Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 108: Tình thương
chương 108 Tình thương
Liễu Hà ngồi trên ghế, nhíu mày nhìn bộ trà cụ trên bàn, nhìn đến xuất thần.
Năm năm, hắn tựa hồ sớm đã thành thói quen, uống trà do đối phương tự tay pha, nghe đối phương nói đủ chuyện trong ngoài phủ cho hắn giải buồn, quen đối phương yên lặng đứng bên cạnh hắn, vì hắn mà đuổi đi những ngày đêm cô tịch.
Có An Dương làm bạn, giống như là một kiện quần áo trên người, như một hồ linh thảo thuần hương, sớm đã dính liền với hắn. Bỏ không được, cũng không thể quên được.
"Lão gia!" Vương An Dương đẩy cửa ra đi đến.
Liễu Hà ngẩng đầu, nhìn Vương An Dương xông tới, hắn híp híp mắt. "Ngươi không nên tới đây!"
"Vì sao không thể tới gặp ngài? Ta đã làm gì sai? Vì sao ngài không cho ta lưu lại bên ngài, hầu hạ ngài? Vì sao ngài không gặp ta?" Từng câu một chất vấn, Vương An Dương đỏ hốc mắt, kích động mà chạy đến trước mặt Liễu Hà.
"Không nhìn thấy ta, ngươi sẽ không mất lý trí như vậy. Mà ta, hy vọng ngươi có thể bình tĩnh mà nhìn nhận vấn đề của mình, hy vọng ngươi có thể sống đến càng tốt!"
Thật sâu mà nhìn người đứng trước mắt, tại một khắc này, Liễu Hà biết, bản thân mình đã để ý đối phương. Hy vọng thực lực của y đề cao, hy vọng y học được vẽ bùa, hy vọng y có thể sống càng tốt hơn nữa. Mặc dù không chiếm được đối phương, lại vẫn hy vọng y sống tốt!
"Ta không có mất lý trí, mỗi một câu ta nói với ngài đều là nghiêm túc. Ta thích ngài, đã suốt năm năm." Nhìn người mình thích, Vương An Dương lớn mật trực tiếp thông báo.
"An Dương!" Liễu Hà nhíu mày, ngồi trên ghế, bất đắc dĩ mà gọi một tiếng.
"Lão gia, bây giờ ta rất bình tĩnh, ta vô cùng vô cùng bình tĩnh, ta biết mình đang nói cái gì, ta cũng biết mình đang làm cái gì! Ta thích ngài, ta chính là thích ngài, dù ngài có trốn tránh ta, không gặp ta, ta cũng vẫn thích ngài như cũ, ta... ta......"
Vương An Dương nhìn Liễu Hà ngang nhiên đứng dậy, cái mũi cơ hồ đều phải dán lên trán mình, giọng y đột nhiên im bặt.
"Ta nói rồi, ngươi không nên tới!" Nói lời này xong, Liễu Hà vung tay lên, cửa phòng bị đóng lại, một lá bùa lạc trên ván cửa.
"Lão gia?" Vương An Dương quay đầu nhìn nhìn cửa phòng đóng chặt, có chút kinh ngạc, y không hiểu Liễu Hà vì sao lại dán linh phù lên cửa.
Liễu Hà duỗi tay, nắm lấy cằm đối phương, chuyển mặt Vương An Dương về phía mình.
"Lão.... lão gia!" Nhìn gương mặt nam nhân gần trong gang tấc, Vương An Dương nhẹ gọi ra tiếng.
Liễu Hà cúi đầu, dùng miệng mình nhẹ nhàng đụng vào một chút cánh môi non mềm của đối phương.
"Ngươi.... ngươi......" Vương An Dương kinh ngạc mà mở to hai mắt, không thể tin tưởng mà nhìn về phía đối phương.
"Bây giờ mới biết sợ hãi sao? Tiểu gia hỏa?"
"Ta... ta......" Đối mặt ánh mắt Liễu Hà ôn nhu như nước, Vương An Dương kinh ngạc không thôi.
"Ta đã dán Kết Giới phù trên cửa, ngươi không ra được đâu!"
"A?" Nghe thấy lời này, Vương An Dương càng mang vẻ mặt mờ mịt.
"An Dương, ngươi thấy rồi đấy, ta cũng không phải là người hoàn mỹ như ngươi suy nghĩ. Ta.... ta cũng là một nam nhân có thất tình lục dục bình thường mà thôi. Cho nên, hiện tại ngươi còn dám nói ngươi thích ta sao?" Vọng tiến vào đáy mắt đối phương, Liễu Hà từng câu từng chữ hỏi.
"Vì sao, vì sao lại không dám, ta chính là thích ngài!" Vương An Dương lấy đủ dũng khí, lớn mật mà đón nhận cái nhìn chăm chú của Liễu Hà, không sợ chết mà nói ra những lời này.
Tiếng nói Vương An Dương vừa rơi xuống, Liễu Hà bèn trực tiếp nâng mặt đối phương lên, hung hăng hôn lên môi đối phương.
"Ưm ưm......" Vương An Dương khiếp sợ mà trừng lớn mắt, ngây ngốc tại chỗ.
"Thở đi, nhắm mắt lại!" Liễu Hà nhẹ nhàng thối lui một chút, nhìn cái người ngây ngốc này, hắn bất đắc dĩ mà nói.
"A......" Nghe được nam nhân nói, Vương An Dương sửng sốt một chút, ngay sau đó đỏ mặt, nhắm hai mắt lại.
Nhìn người ngoan ngoãn nhắm mắt, Liễu Hà cúi đầu nhẹ nhàng hôn hôn môi đối phương, khom người trực tiếp chặn ngang bế lên, đi vào nội thất.
Lại lần nữa mở mắt ra, Vương An Dương phát hiện mình đã ở trên giường đối phương.
"Ngài... ngài......" Mở to đôi mắt vô thố, Vương An Dương có chút sai biệt mà nhìn về phía Liễu Hà.
"Nếu ta muốn cùng ngươi hành giường, ngươi có bằng lòng hay không?" Liễu Hà dùng ngón cái nhẹ nhàng v**t v* gương mặt thanh tú của Vương An Dương, giọng hắn rất trầm thấp, hơi mang theo một ít khàn khàn.
"Ta......" Vương An Dương chớp chớp mắt, có chút khiếp sợ, y không nghĩ tới đối phương sẽ trực tiếp hỏi ra tới như vậy.
"Hiện tại biết sợ hãi rồi sao? Hiện tại biết có vài lời là không thể nói bậy chưa?" đôi mắt Liễu Hà chớp cũng không chớp mà nhìn người trên giường, giọng hắn thật nhẹ, mang theo ý nhị thuộc về nam nhân thành thục được trời ưu ái.
Nghe tiếng nói nam nhân dễ nghe như vậy, mềm nhẹ như vậy, lại tràn ngập từ tính như vậy, Vương An Dương cảm thấy cả thế giới này đều không chân thật. Bởi vì y chưa bao giờ dám tưởng, có một ngày, nam nhân y thích dùng ngữ điệu như vậy, tư thế ôn nhu ám muội như vậy ngồi ở mép giường, nói chuyện với y.
"Có phải có chút hối hận rồi không?" Đầu ngón tay Liễu Hà nhẹ nhàng xẹt qua đôi môi bị mình hôn đỏ lên, hắn lại hỏi.
"Không, không chỉ là một chút." Liễu Hà cúi người xuống, Liễu Hà trực tiếp hôn lên đôi môi mê người của đối phương.
"Ưm ưm......" Có kinh nghiệm lần đầu tiên, lúc này đây lúc nam nhân tới gần, Vương An Dương bèn trực tiếp nhắm mắt lại, chủ động ôm lấy bả vai đối phương, vô cùng phối hợp.
Sau khi hôn một lúc, môi Liễu Hà chuyển qua khóe miệng y, vành tai, ngón tay cởi nút thắt trên cổ áo y, sờ về thắt lưng của y.
Nghe tiếng tim mình đập như nổi trống, Vương An Dương nâng tay lên, thật cẩn thận mà sờ sờ sợi tóc nhiễm bạc của nam nhân.
"Lão gia, ta cảm thấy gặp được ngài là may mắn lớn nhất của ta!"
Một tiếng lão gia này tựa như đòn cảnh tỉnh, lập tức lôi lại lý trí còn sót lại của Liễu Hà. An Dương chỉ có mười chín tuổi, chỉ còn là một đứa trẻ, không nên thật sự.... không nên huỷ hoại y như vậy!
Nghĩ đến đây, tay Liễu Hà bắt lấy đai lưng đối phương chợt khựng lại, động tác hôn môi cũng lập tức ngừng bặt.
"Ưm? Ngài làm sao vậy?" Nhìn sắc mặt nam nhân có chút khó coi, Vương An Dương hoang mang hỏi.
"Không có gì!" Liễu Hà lắc đầu, từ trên giường ngồi dậy, hắn giơ tay, dán một lá bùa lên trán Vương An Dương.
"Lão gia, ngài.... ngài làm cái gì vậy? Ta... ta không động đậy nổi. Có phải ta nói sai cái gì làm ngài không cao hứng không?" Đột nhiên phát hiện mình bị định trụ không động đậy nổi, Vương An Dương nôn nóng không thôi.
"Không, ngươi không có nói sai, cũng không có làm sai. Ngươi vẫn còn nhỏ." Nói rồi, Liễu Hà động thủ chỉnh lại quần áo Vương An Dương. Hắn khom người, ôm y từ giường lên, cất bước đi ra cửa phòng.
"Lão gia?" Bị đưa về lại giường trong phòng mình, Vương An Dương không thể tưởng tượng được mà nhìn về phía đối phương.
"An Dương, ngươi còn nhỏ, ngươi quên rồi ư? Chúng ta không thích hợp. Chờ lại qua mấy năm, ta nhất định sẽ tìm cho ngươi một lang quân như ý, gả ngươi đi thật vẻ vang!" Nhìn người nằm trên giường, Liễu Hà dịu dàng bảo.
Nghe được đối phương nói, Vương An Dương giận đến sắc mặt đỏ lên. "Ta không phải tiểu hài tử, ta đã thành niên, ta đã mười chín tuổi!"
An Dương phản bác làm Liễu Hà trầm mặc hồi lâu. "An Dương, ngươi đối với ta chỉ là mê luyến nhất thời, loại cảm tình này không phải loại mà ta muốn. Nếu ta duẫn ngươi, tất nhiên sẽ làm ngươi lầm lỡ cả đời. Sau này, chúng ta không cần gặp lại nhau nữa."
Có lẽ, lại thêm mấy năm, rồi lại thêm mấy năm, An Dương sẽ quên mình không còn một mảnh!
"Không, ta không cần, ngươi không phải là ta, làm sao ngươi biết cảm tình ta đối với ngươi không phải tình cảm phu phu? Cảm tình là chuyện hai người, ngươi không có quyền một mình quyết định tất cả!" Vương An Dương trừng mắt nhìn đối phương, lớn tiếng phản bác.
Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì cảm tình của y phải do người khác quyết định, dựa vào cái gì?
"An Dương, ta đã người trải qua bão kinh phong sương. Nhưng ngươi còn nhỏ, có một số việc ngươi không rõ. Ta không muốn ngươi hối hận về say! An tâm ngủ một giấc đi!" Nói rồi, Liễu Hà xoay người rời đi.
Vài ngày sau.
"Tam gia, không ổn rồi, An Dương... An Dương không thấy đâu cả!"
"Cái gì?" Nghe được Liễu Đồng nói, chung trà trong tay Liễu Hà trực tiếp rơi xuống đất.
"Lão nô tìm một vòng trong ngoài phủ rồi, cũng không tìm được An Dương!" Liễu Đồng cẩn thận mà bẩm báo.
Nghe đến mấy lời này, đồng tử Liễu Hà rụt lại, đốn giác trong lòng trống rỗng một trận, trái tim tựa như bị người ta xẻo đi vậy. An Dương, ngươi đi rồi sao? Ngươi cứ như vậy một câu cũng không nói, rời khỏi ta sao?
"Tìm, phái tất cả hạ nhân trong phủ ra ngoài tìm cho ta! Nhất định phải tìm được người về!"
"Dạ." Theo tiếng, Liễu Đồng xoay người rời đi.
Thân ảnh Liễu Hà nhoáng lên, hắn cũng biến mất trong phòng khách.
Hai tháng sau.
Nhìn thiếu niên đứng trước mặt mình, một thân đầy thương tích, trong tay còn xách theo một con Kim Văn Lộc, trên mặt Liễu Hà giăng đầy mây đen.
"Đi một lần chính là hai tháng, ngươi đã đi đâu?" Liễu Hà lạnh lùng mà nhìn đối phương, ngữ khí hắn cực kém.
"Lão gia, ngài có nói với ta, ngài nói nam nhân Liễu gia sau khi trưởng thành đều sẽ ra ngoài rèn luyện. Có thể bằng vào đôi tay của mình săn giết yêu thú, mới là nhi lang của Liễu gia, mới xem như nam tử thành niên chân chính. Hiện tại, ta cũng săn về yêu thú được rồi đây, ta cũng là nam tử thành niên. Không phải là tiểu hài tử trong mắt ngài nữa!" Nhìn Liễu Hà, Vương An Dương nói kiên định dị thường.
"Ngươi.... Ngươi thế mà lại đi Yêu Thú Sơn? Ngươi một không có pháp khí, hai không có linh phù, ngươi vậy mà dám chạy tới săn giết, ngươi đây căn bản là không gọi là săn giết, ngươi đây là tìm chết!" Liễu Hà ngang nhiên đứng dậy, hắn sớm bị đối phương chọc giận đến nổi trận lôi đình.
Sao lại không yêu quý bản thân mình như vậy? Sao lại ngốc như vậy? Sao không thể làm người ta bớt lo như vậy?
"Ta đi theo đội săn giết cùng lên Yêu Thú Sơn. Hơn nữa, ta săn giết chính là yêu thú cấp một, cũng không có bao nhiêu nguy hiểm. Ta không phải tiểu hài tử. Ta sẽ chiếu cố bản thân mình, ta sẽ không thật sự đi mạo hiểm chịu chết đâu!" Đối mặt sắc mặt nam nhân xanh mét, Vương An Dương vội vàng giải thích.
"Dùng phương pháp ấu trĩ như vậy chứng minh mình trưởng thành, bản thân chính là hành vi ấu trĩ nhất, ngu xuẩn nhất!"
Vương An Dương đau khổ ở trong núi tìm kiếm săn giết, vất vả hai tháng, y thật vất vả mang về con mồi thuộc về mình, rồi lại nam nhân mình âu yếm một câu phủ định hết. Việc này làm lòng Vương An Dương mười phần không chịu phục.
"Liễu Hà, ngươi dựa vào cái gì, Dựa vào cái gì nói ta như vậy? Là ngươi, là ngươi ghét bỏ ta tuổi còn nhỏ! Cho nên ta mới muốn chứng minh cho ngươi thấy, ta là một nam nhân thành niên, ta có thể yêu ngươi, có thể cho ngươi hạnh phúc, có thể cả đời đều như vậy bồi cạnh ngươi. Nhưng ngươi.... nhưng ngươi vậy mà nói ta như vậy? Ngươi...ngươi... rốt cuộc, rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì đây?"
"An Dương!" Nghe được Vương An Dương thế mà hô thẳng tên húy Liễu Hà, Liễu Đồng đứng một bên rụt rụt xổ, nhịn không được kéo Vương An Dương một phen. Tâm nói: đứa nhỏ này ngày thường đều rất ngoan ngoãn mà, hôm nay làm sao vậy trời?
"Chuyện này......" Nhìn khuôn mặt nhỏ của Vương An Dương giận đỏ bừng, cùng chủ tử tranh luận, Liễu Đồng nhíu chặt mày.
Ở trong nhà này nhiều năm như vậy, tâm tư của An Dương đối với Tam gia, Liễu Đồng đã sớm đã nhìn ra. Liễu Đồng cũng biết, Tam gia đối với An Dương cũng có tâm. Ông vốn cho rằng bọn họ sẽ ở bên nhau, chính là hiện tại đây....
"Ta đã nói với ngươi rồi, chúng ta không thích hợp, ta cũng đã cho ngươi hứa hẹn, ta sẽ tìm một lang quân như ý cho ngươi."
"Ta không cần ngươi hứa hẹn, cảm tình của ta, ta tự mình làm chủ. Người ta thích là ngươi, ta không cần người khác!" Nhìn chằm chằm nam nhân đối diện, Vương An Dương trả lời đúng lý hợp tình.
"Cút trở về phòng của ngươi chữa thương đi, ta không muốn lại nhìn thấy ngươi!" Liễu Hà xua tay, trực tiếp đuổi người.
"Liễu Hà, có phải mặc kệ ta làm cái gì, ngươi đều sẽ chặn ta ở ngoài trái tim ngươi không? Ngươi.... rốt cuộc ngươi có thích ta không?" Vương An Dương đôi mắt đỏ bừng, chưa từ bỏ ý định hỏi đối phương.
"Ta.... ta đối với ngươi cũng không có tình cảm phu phu." Quên đi, An Dương, như vậy đối với ngươi mới là tốt nhất.
"Không có tình cảm phu phu? Vậy, vậy buổi tối hôm đó, sao ngươi lại hôn ta? Ngươi... ngươi coi ta là cái gì? Tiểu quan ở Phiêu Hương Uyển sao?"
"Ngươi...." Liễu Hà vung ống tay áo lên, một cái tát đã bay lại đây.
Cảm giác được một trận kình phong ập vào mặt, Vương An Dương nghe được một tiếng 'chát' vang thanh thúy, ngay sau đó, miệng y cảm giác được một trận nóng ướt, máu tuôn xuống.
"Thẹn quá thành giận sao?" Vương An Dương ngẩng đầu, đỉnh gương mặt bị đánh sưng, y quật cường mà nhìn đối phương.
Nhìn Vương An Dương tư thái thong dong, khóe miệng treo nụ cười lạnh lùng, nhìn dấu tay trên mặt đối phương, Liễu Hà không tự giác siết chặt nắm tay giấu trong ống tay áo. Mặt cũng sưng lên, An Dương nhất định là rất đau!
Vương An Dương cười liếc đối phương, một giọt nước mắt chua xót từ khóe mắt y chảy xuống.
"Thật xin lỗi, là ta đã nhìn sai người!" Giọng nói lạc đi, Vương An Dương xoay người rời bước.
Liễu Hà, ngươi là một kẻ nhu nhược, kẻ nhu nhược!
Nhìn bóng dáng đối phương rời đi, Liễu Hà suy sút mà ngồi trên ghế, thật lâu, thật lâu......
Hết chương 108
----------------------------------------------
Cách biệt thế hệ đau khổ ghê, mà Hà daddy là chính nhân quân tử nữa chứ, nên mới dùng dằng như vầy. Có thể sẽ có bạn tuổi dưới 25 chửi Liễu Hà hèn không dám chấp nhận, nhưng nói thật nếu đã trải đời nhiều thì thấy cách làm của ảnh rất bình thường, nhất là khi ảnh đã có một mối tình tan vỡ, người vợ thương yêu đã qua đời, cảm giác bản thân không còn trẻ nữa. Vừa lo lắng vừa tự ti, vừa yêu thương vừa trải đời, đã vậy người mình yêu là một cậu bé còn nhỏ hơn cả con trai mình.
Chấp nhận liền thì không còn là Liễu Hà nữa, mà là Liễu Thiên Kỳ :))) Thật ra ba nội Liễu Thiên Kỳ lúc chết đã 40t hơn rồi :))
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 108: Tình thương
10.0/10 từ 46 lượt.
