Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 136: Gặp nhau
chương 136 Gặp nhau
Nhìn thấy đối phương làm ra một vòng phòng hộ như thế, hai kiếm tu đồng thời nhìn về phía Dạ Phi Tuyết.
“Phi Tuyết, nếu đối phương dùng chính là phù trận, vậy ngươi xem làm sao để bài trừ đi?”
“Đúng vậy Phi Tuyết, loại đồ vật này nhất định không làm khó được ngươi!”
“Ừm, để ta xem một chút đi!” Nói rồi, Dạ Phi Tuyết sắc mặt ngưng trọng mà đi qua, xem xét tường phòng hộ đang nổi lên của Kiều Thụy.
Nam chính đứng một bên, yên lặng mà nhìn vòng phòng hộ màu xanh thẳm kia, gã khiếp sợ mà liên tục nhướng mày. Hai tháng nay gã ở cạnh Kiều Thụy, mỗi lần Kiều Thụy ngủ hoặc là tìm bảo bối đều sẽ dùng vòng phòng hộ này vây bản thân lại.
Trước đó, nhìn thấy vòng phòng hộ chỉ có tám căn xương thú và hay đường tuyến, cùng với mấy chục lá phù như vậy, gã cũng không cảm thấy có bao nhiêu lợi hại. Nhưng lúc này nhìn đến vòng phòng hộ phát huy ra uy lực, biến thành bức tường nước tám mặt, bảo vệ Kiều Thụy ở giữa nam chính lại cảm thấy vòng phòng hộ này thật đúng là không đơn giản.
Dạ Phi Tuyết xem xét bốn phía một vòng quanh vòng phòng hộ, cũng không nghĩ ra được biện pháp nào. Không thể không nói, vòng phòng hộ này bố trí thật hoàn mỹ, đem sức mạnh của trận pháp và phù văn dung hợp lại với nhau, hơn nữa còn không có góc chết. Muốn bài trừ vòng phòng hộ này cũng không dễ dàng.
“Thế nào Phi Tuyết?” một kiếm tu đi tới hỏi.
“Yên tâm, ta có biện pháp!” Dạ Phi Tuyết đáp, rồi lấy ra một khối lệnh bài.
Đây là lệnh bài phòng thân gia gia đưa cho nàng trước khi tới Kim Vũ Quốc. Trong lệnh bài có một đạo công kích của Kim Đan đại viên mãn. Đạo công kích này uy lực cực lớn, muốn lấy đi bài trừ trận pháp chân chính không dễ dàng, nhưng nếu muốn phá vòng phòng hộ như vậy tất nhiên không cần tốn nhiều sức.
Nhìn thấy Dạ Phi Tuyết lấy ra lệnh bài, nam chính híp híp mắt, gã muốn dùng linh hồn lực bảo Kiều Thụy cẩn thận, lại phát hiện vòng phòng hộ của đối phương phòng thủ kiên cố, cả linh hồn lực cũng không thể tham nhập.
“Hai vị sư huynh thối lui một chút đi , để ta tới bài trừ trận pháp này!”
"Được." hai kiếm tu gật đầu, vội vàng lui về phía sau.
Đừng thấy tường phòng hộ màu lam này có thể ngăn cách tu sĩ bên ngoài thăm dò bên trong, nhưng người bên trong có thể nhìn bên ngoài đến rành mạch .
Kiều Thụy vừa thấy Dạ Phi Tuyết lấy ra một khối lệnh bài như vậy đã cảm giác được không tốt. Y vội vàng kích hoạt mười hai lá Phòng Hộ phù dán trên người.
"Ầm…"
Mang theo thật lớn uy áp, một đạo công kích của Kim Đan đại viên mãn tựa như một con cự thú gào thét công kích về phía tường phòng hộ của Kiều Thụy.
“ẦM……” Tám căn xương thú trực tiếp bị đánh gãy hai căn, vòng phòng hộ bị đánh nát, Kiều Thụy đứng trong vòng phòng hộ trực tiếp bị xốc bay ra ngoài.
“A……” Kiều Thụy kinh hô một tiếng, cơ thể y bị hất văng ra ngoài.
“Kiều Thụy……” Lam Vũ Minh kêu lên một tiếng, thả người chạy qua đó, nhưng lại thấy một thân ảnh từ trên trời cao buông xuống, tiếp được Kiều Thụy trước một bước.
“Phụt……” Kiều Thụy mở miệng phun ra một ngụm máu to. Y vốn tưởng rằng mình sẽ ngã thật mạnh ra đất, lại không nghĩ rằng mình lại ngã vào một cái ôm ấm áp.
Ngửi được hương vị quen thuộc trong lồng ngực nam nhân, Kiều Thụy kinh hỉ mà cong khóe miệng lên. Y nghiêng đầu, bỗng nhìn thấy gương mặt tuấn tú của nam nhân đang âm trầm.
“Thiên Kỳ!” Nhìn ái nhân, Kiều Thụy nhẹ gọi ra tiếng, trên mặt tràn đầy kinh hỉ.
“Ừ.” Liễu Thiên Kỳ nhàn nhạt nhìn người trong lồng ngực một cái, ánh mắt hắn sôi sục nhìn về phía bốn người khác ở đây.
Nhìn Lam Vũ Minh cách gần nhất, Liễu Thiên Kỳ cong cong khóe miệng. “Lam sư huynh, nơi này không có chuyện của ngươi, ngươi có thể rời đi!”
“Ta……” Nghe vậy, Lam Vũ Minh sờ sờ cái mũi. Nghĩ thầm: Liễu Thiên Kỳ này sao lại đến trùng hợp như vậy? Vừa nãy không hề nhìn thấy thân ảnh đối phương, chẳng lẽ đối phương ẩn thân ư?
“Đúng vậy, ngươi không phải nói ngươi đi ngang qua sao? Vậy ngươi có thể đi rồi!” Nhìn nam chính, Dạ Phi Tuyết không khách khí mà nói.
Lam Vũ Minh này là kiếm tu, có gã ở chỗ này bó tay bó chân không tiện cho lắm! Lại nói, ba đấu ba và ba đấu hai tất nhiên là không giống nhau rồi. Bớt đi Lam Vũ Minh, Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ sẽ càng dễ đối phó hơn.
“Được, ta đây cáo từ trước!” Nhìn thấy tư thế hai bên giương cung bạt kiếm, nam chính tự nhiên sẽ không ngốc đến tiếp tục ở lại vào vũng nước đục, nên gã nhìn thoáng qua Kiều Thụy bị thương rồi trực tiếp ngự kiếm rời đi.
Nhìn thấy nam chính rời đi, ánh mắt Liễu Thiên Kỳ trực tiếp dừng trên người Dạ Phi Tuyết.
“Dạ Phi Tuyết, ngươi đã một lần đánh lén Tiểu Thụy, ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu! Không thể tưởng được, ngươi thế mà còn dám tới đây!” Nói đến đây, sắc mặt Liễu Thiên Kỳ xanh mét, đáy mắt tràn ngập tràn đầy sát ý.
“Liễu Thiên Kỳ, đừng nói thâm tình chậm rãi như vậy. Nói đến cùng, ngươi còn không phải là vì Thủy Linh Châu trong tay Kiều Thụy sao? Hôm nay ta cho ngươi một cơ hội, chỉ cần các ngươi giao Thủy Linh Châu ra, chúng ta đây sẽ không làm khó các ngươi. Mọi người đường ai nấy đi, ai cũng không can thiệp ai, ngươi thấy thế nào?” Liễu Thiên Kỳ xuất hiện làm Dạ Phi Tuyết cũng cảm giác được có chút không ổn. Một mình Kiều Thụy còn dễ đối phó hơn một chút, nhưng lại thêm một Liễu Thiên Kỳ, vậy có thể khó đối phó rồi.
“Chẳng ra gì!” Nói rồi, thân hình Liễu Thiên Kỳ nhoáng lên, một con rồng nước từ sau lưng hắn bay lên không.
“Đi!” Liễu Thiên Kỳ quát to một tiếng, giơ lên năm lá linh phù, đánh về phía thủy long của mình. Trên người thủy long giữa không trung lập tức mạ lên một tầng quang mang màu lam, theo đó, thủy long biến thành băng long, gào thét về phía Dạ Phi Tuyết.
“Phi Tuyết cẩn thận!” Hai kiếm tu quát to một tiếng, vội vàng tiến lên trợ giúp Dạ Phi Tuyết ngăn cản băng long công kích.
“Thương thế của đệ thế nào?” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nhìn người trong lồng ngực, hắn nhẹ giọng hỏi, đáy mắt viết đầy lo lắng.
“Không sao, chỉ là bị chấn một chút!” Kiều Thụy lắc đầu bảo không sao.
Tuy công kích kia của đối phương rất bá đạo, nhưng có vòng phòng hộ ngăn cản lại một bộ phận công kích, lại có 12 lá Phòng Hộ phù chặn lại một bộ phận công kích, nên công kích có thể chân chính tổn thương đến Kiều Thụy thật ra cũng không nhiều. Chỉ là một đạo công kích kia khí thế thật sự quá mạnh, nên y mới không có đường sống phản kích, trực tiếp bị xốc bay đi ra ngoài.
“Ở một bên chờ ta!” Liễu Thiên Kỳ nâng tay lên, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên khóe miệng ái nhân, bảo Kiều Thụy lui sang một bên.
“Dạ.” Biết ái nhân không muốn để mình tham chiến, nên Kiều Thụy cũng không cậy mạnh. Y mở túi dưỡng thú, thả tiểu hồ ly của mình ra.
“Kim Diễm, đi đối phó nữ nhân kia!” Nha đầu thúi đáng giận, thế mà đáng hận như vậy, lấy công kích cường đại đối phó với y.
“Tiểu tử thúi, rốt cuộc dùng đến ta rồi sao?” tiểu hồ ly bĩu môi, quay đầu chạy qua chỗ Dạ Phi Tuyết đang đứng một bên.
“Hừ!” Liếc thấy Kiều Thụy thế mà thả ra một con Hồng Hồ Ly còn nhỏ hơn con mèo tới đối phó mình, Dạ Phi Tuyết hừ lạnh một tiếng, trực tiếp tung ra một chồng linh phù đối phó hồ ly kia.
“Ầm……”
Tiếng nổ mạnh hết đợt này đến đợt khác, chờ đến tro bụi tan đi, Dạ Phi Tuyết kinh ngạc phát hiện, con hồ ly kia thế mà không thấy đâu nữa.
"Sao lại như vậy?" Nhìn thấy Hồng Hồ Ly không bị thương, cũng không có chết, mà là không thấy đâu, Dạ Phi Tuyết khiếp sợ không thôi.
“Nha đầu thúi!” Xuất hiện phía sau Dạ Phi Tuyết, thân thể Kim Diễm lập tức phóng to lên gấp năm lần, cao đến hơn một mét. Bốn cái đuôi như lửa đỏ của nó công kích thẳng về phía Dạ Phi Tuyết.
Chợt thấy sau lưng một trận ác phong không tốt, Dạ Phi Tuyết vội vàng trốn tránh, xoay người vừa thấy bỗng khiếp sợ phát hiện, con hồ ly ban nãy chỉ lớn bằng bàn tay, giờ phút này đã cao bằng một người, lại còn có thêm bốn cái đuôi thô tráng mười phần.
“Ngươi…. ngươi là quái thú gì vậy?” Nhìn con hồ ly hình thù kỳ quái nọ, Dạ Phi Tuyết kinh hô ra tiếng.
Kim Diễm cười lạnh một tiếng, vung bốn cái đuôi quật mạnh về nha đầu kia.
“A……” Dạ Phi Tuyết chỉ là trốn chậm một chút thôi thì đã cảm giác được cánh tay nóng rát đau đớn.
Cúi đầu vừa nhìn, trên cánh tay bị rút ra một miệng máu lớn cỡ bàn tay, đang thấm máu ra ngoài .
"Hồ ly đáng chết!" Dạ Phi Tuyết quát to một tiếng, lại tung ra một phen linh phù đập về hướng Kim Diễm.
Một bên khác, hai kiếm tu đang đối phó với băng long của Liễu Thiên Kỳ. Băng long này cũng không phải là thủy long, mỗi một mảnh vảy mỗi một cái râu, trảo, đuôi,... trên người nó đều cứng rắn mà lại sắc bén, có thể trực tiếp đả thương địch thủ. Hơn nữa bay tới bay lui rất không dễ bắt giữ.
Hai kiếm tu tuy đều là Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng đối phó một băng long to lớn dài hơn ba mét cũng đánh cẩn thận đến mười hai phần.
Giữa hai bàn tay Liễu Thiên Kỳ, một thủy cầu trong suốt lóng lánh b*n r* từ đầu ngón tay hắn, lơ lửng trước mặt hắn. Ssu mười cái cử động, mười thủy cầu liền xuất hiện.
Đôi tay vừa chuyển, linh phù trong lòng bàn tay Liễu Thiên Kỳ và mười thủy cầu nhỏ kia tự nhiên đã dung hợp thành một thủy cầu lớn. Hắn đánh hai lá linh phù ra, lại chuyển động một cái, thủy cầu liền trực tiếp biến thành băng cầu. Dùng phương pháp đồng dạng, Liễu Thiên Kỳ liên tiếp làm ra bốn quả băng cầu.
Thân thể Liễu Thiên Kỳ lơ lửng dựng lên, đem bốn băng cầu trong tay đánh thẳng về phía hai kiếm tu.
“A!”
Nhìn băng cầu từ trên trời giáng xuống, hai kiếm tu kinh hô ra tiếng, vội vàng huy kiếm đi trảm băng cầu bay qua tới.
“Đoàng, ầm ầm ầm……”
Bốn băng cầu liên tiếp nổ mạnh, đồng thời băng long được kíp nổ cũng cùng nhau nổ tung. Tiếng nổ mạnh vang vọng tận trời, toàn bộ đại địa đều lay động theo suốt nửa ngày.
“Trương sư huynh! Đổng sư huynh!” Nghe được tiếng nổ mạnh, Dạ Phi Tuyết quay đầu nhìn lại, hai kiếm tu sớm đã bị Liễu Thiên Kỳ nổ chết kinh khủng.
“Liễu Thiên Kỳ, ngươi là thứ mặt thú tâm khốn kiếp!” Nhìn Liễu Thiên Kỳ áo mũ chỉnh tề, Dạ Phi Tuyết hét lớn ra tiếng.
“Hừ, bất quá là hai kẻ theo đuổi Dạ đạo hữu chướng mắt mà thôi!” Nói đến đây, Liễu Thiên Kỳ lạnh lùng nhấc khóe miệng. Khuôn mặt vốn nên nho nhã, giờ phút này lại vặn vẹo tựa ác ma từ địa ngục.
“Ngươi, ngươi……” Không sai, Dạ Phi Tuyết thật sự là chướng mắt hai kiếm tu kia, nhưng hai kiếm tu dù sao cũng là đồ đệ của phụ thân mình, dù sao cũng là sư huynh lớn lên cùng với mình mà!
“Kim Diễm, đừng chơi với ả nữa. Trên người ả không có Hộ Thân phù. Trực tiếp giết ả đi!” Nhìn tiểu hồ li, Liễu Thiên Kỳ lạnh giọng nói.
Nha đầu thúi nãy dám can đảm lặp đi lặp lại nhiều lần khi dễ Tiểu Thụy của hắn, tuyệt đối đáng chết.
“Hừ, ngươi thật đúng là tàn nhẫn nha!”
"Kẻ muốn giết chủ nhân ngươi, chẳng lẽ không nên chết sao?”
"Cái đó thì đúng!" Lời này Kim Diễm tán đồng. Cho nên, trò chơi kết thúc. Kim Diễm lăng không dựng lên, bốn cái đuôi trực tiếp đón gió dài hơn ba mét, tựa như dây đằng, trực tiếp quấn lên thân thể Dạ Phi Tuyết.
“A, ngươi! Cái con hồ ly thúi này!” Dạ Phi Tuyết lấy linh phù ra, còn định ra tay công kích, nhưng Kim Diễm lại không cho nàng cơ hội này, bốn cái đuôi toát ra ngọn lửa màu đỏ, trực tiếp đốt Dạ Phi Tuyết thành tro bụi.
Liễu Thiên Kỳ rút lấy nhẫn không gian của ba người, ôm Kim Diễm về, hắn lập tức mang theo Kiều Thụy rời khỏi đây.
“Thiên Kỳ, ăn một viên đan dược khôi phục linh lực đi!” Kiều Thụy lấy đan dược ra, vội vàng đút cho ái nhân.
Kiều Thụy biết, ái nhân vừa lên tới đã phóng đại chiêu, lại kíp nổ nhiều linh phù như vậy, nhất định đã tiêu hao rất nhiều linh lực.
“Ừ!” Liễu Thiên Kỳ hé miệng, nuốt đan dược vào. “Đệ thì sao? Dùng đan dược chữa thương chưa?”
"Ưm, ta dùng rồi." Kiều Thụy gật đầu đáp.
Hết chương 136.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 136: Gặp nhau
10.0/10 từ 46 lượt.
