Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 150: Bồi luyện miễn phí


chương 150 Bồi luyện miễn phí


Mắt thấy nắm tay của Vương Duyệt vung lại đây, Liễu Thiên Kỳ không trốn cũng không tránh, trực tiếp trả về một quyền. Nhưng một quyền này hắn lại không sử dụng toàn lực, chỉ dùng ba phần lực.


"Ầm…."


Hai đạo quyền ảnh va chạm vào nhau nhấc lên một dòng khí, đem hai người đứng ở trung gian đồng thời xốc bay ra ngoài.


Mỗi người lùi lại ba bước mới đứng vững được.


“Hừ, thật ra ngươi so với trong tưởng tượng của ta mạnh hơn một chút đấy." Nói đến đây, Vương Duyệt nheo nheo mắt, càng đánh lên mười phần tinh thần.


Trước đó, gã cảm thấy Liễu Thiên Kỳ bất quá chỉ là một phù tu phế vật mà thôi, không có năng lực gì, chỉ là sau khi đối một quyền rồi, Vương Duyệt cảm thấy gia hỏa Liễu Thiên Kỳ này tựa hồ mạnh hơn so với mình nghĩ một chút.


“Ha ha ha……” Liễu Thiên Kỳ cười nhẹ, không nói thêm lời nào.


Một quyền ban nãy kia hắn dùng ba phần lực, mà đối phương lại dùng toàn lực. Nên Liễu Thiên Kỳ cảm thấy, Vương Duyệt rất nhanh sẽ phát hiện ra kinh hỉ lớn hơn nữa  không, hoặc là nên nói là kinh sợ lớn hơn nữa mới phải!


Sau đó, Vương Duyệt không dùng linh thuật, Liễu Thiên Kỳ cũng không dùng linh thuật, hai người luân nắm tay đánh nhau một phen.


Sau một hồi quyền cước, Vương Duyệt không chiếm được bất luận tiện nghi gì trên người Liễu Thiên Kỳ, đồng dạng, Liễu Thiên Kỳ cũng không thương tổn được đến Vương Duyệt. Hai người đấu đến lực lượng ngang nhau.


Nhìn Liễu Thiên Kỳ đứng ngoài năm mét, Vương Duyệt hồ nghi mà đánh giá xuống, chung quy cảm thấy một phù tu mà lại có thể thuật tốt như vậy, quyền pháp đánh tốt như vậy, thực sự là làm người ta có chút không thể tưởng tượng.



Liễu Thiên Kỳ đứng đối diện, tuy đôi mắt đang nhìn Vương Duyệt đối diện, nhưng lỗ tai hắn lại lắng nghe kĩ động tĩnh của hai người phía sau. 


"ẦM…."


Hai mươi lá linh phù cấp ba như không cần tiền, đồng thời tung ra từ phía sau lưng, hướng tới Liễu Thiên Kỳ mà ném xuống. Thân ảnh nhoáng lên, Liễu Thiên Kỳ biến mất ngay tại chỗ.


“Người đâu? Người đâu rồi?” Trang Hải và Mộng Trình Lượng chạy ra khiếp sợ không thôi, bắt đầu nôn nóng mà tìm bóng dáng Liễu Thiên Kỳ.


“Liễu Thiên Kỳ, ngươi cút ra đây cho ta!” Vương Duyệt ầm ĩ hét lớn, cũng tức giận mà tìm người khắp nơi.


Liễu Thiên Kỳ nhìn ba vai hề nhảy nhót đứng chung một chỗ đang tìm mình, hắn lạnh lùng gợi lên khóe miệng. Từ giữa không trung bay xuống tới mặt đất, đứng trước mặt ba người.


“Trang sư huynh, Mộng sư huynh, ta và hai người các ngươi không oán không thù, hai người các ngươi tội gì đánh lén sau lưng ta?” Mắt lạnh nhìn hai người, đáy mắt Liễu Thiên Kỳ tràn ngập phẫn hận.


Nếu không phải hắn từ sớm đã nhận ra hai kẻ này vẫn luôn tránh ở chỗ tối, nếu không phải hắn đã phòng bị từ sớm, vậy hai mươi lá linh phù cấp ba kia chỉ sợ hắn cũng không dễ dàng trốn được. Tuy nói bây giờ hắn đã là Kim Đan, linh phù cấp ba có thể gây thương tích cho hắn cực kỳ hữu hạn, nhưng mà vô duyên vô cớ bị người ta ám toán, loại chuyện này, đổi lại là ai cũng sẽ cảm thấy vô cùng buồn bực đúng không?


“Không oán không thù, ngươi cũng không biết xấu hổ nói, nếu không phải vì ngươi, tham gia Tứ Quốc Đại Tái chính là Trang Hải ta. Nếu ta có thể tham gia Tứ Quốc Đại Tái, thắng được thi đấu, tội gì còn phải tốn bó lớn linh thạch tới mua sắm cái danh ngạch này?” Oán độc mà trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ đối diện, Trang Hải cảm thấy mình không thể tham gia Tứ Quốc Đại Tái đều là vì đối phương. Nếu không phải bởi vì Liễu Thiên Kỳ, hắn cũng không cần tan hết gia tài, tiêu phí bó lớn linh thạch tới mua cái danh ngạch tiến vào bí cảnh này.


“Hừ, nếu không phải bởi vì Liễu Thiên Kỳ ngươi, sao ta lại mất đi cơ hội tham gia Tứ Quốc Đại Tái? Nói cái gì linh phù tự nghĩ ra, rõ là là đồ giấu riêng của viện trưởng Vô Tình, âm thầm truyền thụ Kim Hỏa phù kia cho ngươi, mới làm ngươi lấy được hạng nhất, kỹ áp quần hùng!” Nói đến đây, đáy mắt Mộng Trình Lượng cũng đều là hận ý tràn đầy.


Ba mươi năm a, hắn ở học viện Thánh Đô suốt ba mươi năm, hắn nỗ lực học tập phù văn như vậy, chỉ là cũng chưa từng được đến viện trưởng coi trọng, vì dự tuyển thi đấu, vì Tứ Quốc Đại Tái, hắn vẫn luôn đều nỗ lực học tập phù thuật, chỉ là kết quả thì sao?


Viện trưởng Vô Tình tuyển đồ đệ, tuyển không phải hắn. Dự tuyển đứng hạng nhất không phải hắn. Tỏa sáng rực rỡ ở Tứ Quốc Đại Tái cũng không phải hắn. Vì cái gì, vì cái gì một lão sinh ở Thánh Đô ba mươi năm lại mọi thứ không thể so với Liễu Thiên Kỳ, một tân sinh chưa được mấy năm kia chứ? Hắn không cam lòng, không cam lòng!!


“Nếu nói như vậy, hai vị sư huynh hôm nay không đưa ta vào chỗ chết không được?" Liễu Thiên Kỳ híp mắt nhìn hai người mãn nhãn là sát ý, lạnh giọng hỏi, khóe miệng hắn treo một nụ cười lạnh băng.



“Hừ, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy ngươi rất đáng chết sao?” Ở trong mắt Mộng Trình Lượng xem ra, Liễu Thiên Kỳ vốn không nên tồn tại, nếu không phải hắn ở phía trước cản đường cản lối, như vậy, viện trưởng Vô Tình viện rất có khả năng thu mình làm đồ đệ. Người tham gia Tứ Quốc Đại Tái cũng nhất định là mình.


“Liễu Thiên Kỳ, song thê biết đánh nhau của ngươi bây giờ không rảnh lo cho ngươi rồi, nếu thức thời, bằng không ngươi tự kết liễu đi, nếu ba người bọn ta liên thỷ thì nhất định ngươi chết không có chỗ chôn!” Trang Hải đắc ý mà gợi lên khóe miệng, khinh thường mà nói.


Liễu Thiên Kỳ cũng bất quá chỉ là một phù tu, nếu không có Kiều Thụy một đường bảo hộ hắn, chỉ sợ gia hỏa này đã sớm chết trong miệng con yêu thú nào rồi!


“Ha ha ha, Liễu Thiên Kỳ, con người ngươi duyên phận thật đúng là chẳng ra gì nhờ?” Nhìn thấy kết cục ba đối một này, Vương Duyệt trước đó còn có chút thấp thỏm, giờ phút này lại mang vẻ mặt chí tại tất đắc.


“Ha ha ha, được thôi, vậy người người các ngươi cùng lên đi!” Nói rồi, trên người Liễu Thiên Kỳ sáng lên một đạo kim quang.


Nhìn thấy kim quang trên người hắn, ba người hơi kinh hãi. Nhưng Liễu Thiên Kỳ sẽ không cho bọn hắn bất luận thời gian suy nghĩ nào, ngón tay hắn trực tiếp b*n r* ba viên bọt nước.


Liếc thấy Liễu Thiên Kỳ công kích tới nơi, ba người vội vàng ngăn cản, Trang Hải và Mộng Trình Lượng trực tiếp lấy ra Kim Thuẫn phù ngăn cản. Vương Duyệt lại là dương tay đánh ra một cái võng màu lửa đỏ.


"Ầm…."


Dưới công kích ngoan cố mà lại cường thế của bọt nước nhỏ kia, bất luận ngăn cản nào cũng đều là dư thừa. Một bọt nước trực tiếp xuyên thấu qua Kim Thuẫn phù, một viên bọt nước nhỏ đâm vào tim Trang Hải, trực tiếp bắn thủng trái tim của đối phương.


“A... a……” Thân mình Trang Hải quơ quơ, thi thể trực tiếp ngã xuống mặt đất.


Bọt nước thứ hai đâm xuyên qua giữa chân mày của Mộng Trình Lượng giữa mày, Mộng Trình Lượng hoảng sợ muôn dạng mà trừng lớn mắt, cả một câu kinh hô cũng không kịp hô lên, thi thể đã trực tiếp ngã xuống mặt đất.


“Ngươi… ngươi là Kim… Kim Đan……” Nói ra một câu cuối cùng này, thân thể Vương Duyệt lung lay, tử thi cũng ngã xuống đất.


“Đúng vậy, ta thật là Kim Đan. Ban nãy không xuất toàn lực, bất quá là bồi ngươi chơi chơi, nhìn xem Trang Hải và Mộng Trình Lượng ở chỗ tối tăm muốn làm cái gì mà thôi.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp thu lấy nhẫn không gian của ba người, lấy Hỏa phù ra, đem thi thể ba người thiêu không còn một mảnh!



Ba người Kiều Thụy, Hạ Lương và Hàn Thụy Hi đánh nhau kịch liệt một hồi, rời khỏi kết giới.


“Ha ha ha, không thể tưởng được hơn hai mươi năm không gặp, quyền pháp của Kiều sư đệ càng ngày càng tinh vi!”


“Đúng vậy, đúng vậy, Kiều sư đệ không hổ là tân duệ võ tu của học viện Thánh Đô chúng ta!"


Nghe được hai người khích lệ, Kiều Thụy ngượng ngùng mà cười. “Hai vị sư huynh quá khen rồi, chút bản lĩnh này của ta còn kém xa hai vị sư huynh."


Cứ việc, Kiều Thụy là Kim Đan, thực lực đều cao hơn hai người, nhưng nếu là chỉ từ quyền thuật đi lên mà nói, Kiều Thụy rốt cuộc còn quá trẻ tuổi, rõ ràng kinh nghiệm không bằng hai vị sư huynh lão đạo, rất nhiều kỹ xảo trên quyền thuật cũng rõ ràng không bằng hai vị này.


“Ha ha ha, Kiều sư đệ quá khiêm tốn!” Hàn Thụy Hi phất phất tay, khách khí mà nói.


“Hạ sư huynh, Hàn sư huynh!” Nhìn thấy ba người, Liễu Thiên Kỳ cất bước đi tới bên cạnh ái nhân.


"Ý? Sao chỉ còn một mình ngươi vậy? Ba người kia đâu?" Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Hạ Lương nghi hoặc hỏi.


“À, ba vị sư huynh cùng đi tìm cơ duyên rồi!”


Nghe được câu trả lời này, Hạ Lương và Hàn Thụy Hi nhìn thoáng qua nhau. Nếu nói ba người kia sẽ không đợi bọn họ tự mình đi trước, hai người bọn họ nhất định không tin. Nhưng, có một số việc Liễu Thiên Kỳ không nói, Hạ Lương và Hàn Thụy Hi cũng đều minh bạch.


Vương Duyệt vào cuộc dự tuyển đánh lén Kiều Thụy, Trang Hải và Mộng Trình Lượng ở cuộc dự tuyển cũng đều không giao phong với Liễu Thiên Kỳ. Ba người kia không ưa Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, có lẽ đã đánh nhau với Liễu Thiên Kỳ một trận, cũng không chiếm được tiện nghi gì, nên có lẽ cũng rời đi rồi.


"Được rồi, một khi đã như vậy, chúng ta đây bốn người một đường đồng hành, không cần phải xen vào bọn họ!” Nếu người đã đi, Hàn Thụy Hi cảm thấy cũng không tất yếu phải đi tìm lại.


“Đúng vậy, chúng ta một đường thì trên đường còn có thể cùng Liễu sư đệ lại thiết giai luận bàn nha!” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Hạ Lương giống như là nhìn tuyệt thế mỹ nữ vậy, phá lệ mắt thèm.



Võ tu yêu võ, kiếm tu yêu kiếm, xem ra cùng hai người kia một đường là không thể thiếu muốn một đường luận bàn. Bất quá, có hai người bồi luyện miễn phí  dọc theo đường đi bồi hắn và Tiểu Thụy luyện tập quyền pháp, cũng không tệ!


Như suy nghĩ của Liễu Thiên Kỳ vậy, ba võ tu một đường đồng hành, đó chính là ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn. Tìm không thấy linh bảo, linh thảo, không có việc gì làm là đánh một hồi, luyện luyện quyền. Tìm không thấy yêu thú để đánh, may mà vẫn có thể đánh một hồi, luyện luyện nắm tay.


Đều nói võ tu cuồng chiến, kiếm tu cuồng kiếm, xem ra quả nhiên là như thế. Từ khi cùng Hạ Lương, Hàn Thụy Hi một đường đồng hành về sau, Liễu Thiên Kỳ rõ ràng cảm giác được, tầm mắt của Tiểu Thụy nhà mình cũng không ở trên người mình nữa.


Nhìn đôi mắt nhỏ của ái nhân dính lên người nam nhân khác, Liễu Thiên Kỳ buồn bực không thôi, nhưng đánh không nỡ, mắng lại tiếc, hắn giận một hồi nhiều nhất cũng chỉ được ba ngày, đến ngày thứ tư là Tiểu Thụy vẫn tung tăng tung tẩy đi tìm người ta so quyền. Việc này cũng khiến Liễu Thiên Kỳ đối với bạn lữ là võ tu nhà mình hoàn toàn cạn lời.


Hầy….


Thật ra Liễu Thiên Kỳ cũng không phải người keo kiệt như vậy, chỉ là nhìn thấy Kiều Thụy mỗi lần đều mặt mũi bầm dập một thân thương tích, đau lòng lợi hại! Thôi, coi như là miễn phí huấn luyện là được! Ở trong lòng, Liễu Thiên Kỳ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà tự an ủi mình như vậy.


Cuối cùng, vì phân tán lực chú ý của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ liền trực tiếp đi khiêu chiến trước khi Kiều Thụy khiêu chiến, kết quả, kẻ bị đánh mặt mũi bầm dập một thân thương tích liền đổi thành Liễu Thiên Kỳ.


Hu hu hu….


Hết chương 150.


------------------------K-----------------------


Cái tu chân giới nunglol thật sự, thù giết cha giết mẹ thì trả thù cho chết, người ta thi thắng mình cũng trả thù, người ta thấy chết không cứu cũng trả thù, người ta giỏi hơn cũng trả thù :)) 


Mà trả thù nào cũng phải chết mới chịu :)) không phải dạy cho 1 bài học là xong đâu hen :)) 


Mà trong này có một kiểu: người A ra đường bị người ta giết, anh trai A trả thù, anh trai bị giết, cha A trả thù, cha A bị giết, ông nội A trả thù, ông nội A bị giết, ông cố A trả thù, trả tới lão tổ mà lão tổ cũng bị giết là coi như xong, hết chuyện. Mà nếu người mạnh nhất chưa chết là chờ nó trả thù đi nghen :))  


Tui quá mợt mỏi ( ˘_˘)


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 150: Bồi luyện miễn phí
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...