch này đúng là rất khó giải quyết nha, ta xem huynh làm sao đối phó?”
“Có lẽ, ta có thể lấy bất biến ứng vạn biến, chỉ cần đệ ở trong lòng ngực ta, không ai có thể cướp đệ đi! Một thằng nhóc bé xíu càng không thể!" Lời này, Liễu Thiên Kỳ nói phá lệ tự tin.
Kiều Thụy cúi đầu, nhìn bàn tay to giam cầm trên eo mình, y cười. “Tự đại!”
“Là tự tin, ta tin tưởng, ta là lựa chọn tốt nhất của Tiểu Thụy, ta cũng tin tưởng không có nam nhân nào có thể yêu Tiểu Thụy hơn ta được. Chỉ có ta mới càng khiến Tiểu Thụy hạnh phúc!”
Nghe vậy, Kiều Thụy nhịn không được lại trợn trắng mắt. “Huynh thật đúng là tự đại mà còn tự luyến ấy!”
“Phải không?” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn hôn cánh môi ái nhân.
“Được rồi, đừng quậy nữa. Nói ta nghe với rốt cuộc là chuyện như thế nào. Thằng nhóc thúi kia nói phụ thân nó bị Lam Vũ Minh g**t ch*t, là thật vậy chăng?” Nghi hoặc mà nhìn ái nhân, Kiều Thụy dò hỏi ra tiếng.
"À, là thế này…." Liễu Thiên Kỳ mở miệng, đem chuyện Liễu Ti kể lại rõ ràng với ái nhân một lần.
“Nói như vậy, là Liễu Ti trước tiên giết Liễu San, đả thương Lam Vũ Minh và Lâm Nhan Nhan, sau lại Tiếu Tử Nguyệt chạy đến cứu chúng. Sau đó, Lam Vũ Minh và Lâm Nhan Nhan tới trả thù giết Liễu Ti, kết quả, Hiên Viên Hoằng lại vì cứu Liễu Ti mà bị Lam Vũ Minh chém dưới kiếm, phải không?” Kiều Thụy gãi đầu hỏi.
“Đúng vậy, chính là như vậy!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, phi thường đích xác định.
“Hầy, thù hận của bọn họ càng kết càng sâu!” Hiên Viên Hoằng vừa chết, Liễu Ti càng hận Lam Vũ Minh. Mà Liễu San vừa chết, Lam Vũ Minh tự nhiên cũng hận thấu xương Liễu Ti!
“Đó là chuyện bọn họ, không liên quan gì đến chúng ta."
“Vậy huynh không tính toán hỗ trợ ư?” Hồ nghi mà ngắm ái nhân, Kiều Thụy có chút không quá tin tưởng.
“Nói sau đi!” Nếu Liễu Ti có thể trọng thương Lam Vũ Minh mà nói, Liễu Thiên Kỳ cũng không ngại làm một mẻ khỏe suốt đời, trực tiếp diệt trừ đối phương. Chẳng qua, dựa vào vận may nghịch thiên của nam chính kia, muốn cho gã cứ dễ như trở bàn tay mà chết ở Vân Châu thì chỉ sợ là không khả năng cho lắm.
Hai mươi ngày sau……
Kiều Thụy ngồi bên cạnh ái nhân, đôi mắt chớp cũng không chớp mà nhìn chằm chằm thịt trong nồi đang được Liễu Thiên Kỳ hầm, khi khổng khi không mà hút hai ngụm nước miếng, trong ánh mắt tràn ngập khát vọng.
Nhìn bộ dáng tiểu ái nhân thèm ăn, ánh mắt Liễu Thiên Kỳ nhu hòa dị thường, nhịn không được duỗi bàn tay sang, xoa xoa đầu Kiều Thụy.
“Thiên Kỳ, khi nào ăn được vậy?” Kiều Thụy nhăn cái mũi lại, vẻ mặt sốt ruột hỏi.
“Nhanh thôi.” Nhìn vẻ mặt ái nhân nôn nóng, Liễu Thiên Kỳ không việc gì mà cong khóe miệng, đáy mắt viết đầy sủng nịch.
“Kiều Thụy thật đúng là mạng tốt mà, tìm được một nam nhân biết nấu cơm. Không giống chúng ta, còn phải tự mình động thủ nấu ăn nữa chớ!” Nhìn Kiều Thụy một bên như con cún ở bên người Liễu Thiên Kỳ chờ ăn thịt, vẻ mặt Mộng Phỉ hâm mộ.
Nghe được lời này, sắc mặt Kiều Thụy đỏ lên, không tự giác mà rũ đôi mắt xuống.
“Ha ha ha, Mộng sư tỷ cũng có thể tìm một phu quân biết nấu cơm mà!” Liễu Thiên Kỳ cười nói, dùng cái muỗng nhẹ nhàng quấy thịt trong nồi canh.
“Hừ, ngươi cho rằng giống ngươi như vậy, nam nhân vừa biết vẽ bùa vừa biết nấu cơm, còn biết đau lòng bà xã là yêu thú sao? Đầy khắp núi đồi đều có à?" Mộng Phỉ trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ, buồn bực mà trở lật thịt nướng trong tay. Tìm một người, thật ra nàng cũng có suy nghĩ, nhưng nào có dễ dàng như vậy?
“Ha ha ha ha……” Nghe được Mộng Phỉ nói, mọi người đều cười.
“Mộng sư tỷ, Thiên Kỳ là của ta, của một mình ta thôi!” Kiều Thụy ôm cánh tay Liễu Thiên Kỳ, lập tức tuyên cáo quyền sở hữu với Mộng Phỉ.
“Biết, không ai giành của ngươi đâu!” Mộng Phỉ tức giận mà trừng mắt nhìn Kiều Thụy một cái, bất đắc dĩ mà nói.
“Ha ha ha, Kiều sư đệ, tật xấu thích ăn dấm này vẫn là không sửa nha!” Nhìn Kiều Thụy, Chung Linh cười nói.
“Ha ha, tật xấu này sợ là sửa không được đâu!” Đối với bình dấm chua nhà mình, Liễu Thiên Kỳ đúng là thích đến không chịu được, làm sao bắt y sửa kia chứ?
“Ầm ầm ầm, ầm ầm ầm……”
Mọi người đang tán gẫu, đột nhiên nơi xa truyền đến từng tiếng sấm kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc.
Liễu Thiên Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn từng đạo lôi kiếp đáp xuống nơi xa trong bí cảnh kia, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.
Trong nguyên tác có nói qua, cũng chỉ có ba người nam chính, nữ chính, nữ hai thăng cấp Kim Đan trong bí cảnh. Lúc này, nữ chính đã chết, lôi kiếp thăng cấp này là của ai? Chẳng lẽ là nam chính?
Dưới tiền đề không có được hai đại cơ duyên Kim Vẫn thạch và Kim Hà Thịnh Tuyền, nam chính thế mà cũng có thể kết đan ư? Nếu thật là nói như vậy, như vậy…. Khí vận nam chính không khỏi cũng thật là quá dữ dội, thật quá tốt! Nghĩ đến lôi kiếp vô cùng có khả năng là lôi kiếp thăng cấp Kim Đan của Lam Vũ Minh, trái tim Liễu Thiên Kỳ lại trầm xuống dần, trong lòng rầu rĩ không thôi. Vốn hắn còn muốn giúp đỡ Liễu Ti cùng nhau g**t ch*t Lam Vũ Minh kia. Nhưng nếu Lam Vũ Minh đã thăng cấp Kim Đan, chỉ sợ muốn giết hắn cũng không dễ dàng như vậy.
Hết chương 152.
----------------------------------------------
Lời editor: (lảm nhảm thôi mọi người bỏ qua cũng được)
Huhu Liễu Ti được mẹ giáo dục kiểu có thù tất báo, giờ bả cũng dạy con bả như vậy. Không có vụ muốn con mình lớn lên được hạnh phúc gì hết trơn :(((
Có một vụ mình thích ở Ỷ thiên đồ long ký (mình xem phim tvb chứ không đọc tiểu thuyết) là mẹ Trương Vô Kỵ trước khi chết nắm tay thằng bé dặn dò phải giết hết những kẻ có mặt ở đó, những kẻ đã dồn cha mẹ vào chỗ chết. Nhưng mà lớn lên Trương Vô Kỵ không làm vậy, ngược lại dùng võ công đánh bại, dùng y thuật cứu những kẻ đó nữa, khiến họ vừa xấu hổ vừa cảm kích, hắn cũng được sống hạnh phúc luôn.
Nhân văn hơn nhiều so với mấy bộ kiếm hiệp khác trả thù tầng tầng lớp lớp.
Huhu tui không hiểu sao thế giới quan của tui khác hoàn toàn tác giả bộ này mà tui lại đọc hết + còn edit nữa chứ. Tui nghĩ một phần do tình cảm của Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy rất đẹp, dù xung quanh xấu xa, Liễu Thiên Kỳ cũng xấu xa, nhưng tình cảm giữa hai người vẫn đẹp như một sự nổi bật.
Còn mấy vai còn lại, nói thật đúng là kẻ thù của tác giả (hoặc con ghẻ) :)))
Mấy bộ khác cùng tác giả tui drop hết coi không nổi, mỗi bộ này hay nhất mà cũng làm tui khó chịu huhuhu
Lúc đọc thì lướt nhanh không khó chịu như này đâu. Tui thương anh Hiên Viên Hoằng quá mà (_)
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 152: Lôi kiếp thăng cấp
10.0/10 từ 46 lượt.
