Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 144: Phong Diệp Lâm*
chương 144 Phong Diệp Lâm*
(*rừng lá phong)
5 năm sau……
Kiều Thụy vô ưu vô lự mà nằm trên cỏ, nhìn đám mây trăng trắng phía chân trời, nhẹ nhàng cong cong khóe miệng. Y cảm thấy những đám mây lơ lửng bay lượn trắng muốt đó tự do tự tại, đặc biệt đẹp.
"Nhìn cái gì đó?" Liễu Thiên Kỳ nghiêng đầu nhìn ái nhân bên cạnh, cười hỏi.
“Đang nhìn mây đó. Thiên Kỳ, huynh xem, mây trên trên có phải rất sạch sẽ, đặc biệt đẹp không?"
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ ngẩng đầu nhìn nhìn, rồi ánh mắt lại xoay chuyển, một lần nữa dừng trên mặt Kiều Thụy.
“Ta cảm thấy, vẫn là Tiểu Thụy của ta đẹp nhất!” Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc vô cùng đáp. Hắn còn để sát vào, vừa hôn vừa thơm lên miệng ái nhân.
"Con người huynh đó, ta đang nằm ngắm mây, huynh làm cái gì vậy?" Cảm giác được ái nhân trực tiếp đè ép qua, vẻ mặt Kiều Thụy bất đắc dĩ.
“Đám mây đẹp hơn ta hửm?” Liễu Thiên Kỳ xoa mặt Kiều Thụy, bất mãn hỏi.
Nghe được nam nhân nói lời chua lòm, Kiều Thụy càng là bất đắc dĩ đến tức cười. “Huynh có cần cả đám mây cũng ăn dấm không?"
“Mặc kệ, Tiểu Thụy ở trong mắt ta là đẹp nhất. Cho nên, ta ở trong mắt Tiểu Thụy cũng phải là tốt nhất.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ bá đạo trực tiếp hôn lên môi Kiều Thụy.
"Ưm ưm…." Kiều Thụy chớp chớp mắt, tiếp nhận cái hôn nhiệt tình này của ái nhân.
“Tiểu Thụy, chúng ta ở chỗ này được không?” Liễu Thiên Kỳ nhẹ cắn lên lỗ tai ái nhân, giọng nói phá lệ khàn khàn, lộ ra t*nh d*c nồng đậm.
“Nơi…. Nơi này ư?”
“Yên tâm, từ dưới chân núi đến đỉnh núi có ba đạo trận pháp, không có bất luận kẻ nào hay bất luận yêu thú gì có thể lên đây được.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ cởi áo ngoài Kiều Thụy ra.
"Dạ…" Kiều Thụy gật đầu, cũng đỏ mặt giúp đỡ ái nhân cởi áo ngoài….
Lần này song hưu giằng co suốt 65 ngày. Thẳng đến khi hai người đem linh lực đều hấp thu, luyện hóa, dung nhập vào trong linh mạch lẫn nhau mới kết thúc!
“Tiểu Thụy, chúng ta ở trên Kim Hà sơn đã 25 năm. Giờ Kim Vẫn thạch đã bị chúng ta luyện hóa rồi, chúng ta cũng đều thăng cấp Kim Đan. Hơn nữa, 5 năm thời gian cũng cho chúng ta lục soát lại cả Kim Hà sơn một lần. Nên ta muốn rời khỏi nơi này, đi một chỗ khác trong bí cảnh nhìn xem. Đệ thấy thế nào?" Nhìn ái nhân trong lồng ngực, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng hỏi.
"Được, núi này ta ở phát chán luôn rồi ấy, cũng nên đi chỗ khác nhìn xem sao. Nhưng mà đã qua 25 năm, nói không chừng đồ tốt đều bị tu sĩ khác lấy được rồi." Nói đến cái này, Kiều Thụy có chút mất mát.
“Ha ha ha, đừng tham lam như vậy được không? Phần cơ duyên lớn nhất bí cảnh Hằng Dụ cũng bị chúng ta lấy rồi. Những cơ duyên nhỏ đó còn không để cho người ta một chút hửm?" Liễu Thiên Kỳ véo véo cái mũi ái nhân, không thể làm gì hơn mà nói.
“Cũng…. cũng phải.” Kiều Thụy gật đầu, cảm thấy lời này cũng có đạo lý.
“Vậy chúng ta lại nghỉ ngơi hai ngày rồi rời khỏi đây nhé!”
“Dạ được.” Kiều Thụy không có9 ý kiến gì.
Hai ngày sau...
Nghỉ ngơi hai ngày, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bắt đầu dỡ bỏ trận pháp, chuẩn bị rời khỏi Kim Hà sơn. Hai người trước trước sau sau tiêu khoảng chừng hai tháng rưỡi mới dỡ bỏ ba cái trận pháp, rời khỏi Kim Hà sơn.
“Thiên Kỳ, chúng ta đi đâu đây?” Nhìn ái nhân, Kiều Thụy cười hỏi.
"Đệ quyết định đi, muốn đi đâu thì đi đó." Dẫu sao một phần cơ duyên lớn nhất đã bị bọn họ tìm được, những cơ duyên khác cũng tùy duyên đi. Những thứ đó Liễu Thiên Kỳ đã không thèm để ý.
“Vậy qua bên kia nha?” Nói rồi, Kiều Thụy tùy tay chỉ một phương hướng.
“Được.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu đáp ứng. Hắn kéo tay Kiều Thụy, cùng nhau đi về hướng mà Kiều Thụy chỉ.
"Thiên Kỳ, huynh…. Sao huynh lại muốn đem tu vi áp xuống vậy?" Đột nhiên cảm giác được một trận dao động linh lực trên người ái nhân, chờ Kiều Thụy nhìn lại, Thiên Kỳ đang Kim Đan sơ kỳ đã biết thành thực lực Trúc Cơ hậu kỳ.
“Cây cao đón gió, giữ lại một ít thực lực, đối với chúng ta mà nói chưa chắc là chuyện xấu!” Liễu Thiên Kỳ không muốn vừa đi ra đã bị đám người nam chính kia quấn lên. Làm người vẫn là phải khiêm nhường.
“Ừm, có đạo lý!” Kiều Thụy gật đầu, cũng đem thực lực áp chế tới Trúc Cơ hậu kỳ.
“Ha ha ha……” Nhìn ái nhân cũng áp chế thực lực xuống như mình, Liễu Thiên Kỳ mỉm cười.
Vài ngày sau……
“Thiên Kỳ!"
Kiều Thụy nhìn trước mắt lá phong màu lửa đỏ, lá rụng rực rỡ rơi đầy đất, hóa thành một kỳ cảnh hoa lệ nhất, tựa như một tấm thảm đỏ phủ kín cả Phong Diệp Lâm, y kinh hô ra tiếng.
Nhìn bộ dáng vẻ mặt ái nhân hưng phấn, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng cong khóe miệng. "Đình xa tọa ái phong lâm vãn, sương diệp hồng vu nhị nguyệt hoa.* lá phong thật sự đẹp, quả nhiên là có một phen ý vị!"
(*bài thơ Sơn Hành của Đỗ Mục. 2 câu trên dịch thơ là "Dừng xe, chiều ngắm rừng phong thẳm, Lá đỏ hơn hoa giữa tháng hai.")
“Cái gì phong lâm vãn? Cái gì hoa?” Kiều Thụy chớp chớp mắt, tò mò hỏi.
“Ha ha ha, chính là nói, lá phong rất đẹp, nhìn đến cảnh sắc đẹp như vậy khiến người ta không nỡ rời đi.” Sủng nịch mà nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cười giải thích.
Đời trước, sở thích lớn nhất của Liễu Thiên Kỳ chính là du lịch lữ hành. Nên rất nhiều cảnh vật khắp các nơi trong nước hắn đều đã đi qua, hơn nữa một vài nơi phong cảnh duyên dáng hắn cũng đã đi qua. Nhưng lúc ấy chỉ có một mình hắn. Tuy cơ cảnh đẹp nhưng chung quy lại thấy thiếu một chút gì đó. Lúc này, có Tiểu Thụy cùng hắn, Liễu Thiên Kỳ mới cảm thấy chân chính viên mãn.
Quả nhiên, vẫn là mỹ nhân cảnh đẹp hợp lại càng tăng thêm sức mạnh. Một người lữ hành và hai người ngắm phong cảnh, cảm giác tuyệt đối không hề giống nhau.
"Ưm, ta cũng không nỡ rời đi luôn!"
“Cẩn thận một chút, nơi này tuy đẹp nhưng cũng là trong bí cảnh. Nói không chừng sẽ có yêu thú giấu mình trong cánh rừng!” trong bí cảnh, chỗ có đẹp cũng không thể thiếu cảnh giác.
“Dạ, ta biết rồi!” Dù ái nhân không nhắc nhở, Kiều Thụy tất nhiên cũng rõ điều này.
Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy dẫm lên một mảnh lá phong đỏ lửa, đi vào bên trong Phong Diệp Lâm rực rỡ này. Mới vào cánh rừng chưa đến vài bước, Liễu Thiên Kỳ bỗng dừng bước chân lại, ánh mắt lạnh lùng dừng trên một cây phong.
"Hây!" Kiều Thụy nghiêng đầu, tung một quyền oanh về cái cây kia, một quyền ảnh lửa đỏ liền thẳng tiếp bay thẳng đến.
“Phịch……” Một con rắn nhỏ màu đỏ rơi xuống từ trên cây.
“Ha ha ha, vừa lúc làm canh rắn!” Nói rồi, Kiều Thụy cất bước định đi qua nhặt thi thể con rắn lên, nhưng bị Liễu Thiên Kỳ kéo lại một phen.
“Ra đây!” Nhìn về phương hướng xa hơn một chút, Liễu Thiên Kỳ lạnh giọng mở miệng.
Đời trước là sát thủ, cảm giác của Liễu Thiên Kỳ vốn dĩ đã nhạy bén khác hẳn người thường, sau khi thăng cấp Kim Đan, linh hồn lực càng đề cao thêm một tầng, cảm giác và trực giác cũng càng thêm nhạy bén.
Nghe vậy, có ba người đi ra từ sau một cây phong.
Nhìn thấy người tới, Kiều Thụy chớp chớp mắt. Người tới không phải ai khác, đúng là người Lam Thủy Quốc - Thủy Chi Linh, Ngọc Minh Châu và Trận Pháp Sư cấp ba Lưu Ngạn Đình.
“Là các ngươi?” Liếc thấy ba người này, Kiều Thụy không khỏi nhướng mày.
“Liễu đạo hữu, Kiều đạo hữu!” Thủy Chi Linh đỡ Ngọc Minh Châu trong ngực, nhẹ giọng mở miệng.
“Hai vị đạo hữu học viện Thánh Đô, Ngọc sư muội trúng độc, gần gấp gan của Hồng Diệp Xà này để giải độc. Không biết hai vị có thể bỏ thứ mình thích được chăng?" Nhìn hai người, Lưu Ngạn Đình lễ phép hỏi.
“Ta nguyện ý dùng linh thạch trao đổi với các ngươi, hoặc là linh bảo cũng có thể. Xin các ngươi hãy cứu Minh Châu!” Nhìn Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, Thủy Chi Linh thấp giọng khẩn cầu.
“Chuyện này….?” Kiều Thụy nghiêng đầu nhìn Liễu Thiên Kỳ, dò hỏi ý kiến của đối phương.
“Cứu người quan trọng, cho bọn họ đi!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, ý bảo đem gan rắn cho bọn họ.
“Dạ.” Kiều Thụy gật đầu, cất bước đi lên, lấy ra một thanh chủy thủ, động tác nhanh nhẹn mà lột da rắn xuống, cạo xuống thịt rắn, đem gan rắn giao cho Thủy Chi Linh.
“Đa tạ hai vị đạo hữu!” Tiếp nhận gan rắn, Thủy Chi Linh vội vàng nói tạ.
Thủy Chi Linh đỡ Ngọc Minh Châu ngồi dưới một gốc phong, đâm thủng lớp ngoài gan rắn, đút mật cho Ngọc Minh Châu.
“Ưm……” Khuôn mặt Ngọc Minh Châu trắng bệch, cố nén mùi tanh và cay đắng trong gan rắn, uống mật rắn vào.
“Minh Châu, cảm giác thế nào?” Thủy Chi Linh lấy khăn tay ra, lau mật dính nơi khóe miệng cho ái nhân.
“Ừm, khá hơn nhiều!” Ngọc Minh Châu gật đầu đáp, tỏ vẻ khá hơn nhiều.
Chờ đợi cạnh Ngọc Minh Châu một nén nhang công phu, nhìn thấy sắc mặt ái nhân chậm rãi chuyển biến tốt đẹp lên, Thủy Chi Linh mới thấy an tâm. Thủy Chi Linh quay đầu lại, nhìn về phía hai người Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.
Nàng phát hiện, Liễu Thiên Kỳ lấy nồi và bếp ra, đã đem thịt rắn đều rửa sạch sẽ, bỏ vào trong nồi, chuẩn bị định nấu canh rắn! Mà Kiều Thụy một bên lại lấy ra một vài xương thú có khắc trận văn, đang bố trí vòng phòng hộ.
“Đa tạ hai vị đạo hữu, chỗ ta có một khối Diễm Hỏa thạch cấp ba, là tài liệu tốt để luyện chế pháp khí hệ Hỏa. Nếu Kiều đạo hữu không chê vậy ta xin đưa cho Kiều đạo hữu, dùng để luyện chế pháp!” Nói rồi, Thủy Chi Linh lấy ra một khối đá màu lửa đỏ lớn cỡ nắm tay.
“Không chê, không chê, cục đá này của ngươi là hệ Hỏa, cho ta dùng đúng là thích hợp á!” Nói rồi, Kiều Thụy cười hì hì mà nhận lấy.
“Đa tạ Thủy đạo hữu!” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, vội vàng nói tạ.
“Liễu đạo hữu quá khách khí. Chúng ta đi trước. Không quấy rầy hai vị đạo hữu ăn cơm trưa!” Nói rồi, Thủy Chi Linh xoay người cáo từ, mang Ngọc Minh Châu và Lưu Ngạn Đình cùng nhau rời đi.
Nhìn bóng dáng ba người rời đi, Kiều Thụy cong cong khóe miệng. “Thủy Chi Linh thật đúng là hào phóng ghê! Tặng khối đá như vậy cho ta!”
“Đệ dùng được ư?” Nhìn ái nhân cười tủm tỉm, Liễu Thiên Kỳ nhướng mày.
“Ta đương nhiên dùng không được, nhưng Vạn Dương Tán dùng được đó. Trước đó vì chắn lôi kiếp cho ta, Vạn Dương Tán nứt ra vài đường to tướng, cần phải có tài liệu luyện khí để chữa trị.”
“Hiện tại đệ đã Kim Đan, tốt nhất vẫn là tìm tài liệu luyện khí cấp bốn tới chữa trị Vạn Dương Tán đi, làm vậy có thể ở trình độ nhất định nâng cao phẩm chất của Vạn Dương Tán. Nếu là dùng tài liệu cấp ba, Vạn Dương Tán chỉ sợ cần phải tốn một khoảng thời gian thật dai mới tăng lên cấp bốn được." Lúc này Vạn Dương Tán bị thương không nhẹ, cho nên gặp phải vấn đề về lò nấu lại. Tuy Vạn Dương Tán là pháp khí dạng trưởng thành, nhưng nếu dung nhập tài liệu cấp bậc quá thấp cũng sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến cấp bậc của Vạn Dương Tán.
“Cũng phải, nhưng tài liệu luyện khí cấp bốn nào có dễ tìm như vậy!" Kiều Thụy gật đầu, cảm thấy có đạo lý. Nhưng mà muốn tìm được tài liệu luyện khí cấp bốn, còn là hệ Hỏa, nào có dễ dàng gì.
“Không nóng nảy, chúng ta chậm rãi tìm luôn sẽ tìm được thôi!” Đối với chuyện này, Liễu Thiên Kỳ cảm thấy cũng chỉ có thể tùy duyên.
Hết chương 144.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 144: Phong Diệp Lâm*
10.0/10 từ 46 lượt.
