Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 106: Chiếc nhẫn thần bí
chương 106 Chiếc nhẫn thần bí
Năm ngày sau……
Kiều Thụy mở mắt ra, nhìn nam nhân đang ngủ say bên cạnh, y lười biếng dựa vào lồng ngực đối phương, có hơi không muốn động đậy gì.
“Dậy rồi hửm?” Kiều Thụy thức không bao lâu, Liễu Thiên Kỳ cũng mở mắt ra.
“Thiên Kỳ!” Kiều Thụy nhăn cái mũi lại, bất mãn mà nhìn về phía đối phương.
Một đêm động phòng hoa chúc lăn lộn suốt năm ngày, Kiều Thụy cảm giác được bản thân mình giờ phút này không chỉ là là eo đau lưng đau, cả xương cốt cơ đều nhức mỏi không thôi. Thân mình y hoàn toàn không giống như là của mình nữa, giống như bị người hủy đi rồi mới được lắp ráp lại vậy.
Nhìn bộ dáng ái nhân ấm ức, Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, thương tiếc mà hôn hôn môi ái nhân.
"Đệ ngủ tiếp một chút đi, ta tắm rửa cho đệ một chút, rồi dùng linh lực mát xa một chút. Chờ đệ tỉnh ngủ rồi sẽ không cảm giác không thoải mái nữa!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra một lá An Thần phù, dán lên đầu Kiều Thụy.
"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, rất nhanh đã mơ màng sắp ngủ, rồi trực tiếp ngủ mất.
Một ngày sau……
Chờ đến khi Kiều Thụy lại lần nữa tỉnh lại, quả nhiên y cảm thấy thần thanh khí sảng, thân mình thoải mái hơn thật nhiều.
“Có đói bụng không? Ta chuẩn bị cho đệ món đệ thích ăn!” Sủng nịch mà hôn hôn khuôn mặt nhỏ của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ canh giữ cạnh bên cười hỏi.
"Huynh đó, chỉ biết bắt nạt người khác!" Kiều Thụy ngồi dậy, không cao hứng mà oán giận ra tiếng.
“Bực ta sao?” Liễu Thiên Kỳ kéo người vào trong lồng ngực, lấy lòng mà hôn hôn môi đối phương.
“Không, chỉ là…. chỉ là có hơi ăn không tiêu!” Kiều Thụy cũng biết là vì Thiên Kỳ rất cao hứng, quá yêu mình, mới có thể làm quá đến như vậy, nên trong lòng y cũng không thật sự trách hắn.
“Chỉ có lúc này, không có lần sau!” Kỳ thật chuyện thành thân này không chỉ mang ý nghĩa trọng đại với Kiều Thụy, với Liễu Thiên Kỳ mà nói, kỳ thật cũng như vậy. Nghĩ đến, nam chính sẽ không có biện pháp nào cướp Kiều Thụy của mình đi nữa, Liễu Thiên Kỳ khó tránh khỏi có chút đắc ý vênh váo, túng dục quá độ!
Hắn lấy bàn thấp ra, săn sóc mà đặt lên giường, mang lên một bàn lớn thức ăn ngon.
Nhìn trên bàn đều là món mình thích ăn, Kiều Thụy chớp chớp mắt, cao hứng mà cong khóe miệng lên.
“Tha thứ cho ta nhé!” Liễu Thiên Kỳ dán bên tai Kiều Thụy, giọng nói rất thấp, thật dịu dàng, cũng thật nhẹ.
Nghe được lời này, Kiều Thụy nhìn về phía ái nhân bên cạnh, nhìn vẻ mặt xin lỗi của ái nhân, y duỗi tay sờ sờ gương mặt đối phương.
“Ta…. ta không bực huynh đâu. Chỉ là cảm thấy mệt mỏi quá thôi!”
“Thật xin lỗi, là ta muốn quá nhiều!” Ôm bả vai Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ vội vàng nói.
“Ta…. ta biết huynh cũng giống như ta, đều…. đều rất vui!” Kỳ thật ái nhân nhiệt tình như thế khác với dĩ vãng, Kiều Thụy cũng minh bạch, đây là bởi vì hai người đã thành thân. Hai người rốt cuộc đã kết thành bạn lữ, nên Thiên Kỳ cũng cao hứng như mình, cũng hưng phấn như mình.
“Ha ha ha, Tiểu Thụy là người hiểu ta nhất!” Liễu Thiên Kỳ cầm lấy cháo, săn sóc mà đút cho người trong lồng ngực.
Tiếp nhận ái nhân đút thức ăn, cũng tiếp nhận ái nhân xin lỗi, khóe miệng Kiều Thụy từ khi rời giường đến giờ vẫn luôn đều treo nụ cười tràn đầy hạnh phúc.
Liễu Thiên Kỳ săn sóc đút cơm, hỗ trợ ái nhân rửa mặt chải đầu, thay quần áo, hắn ôn nhu mà làm cho ái nhân thoải mái nhất, hầu hạ chu đáo nhất, từ đầu đến cuối, khóe miệng hắn cũng treo nụ cười đầy hạnh phúc và ngọt ngào. Mặc quần áo cho ái nhân xong, Liễu Thiên Kỳ ôm người ra ngoài sân, nằm trên ghế hóng mát.
"Thời gian nghỉ kết hôn của chúng ta là mười ngày, hiện tại, chúng ta còn có năm ngày, có thể ở nhà dính nhau đến ngấy luôn.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, hôn hôn cái trán của ái nhân.
“Ưm!” Kiều Thụy nhẹ nhàng lên tiếng, chủ động mà dán vào lồng ngực ái nhân.
“Đệ có chuyện gì muốn làm, hoặc có nơi nào muốn đi không? Chúng ta trong năm ngày này có thể làm." Ôm eo Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ dán bên người đối phương, nhẹ giọng nói.
“Ta…. ta muốn đi viếng mộ dưỡng phụ và dưỡng mẫu, nói cho bọn họ biết, ta và huynh đã thành thân. Chỉ là… nhưng mà, đường quá xa, năm ngày chỉ sợ không đủ đi?” Nói đến cái này, Kiều Thụy nhíu mày.
“Phụ thân có một con Kim Bằng Điểu cấp bốn, bay rất nhanh, chúng ta có thể ngồi Kim Bằng Điểu trở về. Năm ngày năm đêm, đủ cho chúng ta qua lại rồi.”
“Thật sao?” Nghe thấy thế, ánh mắt Kiều Thụy sáng lên.
“Chúng ta chuẩn bị trước một chút, mua một ít nguyên bảo, tiền giấy và hương nến. Buổi tối, ta đi mượn Kim Bằng Điểu của phụ thân. Sáng sớm mai khởi hành, được không?” Liễu Thiên Kỳ thong thả ung dung mà nói, nhẹ giọng dò hỏi ý kiến ái nhân.
“Thiên Kỳ, huynh thật tốt! Chuyện gì huynh cũng đều giúp ta nghĩ chu đáo hết!" Kiều Thụy cảm kích mà nhìn ái nhân, kích động mà nói.
“Ta là bạn lữ của đệ, tất nhiên là phải vì đệ mà suy nghĩ. Với lại, chuyện thành thân quan trọng như vậy, tất nhiên phải nói cho dưỡng phụ dưỡng mẫu đệ biết rồi. Sao có thể không đi bái kiến hai vị lão nhân gia chứ?" Lời này, Liễu Thiên Kỳ nói theo lý thường.
"Ưm!" Kiều Thụy gật đầu, liên tục bảo phải. "Đúng vậy, ta muốn bọn họ gặp huynh, để bọn họ thấy bạn lữ của ta ra sao."
“Ha ha ha ha.”
Giờ cơm chiều.
Nhìn thấy nhi tử và con dâu đều đi ra sân cùng mình ăn cơm chiều, Liễu Hà đặc biệt cao hứng. “Tiểu Thụy, con ăn nhiều một chút đi, bổ thân thể nhiều vào!” Hai người tân hôn yến nhĩ, cho nên Liễu Hà không thiếu căn dặn phòng bếp hầm đồ bổ cho hai đứa nhỏ.
Nhìn thấy trong tầm tay một đống lớn canh bổ và đồ bổ, mặt Kiều Thụy đỏ bừng. “Cảm…. cảm ơn phụ thân!”
“Đều là người một nhà, không cần khách khí!”
“Hương vị cũng không tệ lắm, nhanh ăn đi!” Liễu Thiên Kỳ tự mình nếm một ngụm, cười đem một chung đồ bổ đưa đến trước mặt Kiều Thụy.
“A..” Kiều Thụy gật đầu, cúi đầu ăn lên.
Liễu Thiên Kỳ lấy qua một chén khác, cũng bắt đầu ăn. Nam nhân vẫn là phải chú trọng điều dưỡng thân thể. Bằng không, sẽ bị Tiểu Thụy ghét bỏ.
“Phụ thân, ngày mai hài nhi định về Phúc Thành một chuyến, muốn viếng mộ của mẫu thân và dưỡng phụ dưỡng mẫu của Tiểu Thụy. Nói cho ba vị trưởng bối tin tức tốt là con và Tiểu Thụy đã thành thân!” Thừa dịp cơm chiều, Liễu Thiên Kỳ đề cập đến chuyện về Phúc Thành.
Nghe được nhi tử nói, Liễu Hà gật đầu liên tục. “Ừm, con có hiếu tâm như vậy thật là hiếm có!”
“Thiếu gia, Phúc Thành và Thánh Đô khoảng cách khá xa, dù ngài và Thiếu phu nhân cưỡi yêu thú cấp ba trở về, một lượt qua lại nhanh nhất cũng phải tận mười ba ngày! Nhưng mà ngày nghỉ của ngài và Thiếu phu nhân chỉ còn lại có năm ngày thôi!” Liễu Đồng nhìn Liễu Thiên Kỳ, nghiêm túc mà nhắc nhở.
“Chuyện này……” Nghe được Liễu Đồng nói, Liễu Thiên Kỳ nhăn nhăn mày.
“Không ngại, nếu phải về Phúc Thành, vi phụ bồi con cùng trở về. Chúng ta ngồi Kim Bằng Điểu về, một lượt qua lại năm ngày là đủ rồi!” Nhìn vẻ mặt nhi tử khó xử, Liễu Hà cười nói.
“Như thế, con đa tạ phụ thân!” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, vội vàng nói tạ.
“Đều là người một nhà, không nói này đó nữa! Ăn cơm đi!” Liễu Hà xua tay, không cho Liễu Thiên Kỳ nói cám ơn gì.
“Dạ.”
Ngày kế, sáng sớm.
Kiều Thụy trừng mắt đôi mắt to, nhìn Kim Bằng điểu trước mắt cao chừng năm mét, trên lưng cõng một căn nhà nho nhỏ, Kiều Thụy nhịn không được cứng lưỡi. Tâm nói: Điểu này lớn lên cũng bự quá chừng!
“Thiên Kỳ, Tiểu Thụy, chúng ta đi thôi!” Nhìn hai người một cái, Liễu Hà người đầu tiên đi vào căn nhà nhỏ trên lưng Kim Bằng Điểu.
Liễu Thiên Kỳ kéo tay Kiều Thụy, cũng mang theo Kiều Thụy đi vào nhà nhỏ.
Kim Bằng Điểu dang đôi cánh dài tầm ba mét, bay lên trời cao, bay hướng tới Phúc Thành.
“Phụ thân, Kim Bằng Điểu này bay nhanh quá! Có phải chúng ta sẽ nhanh về đến Phúc Thành không ạ?" Ngồi trong căn nhà nhỏ, Kiều Thụy cảm giác được tốc độ của Kim Bằng Điểu cực kỳ kinh người.
“Ừ, một ngày một đêm là có thể đến Phúc Thành rồi. Các con không cần lo lắng vấn đề thời gian.”
“Dạ.” Nghe được Liễu Hà nói như vậy, trong lòng Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ cũng vững vàng hơn.
“Ở chỗ này, các con có thể an tâm tu luyện, Kim Bằng Điểu đi theo ta nhiều năm, tự nó có thể phân rõ phương hướng, tìm được Phúc Thành. Các con không cần lo lắng nó sẽ lạc đường.”
“Dạ!” hai người gật đầu hiểu rõ.
“Sáng sớm đã dậy rồi, đệ nằm lên người ta ngủ một lát đi!" Liễu Thiên Kỳ kéo ái nhân qua bên cạnh, ý bảo đối phương nghỉ ngơi một chút.
“Không, không cần!” Kiều Thụy lắc đầu cự tuyệt.
“Nghỉ ngơi một chút đi, phải đi một ngày một đêm mà? Chẳng lẽ đệ muốn một ngày một đêm đều không ngủ sao?” Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ mà nói.
Nghe được ái nhân nói như vậy, Kiều Thụy gật đầu. “Ừm, vậy... vậy được rồi!”
Kiều Thụy cúi đầu, dựa vào vai Liễu Thiên Kỳ, nhắm hai mắt lại, y cho rằng mình sẽ không ngủ, nhưng chỉ một lát mà y đã thật sự ngủ rồi.
Vượt qua một ngày một đêm trong căn nhà nhỏ trên lưng Kim Bằng điểu, một hàng ba người đã đến Phúc Thành.
Ba người Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ, Liễu Hà đầu tiên là cùng đi viếng mộ mẫu thân Liễu Thiên Kỳ, rồi sau đó, Liễu Thiên Kỳ mang theo Kiều Thụy trở về Đào Nguyên thôn viếng mộ dưỡng phụ dưỡng mẫu của Kiều Thụy, mà Liễu Hà lại là đi về Liễu gia, nói là muốn đi thăm tổ phụ của Liễu Thiên Kỳ một chút.
Cưỡi pháp kiếm, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy chỉ tốn một nén nhang công phu đã chạy tới Đào Nguyên thôn.
Kiều Thụy kéo tay Liễu Thiên Kỳ, đưa Liễu Thiên Kỳ tới trước mộ vợ chồng Kiều thị.
“Cha, mẹ, Thụy Nhi trở về thăm cha mẹ đây. Đây là bạn lữ của con, huynh ấy tên là Liễu Thiên Kỳ. Huynh ấy đối xử với Thụy Nhi rất tốt. Chúng con... chúng con đã thành thân!” Kiều Thụy quỳ gối trước mộ dưỡng phụ dưỡng mẫu, một bên nói liên miên không ngừng, một bên nhi đem cống phẩm, hương nến đều bày trước mộ cha mẹ.
Liễu Thiên Kỳ lấy tiền giấy ra, cũng quỳ xuống. Hắn vừa đốt tiền giấy, vừa nói với mộ bia vợ chồng Kiều thị: “Nhạc phụ nhạc mẫu, con sẽ chiếu cố tốt cho Tiểu Thụy. Xin các ngài cứ yên tâm!”
“Dạ, cha, mẹ, cha mẹ…. dưới suối vàng có biết, nhất định phải phù hộ chúng con, phù hộ con và Thiên Kỳ vĩnh viễn khoái hoạt vui sướng. Vĩnh viễn ở cùng nhau!” Nhìn mộ bia dưỡng phụ dưỡng mẫu, Kiều Thụy nghiêm túc vô cùng mà nói.
“Nhạc phụ, nhạc mẫu, xin phù hộ Tiểu Thụy cả đời bình an!” Xin phù hộ y vĩnh viễn cũng đừng bị nam chính lừa gạt, đừng chết thảm trong tay năm nữ chính kia.
Nhìn mộ bia vợ chồng Kiều thị, Liễu Thiên Kỳ yên lặng mà nói trong lòng.
Sau khi tế bái chấm dứt, Kiều Thụy đào nửa ngày cạnh mộ bia, đào ra một cái bao nho nhỏ. Y mở bao ra, lấy ra một chiếc nhẫn được bọc trong mảnh vải đỏ.
"Cha, mẹ, cha mẹ từng nói, cái này giữ lại cho con dùng để cưới vợ. Bây giờ… giờ con thành thân rồi, nên con cầm nhẫn đi ạ!" Nói rồi, Kiều Thụy trực tiếp kéo tay Liễu Thiên Kỳ qua, mang nhẫn lên tay đối phương.
“Cái này……” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn được khảm ngọc bích trên tay này, hắn hơi hơi sửng sốt một chút.
“Đây là lúc cha ta nhặt được ta, nó được dùng tơ hồng mang trên cổ ta. Cha nói cái này rất đáng giá, để dành cho ta cưới vợ!” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy nghiêm túc mà giải thích.
“Cái này, đây là đồ của thân sinh cha mẹ của đệ sao?”
“Ừ! Bọn họ chỉ cho ta duy nhất một thứ!” Kiều Thụy gật đầu chứng thực chuyện này.
“Vậy…. vậy sao đệ có thể cho ta chứ?” Thứ quan trọng như vậy sao có thể tùy tiện tặng người khác?
“Chúng ta thành thân rồi mà, huynh và phụ thân tặng thật nhiều đồ cho ta, ta... ta cũng không có lễ vật gì đáng giá cho huynh cả. Cái này, nhẫn này thì khác. Cứ coi như…. Cứ tính là lễ vật thành thân ta đưa cho huynh đi, được không?"
“Tiểu Thụy!” Nhíu mày nhìn đối phương, Liễu Thiên Kỳ nhẹ gọi một tiếng.
“Nhận đi, nhận lấy đi mà Thiên Kỳ!” Nghiêm túc mà nhìn ái nhân, Kiều Thụy không muốn đối phương cự tuyệt lễ vật của mình.
"Thôi, được rồi." Nếu là ái nhân đưa, Liễu Thiên Kỳ nghĩ nghĩ, cũng không chối từ nữa.
Trong nguyên tác không đề cập đến cái nhẫn này, cũng không đề cập đến cha mẹ ruột của Kiều Thụy. Đến chết Kiều Thụy cũng không tìm được cha mẹ ruột của y. Có thể nói, Liễu Thiên Kỳ nguyện ý giúp đỡ ái nhân tìm cha mẹ ruột. Nhưng tưởng tượng đến đôi vợ chồng kia thế mà lại vứt bỏ Tiểu Thụy, trong lòng Liễu Thiên Kỳ cũng có chút khó chịu. Loại người không biết yêu thương Tiểu Thụy như vậy, tìm hay không tìm, cũng không khác nhau là bao!
Hết chương 106.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 106: Chiếc nhẫn thần bí
10.0/10 từ 46 lượt.
