Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 138: Trường Dực Viên*


chương 138 Trường Dực Viên*


(*vượn cánh dài)


Mười ngày sau……


Dùng thời gian mười ngày, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy hoàn thành trận pháp thứ hai trên sườn núi - Vạn Kiếm Phù Trận, tiếp tục đi về hướng đỉnh núi.


Càng hướng lên trên đỉnh núi đi, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy càng có thể tìm được nhiều linh thảo linh hoa cấp bốn. Mà lần này không giống những lần trước, bọn họ chỉ tìm được linh hoa linh thảo, nhưng không hề gặp phải yêu thú lợi hại hơn. Dĩ nhiên, không gặp phải yêu thú này với Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy mà nói, tuyệt đối cũng không phải chuyện tốt gì.


Bởi vì bọn họ đều rõ ràng, nếu ngộ không được yêu thú cấp thấp, vậy thuyết minh, bọn họ đã tiến vào địa bàn của yêu thú cấp cao.


Mười ba ngày sau……


Kiều Thụy mặc trung y, nhìn thấy linh phù dán dày đặc trên người mình, y cười khổ. Nghĩ thầm: Thiên Kỳ dán phù cho mình thật đúng là nhiều ghê luôn!


“Nhớ kỹ, trước ngực dán chính là 30 lá Phòng Hộ phù và hai mươi lá Phản Đạn phù. Phía sau lưng dán ba lá Phong phù và bốn lá Gia Tốc phù, còn có bốn lá Định Hướng Truyền Tống phù.” Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc mà dặn dò.


“Dạ! Rõ rồi.” Kiều Thụy lấy áo ngoài qua, thật cẩn thận mà mặc lên người.


“Nhớ kỹ, chúng ta chỉ hấp dẫn nó, đem nó đưa vào trong Vạn Kiếm Phù Trận là được, không cần thật sự đánh với nó, chúng ta không phải đối thủ của nó!” Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc vô cùng.


“Thiên Kỳ, huynh…. huynh cảm thấy thật sự có yêu thú cấp bốn sao?” Nhìn ái nhân chú ý cẩn thận như vậy, vẻ mặt Kiều Thụy nghi hoặc hỏi.


Cứ việc, dọc theo đường đi chỉ tìm được linh hoa, linh thảo cấp bốn nhưng trước sau không có nhìn thấy một con yêu thú, chuyện này rất kỳ quái. Nhưng đến tận giờ này mà cái gọi là yêu thú cấp bốn kia còn chưa từng xuất hiện qua. Nên việc này khiến Kiều Thụy hoài nghi, rốt cuộc có yêu thú này hay không.


“Có, nhất định có. Đệ ngẫm lại xem, nếu trên đỉnh núi có trọng bảo mà lại không có một con yêu thú hung hãn thủ hộ, như vậy các yêu thú khác không phải đã sớm lên núi rồi ư? Vì sao nơi này lại an tĩnh được như vậy?” Lời này, Liễu Thiên Kỳ nói theo lý thường.



Loại trọng bảo này sao có thể không có yêu thú bắt tay, trên nguyên tác nói, bên này bảo vệ bảo vật chính là một con vượn cánh dài. Trường Dực Viên là yêu thú cấp bốn, thực lực Kim Đan sơ kỳ, hung mãnh dị thường, là lão đại của Kim Hà sơn này. Những yêu thú khác không ai dám trêu chọc nó, cũng không ai dám dẫm nhập lãnh địa của nó.


“Ừm, có đạo lý, bảo bối tốt như vậy không có khả năng không bị yêu thú theo dõi!”  Kiều Thụy gật đầu, cũng cảm thấy bảo bối này tốt như vậy, không có khả năng không có yêu thú tìm được.


“Cho nên, tới đỉnh núi rồi, chúng ta nhất định phải cẩn thận hành sự, không thể l* m*ng. Lấy an nguy bản thân làm chủ.” Cơ duyên có tốt cũng phải có mạng hưởng thụ mới được, nén tánh mạng vẫn là quan trọng nhất.


“Dạ, huynh yên tâm đi Thiên Kỳ, ta sẽ, ta sẽ bảo hộ bản thân mình cẩn thận.” Kiều Thụy gật đầu liên tục, tỏ vẻ sẽ bảo vệ tốt bản thân. 


“Ngoan.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, nắm lấy tay Kiều Thụy, hai người cùng nhau đi về hướng đỉnh núi.


Càng đi về hướng đỉnh núi, cảm giác của Kiều Thụy đối với trọng bảo kia càng mãnh liệt, đáy lòng cũng càng thêm hưng phấn. Nhưng Liễu Thiên Kỳ lại không giống vậy, hắn càng đi về hướng đỉnh núi thì càng thêm đề phòng, đề phòng hết thảy xung quanh, đề phòng Trường Dực Viên sẽ tùy thời xuất hiện. Đối phương là một con vượn có cánh lớn, biết bay, nói không chừng vào thời điểm nào đó sẽ bay ra công kích hắn và Tiểu Thụy, công kích hai kẻ xâm lấn này.


“Ha ha ha, chúng ta đi 38 ngày rồi. Rốt cuộc… rốt cuộc lên tới đỉnh núi rồi!” Một khắc bước l*n đ*nh núi kia, Kiều Thụy hưng phấn không thôi, cả khuôn mặt nhỏ đều tràn ngập tự hào!


"Ừm, cẩn thận một chút!" Liễu Thiên Kỳ nhìn nhìn bốn phía, nghiêm túc dặn dò.


"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, minh bạch ái nhân lo lắng điều gì, cũng cẩn thận theo.


Đi theo Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ rất nhanh được đưa tới một chỗ bể tắm, bốn phía đều là đá xanh thiên nhiên lộ thiên. Nhìn bể tắm 8 mét vuông trước mắt, cùng với nước gợn màu vàng kim trước mắt, Liễu Thiên Kỳ nhướng mày. Đây là Kim Hà Thịnh Tuyền trong nguyên tác đã nhắc sao?


"Đẹp quá! Thật là đẹp quá!" Nhìn một hồ nước suối lóng lánh tràn đầy kia, Kiều Thụy tán thưởng không thôi.


"Một hồ nước suối màu vàng kim này chính là trọng bảo sao?" Kiều Thụy nghiêng đầu, hỏi ái nhân bên cạnh.


“Cái này chỉ có thể nói là được trọng bảo dựng dục ra tới. Giống như là ráng màu trên đỉnh đầu, cùng với linh khí nồng đậm ở đây, đều là sản vật do trọng bảo trải qua trăm năm, ngàn năm dựng dục mà sinh ra."


"Vậy trọng bảo chân chính là cái gì?" Liễu Thiên Kỳ nhìn ái nhân, vẻ mặt tò mò mà hỏi.


“Là Kim Vẫn thạch, một loại đá từ thiên địa sinh ra, một loại đá phi thường thần kỳ, cũng ẩn chứa linh lực cực kỳ nồng đậm. Nơi này tổng cộng có ba khối Kim Vẫn thạch, đều tại dưới đáy ao!”



"Tuy một hồ Kim Hà Thịnh Tuyền và ráng màu vàng kim trên đầu chúng ta không phải trọng bảo nhưng cũng là thứ tốt khó gặp. Chúng ta cũng có thể cùng nhau luyện hóa và hấp thu chúng!” Mặc kệ là kim hà, hay là một hồ Kim Hà Thịnh Tuyền này, cũng đều là thứ tốt giá trị liên thành!


“Ha ha ha……” Nếu hắn và Tiểu Thụy được đến phần đại cơ duyên này, vậy nữ chính muốn xoay người chỉ sợ cũng không dễ dàng gì! Còn nam chính thì chỉ sợ không dễ dàng đối phó, dẫu sao đối phương cũng có hồng vận nghịch thiên kia mà!


“Thiên Kỳ, chúng ta c** q**n áo, đi vào ngâm nước suối này một chút đi! Ta cảm thấy linh khí bên trong nước suối này, hơn nữa còn có ráng màu vàng kim trên đầu, hai dạng cộng lại còn nồng đậm hơn linh khí trong núi này nhiều lắm!" Nói rồi, Kiều Thụy bèn muốn cởi đai lưng ra, lại bị Liễu Thiên Kỳ kéo lại một phen.


“Bây giờ còn chưa được!” Nói xong, Liễu Thiên Kỳ lấy ra một lá Bạo Tạc phù cấp ba, ném vào trong Kim Hà Thánh Tuyền.


"Ầm…" Một đạo phù nện xuống, đè ép lên một lốc xoáy nước, nhanh chóng nổ tung trong nước, tức khắc bọt nước văng ra khắp nơi, tiếng nước xôn xao vang lên.


“Thiên Kỳ, huynh làm gì vậy?” Nhìn ái nhân đột nhiên ra tay, vẻ mặt Kiều Thụy hoang mang.


“Chú ý đề phòng!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ kích hoạt năm lá Phòng Hộ phù trên người mình. 


"Dạ." Nhìn thấy bộ dáng ái nhân như lâm đại dịch, Kiều Thụy cũng vội vàng kích hoạt năm lá Phòng Hộ phù trên người mình. 


Chờ đến khi Kiều Thụy kích hoạt Phòng Hộ phù, quay đầu lại nhìn về phía ao kia, y bỗng phát hiện giữa lốc xoáy nước màu vàng kim chậm rãi hiện ra một cái đầu. Đó là đầu thuộc về một con vượn, vừa thấy cái đầu, Kiều Thụy đã biết thân hình đối phương tuyệt đối không thấp.


Nhìn thấy Trường Dực Viên từ trong nước lộ đầu ra, Liễu Thiên Kỳ lấy ra một phen Kim Hỏa phù, ném thẳng đến đối phương.


“Ầm……” Trong từng tiếng nổ mạnh vang vọng, Liễu Thiên Kỳ đã kích hoạt Phong phù, ôm Kiều Thụy thoát đi.


Liễu Thiên Kỳ cũng không quay đầu lại bay thẳng về phía trước, mà Kiều Thụy còn thường hay quay đầu lại xem xét một chút tình huống phía sau.


“Thiên Kỳ, tên kia từ trong nước bò ra kìa!”


“Lấy linh phù và pháp khí ném nó, bắt ép nó truy đuổi lại đây!” Đây chính là đại gia hỏa cấp bốn, trong nguyên tác viết nam chính, nữ chính, nữ hai, Kiều Thụy và Vu Thanh U, năm người hợp lực khiến nó vết thương chồng chất mới giải quyết được đại gia hỏa này. Bọn họ hiện tại không có năm người, cho nên chỉ có thể mượn dùng Sát trận giải quyết đại gia hỏa này.


"Dạ, rõ rồi." Kiều Thụy gật đầu, tung ra một phen Thiên Lôi phù hướng tới đại gia hỏa kia.



“Grào grào……” Trường Dực Viên bị chọc điên gào rống một tiếng, run run cánh ra khỏi mặt nước, dang đôi cánh mọc đầy lông tơ đen nhánh.


Nhìn thấy đối phương một cái cánh đã dài hơn hai mét, hai cánh dang ra đã gần năm mét, Kiều Thụy không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng. Y lấy ra năm kiện pháp khí bán thành phẩm, ném thẳng về phía cánh của nó.


“Ầm……” Pháp khí nổ tung, lại là một trận vang lớn.


“Grào grào grào……” Trường Dực Viên cúi đầu nhìn đôi cánh bị thương, tru lên một tiếng, triển khai cả hai cánh, đuổi theo về phía Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bên này.


"Bay nhanh quá!" Nhìn thấy đối phương bay cực nhanh, Kiều Thụy nhăn nhăn mày, vội vàng tiếp tục ném pháp khí, ném linh phù tới ngăn cản đối phương.


Lại kích hoạt hai lá Gia Tốc phù, Liễu Thiên Kỳ đề cao tốc độ mình hơn rất nhiều.


Kiều Thụy trực tiếp chuyển cơ thể mình ra phía sau, từ tư thế bị Liễu Thiên Kỳ cầm tay biến thành tư thế bị Liễu Thiên Kỳ ôm eo bay ngược.


"Đại gia hỏa đáng giận!" Cả linh phù, hơn nữa còn có những pháp khí bản thành phẩm đó, Kiều Thụy luân phiên công đánh nhiều lần, nhưng thương tổn tạo thành cho nó vẫn cực kỳ bé nhỏ như cũ. Việc này khiến Kiều Thụy rất bực mình. 


“Grào grào……” Trường Dực Viên kích động hai cánh, nhấc lên hai cơn gió lốc thật lớn, công kích về phía phương hướng Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.


“A, Thiên Kỳ, gió lốc, đại gia hỏa tung gió lốc tới rồi!” Kiều Thụy kinh hô ra tiếng, dương ra một đống linh phù, nhanh chóng tạo nên tầng tầng tường phòng ngự màu xanh thẳm sau lưng hai người.


"Đùng!! Đùng!!"


Nghe âm thanh từng đạo tường phòng ngự bị đánh nát, Liễu Thiên Kỳ ôm Kiều Thụy thả người rơi xuống phía dưới.


Liễu Thiên Kỳ đáp xuống mặt đất, vung tay lấy ra một loạt linh phù, lập tức, tất cả linh phù đều hóa thành một tấm chắn màu vàng kim cao hai mét, chắn trước mặt hắn và Kiều Thụy.


Tấm chắn kim sắc vừa thả ra, lưỡng đạo gió lốc kia đã quét tới.


"Đoàng Đoàng Đoàng…." Mười lăm cái kim thuẫn bị đánh nát, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy tránh sau tấm chắn thẳng tiếp bị xốc bay ra ngoài.



Một chiêu công kích, mười đạo tường phòng hộ bằng nước, mười lăm kim thuẫn, cộng thêm năm lá Phòng Hộ phù…. đều ngăn không được. Xem ra, thực lực Kim Đan quả nhiên là cường hãn!


“Thiên Kỳ, cách Vạn Kiếm Phù Trận còn có một đoạn nữa!” Nhìn nhìn Sát trận nơi sườn núi, Kiều Thụy lo lắng mà nói.


“Không sao, tận lực dẫn nó đi vào Sát trận, nếu thật sự không được, vậy ở chỗ này giết nó cũng có thể!” Nói đến đây, Liễu Thiên Kỳ híp híp mắt. Trong tay hắn chính là có hai khối ngọc bội tổ phụ cấp cho. Nếu thật sự không được thì chỉ có thể ở chỗ này giết Trường Dực Viên. Nhưng ngọc bội này dùng xong thì không còn nữa, kia dù sao cũng là công kích của Kim Đan đại viên mãn, Liễu Thiên Kỳ vẫn có chút luyến tiếc dùng.


“Dạ!” Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ minh bạch.


Hai người chỉ nói chuyện một chút công phu, Trường Dực Viên đã bay xuống trước mặt hai người.


Nhìn gia hỏa cao lớn vẻ mặt phẫn nộ, dùng tay đấm đấm vào ngực, hướng về hắn nhe răng nhếch miệng, tuyên bố chủ quyền và tâm tình phẫn nộ của nó, Liễu Thiên Kỳ bò dậy khỏi mặt đất, thân thể hắn nhoáng lên, thả thủy long của mình ra.


“Đi!” Giơ lên một đống Băng Phong phù, Liễu Thiên Kỳ ném về phía thủy long.


Thủy long bay lên trời, biến thành băng long trong không trung, công kích hướng về Trường Dực Viên.


“Grào grào……” Trường Dực Viên múa may bàn tay dày rộng, chụp đánh về phía băng long bay qua trước mắt mình.


Lấy ra mười lá linh phù cấp bốn thượng phẩm, Liễu Thiên Kỳ lập tức ngưng tụ ra một thủy cầu cực kỳ lớn, đem tất cả linh phù vây vào bên trong thủy cầu.


“Hây!” Liễu Thiên Kỳ quát to một tiếng, đem thủy cầu đánh về phía đại gia hỏa kia.


 Trường Dực Viên bắt lây đuôi băng long, vừa mới chụp nát đầu băng long, thủy cầu đã tới trước mặt nó.


 “Bốp!” Một móng vuốt của Trường Dực Viên chụp nát thủy cầu công kích lại đây.


"Ầm…." Mười lá Bạo Tạc phù cùng nhau kích hoạt, tiếng vang đinh tai nhức óc, lay động một phương.


“Đi!” Mặc kệ đối phương bị thương như thế nào, Kiều Thụy ôm nam nhân của mình một phen, kích hoạt Phong phù và Gia Tốc phù trên người, y mang theo Liễu Thiên Kỳ bay thẳng đến Vạn Kiếm Phù Trận.


Hết chương 138.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 138: Trường Dực Viên*
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...