Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 132: Tiến vào bí cảnh


chương 132 Tiến vào bí cảnh


Mọi người ở Tuần Thiên thành chờ đợi mười ngày, bí cảnh rốt cuộc đã mở ra.


Ngày bí cảnh mở ra này, ráng bảy màu bao phủ toàn bộ Tuần Thiên thành. Bảy mươi tu sĩ trẻ tuổi muốn đi vào bí cảnh đều được đưa vào trong Truyền Tống trận đã chuẩn bị trước.


Khi ráng màu nơi chân trời chậm rãi tan đi, một tòa tiên sơn lơ lửng nơi chân trời dần dần lộ ra diện mạo chân thật của nó.


“Thiên Kỳ, đó chính là bí cảnh Hằng Dụ sao?” Kiều Thụy ngẩng đầu lên, nhìn lên tiên sơn lơ lửng giữa không trung, thấp giọng hỏi ái nhân.


“Ừm, đó chính là bí cảnh Hằng Dụ!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, nắm chặt tay Kiều Thụy.


Cảm giác được trên tay truyền đến đau đớn, Kiều Thụy nhíu nhíu mày, y cũng nắm chặt lấy tay ái nhân. Liễu Thiên Kỳ không muốn tách khỏi Kiều Thụy, Kiều Thụy tất nhiên cũng không muốn tách khỏi hắn.


Một đạo kim quang chiếu rọi, Truyền Tống Trận bị kích hoạt, bảy mươi người đứng trong Truyền Tống Trận rất nhanh biến mất tại chỗ. Theo đó, tiên sơn lơ lửng phía chân trời cũng mất đi bóng dáng.


Vô Tình đứng bên dưới, nhìn chằm chằm tiên sơn đã biến mất kia hồi lâu.


“Hy vọng Thiên Kỳ bình an!”


“Yên tâm đi, Thiên Kỳ thông minh như vậy sẽ không sao đâu!” Nhìh Vô Tình, Phong Cốc đứng bên cạnh nhẹ giọng an ủi.


“Phong Cốc đạo hữu, cáo từ!” Viện trưởng Lâm cất bước đi tới, viện trưởng Cổ và viện trưởng Bàng đều lại đây chào từ biệt.


“Ba đạo hữu một đường thuận gió!” Bí cảnh Hằng Dụ phải ba mươi năm sau mới đưa nhóm tu sĩ này về, lại phải bảy mươi năm sau mới mở ra đón đợt tu sĩ tiếp theo. Nên mọi người ba nước khác tất nhiên không có khả năng ở lại Kim Vũ Quốc bên này chờ suốt ba mươi năm. 


Tiễn mọi người ba nước kia đi, Phong Cốc cũng mang theo mọi người học viện Thánh Đô cùng quay trở về Thánh Đô. 


Sau khi thân thể bị lôi kéo vặn vẹo một trận, Liễu Thiên Kỳ xuất hiện ở một mảnh rừng cây xa lạ. Nhìn thấy bên người không có thân ảnh Kiều Thụy, hắn buồn bã mất mát, nhịn không được khẽ thở dài một tiếng. Không thể tưởng được, hắn nắm chặt đến vậy rồi mà vẫn không thể cùng Tiểu Thụy truyền tống đến cùng một nơi.



Liễu Thiên Kỳ bò dậy khỏi mặt đất, cẩn thận mà đánh giá hết thảy xung quanh.


Đây là một rừng cây. Cây ở đây mỗi một cây đều phải cao đến hai mét, lá trên cây có hình quả trám. Nhìn bình thường mười phần, giống như cây du cùng bình thường vậy. Nhưng Liễu Thiên Kỳ sẽ không ngây thơ cho rằng kia là cây du. Nơi này là bí cảnh, mỗi cọng cây ngọn cỏ ở đây hoàn toàn bất đồng với bên ngoài. Cây cối tất nhiên là không giống như cây cối bình thường bên ngoài rồi.


Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, cẩn thận nghĩ nghĩ. Hắn nghĩ đến trong nguyên tác từng nhắc tới đến nơi này, nơi này là Thiên Du lâm, hẳn là thuộc về khu vực ngoài bí cảnh. Nhưng mặc dù là bên ngoài, linh khí lại nồng đậm hơn Thánh Đô không chỉ gấp ba lần. Đương nhiên, hoàn cảnh tu luyện tốt như vậy tất nhiên là không có khả năng không có yêu thú. Thế nên Liễu Thiên Kỳ buộc phải chú ý cẩn thận mà dán Phòng Hộ phù và Phản Đạn phù lên người mình. 


Trong nguyên tác có nói, nam chính, nữ chính, nữ hai, Kiều Thụy và Vu Thanh U, năm người cuối cùng hội họp, một đường tầm bảo trong bí cảnh, tìm được vô số cơ duyên. Theo như lời nguyên tác, cơ duyên của Tiểu Thụy ở hướng đông, y bây giờ chắc là đã bị truyền tống đến hướng đông, mà Thiên Du Lâm nơi hắn đang đứng hẳn là phía đông nam, nên nếu hắn muốn tìm được Tiểu Thụy, hẳn là phải đi về hướng đông mới được.


Tinh tế suy tư một chút con đường của mình, Liễu Thiên Kỳ rất nhanh đã xác định phương hướng.


Kiều Thụy không giống Liễu Thiên Kỳ, y bị truyền tống tới một lùm cây cao bằng nửa người. Phóng tầm mắt đi chỉ thấy một mảnh xanh biếc, nơi nơi đều là sắc xanh mượt, sinh cơ dạt dào, khiến người ta cảm giác được sức mạnh sinh mệnh mênh mông sinh trưởng.


“Thiên Kỳ nói, phải bảo vệ tốt cho bản thân, phải dán hai lá Phòng Hộ phù, lại thêm một l Phản Đạn phù!” Kiều Thụy một bên thì thầm, một bên nhi lấy linh phù ra dán lên người mình. 


Sau khi dán xong, Kiều Thụy nhìn quanh khắp nơi, không phát hiện thấy thân ảnh ái nhân, y không khỏi nhíu nhíu mày. Y nghĩ thầm: ban nãy tay nắm đến đau luôn mà cũng không cùng Thiên Kỳ truyền tống đến cùng một nơi, thật đáng giận!


Kiều Thụy nhìn nhìn một vòng, bay thẳng về hướng đông. Bởi vì y rõ ràng cảm giác được bên này có cơ duyên thuộc về y.


Năm ngày sau.


Kiều Thụy tìm tìm kiếm kiếm trên mặt cỏ, y tìm được vài loại linh thảo cấp ba, còn tìm được một loại linh thảo có thể dùng để chế tác dịch phù văn dịch, việc này càng làm y vui mừng không thôi.


Lại đi về phía trước một đoạn đường, hai mắt Kiều Thụy tức khắc sáng lên. “Kim Đỉnh nấm? Thế mà là kim đỉnh nấm? Đó chính là linh vật cấp ba hiếm có, đã có thể làm thuốc, còn có thể dùng để ăn nữa!”


Nghĩ vậy chút, Kiều Thụy lại tiến gần về phiến lùm cây đó.


"Xì xì xì…."


Đột nhiên, một con rắn toàn thân rực rỡ bò ra từ trong bụi cỏ, ngăn cản đường đi của Kiều Thụy.


Kiều Thụy nhìn con rắn nhỏ dài hơn hai mét, chỉ có cấp ba sơ kỳ trước mặt, y cong cong khóe miệng. “Vừa lúc bắt mày trở về nướng ăn!”



Con rắn nhỏ há mồm, không sợ hãi chút nào mà hướng về Kiều Thụy, hộc ra một cụm lửa to.


“A!” Kiều Thụy kinh hô một tiếng, y vội vàng lui về phía sau, né tránh công kích của đối phương.


“Biết phun lửa, chẳng lẽ là Hỏa Diễm Xà?” Nghĩ đến đây, Kiều Thụy cong khóe miệng. Hỏa Diễm Xà là hệ Hỏa, thuộc tính tương hợp với y, nếu ăn thịt của nó, thực lực của y sẽ tăng nhiều. Hơn nữa, dùng yêu hạch của xà này luyện chế đan dược, đối với bản thân y cũng có chỗ tốt!


Nghĩ đến đây, Kiều Thụy ngưng tụ trong lòng bàn tay một khối cầu lửa cực lớn, oanh tạc thẳng về phía con rắn.


"ẦM…."


Con rắn bị cầu lửa của Kiều Thụy đánh trúng, trực tiếp bị nổ chết, thẳng tắp ngã xuống trên cỏ.


Kiều Thụy đi qua, trước tiên lấy máu rồi sau đó mới thu hồi thi thể con rắn nhỏ lại.


Mới thu hồi thi thể con rắn nhỏ kia, Kiều Thụy bỗng cảm giác được một trận ác hàn sau lưng. Y đột ngột quay người lại, khiếp sợ phát hiện một con Hỏa Diễm Xà cao hơn năm mét xuất hiện trước mặt y. Xem thực lực của đối phương, đã là cấp ba hậu kỳ, xấp xỉ với thực lực của y.


Đáng giận, đây nhất định là mẹ của con rắn nhỏ vừa rồi. Nhìn thấy con thư xà* nhìn mình đầy căm thù như thế, Kiều Thụy thầm nghĩ không ổn. Y lấy ra ba lá Thiên Lôi phù, ập thẳng về phía đối phương.


(*thư là con cái, hùng là con đực. Thư xà đây là con rắn cái)


"Đùng! Đoàng!" Một đạo lôi điện màu tím công kích về phía Hỏa Diễm Xà nọ.


“Xì xì xì……” Hỏa Diễm Xà phun phun chiếc lưỡi màu đỏ tươi, thân mình uốn lượn trốn tránh những tia lôi điện đó, nhưng vẫn rất bất hạnh bị bổ trúng vài cái, trên thân thể màu lửa đỏ xuất hiện hai đường vết thương đầy máu.


"Khè khè khè…." Hỏa Diễm Xà vung cái đuôi dài, phẫn nộ mà công kích về hướng Kiều Thụy.


“Hây!” Một tay chặn đuôi răn quật lại đây, Kiều Thụy huy quyền đánh về phía thân rắn.


"Xì xì xì…."  Hỏa Diễm Xà bị đánh, kêu lên một tiếng, quay đầu phun ra một ngụm lửa, phun lại hướng này.


“Đáng giận!” Kiều Thụy giận mắng một tiếng, vội vàng nghiêng đầu trốn tránh công kích của đối phương.



“Lạch cạch!” Đuôi của Hỏa Diễm Xà lại quật về đây lần nữa, lần này mãnh liệt quật về mặt Kiều Thụy.


“Ha!” Kiều Thụy hét lớn một tiếng, tung người nhảy lên, một chân dẫm lên đuôi răn, ba quyền tung ra trên thân rắn.


"Khè khè khè…."


Hỏa Diễm Xà bị đánh không nhẹ, thân mình xoay tròn vài vòng tại chỗ, lập tức dây dưa cuốn lấy hai chân Kiều Thụy.


Nhìn Hỏa Diễm Xà còn muốn cuốn lấy thân thể mình, Kiều Thụy trảo một cái đã bắt được cổ rắn, vung lên nắm tay bèn đập mạnh về phía đầu nó.


"Xì xì xì…." Hỏa Diễm Xà phun lưỡi, nghiêng đầu tránh thoát, một ngụm c*n v** c* Kiều Thụy.


“Khốn kiếp!” Kiều Thụy quát to một tiếng, một quyền đấm thẳng vào đầu rắn.


“Xì xì xì……” Hỏa Diễm Xà quấn quanh vài vòng eo Kiều Thụy, lại một lần nữa công kích về phía Kiều Thụy.


“Hây!” Kiều Thụy nhắm ngay đầu rắn, trái phải tấn công, nắm tay mang theo ngọn lửa rơi như mưa công kích về Hỏa Diễm Xà.


“Khè xì xì……” Liên tiếp ăn vài quyền, một mắt trái của Hỏa Diễm Xà bị Kiều Thụy đánh máu tươi chảy ròng. Thân mình nó bỗng nhiên buộc chặt một cái, hung hăng thít chặt lấy con mồi.


“Ha!” Kiều Thụy quát to một tiếng, từng đạo ngọn lửa từ cơ thể Kiều Thụy bộc phát ra, da Hỏa Diễm Xà lập tức bắt lửa.


“Xè xè xè……”  Hỏa Diễm Xà mở cái mồm như bồn máu to, phẫn nộ cắn mạnh về phía Kiều Thụy.


Nhìn cái mõm rắn tấn công về phía mình, Kiều Thụy tung quyền về phía đối phương, Hỏa Diễm Xà lại không buông tha mà cắn mạnh vào bả vai Kiều Thụy.


“A!” Kiều Thụy đau đớn kêu lên một tiếng, một tay bắt lấy hàm trên của Hỏa Diễm Xà, một quyền đánh vào hàm dưới của nó, trực tiếp đập mạnh vào đầu rắn. Cánh tay vừa chuyển, rìu đã xuất hiện trong tay Kiều Thụy, bổ thẳng đến đầu rắn.


“Xì xì……” Linh hoạt mà tránh trái tránh phải, Hỏa Diễm Xà rất thông minh mà tránh né chiếc rìu trong tay Kiều Thụy.


“Đáng giận!” Mấy rìu đi xuống cũng chưa chém được đầu rắn, Kiều Thụy bổ thẳng vào thân rắn đang dây dưa trên đùi mình.



Trên người bị chém liền ba nhát, thân mình Hỏa Diễm Xà co rụt lại, phun một ngụm lửa lớn về phía Kiều Thụy.


“Chắn!” Kiều Thụy quát to một tiếng, ném ra ba lá Kim Thuẫn phù, chặn lại công kích của đối phương. Theo đó y lấy ra ba lá Băng Phong phù, ném ra ngoài thẳng về phía nó.


Chỉ một thoáng, Hỏa Diễm Xà đã bị đóng băng toàn bộ. 


“Ha!” Kiều Thụy múa may rìu, trực tiếp chém rớt đầu rắn, con thư xà cuối cùng cũng chết.


Thu lấy máu và thi thể Hỏa Diễm Xà xong, Kiều Thụy thở dài nhẹ nhõm một hơi, mệt đến ngồi liệt trên mặt đất.


“Xì xì xì……”


Cảm giác được trong bụi cỏ vẫn còn động tĩnh, Kiều Thụy lấy ra ba lá Kim Hỏa phù, trực tiếp ném ra ngoài.


“Đùng……” Một tiếng nổ vang lên, một con hùng xà kích cỡ bằng con thư xà trước đó bị tạc đứt một nửa đuôi, phun chiếc lưỡi đỏ tươi bò ra khỏi bụi cỏ.


Liếc thấy nó cũng là thực lực cấp ba hậu kỳ, Kiều Thụy cũng không đợi nó làm khó dễ, y bèn trực tiếp tung ra đại chiêu, một loạt Hỏa Diễm Kiếm công kích qua con hùng xà.


“Khè khè khè……”


Hùng xà phẫn nộ giãy giụa trong ngọn lửa, còn thường phun ra hai cụm lửa. Nhưng bởi vì khoảng cách quá xa, cũng không thể gây thương tổn đến Kiều Thụy.


Kiều Thụy lấy ra hai kiện pháp khí bán thành phẩm, tạc mạnh về phía đầu rắn. Theo đó, một đạo kiếm khí sâm hàn cũng công kích về phía hùng xà.


"Ầm!!"


Pháp khí cấp ba nổ mạnh uy lực tuyệt đối không thua kém gì Kim Hỏa phù. Hùng xà kia bị tạc cháy đen cả đầu, trực tiếp lăn xuống mặt đất.


“Thiên Kỳ?” Cảm giác được có người vừa trợ giúp mình, Kiều Thụy vui mừng không thôi, y xoay đầu nhìn về phía sau.


Nhưng khi thấy rõ ràng người tới rồi, gương mặt tươi cười của Kiều Thụy nháy mắt suy sụp xuống ngay. Thế mà… thế mà lại là gã?


Hết chương 132.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 132: Tiến vào bí cảnh
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...