Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 134: Hổ khẩu đoạt thực*
chương 134 Hổ khẩu đoạt thực*
(*đoạt thức ăn trong miệng hổ)
Kiều Thụy nói muốn ngủ trưa, Lam Vũ Minh cũng không vội vã rời đi, hắn tìm một mảnh đất trống rồi ngồi xếp bằng một bên đả tọa, chờ Kiều Thụy ngủ trưa dậy.
Sau khi bố trí ổn thỏa vòng phòng hộ và lá chắn nước, Kiều Thụy nhìn chằm chằm mảnh đất dưới chân mà suy nghĩ.
"Sâu mười mét…. Nên dùng Bạo Tạc phù ư? Hay là dùng linh thuật? Chung quy cũng không tiện tự mình động thủ đào chứ?” Nhìn chằm chằm mặt đất dưới chân, Kiều Thụy suy nghĩ thật lâu. Rốt cuộc, y lấy ra ba lá Bạo Tạc phù cấp ba hạ phẩm kích sống.
"Đùng…."
Nhìn dưới chân xuất hiện hố sâu tám mét sau một tiếng vang lớn, Kiều Thụy khẽ thở dài một tiếng, nghĩ thầm: còn lại hai mét tự mình đào vậy. Lỡ như làm hỏng bảo bối thì phiền toái lắm!
Nghĩ như thế, Kiều Thụy lấy ra một lá phù có thể chiếu sáng ánh huỳnh quang, dán lên trên trán. Rồi sau đó y lại dán một lá Phong phù, trực tiếp nhảy vào cái hố kia, lấy một cái xẻng nhỏ ra.
Kiều Thụy sờ sờ xẻng nhỏ của mình, có chút không nỡ dùng. Cái xẻng nhỏ này là công cụ Thiên Kỳ chuẩn bị cho y đào linh thảo, nếu dùng đào hố thì không biết có làm hư hay không nữa. Tuy có chút đau lòng, nhưng vì bảo vật, Kiều Thụy cũng chỉ có thể khiến xẻng nhỏ của mình ấm ức một chút.
Đào không sai biệt lắm một nén nhang công phu, ánh sáng màu tím dưới nền đất rọi từ trong bóng tối ra. Liếc thấy ánh sáng rọi ra, Kiều Thụy càng hưng phấn không thôi, bắt đầu gia tốc khai quật lên.
Vốn ngồi một bên đả tọa, nam chính đột nhiên cảm giác được mặt đất đong đưa một trận, bởi vì có nước gợn che chắn nên nam chính không nghe được tiếng nổ mạnh bên trong, chỉ là cảm giác được mặt đất dao động. Nam chính mở mắt ra, vẻ mặt đề phòng mà nhìn quanh bốn phía, bỗng nhìn thấy ánh sáng tím đại thịnh bên trong kết giới của Kiều Thụy.
“Đây là? Chẳng lẽ là bảo bối gì sao?” Nghĩ đến đây, nam chính bỗng nhiên đứng dậy. Nhìn chằm chằm kết giới như làn nước, nam chính chung quy cảm thấy bảo bối ở nơi đó hẳn là phải thuộc về gã.
Lại tốn khoảng một chén trà nhỏ công phu, Kiều Thụy cuối cùng đã đào ra được bảo bối. Đây là một cái đỉnh* tròn lớn bằng bàn tay, ba chân hai quai, toàn thân màu đỏ tím, tản ra vầng sáng màu tím nhàn nhạt.
(*đỉnh: cái vạc)
“Ha ha ha, Tử Viêm đỉnh, pháp khí thượng cổ. Thật là một bảo bối không tồi! Thiên Kỳ nhìn nhất định vui lắm cho coi!” Nghĩ như thế, Kiều Thụy thật cẩn thận mà thu Tử Viêm đỉnh vào vòng tay trữ vật của mình.
Tung người bay ra khỏi hố sâu, Kiều Thụy đánh một quyền về phía đống đất đá bên cạnh. Tất cả bùn đất bị Kiều Thụy đánh rơi vào trong hố sâu, san bằng cái hố sâu nọ. Dẫm bằng phẳng đất lại, phủi đi bụi đất trên người, bấy giờ Kiều Thụy mới mở lá chắn nước ra.
“Kiều Thụy, ngươi……”
“Ta ngủ dậy rồi!” Phối hợp ngáp một cái, Kiều Thụy thu vòng phòng hộ, tiếp tục lên đường.
Nam chính cũng đi theo Kiều Thụy rời đi.
Nửa tháng sau……
Liễu Thiên Kỳ đi trong phiến lùm cây nguy cơ tứ phía này, hắn vẫn luôn cẩn thận mười phần, cũng cảnh giác mười phần. Đi mãi, Liễu Thiên Kỳ đột nhiên nghe được tiếng đánh nhau.
Nghe âm thanh, Liễu Thiên Kỳ bèn lấy ra một lá Ẩn Thân phù, trực tiếp dán lên trên người mình. Hắn không muốn trộn lẫn vào trong chuyện thị phi của người khác, hắn chỉ muốn nhanh chóng mà tìm được Tiểu Thụy của hắn thôi.
Liễu Thiên Kỳ dán Ẩn Thân phù lên, chậm rãi dịch qua phương hướng đánh nhau phía trước.
Liễu Thiên Kỳ đi đến đây, nhìn hai nữ tu đang đánh nhau, hắn không khỏi chấn kinh một chút.
Hóa ra là nữ chính và nữ hai đánh nhau rồi sao? Ừm, trong nguyên tác thật là có đoạn này. Trong đó nói, nữ chính và nữ hai vì một gốc Kim Lăng thảo ngàn năm mà vung tay đánh nhau. Lúc ấy tác giả hình dung này đoạn duyên phận này là “Không đánh không quen biết”.
Tỷ như hiện tại, nữ chính Liễu San là Trúc Cơ trung kỳ, mà nữ hai Lâm Nhan Nhan là Trúc Cơ hậu kỳ. Tại đây, dưới loại tình huống thực lực không bình đẳng, nữ chính hoàn toàn là tiết tấu bị đè nặng đánh. Nên cũng không nói được cái gì anh hùng tích anh hùng, không đánh không quen biết!
Nhìn cục diện nữ chính bị động bị đánh, Liễu Thiên Kỳ cong cong khóe miệng. Nếu không phải vì mình đoạt đi Kim Diệp thảo, Kim Diệp tuyền, Kim Văn Linh Hồ, còn có hai viên Kim Hồng quả kia của nữ chính, có lẽ nữ chính sẽ không thảm như vậy, bị nữ hai đè nặng đánh. Nhưng hai nữ nhân muốn đánh như thế nào là chuyện của hai nàng, Liễu Thiên Kỳ không có hứng thú.
Liễu Thiên Kỳ lén lút s* s**ng về bên này, hắn liếc mắt một cái thì thấy được gốc Kim Lăng thảo đó. Nhìn linh thảo kia, Liễu Thiên Kỳ cong cong khóe miệng. Hắn đi qua, thật cẩn thận mà đào linh thảo từ trong đất ra, nhanh chóng thu vào nhẫn không gian của mình.
“Người nào?” Nhìn thấy linh thảo đột nhiên biến mất, nữ hai quát to một tiếng, nàng dương tay, một kiện pháp khí đã bị vứt lại đây.
Sáng sớm Liễu Thiên Kỳ đã dán Phong phù lên người, liếc thấy pháp khí phóng lại đây, hắn sớm đã bay ra xa mấy chục mét.
“Ầm……” Pháp khí vẽ một đường cong trên không trung, rơi xuống mặt đất.
“Đáng giận!” Nhìn thấy linh thảo không cánh mà bay, nữ hai buồn bực không thôi. Tức khắc mất đi tâm tư đánh nhau với nữ chính.
Thấy nữ hai thu chiêu thức, nữ chính cũng là âm thầm thả lỏng một hơi.
“Linh thảo!” Nhìn thấy linh thảo mình cực cực khổ khổ tìm được cứ vậy mà không còn, vẻ mặt nữ chính cũng đầy tiếc hận. Sớm biết như thế, nàng cần gì phải vì cây linh thảo này mà vung tay đánh nhau với Lâm Nhan Nhan kia chứ?
Nhìn xuống hai nữ nhân bên dưới, Liễu Thiên Kỳ dương tay tung ra một xấp Bạo Tạc phù và hai lá Dẫn Yêu phù, phi thân liền rời đi.
“Ầm……”
Mười mấy lá Bạo Tạc phù cùng nhau nổ mạnh, tiếng nổ mạnh kinh người, hai đạo kim quang lặng yên không một tiếng động hoàn toàn đi thân thể hai nữ nhân trong tiếng nổ mạnh.
"Tên khốn đáng giận!" Nữ hai tung trận kỳ ra, vội vàng tạo vòng phòng hộ ngăn cản.
Tuy rằng thủ pháp hai người đều rất nhanh nhưng vẫn bị dư ba vụ nổ mạnh chấn đến, đều bị thương trình độ khác nhau. Quần áo nữ hai rách tung tóe, trên cánh tay rõ ràng xuất hiện vài đường vết thương rất nhỏ. Nữ chính thì thảm hại hơn, miệng vết thương trên người nhiều hơn nữ hai nhiều, nhưng may mắn đều không phải vết thương chí mạng.
“Đen đủi!” Nữ hai liếc xéo nữ chính một cái, xoay người rời đi.
Một tháng sau……
Kiều Thụy nhìn sang nam chính vẫn kết bạn đồng hành, vẫn ăn vạ mình như cũ, y có chút cạn lời. Tâm nói: gia hỏa này thật đúng là đồ da mặt dày! Đuổi kiểu gì cũng đuổi không đi!
“Kiều Thụy, ngươi rất lợi hại nha, một đường này không thiếu tìm được bảo bối!” Nhìn Kiều Thụy đi bên cạnh, nam chính lôi kéo làm quen.
"Cũng tạm cũng tạm, vận khí ngươi không phải cũng khá tốt sao?” Nói đến này, Kiều Thụy cong cong khóe miệng.
Kim Diễm nói gia hỏa này là vận may nghịch thiên gì đó, thật đúng là không sai. Dọc đường này, Lam Vũ Minh tìm được sáu kiện bảo bối, hơn nữa đều là thứ tốt, tương đương không tồi. Có ba kiện là pháp khí thượng cổ, còn có ba kiện là linh bảo có thể tăng lên linh lực. Đều là vật hiếm lạ.
Tuy Lam Vũ Minh tìm được sáu kiện, nhưng y lại tìm được mười ba kiện bảo bối, so với gã còn nhiều hơn nữa. Nhưng chính y có linh nhãn bẩm sinh, có thể tìm được bảo bối cũng không kỳ quái, nhưng gia hỏa Lam Vũ Minh này có thể nhờ cảm giác mà tìm được bảo vật, vậy cũng thật thần kỳ!
“Kiều Thụy, kỳ thật chúng ta có thể hợp tác. Về sau, chúng ta có thể cùng nhau tìm bảo bối, cùng nhau đối phó yêu thú!” Liếc Kiều Thụy, nam chính cười kiến nghị.
“Thôi bỏ đi, cùng nhau tìm bảo bối rồi làm sao chia? Chẳng lẽ mỗi người lấy một nửa à?” Kiều Thụy bĩu môi, không đáp ứng.
Y lại không phải ngốc, sẽ không trúng bẫy rập của đối phương đâu!
Nghe vậy, nam chính mím môi. Hai người ở bên nhau cũng sắp được hai tháng. Vốn tưởng rằng sau khi đã trải qua hai tháng này, Kiều Thụy sẽ tín nhiệm mình. Chỉ là nam chính lại phát hiện, Kiều Thụy đối với gã tựa hồ càng thêm đề phòng. Đặc biệt nói đến tìm chuyện bảo bối thì càng mẫn cảm hơn.
“Kiều Thụy, chúng ta là đồng môn. Ngươi hẳn là nên tin tưởng ta, ta sẽ không hại ngươi!” Chân thành mà nhìn đối phương, nam nhân nghiêm túc vô cùng mà bảo đảm.
Cứ việc hai người một đường đồng hành hai tháng, nhưng tại hai tháng này, Kiều Thụy chưa từng tin tưởng Lam Vũ Minh. Mà Lam Vũ Minh cũng không làm chuyện gì khiến Kiều Thụy có thể tin tưởng gã được.
"Được được được, không nói chuyện hợp tác nữa! Nói chuyện tìm bảo bối đi, ta cảm thấy ngươi rất lợi hại. Tìm bảo bối tìm đặc biệt nhanh!” Nói đến đây, nam chính híp híp mắt. Không biết vì sao nhưng gã luôn cảm thấy Kiều Thụy có bí mật gì đó, có phương pháp gì đó để tìm bảo bối. Nếu không cũng không có khả năng tìm được nhiều bảo bối như vậy.
“Ha ha ha, còn tạm, vận khí tốt mà thôi!” Kiều Thụy nhún vai, không cho là đúng mà nói.
“Vậy à, thì ra là thế!” nam chính gật đầu, nhưng lại không hề tin tưởng lời Kiều Thụy nói.
Đã từng có thuật sĩ tiên đoán qua, nói nam chính có vận may nghịch thiên, ngày sau nhất định có thể thành tựu bá nghiệp một phen. Đối với tiên đoán này, nam chính cũng là bán tín bán nghi, nhưng vận khí gã tốt lại là sự thật.
Từ nhỏ đến lớn, người bên cạnh nam chính hoặc là người mà gã biết đều không có ai có vận khí tốt hơn gã, trước nay đều chưa từng có. Mà hôm nay lại xuất hiện một Kiều Thụy người. Người này đến cùng là vận khí càng tốt hơn gã hay là có bản lĩnh gì khác? Đối với việc này, nam chính vô cùng hoài nghi.
Ngẫm lại, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, một người 25 tuổi, một người 26 tuổi, đã sớm mà tăng thực lực lên tới Trúc Cơ hậu kỳ. Nghĩ lại Liễu Thiên Kỳ, nam nhân kia vẫn luôn lòng dạ hẹp hòi, bảo hộ Kiều Thụy đến chặt chặt chẽ chẽ, nam chính cảm giác trong đó nhất định có bí mật gì đó không thể để người khác biết.
Nghe San San nói, Kiều Thụy xuất thân cực kỳ đê tiện, vốn chính là một cô nhi, không đến mười tuổi thì dưỡng phụ, dưỡng mẫu đều chết. Tiểu tử mười tuổi choai choai bèn đi theo lão thợ săn cùng nhau vào núi săn thú. Theo lý thuyết, loại người này không thể xem như vận khí thật tốt nha?
San San còn nói, Liễu Thiên Kỳ 18 tuổi đi ra ngoài rèn luyện, đi ra ngoài nửa năm thời gian đã đem Kiều Thụy về nhà, mặc dù nhà Kiều Thụy chỉ có bốn bức tường, không cha không mẹ, bị người trong thôn truyền ra là một tai tinh khắc cha khắc mẹ, Liễu Thiên Kỳ đều khăng khăng muốn đính hôn với đối phương, không hề so sánh thân thế đối phương, cũng không so đo đối phương là song nhi, năng lực sinh dục thấp hèn.
Không thèm quan tâm như vậy rốt cuộc là bởi vì quá yêu Kiều Thụy hay là bởi vì nguyên nhân gì khác? Chẳng lẽ, Kiều Thụy thật sự có bản lĩnh đặc thù gì mà người khác không biết sao?
Đối với Kiều Thụy thần bí này, Lam Vũ Minh phát hiện chính mình càng ngày càng tò mò, cũng càng ngày càng muốn có được người lạnh như băng sương, luôn thích cự người ngoài ngàn dặm này!
Hết chương 133,134.
------
Huhu edit mấy chương có thằng nam chính đê tiện này mà mất mẹ nó mood luôn ;-; Trong suy nghĩ của thằng này cứ đan xen chiếm hữu đồ tốt và cả khinh bỉ thầm trong từng câu chữ nữa. Nào là xuất thân đê tiện, sinh dục thấp hèn…. Tui không có sửa lại thành từ khác luôn ấy :/
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 134: Hổ khẩu đoạt thực*
10.0/10 từ 46 lượt.
