Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 148: Ngự Thú Sư tìm tới cửa
chương 148 Ngự Thú Sư tìm tới cửa
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đồng thời ngẩng đầu, nhìn về phía người tới.
Người tới tổng cộng có năm người, hai nam ba nữ. Ba nữ nhân kia Liễu Thiên Kỳ cũng không xa lạ, đúng là ba nữ tu mấy ngày trước bị đám người Tinh Trục Nguyệt vây công kia, mà hai nam nhân này, trong đó có một vị mặc áo lam, Liễu Thiên Kỳ đã từng gặp qua ở Tứ Quốc Đại Tái. Đúng là người đã giành hạng nhất ngự thú thuật, Ngự Thú Sư cấp ba - Mộng Hiên.
“Hóa ra là Mộng đạo hữu, không biết Mộng đạo hữu đại giá quang lâm, có gì chỉ giáo?” Liễu Thiên Kỳ ôm ôm cổ tay, khách khí hỏi. Danh tiếng đệ nhất Ngự Thú Sư của Tứ Quốc Đại Tái, Liễu Thiên Kỳ tất nhiên muốn khách khí.
Không đợi Mộng Hiên mở miệng, Mộng Thiền Nhi đã giành trước một bước đã mở miệng. “Liễu Thiên Kỳ, tên khốn nhà ngươi, thế nhưng dám thấy chết không cứu. Làm hại chúng ta bị đám khốn Tinh Trục Nguyệt đánh đến trọng thương, Tử Hà thảo cũng bị bọn họ đoạt đi. Lúc này đây, ca ta chính là tới báo thù cho ta!”
“Ha ha ha, Mộng đạo hữu nói chuyện thật buồn cười. Đả thương ngươi là Tinh Trục Nguyệt, cướp đoạt linh thảo của ngươi cũng là Tinh Trục Nguyệt, ngươi đây hùng hổ mà chạy tới tìm chúng ta báo thù, ở đâu ra?" Lời này, Liễu Thiên Kỳ nói theo lý thường.
“Ngươi……” Nghe được lời này, Mộng Thiền Nhi bị chèn đến nói không ra lời.
“Liễu đạo hữu, ngày đó chúng ta đã hứa hẹn với ngươi, chỉ cần ngươi cứu chúng ta, chúng ta sẽ đem Tử Hà thảo đưa cho ngươi. Chỉ là ngươi và Kiều đạo hữu khoanh tay đứng nhìn, làm hại chúng ta bị đám người Tinh Trục Nguyệt đánh thân bị trọng thương, chẳng những bị đoạt linh thảo, còn suýt nữa bị bọn họ khinh bạc, huỷ hoại trong sạch, mà nay, ngươi sao có thể tự quyết định, nói chính mình vô tội?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, nữ tử áo lục hung tợn mà nói.
Nếu không phải Mộng sư huynh và Thẩm sư huynh kịp thời đuổi tới, vậy trong sạch của ba người các nàng chẳng phải là sẽ bị hủy trong tay đám khốn kiếp kia ư? Hiện tại ngẫm lại, nàng đều cảm thấy nghĩ mà sợ.
“Hừ, nha đầu thúi, ngươi bệnh không nhẹ đúng không? Các ngươi là người Lam Thủy Quốc, chúng ta là người Kim Vũ Quốc, mọi người lại không thân, chúng ta dựa vào cái gì cứu các ngươi kia chứ? Nói nữa, các ngươi có thể bị người khác c**ng b** hay không thì có quan hệ gì với bọn ta đâu?" Nhìn mấy nha đầu thúi từng cái từng cái không biết xấu hổ, Kiều Thụy giận đến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, bực bội trợn tròn mắt.
Nhìn thấy ái nhân tức giận, Liễu Thiên Kỳ mỉm cười, sủng ái mà kéo lấy tay nhỏ đối phương, đem thịt xiên nướng chín nhét vào bàn tay y. “Ăn đi, không cần để ý tới bọn họ!”
“Dạ.” Kiều Thụy lên tiếng, tiếp nhận thịt xuyến, cúi đầu từng ngụm từng ngụm mà ăn lên.
Nhìn hai người căn bản không để mình vào mắt, Mộng Hiên bất giác nheo đôi mắt lại, đáy mắt bốc lên sát ý. “Liễu Thiên Kỳ, các ngươi thế mà dám làm lơ ta?”
“Mộng Hiên, chúng ta cũng không có tranh cãi, nước sông không phạm nước sông. Nếu ngươi thông minh thì mang theo bọn họ lập tức rời khỏi nơi này, ta có thể tha cho các ngươi không chết. Nếu không, cũng đừng trách chúng ta không khách khí!” Liễu Thiên Kỳ lạnh lùng nhìn đối phương, trên mặt không có bất luận biểu cảm gì, đáy mắt lại tràn đầy sát ý tận xương.
“Ngươi……” Cảm giác được đáy mắt đối phương mang sát ý lãnh khốc, Mộng Hiên hơi hơi nhíu mày. Cứ việc thực lực của đối phương chỉ có Trúc Cơ hậu kỳ, chỉ là không biết vì sao, hắn cảm giác sát khí trên người đối phương rất lạnh cũng rất mạnh, khí thế trên người đối phương nghiễm nhiên còn cường hãn hơn rất nhiều so với hắn là Trúc Cơ đỉnh.
"Tha cho chúng ta không chết? Ha ha ha ha, ta nói nè, Liễu Thiên Kỳ ngươi ở Kim Vũ Quốc có thói quen nói mạnh miệng à?" Nhìn kia Liễu Thiên Kỳ, Thẩm Nham khinh thường mà cười to ra tiếng.
“Đúng vậy nha, bất quá là hai tên Trúc Cơ hậu kỳ mà thôi, cũng dám buông lời hung ác với ca ca ta và Thẩm sư huynh. Ngươi có biết hay không, ca ca ta và Thẩm sư huynh đều là Ngự Thú Sư ghê gớm nhất, giết loại phù tu tay trói gà không chặt như ngươi căn bản là không cần tốn nhiều sức.” Nhìn hai vai hề nhảy nhót ngồi ở chỗ kia, Mộng Thiền Nhi khinh bỉ mà nói.
Nghe vậy, nữ tu áo lục cũng lạnh lùng gợi lên khóe miệng, lộ ra một nụ cười khinh thường.
“Liễu Thiên Kỳ, ngươi sẽ không cho rằng chỉ mấy thanh xương cốt bên cạnh kia là có thể ngăn được hai vị sư huynh chứ? Hay là ngươi cảm thấy, chúng ta đều bị ngươi dọa sợ hả?”
“Ha ha ha ha, tên khốn nạn thấy chết không cứu nhà ngươi, hôm nay ta khiến ngươi chết không có chỗ chôn!” Nói đến đây, một nữ tu khác váy áo màu hồng phấn sớm đã kiềm chế không được lửa giận trong lòng, rút bội kiếm của mình ra.
“Nha đầu thúi, ngươi tìm chết!” Nhìn ba nha đầu thúi không biết sống chết kia, Kiều Thụy nắm chặt nắm tay định chuẩn bị động thủ.
Liễu Thiên Kỳ giữ chặt nắm tay nhỏ của Kiều Thụy, lại đưa xiên thịt vào trong tay y.
“Tiểu trận mà thôi, hà tất làm phiền phu nhân động thủ, vi phu ứng phó đã đủ rồi. Đệ mau ăn thịt nướng đi, thịt lạnh là không thể ăn nữa đó.” Liễu Thiên Kỳ ôn nhu nói, nhẹ nhàng xoa xoa khóe miệng ái nhân.
“Ta biết!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, thân ảnh nhoáng lên, đi tới ngoài vòng phòng hộ.
“Ngươi……” Nhìn Liễu Thiên Kỳ chớp mắt công phu đã đến gần, năm người hơi kinh hãi.
"Năm người các ngươi cùng lên đi!” Liễu Thiên Kỳ liếc mắt nhìn năm người như hổ rình mồi, không biểu cảm gì mà nói.
“Hừ, khẩu khí lớn ghê!” Mộng Thiền Nhi bĩu môi, vẻ mặt khinh thường, cảm thấy đối phương đang phùng má giả làm người mập.
Đối mặt thái độ Liễu Thiên Kỳ kiêu căng không ai bì nổi này, những người khác cũng đều biểu hiện ra khinh bỉ và trào phúng thật sâu. Chỉ có Mộng Hiên, từ đầu đến cuối vẫn luôn như vậy lạnh lùng mà nhìn đối phương, cũng không nhiều lời hơn nửa câu.
Mắt thấy ba nữ tu đều lấy ra bảo kiếm triều xúm lại đây, Thẩm Nham và Mộng Hiên cũng đều lấy ra pháp khí, làm tốt chuẩn bị nghênh chiến. Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng cong cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười lạnh lẽo đến xương, ngay sau đó, đầu ngón tay vừa chuyển, b*n r* năm viên bọt nước lớn cỡ quả nho.
Đừng nhìn năm viên bọt nước này trong suốt lấp lánh nho nhỏ, nhưng đây là công kích của tu sĩ Kim Đan, uy lực một chút cũng không hề nhỏ.
Nhìn thấy Liễu Thiên Kỳ chủ động xuất kích, năm người theo bản năng cầm bội kiếm và pháp khí trong tay ngăn cản.
Cổ tay đong đưa nhẹ kiếm, ba nữ tu trực tiếp chém ra một kiếm, ý đồ chém vỡ bọt nước kia. Mà Thẩm Nham và Mộng Hiên cũng đều lấy pháp khí trong tay ra, muốn đánh nát thủy cầu kia.
"ẦM…."
Năm viên bọt nước nhỏ va chạm vào pháp khí và kiếm khí của năm người, nhấc lên một dòng khí mạnh mẽ, theo đó, năm người không một ai may mắn thoát khỏi, đều bị trực tiếp xốc bay ra ngoài.
"A…."
Năm người kinh hô ra tiếng, bay ngược ra ngoài hơn hai mươi mét mới nặng nề té xuống mặt đất, ba nữ tu trực tiếp đi đời nhà ma. Mà Mộng Hiên và Thẩm Nham cũng đều miệng phun máu tươi, quỳ rạp trên mặt đất nửa ngày cũng không bò dậy nổi.
“Đạn Nhi, Thiền Nhi……” Ôm thi thể muội muội, Mộng Hiên ai oán không thôi, rống lớn vài tiếng lại cũng lại không gọi trở về được tiểu nha đầu điêu ngoa tùy hứng kia nữa.
Liếc thấy Mộng Hiên và Thẩm Nham phun ra hai ngụm máu, thế mà còn có thể cường chống đứng lên, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhướng nhướng mày. Một kích ban nãy nhìn như hạ bút thành văn, kỳ thật Liễu Thiên Kỳ lại dùng toàn lực. Kim Đan giết Trúc Cơ, nếu dùng tới toàn lực thì một chiêu đã đủ rồi. Chỉ là vì sao hai tên này còn có thể tồn tại kia chứ? Xem ra, thiếu gia đại gia tộc, trên người hẳn là có cái gì đó bí mật bảo hộ.
“Đáng giận!” Cúi đầu nhìn thoáng qua vòng tay vỡ vụn trên cổ tay, Thẩm Nham mắng thầm một tiếng. Vòng tay kia là đồ bảo mệnh tổ phụ cho hắn, ở bí cảnh hắn vẫn luôn không nỡ dùng, chỉ là không nghĩ tới, lúc này lại không thể không dùng.
Mộng Hiên đè nhuyễn giáp* mình mặc bên trong, sắc mặt cũng phi thường khó coi. Nhuyễn giáp là phụ thân cố ý chuẩn bị cho gã. Ở bí cảnh 29 năm, gã cũng chưa từng tổn hại qua, nhưng hôm nay, nhuyễn giáp lại bị đánh nát!
(*áo giáp loại mềm, chứ không phải nhuyễn vị giáp trong truyện Kim Dung đâu nha)
“Nhìn không ra, mạng các ngươi còn rất lớn!” Liễu Thiên Kỳ trào phúng mà gợi lên khóe miệng, đáy mắt tràn đầy sát ý ngoan tuyệt. Khí chất túc sát quanh thân tăng mạnh, thực lực vốn là Trúc Cơ hậu kỳ lại một đường leo lên, trực tiếp lên tới Kim Đan, một đạo kim quang hộ thể trực tiếp xoay chung quanh người Liễu Thiên Ky.
“Ngươi… ngươi là… ngươi là Kim Đan……” Thẩm Nham không thể tin tưởng mà mở to hai mắt, quả thực không dám tin tưởng tất cả gì gì đôi mắt mình nhìn đến.
“Thì ra là thế!” Nhìn Liễu Thiên Kỳ biểu lộ ra tu vi Kim Đan, Mộng Hiên ngược lại trở nên bình tĩnh dị thường, khó trách trước đó gã đã cảm giác không thích hợp, hóa ra đối phương ẩn tàng thực lực. Kỳ thật, có một cái chớp mắt gã đã do dự. Gã muốn rời đi. Chỉ là gã biết, muội muội Thiền Nhi từ nhỏ bị gia gia sủng hư, lần này nếu không báo thù cho Thiền Nhi mà nói, Thiền Nhi tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua, bởi vậy nên gã hãy còn dự. Đáng chết, hắn nên mang theo Thiền Nhi rời đi. Nếu đi rồi, Thiền Nhi cũng sẽ không phải chết! Hiện tại ngẫm lại, Mộng Hiên có chút hối tiếc không kịp!
“Nếu đã không muốn đi, vậy cũng đừng đi nữa!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ tung ra hai cái thủy cầu lớn, đập về hướng hai người.
“A!” Đối mặt công kích của Liễu Thiên Kỳ, Thẩm Nham hít hà một hơi, vội vàng thả ra năm con yêu thú trong túi dưỡng thú, để bọn nó đi ngăn cản một kích này.
Mộng Hiên lấy ra một chuỗi Phật châu, cũng trực tiếp ném qua chặn lại một kích này.
“Muốn đánh thì đánh với ta, hai đánh một thì có bản lĩnh gì?" Kiều Thụy lau dầu mỡ nơi khóe miệng một phen, chống nạnh nhìn về phía Thẩm Nham.
“Hừ, chỉ ngươi cũng muốn đánh với ta?” Từ trên xuống dưới mà đánh giá Kiều Thụy một phen, Thẩm Nham vẻ mặt không tốt lắm.
“Vốn dĩ không muốn đánh với ngươi đâu. Nhưng thấy ngươi đem theo nhiều đồ ăn ngon như vậy, ta sợ ta không đánh với ngươi, lát nữa Thiên Kỳ đều đánh thú sủng của ngươi thành như vậy thì quá đáng tiếc!” Nhìn thoáng qua Thanh Nhãn Lang trên mặt đất bị đánh nát thành mảnh nhỏ, cả thi thể cũng khâu không hoàn chỉnh, Kiều Thụy có chút đau lòng. Nghĩ thầm: Thiên Kỳ quá dở luôn, yêu thú trong rừng này ít như vậy, thật vất vả có người đưa tới cửa, cũng không biết hạ tay nhẹ chút nữa.
“Ngươi, ngươi tìm chết!” Bị Kiều Thụy nói chuyện chọc đến tức giận không nhẹ, khuôn mặt Thẩm Nham đen thui, lập tức sai khiến bốn con yêu thú khác công kích về hướng Kiều Thụy.
Bốn con khác có một con Tật Phong Lang cấp ba, một Vô Vĩ Hùng cấp ba, một Li Ngưu cấp ba, còn có một con nhím cấp ba.
Lấy một địch bốn, Kiều Thụy không hề áp lực mà nghênh chiến, trực tiếp tung ra một đôi thiết quyền, đập mạnh về phía bốn con yêu thú hung mãnh.
Hết chương 148.
--------------------------------------------
Lời editor: Nói thiệt tui thấy tam quan tác giả hơi lệch, thấy người không cứu dù chỉ nhấc tay một cái thôi mà cũng không làm, ầm ĩ thành như vậy. Xong kiểu tác giả muốn nạn nhân đanh đá để lý lẽ thuộc về Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy. Trong trường hợp đó thì Liễu Thiên Kỳ với Kiều Thụy cũng sẽ đi trả thù thôi, giờ người ta đi trả thù thì kêu vô lý. Mình tức thì mình trả thù thoi mà :)) Cho châu quan phóng hỏa mà không cho bách tính đốt đèn :(
Người ta ba cô gái bị đánh suýt bị h**p, có thể thái độ không tốt nhưng cũng đâu đến mức đáng chết đáng h**p :)) gần như phủi tay là giúp được rồi đó. Tui là nữ nên rất tôn trọng phụ nữ huhu. Đoạn này tác giả viết làm tui cứ thấy gượng ép ghê.
À mà thôi Liễu Thiên Kỳ vặn vẹo đó giờ rồi :))) Lần nào tui cũng lặp lại với bản thân là coi truyện thăng cấp là chính, mà lâu lâu tui vẫn bị sự ác liệt vô tình của Liễu Thiên Kỳ làm rợn người. Về chuyện này thì tác giả khá tốt khi xây dựng nhân vật từng là sát thủ. Tính cách ảnh nửa chính nửa tà, khá là thu hút.
Trong truyện có 1 chi tiết mà ảnh ác đến bị chửi thúi nguyên đầu luôn cơ :)) cơ mà chưa tới, tui spoil vậy thôi :))
Lâu lâu edit mấy đoạn tam quan kì lạ này mà thấy mệt mệt nên làm truyện hơi bị chậm :(
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 148: Ngự Thú Sư tìm tới cửa
10.0/10 từ 46 lượt.
