Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 112: Muốn lập khế ước


chương 112 Muốn lập khế ước 


Ngày kế, giờ cơm sáng.


Nhìn Liễu Hà và Vương An Dương sóng vai cùng nhau từ hậu viện đi ra, Kiều Thụy không khỏi chớp chớp mắt, y kéo kéo góc áo Liễu Thiên Kỳ bên cạnh.


Nhìn ái nhân một cái, Liễu Thiên Kỳ tất nhiên cũng có chút ngoài ý muốn.


“Ta cùng với An Dương, đêm qua đã ký kết khế ước bạn lữ, chúng ta hiện tại đã là phu phu!” Nhìn mọi người trong đại sảnh, Liễu Hà nghiêm túc mà tuyên bố chuyện này.


Nghe thấy tin vui này, lão quản gia Liễu Đồng vui mừng không thôi. “Chúc mừng Tam gia, chúc mừng phu nhân!”


“Chúc mừng lão gia, chúc mừng phu nhân!” các nha hoàn và hạ nhân khác cũng vội vàng cúi đầu chúc mừng.


“Kết lập khế ước?” Kiều Thụy chớp chớp mắt, không khỏi có chút giật mình.


Đối với tu sĩ mà nói, lập khế ước chính là thành thân. Mặc dù không có nghi thức thành hôn, chỉ cần lập khế ước, vậy đó đã là phu phu.


“Chúc mừng phụ thân, chúc mừng An thúc!” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, chủ động mở miệng chúc mừng.


“Dạ, chúc mừng phụ thân, chúc mừng An thúc!” Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói, Kiều Thụy cũng vội vàng chúc mừng theo.


“Ừ, ăn cơm đi!” Nhìn nhìn hai đứa nhỏ, Liễu Hà mang Vương An Dương cùng nhau ngồi vào vị trí chủ nhân. 


“Dạ” Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Liễu Hà. Một nhà bốn người lần đầu tiên ngồi cùng nhau, nhấm nháp bữa cơm sáng này.


“Ăn nhiều một chút đi, linh mạch ngươi tuy đã được đả thông, nhưng còn cần ăn nhiều thức ăn linh khí nồng đậm một chút để ôn dưỡng. Linh mạch ôn dưỡng rồi, thực lực của ngươi tăng lên cũng sẽ làm ít công to.” Liễu Hà nhẹ giọng nói, gắp không ít đồ ăn cho Vương An Dương, bỏ vào trong chén đối phương.


“A...” Vương An Dương lên tiếng, cúi đầu yên lặng mà ăn.


“Phụ thân!”


Nghe được Liễu Thiên Kỳ mở miệng gọi một tiếng phụ thân, Vương An Dương lập tức thần kinh căng chặt mà nhìn về phía đối phương.



“Hửm?” Liễu Hà nghiêng đầu, nhìn nhi tử đang ngồi bên cạnh. 


“Phụ thân định khi nào cùng An thúc làm hôn lễ vậy?”


“À, lát nữa cơm nước xong sẽ bảo Liễu Đồng đi tìm thuật sĩ nhìn xem, chờ tuyển đã ngày tốt rồi, phụ thân sẽ thông tri cho con!” Nhìn nhi tử, Liễu Hà nhẹ giọng nói.


“Được ạ, hài nhi nhất định chuẩn bị một phần lễ vật thích hợp cho phụ thân và An thúc.”


Nghe được lời này, Liễu Hà lãng cười. “Người trong nhà, không cần lễ vật gì, có phần hiếu tâm này của con là được rồi."


“An thúc!” Liễu Thiên Kỳ xoay chuyển ánh mắt, nhìn về phía Vương An Dương.


“Thiếu gia!” Vương An Dương không tự giác mà siết chặt đôi đũa trong tay, thần kinh y càng thêm căng chặt, cả cơ bắp trên mặt cũng căng chặt lên theo.


“Ha ha ha, gọi là thiếu gia gì nữa chứ?” Nhìn tiểu thê tử bên cạnh, Liễu Hà bất đắc dĩ mà cười.


“An thúc gọi ta Thiên Kỳ là được!”


“A...” Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói, Vương An Dương gật đầu liên tục


“Sau này, phụ thân phải phiền toái An thúc chiếu cố. Mọi người đều là người một nhà, An thúc có muốn lễ hỏi hoặc là lễ vật tân hôn gì, đều có thể nói với ta. Chỉ cần trong khả năng cho phép, ta đều sẽ mua về hiếu kính thúc và phụ thân.”


“Không không không, không cần. Ta cái gì cũng không thiếu. Thiên Kỳ không cần phiền toái!” Vương An Dương lắc đầu, vội cự tuyệt.


“An Dương, ngươi không cần câu nệ như vậy, Thiên Kỳ và Tiểu Thụy đều là nhi tử của ta, sau này, bọn nó cũng là con của ngươi. Ngươi là cha kế của chúng.” Nhìn ái nhân thần kinh căng chặt, co quắp bất an, Liễu Hà nhẹ giọng trấn an.


“Dạ, ta…. ta biết rồi.” Vương An Dương gật đầu, tỏ vẻ đã rõ.


“Ha ha ha!” Nhìn ái nhân nói chuyện một chút tự tin cũng không có, Liễu Hà bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu.


“An thúc có khả năng vẫn chưa quen, không quá thích ứng đúng không?” Nhìn đối phương, Liễu Thiên Kỳ hỏi thật nhẹ, cũng thật đạm.


“Thiên…. Thiên Kỳ, là ta... là ta muốn cùng Liễu Hà bên nhau. Ngươi…. Nếu ngươi oán hận thì cứ oán hận ta là được. Đừng oán hận phụ thân ngươi, hắn…. hắn rất yêu thương ngươi.” Vương An Dương bóp bóp nắm tay, rốt cuộc y lấy hết can đảm nói ra những lời này.


“An Dương!” Nghe y nói như vậy, Liễu Hà có chút đau lòng mà kéo nắm tay nhỏ của đối phương qua.



Ở trong nhà này sáu năm, y biết, hai phụ tử Liễu Hà và Thiên Kỳ cảm tình rất tốt, có thể nói là phụ từ tử hiếu, hoà thuận vui vẻ. Mà Vương An Dương sợ nhất chính là, bởi vì mình mà ảnh hưởng đến tình cảm cha con của hai người, làm Liễu Hà thương tâm khổ sở.


“Không, sẽ không. Nếu Thiên Kỳ không cao hứng, từ sớm nó đã nói với ta rồi. Nó sẽ không giấu giếm ta. Hơn nữa, trước một ngày ngươi muốn thành thân, cũng là Thiên Kỳ cổ vũ ta, bảo ta theo đuổi ngươi về.”


“Chuyện này……” Nghe Liễu Hà nói như vậy, Vương An Dương càng hoang mang mà nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ.


“An thúc, đừng nghĩ nhiều như vậy, ta sẽ không làm khó một người yêu người mà ta thương yêu. Mọi người là người một nhà, ngài đừng nhìn thấy cứ như nhìn thấy yêu thú vậy, được không?” Liếc đối phương, Liễu Thiên Kỳ cười nói.


“Hì hì, đúng vậy, Thiên Kỳ đẹp hơn yêu thú nhiều á, không dọa người đâu!” Kiều Thụy cười hì hì, cũng ở một bên vội vàng hoà giải.


“Ha ha ha, ta…. ta chỉ là lo lắng thôi!”


“Ngài không cần có bất luận băn khoăn lo lắng gì. Chỉ khi ngài và phụ thân sống vui vẻ, ta và Tiểu Thụy mới càng an tâm. Ngài nói xem, có phải hay không?”


“Ừm, đúng vậy!” Vương An Dương gật đầu, tự nhiên cũng minh bạch đạo lý này.


“Được rồi, đều ăn cơm đi, lát nữa cơm cũng lạnh mất!” Nói rồi, Liễu Hà gắp một vài món nhi tử thích ăn.


“Cảm ơn phụ thân!”


Ngày kế, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cùng nhau trở về học viện Thánh Đô.


Nhìn Kiều Thụy mới vừa học xong, cao hứng phấn chấn về đến nhà, Liễu Thiên Kỳ chủ động ra đón. Hắn thơm thơm lên môi đối phương. “Gặp được chuyện tốt gì hả? Sao vui vẻ vậy?”


“Thiên Kỳ, ta nói huynh nghe nè, hôm nay ta cùng sư huynh xếp hạng tám trong Võ Viện đối luyện, ta chẳng những không bại, ta còn đánh thắng luôn! Đó chính là xếp hạng thứ tám á, xếp hạng thứ tám lận á! Vui quá chừng!” Nói đến cái này, Kiều Thụy vui mừng không thôi, khuôn mặt nhỏ tràn ngập kiêu ngạo và tự hào, biểu cảm thật phong phú.


“Ồ? Thứ tám mà cũng đánh bại, lợi hại như vậy?" Liễu Thiên Kỳ chống cằm, từ trên xuống dưới từ đầu đến chân mà đánh giá đối phương.


"Sao…. sao vậy?" Liếc thấy biểu cảm ái nhân kỳ kỳ, Kiều Thụy cảm giác thấy không ổn.


“c** q**n áo!” Liễu Thiên Kỳ uổng công làm mặt lạnh, lạnh giọng ra lệnh.


“Thiên Kỳ, trời… còn sáng trưng trưng, cởi… c** q**n áo làm chi?" Nghe được ba chữ 'c** q**n áo', Kiều Thụy có chút không được tự nhiên mà cúi đầu.


"Đệ có thể lựa chọn tự mình cởi, hay là ta đến cởi!" Liễu Thiên Kỳ lạnh lùng nhìn đối phương, không cho phép vi phạm.



Nhìn vếp bầm xanh tím trên vai, trên đùi, còn có trên ngực Kiều Thụy, sắc mặt Liễu Thiên Kỳ lập tức khó coi hơn ba phần.


“Thiên…. Thiên Kỳ!” Nhìn ái nhân cả khuôn mặt đều đen, Kiều Thụy nhỏ giọng gọi một câu.


“Lần này biết thông minh rồi, nói đối thủ không vả mặt đúng không?” Liễu Thiên Kỳ lấy linh dịch chữa thương ra, đẩy người nằm trên giường, một bên bôi thuốc cho đối phương, một bên chất vấn. 


“Ta…. ta sợ huynh lo lắng cho ta!”


Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ tăng mạnh sức tay. “Biết ta lo lắng đệ, còn thích đánh lôi đài với người ta như vậy?”


“A, đau…. đau!” Kiều Thụy cắn chặt môi, kêu đau.


“Đau, ta thấy đệ là không biết đau, mới xuất quan mấy ngày thôi, đã đi theo người ta đánh nhau?”


“Được rồi, ta…. ta biết sai rồi, Thiên Kỳ, ngươi cũng đừng bực ta, được không?” Kiều Thụy lấy lòng mà giữ chặt tay nam nhân, y vội vàng xin tha.


“Ta đi mua cho đệ eo bài vào Trọng Lực Thất. Một tháng. Ngày mai đệ đi Trọng Lực Thất đi!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ đem eo bài đưa cho đối phương.


“Một tháng? Thế, vậy huynh không đi sao?” Kiều Thụy tiếp nhận eo bài, hỏi ái nhân.


“Ta không đi. Đệ là võ tu, đi Trọng Lực Thất đối với luyện thể của đệ vô cùng hữu ích. Đệ phải nắm cho chặt một tháng này.” Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc mà dặn dò.


"Hai người chúng ta trước đó đã cùng nhau bế quan, ăn Kim Hồng quả. Lại ăn rất nhiều đan dược, dùng hết rất nhiều linh bảo và linh thạch. Có phải linh thạch đều dùng hết rồi không?” Hỏi đến cái này, Kiều Thụy có chút lo lắng.


Trước đó lúc hai người bế quan, vì thăng cấp và ổn định thực lực, đan dược và linh bảo, cùng với linh thạch trên người nhận được lúc tân hôn đều dùng hết bảy tám phần, còn thừa không được bao nhiêu. 


“Không cần lo lắng, ta có thể vẽ một ít phù bán đi. Linh thạch tất nhiên là kiếm lại được. Mà việc bây giờ đệ phải làm chính là an tâm đi Trọng Lực Thất, tăng lên thể thuật của đệ. Tranh thủ một tháng sau đánh bại đệ nhất cao thủ Võ Viện.”


“Đệ nhất á? Cũng không phải là dễ dàng gì, nhưng… nhưng mà, ta sẽ nỗ lực!” Nói đến cái này, Kiều Thụy vỗ vỗ b* ng*c, lộ ra bộ dáng tự tin tràn đầy.


“Ha ha ha, ta tin tưởng đệ sẽ trở thành đệ nhất cao thủ của Võ Viện!” Liễu Thiên Kỳ hôn hôn môi ái nhân, nghiêm túc mà cổ vũ đối phương.


“Ừm, ta đi Trọng Lực Thất, nhất định sẽ tu luyện cho tốt. Thiên Kỳ, chính huynh ở nhà phải chiếu cố tốt cho bản thân nha!” Kiều Thụy sờ sờ mặt ái nhân, y có chút không yên tâm.


"Ừ, ta sẽ." Bôi thuốc xong, Liễu Thiên Kỳ mặc quần áo vào cho Kiều Thụy. Tiếp đó lại lấy ra một túi linh thạch cho đối phương.



"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, nhận lấy linh thạch Liễu Thiên Kỳ cho.


Bí cảnh Hằng Dụ rất nhanh sẽ mở ra. Cho nên, Liễu Thiên Kỳ hy vọng Kiều Thụy có thể lợi dụng mỗi một phút mỗi một giây mà tu luyện, tăng lên thực lực của chính y. Chỉ có thực lực của y càng cao, sau khi tiến vào bí cảnh Hằng Dụ mới càng thêm an toàn.


“Thiên Kỳ, chuyện phụ thân và An thúc, huynh… huynh sẽ không cảm thấy không vui chứ?" Kiều Thụy kéo tay ái nhân, lo lắng hỏi một câu.


"Sao có thể? Phụ thân có người chiếu cố là chuyện tốt. Chúng ta hiện tại thật sự không thể phân thân, không thể ở bên chiếu cố cha!”


Tuy chuyện Liễu Hà và Vương An Dương lập khế ước đã thoát xa quỹ đạo vốn có của nguyên tác, hoàn toàn điên đảo giả thiết của tác giả. Nhưng Liễu Thiên Kỳ lại cảm thấy đây là chuyện tốt.


Cứ việc, thân phận Vương An Dương có chút đặc thù, về sau y và phụ thân có khả năng sẽ gặp phải một ít trở ngại. Nhưng chỉ cần hai người là thật tình yêu nhau, người làm nhi tử như hắn tuyệt đối không ngăn cản, chỉ biết chúc phúc!


"Vậy sao. Huynh có thể nghĩ như vậy, ta an tâm rồi." Thật ra trước đó Kiều Thụy cũng rất lo lắng, lo ái nhân không thích chuyện này, sẽ vì vậy mà xa cách phụ thân.


“Ha ha ha!” Liễu Thiên Kỳ cười khẽ, kéo Kiều Thụy vào trong lồng ngực.


“Đi Trọng Lực Thất phải tu luyện cho tốt vào, chờ đệ đã trở lại, chúng ta cũng lập khế ước!”


“Lập khế ước á?” Nghe thấy cái này, đôi mắt Kiều Thụy lập tức trừng lớn.


Nhìn bộ dáng ái nhân trừng mắt cứng lưỡi, Liễu Thiên Kỳ mỉm cười. “Sao vậy, đệ không muốn?”


“Không không không, ta nguyện ý, ta nguyện ý, ta…. ta chỉ sợ huynh, sợ huynh không muốn thôi!” Nếu kết khế, Thiên Kỳ sẽ không thể nạp thiếp. Cho nên, loại chuyện lập khế ước này, rất nhiều nam tu cũng không muốn làm.


“Đồ ngốc, sao ta lại không muốn kia chứ? Ta còn ước gì, trên người đệ dán một cái nhãn to, viết chữ: Liễu Thiên Kỳ chi thê. Khiến cho cả trai lẫn gái đều không dám có ý tưởng không an phận gì với đệ!"


Nghe được lời này, Kiều Thụy cười ha ha không ngừng. “Huynh nói gì vậy hả? Ta… ta cũng đâu phải đồ vật, sao có thể dán tờ giấy đi lại khắp nơi được?" 


“Cho nên ấy, chúng ta lập khế ước, như vậy ta sẽ không sợ người khác cướp mất đệ!"


“Ừm, kỳ thật, kỳ thật ta cũng sợ lắm, sợ Thiên Kỳ bị người khác cướp đi!” Nói đến cái này, Kiều Thụy như cún con bảo vệ thức ăn mà ôm cổ ái nhân.


“Ha ha ha.”


Nhìn tiểu bộ dáng của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cười hôn lên môi đối phương……


Hết chương 112.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 112: Muốn lập khế ước
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...